KHÔNG QUÁ
CỨNG NHẮC
KHÔNG QUÁ MỀM
MỎNG
Hôm
nay chúng ta sẽ bàn về cách làm thế nào để giữ sự cân
bằng trong cuộc sống. Khi tất cả được nói và được
làm, thế nào là trung đạo trong cuộc sống?
Trung
đạo (con đường giữa) của tôi và của bạn không phải
là cùng một trung đạo. Chẳng hạn, phương cách của tôi
là thiếu nghiêm túc, ung dung tự tại. Đối với tôi làm gì
mà thường được gọi là nghiêm ngặt chỉ là sự thư giãn,
bởi vì tôi làm điều đó một cách thư giãn. Vì vậy, thực
tập nghiêm ngặt là tốt đối với tôi. Nó giúp tôi tìm ra
con đường trung đạo của tôi. Sự thực tập quá thư giãn
cũng không biểu hiện tôi đầy đủ bởi vì nó không chỉ
ra ở đâu tôi đã mất cân bằng. Nhưng có thể bạn là người
sẵn sàng chiến đấu, rất chuẩn xác và đúng lúc. Có thể
bạn có xu hướng nghiêm ngặt. Có thể sẽ dễ dàng với bạn
để thực hiện phương pháp nghiêm ngạt, nhưng có thể là
nó quá khe khắc và quá độc đoán đối với người khác,
vì vậy bạn cần phải tìm ra nó có nghĩa gì khi thực tập
với một phương pháp thư giãn. Mỗi người mỗi khác, mỗi
con đường của mỗi người cũng khác nhau; mỗi người thực
tập để tìm kiếm cho chính mình cách làm thế nào để được
cân bằng, làm thế nào để trở nên không quá cứng nhắc
và không quá mềm mỏng. Không ai khác có thể giúp bạn, bạn
phải tự tìm lấy cho chính mình.
Trong
một bài thơ ở cuốn First Thought, Best Thought, Trungpa Rinpoche
đã nói một điều đại loại như: “Phật giáo không nói
với bạn cái gì là giả cái gì là thật, nhưng nó khuyến
khích bạn phải tự tìm ra cho mình”. Học cách để trở
nên không quá cứng nhắc và không quá mềm mỏng là một tiến
trình cá nhân qua đó bạn khám phá làm thế nào để tìm sự
cân bằng cho chính bạn: “Làm thế nào để thư giãn khi bạn
cảm thấy quá nghiêm khắc, quá cứng nhắc? Làm thế nào để
trở nên nghiêm túc và chuẩn xác khi bạn cảm thấy mình quá
mềm mỏng?
Dường
như cái nhìn cực đoan đã trở thành một xu hướng chung.
Chúng ta không thường tìm thấy quan điểm trung đạo và chỉ
mới bắt đầu thực tập. Một vài ngày đầu chúng ta nghĩ:
“Ta sẽ làm điều này một cách hoàn hảo", và chúng ta thực
tập với nỗ lực để ngồi ngay, đi ngay, thở đúng, giữ
yên lặng, làm đúng mọi việe. Chúng ta thật sự đẩy mạnh
và rồi chúng ta có một dự án. Rồi tạị một điểm
nào đó, chúng ta nói “Ồ, Trời ơi! Tôi đang làm cái gì
đây?” Chúng ta có thể buông xuôi toàn bộ và đi đến một
thái cực khác–“Ta không thể quan tâm ít hơn”. Cái hay
và cái đẹp của thực tập là sự đì từ thái cực này
sang thái cực khác không nên xem là một trở lực. Đôi lúc
chúng ta giống một viên trung sĩ đang tập luyện, đôi lúc
chúng ta giống như những củ khoai tây nát nhừ. Một cách
cơ bản, một khi chúng ta có một sự hiếu kỳ thú vị nào
đó về cái toàn thể, nó đơn giản là tất cả thông tin
mà chúng ta cần để tìm sự cân bằng của chính chúng ta.
