ĐỪNG XEM
ĐÓ LÀ CHÂN LÝ
Trong
đạo Lão có một câu danh ngôn rất nổi tiếng như sau: “Đạo
mà có thể nói ra, đó không phải là Đạo cứu cánh” ( Đạo
khả đạo phi thường Đạo). Hoặc bạn cũng có thể nói rằng
bạn chưa từng nghe nói về điều này, nhưng “Khi bạn quá
tin vào một điều gì đó thì bạn khó nhận thức sáng suốt
những điều khác”. Cái chân lý mà bạn đang tin tưởng và
bám víu vào đôi lúc
sẽ
làm bạn không còn thật sự sẵn lòng lắng nghe những điều
gì mới mẻ nữa.
Do
cách suy nghĩ và cách tin tưởng của chúng ta đối với vạn
vật mà thế giới quan của chúng ta được tạo nên. Vào thời
Trung cổ, bởi do sợ hãi mà mọi người đã chấp nhận một
ý niệm rằng chỉ có một cách để tin tưởng; nếu bạn
không tin tưởng theo cách đó, bạn sẽ là kẻ thù của mọi
người. Sẽ có án tử hình đối với những ai có những tư
tưởng mới mẻ và sáng tạo. Có rất nhiều điều mà con
người đã từng nhận thức, họ không thể nhận thức gì
hơn nữa bởi vì họ không tin vào chúng. Một khi họ bắt
đầu suy nghĩ và tin tưởng theo một cách thức nào đó, có
rất nhiều điều mà họ không thể nghe, thấy, ngửi và xúc
chạm một cách chính xác. Bởi vì những điều này nằm ngoài
hệ thống tín ngưỡng của họ.
Sự
bám víu tín điều làm hạn chế kinh nghiệm sống của chúng
ta. Điều đó không có nghĩa là những tín điều, những ý
tưởng hay những suy nghĩ là vấn đề, mà sự cứng nhắc
trong thái độ nhận thức sự vật theo một cách riêng, hướng
theo những tín điều và tư tưởng của chúng ta, đó là nguyên
nhân tạo nên các vấn đề. Nói một cách đơn giản, sử
dụng hệ thống tín ngưỡng của bạn theo cách đó sẽ tạo
một tình huống mà trong đó bạn chọn lựa để trở nên
mù quáng thay vì nhìn rõ, bị lãng thay vì nghe rõ, sống như
chết và say ngủ thay vì tỉnh thức.
Đối
với chúng ta, những người đang thực tập ở đây những
người mong muốn sống tốt, đầy đủ không gò bó, nhiều
mạo hiểm nhưng hào hứng. sống trong một cuộc sống thật
sự, chúng ta được hướng dẫn cụ thể rằng chúng ta cần
đeo đuổ,i cái mà chúng ta đeo đuổi trong suốt quá trình
thực tập lâu dài, đó là: Xem nó là cái gì? Nhận biết nó
mà không xen vào sự phán xét rằng nó đúng hay sai. Để nó
trôi đi và quay trở lại với phút giây hiện tại. Bất cứ
điều gì đến với chúng ta, hãy xét xem nó là cái gì mà
không gọi nó là đúng hay sai. Nhận biết nó, nhìn rõ nó và
rồi để nó đi. Quay lại với phút giây hiện tại. Từ bây
giờ đến lúc bạn chết, bạn có thể làm điều này như
một phương pháp có thể trở nên yêu thương đối với chính
bạn cũng như đối với người khác, như một phương pháp
ít định kiến, ít tranh cãi, ít xác quyết rằng tuyệt đối
chắc chắn là bạn đúng và những người khác sai, như một
phương pháp để phát triển tính hóm hỉnh về tất cả các
thứ, để thắp sáng nó lên, cởi mở nó ra, bạn có thể
làm được điều này. Bạn cũng có thế bắt đầu nhận thấy
những lúc bạn tự trách mình hay phê phán người khác. Nếu
bạn dùng thời gian còn lại của cuộc đời để nhận thức
được như vậy và làm nó trở thành một cách thức riêng
để vén lên những ngu ngốc trong chính tình cảnh của mỗi
con người–vở bi hài kịch mà tất cả chúng ta đều có
vai ở trong đó–bạn có thể phát triển nhiều sự khôn ngoan,
nhiều sự tử tế và có nhiều hạnh phúc hơn.
Nhận
thấy được bạn đang bào chữa mình và trách cứ người
khác không phải là một lý do để bạn tự chỉ trích mà
đó thật sự là một cơ hội để nhận biết những gì đã
giam hãm chúng ta trong một thế giới rất thiếu hiểu biết
này. Đó là một cơ hội dể nhận thấy rằng bạn đang cố
bám víu vào những suy diễn của bạn về thực tại; nó cho
phép bạn suy diễn rằng đó là tất cả, không hơn, không
kém; nhưng đó không phải là thực tại mà đó chỉ là sự
suy diễn của bạn về thực tại.