Bạn
đang ngồi ở đó và đột nhiên bạn tự cảm thấy mình giống
như một nhà độc tài Nam Mỹ và bạn nghĩ “điều này thật
buồn cười”. Bạn nhớ tất cả những chỉ dẫn về thắp
sáng lên, làm ôn hòa, trở nên dịu dàng. Rồi một vài tâm
tính sảng khoái hay thấu hiểu và sự dịu dàng đến với
bạn. Lần khác bạn ngồi ở đó nhìn vào móng tay của bạn,
gãi tay, phí thời giờ với những ngón chân của bạn, khám
phá cái bên trong lỗ mũi của bạn và phần sau lỗ tai của
bạn và bạn có thể thấy Gary Larson đang làm một biếm họa
nhỏ dễ thương về bạn. Hài hước là một phương pháp thực
tập hiệu quả trong một phương cách nghiêm trang và cương
quyết.
Vào
năm 1979, tại chương trình Vajradhatu Seminary (Một chương trình
thực tập 3 tháng cho các sinh viên theo sự huấn luyện truyền
thống của Phật giáo Tây Tạng),Trungpa Rinpoche đã đưa ra
những bài pháp cực kỳ sống động và chuẩn xác đã khích
lệ được mọi người. Trong nhiều năm, chúng ta đã nhận
những lời dạy đúng về thực tập chánh niệm; nhưng lời
dạy mới này–9 phương thức khác nhau để nghỉ ngơi tâm
trí–làm cho sự thực tập sáng sủa hơn và chuẩn xác hơn
bởi vì chúng đã cho chúng ta nhiều ý niệm
về
cách tiến hành.
Ý
tưởng chính của những lời dạy này là tìm sự cân bằng
của chính bạn giữa việc quá cứng nhắc hay quá mềm mỏng.
Tôi sẽ nói qua tất cả chúng bây giờ; chúng thật sự rất
hữu ích.
Trước
hết, đừng thực hành 9 phương pháp này theo thứ tự, mặc
dù phương pháp cuối dường như có đặc tính hiệu quả hơn
những phương pháp khác. Chúng không nên được xem là phải
bước từ phương pháp đầu đến phương pháp cuối, 9 lời
nhắc nhở hữu ích khác nhau về cách ngơi nghỉ đầu óc trong
trạng thái tự nhiên của nó–cách giữ cho tâm trí không
đi đến cực đoan này hay cực đoan khác. Bạn có thể gọi
đây là những chỉ dẫn về cách tìm ra cái gì là trạng thái
tự nhiên, cái gì là sự cân bằng? Cái gì là một cảm giác
thư thái? Tất cả chúng ta đều mong muốn biết điều đó.
Nguyên tắc chỉ đạo cơ bản là tìm xem cái gì là quá cứng
nhắc và cái gì là quá mềm mỏng đối với bạn. Thay vì
cố gắng để ngơi nghỉ lưng chừng, chỉ nhìn xem cái gì
là quá cứng nhắc và cái gì là quá mềm mỏng, bạn sẽ thấy
con đường trung đạo
của
bạn.
Chín
phương thức này có những cái tên rất ngộ nghĩnh. Tất cả
chúng nghe có vẻ giống nhau và hơi khác nhau. Phương pháp đầu
tiên được gọi là ngơi nghỉ đầu óc, phương pháp thứ
hai là ngơi nghỉ liên tục, phương pháp thứ ba gọi là ngơi
nghỉ một cách ngây thơ, phương pháp thứ tư được gọi
là ngơi nghỉ một cách hoàn toàn...
Phương
pháp đầu là “ngơi nghỉ đầu óc”. Chúng ta đã được
hướng dẫn “hãy hợp nhất sâu sắc với hơi thở”. Thậm
chí cả khi có các màu sắc, âm thanh và những người khác,
ngay cả khi tai, mũi, miệng, các cơ quan xúc giác của bạn
vẫn tồn tại và không có cái nào vắng mặt cả. Tuy thế,
khi bạn ngồi xuông để thực tập, bạn đã ít nhiều giới
hạn ý thức của bạn đối với hơi thở khi nó thoát ra.
Có lẽ từ “giới hạn” không phải là một từ đúng. Bạn
hãy đặt phần chính của sự chú ý, phần chính của sự
tập trung nơi hơi thở khi nó đi ra. Vào đầu mỗi công đoạn,
có một vài ý niệm đơn giản với chỉ hơi thở đó. Chỉ
dẫn là “không làm xóa sạch tất cả những điều khác”
nhưng vẫn có 25% ý thức. Tuy nhiên, rất quan trọng rằng mỗi
lần bạn bắt đầu, bạn có một số ý niệm về sự nhớ
những gì bạn đang làm. Bạn làm đơn giản ý thức chính
của bạn đối với hơi thở. Bạn rất sắc sảo trong cách
ấy. Bạn có thể làm điều đó bất kỳ lúc nào trong suốt
thời gian ngồi tập của ban. Bạn có thể mắc kẹt trong suốt
buổi tập, và rồi bạn có thể dừng lại ngơi nghỉ và bắt
đầu trở lại một sự bắt đầu trong lành, luôn luôn bắt
đầu với ý niệm đó với sự chú trọng vào hơi thở của
bạn.
Trong
phương pháp thứ hai, “ngơi nghỉ liên tục”, bạn được
khuyến khích ý thức lâu dài và đầy đủ đối với hơi
thở. Đôi lúc đó có thể là sự thỏa thuận từng phút một
và rồi sự ngơi nghỉ sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng đôi khi nó
xảy ra tự nhiên và bạn có thể kéo dài sự ý thức được
hơi thở khi nó đi ra, ý thức đầy đủ về hơi thở. Chỉ
dẫn đối với sự ngơi nghỉ liên tục là huấn luyện chính
bạn để không bị đãng trí bởi những việc nhỏ, rnà luôn
ở với hơi thở. Vì vậy hướng dẫn thứ nhất là một điều
mà bạn có thể làm, và hướng dẫn thứ hai có khuynh hướng
là một thái độ hay một kinh nghiệm phát triển một cách
tự nhiên; bạn không bị lôi kéo bởi những âm thanh, không
bị xao lãng bởi các cảnh tượng, không bị chiếm giữ hoàn
toàn bởi mỗi chuyển động của tâm trí. Bạn có thể kéo
dài ý thức về việc đang ngồi trong phút giây hiện tại,
ý thức đầy đủ, chỉ chú ý đến hơi thở của bạn.
Phương
pháp thứ ba là “Ngơi nghỉ một cách ngây thơ”, đôi khi
gọi là “Ngơi nghỉ một cách chính xác”. Chỉ dẫn này
phải được thực tập với một thái độ ngây ngộ, một
thái độ trẻ con đối với sự thực tập của bạn, giữ
cho nó thật đơn giản. Nó hướng dẫn để không bị dính
vào khái niệm và tri thức về chỉ dẫn Thíền quán (Shamatha
Vipashyana). Nó chỉ dẫn rằng: Khi tâm trí bạn mông lung, đừng
tạo nên bất kỳ điều gì to lớn, chỉ đơn giản quay trở
lại. Rất thường, chúng ta không chỉ đơn giản quay trở
lại. Thậm chí chúng ta không để ý rằng khi đang suy nghĩ
và rồi chúng ta quay trở lại, hay chúng ta sẵn sàng đấu
tranh và phán xét. Vì vậy, ngơi nghỉ ngây thơ chỉ dẫn rằng:
“chỉ đơn giản quay trở lại”. Khi Trungpa Rinpoche dạy điều
này, ông dùng ví dụ cho trẻ ăn. Bạn đang nỗ lực để đưa
muỗng vào miệng đứa bé, và sự chú ý của đứa bé thì
rong ruổi khắp nơi. Bạn chỉ cần nói “Nhìn con chim kìa”
và sự chú ý của đứa bé quay trở lại, và bạn đưa chiếc
muỗng vào miệng đứa bé. Điều đó rất đơn giản. Đứa
bé không nói rằng: “Ồ, ta là một đứa bé hư! Ta đang lơ
đãng”. Đứa bé chỉ nghĩ “Thức ăn!” và quay trở lại.
Tôi
có thể đưa cho bạn một ví dụ khác. Bạn đang chải răng
và sự chú ý của bạn đi lang thang. Bỗng nhiên bạn nhận
ra rằng bạn đang đứng đó với kem đánh răng sủi bọt trong
miệng, tuy bạn vừa mới để cho tư tưởng của bạn ngao
du đến Los Angeles. Bạn chỉ đơn giản quay trở lại để
chải răng; không có thái độ dữ dằn gì cả. Đó là sự
ngơi nghỉ ngây thơ.
Phương
pháp thứ 4 trong 9 phương pháp là “Ngơi nghỉ một cách hoàn
toàn”. Chỉ dẫn ở đây là hãy để chính bạn ổn định,
để cho tâm trí bạn tỉnh táo. Nếu lúc đó bạn nhận thấy
rằng mọi sự đều đơn giản, dễ dàng và không có những
rạp chiếu phim 3-D đang chiếu, vậy hãy cố gắng nắm bắt
mỗi ánh chớp của ý nghĩ, sự lóe lên nhỏ nhất của ý
nghĩ. Có một ví dụ rằng đôi khi ý nghĩ của bạn như một
con bọ nhẹ trên chóp mũi và rơi xuống, trong khi đôi lúc
nó như là một con voi đang đè lên bạn. Chỉ dẫn dạy rằng
bạn nên cố gắng nắm bắt cả những sự lóe lên nhỏ nhất
của ý nghĩ. Trong quá trình thực tập, bạ n sẽ biết khi
nào thì bạn cảm thấy ổn định như vậy và khi nào thì
bạn có thể thử tập phương pháp ấy. Đôi lúc bạn cũng
sẽ nhận thấy nó đến với bạn và đó là cách của nó.
Phương
pháp thứ 5 được gọi là “đào luyện trí óc”. Điều
này được thực hiện cùng với sự quan trọng của một thái
độ thân thiện cơ bản. Đôi lúc, ý nghĩ của chúng ta giống
như những con bọ nhỏ nhảy khỏi chóp mũi, chúng ta chỉ thấy
những thoáng suy nghĩ nhỏ, như những gợn sóng lăn tăn, nhưng
có thể có một đặc tính giải phóng rất lớn. Lần đầu
bạn có thể cảm thấy “Trời đất ơi! Có quá nhiều khoảng
trống và nó luôn tồn tại ở đây”. Lần khác bạn có thể
cảm thấy rằng một con voi đang đè nặng bạn, hay bạn có
cuốn phim 3-D của riêng bạn đang được chiếu hoặc cuộc
chiến của riêng bạn bằng phim màu rực rỡ và âm thanh nổi.
Thật quan trọng để nhận ra rằng Thiền không xem trọng con
bọ nhỏ hay con voi. Đó chỉ đơn giản là một quá trình xem
nó là gì, để ý nó, chấp nhận nó và rồi tiếp tục với
cuộc sống, mà trong một thuật ngữ của phương pháp, là
quay trở lại với sự hồn nhiên, sự tự nhiên của hơi thở
ra. Dù bạn bị dính mắc hoàn toàn với ý nghĩ lan man trong
suốt buổi tập, hay bạn cảm thấy khoảng không mênh mông
ấy, bạn có thể xem ca hai với sự dịu dàng và với một
ý niệm tỉnh thức và sinh động với những gì bạn là. Nói
cách khác, bạn có thể tôn trọng nó. Vì thế sự đào luyện
dạy rằng Thiền là phát triển một thái độ không khiêu
chiến với những gì đang diễn ra trong tâm trí. Nó cho bạn
khái niệm rằng Thiền không phải là xem bạn như một trở
ngại của chính bạn; mà thật ra, nó là một quá trình ngược
lại.
Phương
pháp thứ 6: “Xoa dịu”, là hướng dẫn thêm về cách tiếp
cận với những yếu tố tiêu cực. Sự đào luyện cơ bản
đã đem lại một quan điểm rất quan trọng rằng Thiền là
trau dồi sự không khiêu khích và có quan hệ tốt với chính
chúng ta. Sự xoa dịu cho thấy rằng khi chúng ta thật sự tự
cam kết để thực tập, khi chúng ta có đam mê trong thực tập
và chúng ta cống hiến chính mình cho việc thực tập, một
điều rất hiếu kỳ luôn xảy ra là chúng ta cảm thấy chán
nản và thất vọng. Chúng ta có thể nói rằng: “Tôi không
muốn làm điều này” và chỉ muốn mang ba lô lên vai băng
xuống cuối mũi vực hoặc leo lên một chiếc thuyền và dong
buồm ra khơi hay ăn sáng lâu hơn và ăn nhiều hơn, và “Ta
hãy một lần đánh một giấc ngủ thật ngon”. Sự xoa dịu
là một lời dạy với nhiều hài hước trong đó. Nó đưa
ra những trường hợp giống như của tất cả chúng ta. Nó
chỉ dẫn: “Đầu tiên, hãy nhận ra rằng một cảm giác thất
vọng đi với sự thực hành tốt, rằng đó là kinh nghiệm
của người đã rất tự hứa và đã bắt đầu một cuộc
hành trình, và hãy xoa dịu chính bạn. Khi điều đó xảy ra,
hãy nhận thấy rằng có một điều gì hài hước trong đó,
hãy nói với chính bạn, khích lệ chính bạn. Bạn có thể
nói như thế này: “Ồ? Nó đã quay trở lại. Tôi nghĩ tôi
đã loại trừ được điều này, nhưng bây giờ nó đã trở
lại. Ôi trời đất ơi! Tôi chưa bao giờ kinh nghiệm điều
này, nhưng đây chính là điều mà người chỉ dẫn nói về”.
Bạn có thể nói với chính bạn về giá trị của cuộc đời
con người như thế nào và sự bấp bênh về tuổi thọ của
con người ra sao, hãy nhận ra rằng đó là một cơ hội quý
báu và hiếm có để có thể làm bạn một cách hoàn toàn
và trọn vẹn với chính bạn. Bạn có thể ngồi trong yên
lặng với chính mình và đơn giản nhìn xem bạn là ai, trong
một cách thức chuẩn xác và nhịp nhàng, liên tục sống với
chính bạn, học làm sao để nhận thức đầy đủ bạn là
ai và hãy buông bỏ khuynh hướng bám víu, ôm giữ. Vì thế
sự xoa dịu làm bạn nhận ra hoàn cảnh con người với nhiều
tình thương và sự thông cảm, hiểu được sự quí giá, hiếm
hoi của cơ hội thực tập và làm bạn với chính bạn. Bạn
cũng có thể nhận ra rằng, vào một thời điểm như thế
này, khi có nhiều hỗn loạn, khủng hoảng và khổ đau trên
thế giới, sự hiện hữu của chúng ta thực sự rất cần
thiết. Những cá nhân muốn tỉnh thức và làm bạn với chính
mình sẽ rất hữu ích, bởi vì họ có thể làm việc với
người khác, họ có thể nghe những gì người ta đang nói
về họ, họ có thể đi đến sự chân thành và hữu ích.
Vì vậy bạn cỏ thể khích lệ mình bằng cách đó, phương
pháp này được gọi là sự xoa dịu.
Phương
pháp thứ 7 là “Xoa dịu một cách hoàn toàn”. Phương pháp
này đưa ra những chỉ dẫn dặc biệt về những trở ngại
và các phương thuốc đối trị. Nó bàn về sự đam mê, sự
thù hận và sự si mê được xem là những trở lực của việc
thực tập. Chỉ dẫn rằng nếu bạn đang trải qua sự sân
hận cuối cùng trong sự thực tập, trước hết bạn hãy cảm
nhận sự bắt đầu trong lành, rồi bạn có thể nhấn mạnh
đặc tính trong lành, tươi mát, nhẹ nhàng của hơi thở. Bạn
đã học về phương pháp Thiền tập, bạn đã có tư thế,
sự đính nhãn hiệu và tất cả các loại dụng cụ, nhưng
nếu sự sân hận cứ đeo bám và bạn không thể buông bỏ
những ý nghĩ, những dự định giận dữ, cay đắng, phẫn
uất thì bạn nên chú trọng đặc tính trong lành, tươi mát
và nhẹ nhàng của hơi thở khi nó thoát ra, điều đó sẽ
giúp bạn liên hệ với sự trong lành và tươi vui.
Nếu
lòng tham hay dục vọng đã chiếm giữ bạn–bạn không thể
không nghĩ về một người nào đó, hay về một điều mà
bạn rất ham muốn–thì bạn được chỉ dẫn một cách khá
thú vị là hãy quay lại với ý niệm về thân thể, chú trọng
tư thế của bạn. Phương pháp trị liệu đối với sự dính
mắc hoàn toàn vào dục vọng, lòng tham hay sự khao khát cực
độ là tư thế của bạn. Chỉ cần sửa lại tư thế và
tập trung ý thức nơi thân thể. Chỉ cần chú trọng cảm
giác của bàn tay bạn trên đùi và cảm giác của mông bạn
trên nệm ngồi thiền. Bạn cũng có thể dùng tâm ý lướt
qua cả thân thể từ đỉnh đầu cho đến các ngón chân. Quay
về với thân thể một cách hoàn toàn để tào sự vững chãi
cho bạn.
Phương
thuốc để đối trị sự si mê hay mơ màng là nối kết với
sự rộng rãi, trái với phương thuốc dùng để đối trị
tham dục–liên hệ với ý niệm về thân thể. Nếu si mê
hay trạng thái mơ màng là một vấn đề thì bạn nên ý thức
hơi thở của bạn chan hòa trong hư không; bạn có thể cảm
nhận thân thể của bạn đang ngồi trong căn phòng này với
tất cả không gian của toàn đảo Cape Breton. Bạn nối kết
với một ý niệm về không gian to lớn để đánh thức bạn
dậy, thắp sáng mọi vật lên. Thay vì khép hờ mắt, bạn
có thể mở to ra nhưng không phải để quay nhìn lung tung.
Phương
thức thứ 8 là “Nhất tâm”. Phương thức này gồm có hai
phần với sự nhấn mạnh ở khái niệm về một sự bắt
đầu trong lành trở lại. Nếu đầu óc bị mắc kẹt và bạn
trở nên điên tiết, bạn nên dừng hoàn toàn sự thực tập,
chỉ dừng thực tập. Bỏ sự đấu tranh hoàn toàn, hãy ngơi
nghỉ. Trong một lúc, không thực tập, giữ tư thế sao cho
bạn không quá lỏng lẻo nhưng mặc khác, hãy để cho đầu
óc thư giãn và bạn có thể nhìn ra mọi vật bên ngoài. Thư
gíãn và bắt đầu trở lại. Phần hai của chỉ dẫn đặc
biệt nây là nhận ra rằng bạn không phải là nạn nhân của
một điều gì cả và bạn cũng không phải là một bệnh nhân
cần một bác sĩ chưa trị. Bạn là một người thuần thiện,
đứng đắn, khỏe mạnh và minh mẫn, và bạn có thể tìm
được sự cân bằng cho chính mình. Ý niệm về sự bắt đầu
mới mẻ này có thể được áp dụng không chỉ đối với
Thiền tập nghi thức mà trong suốt cả cuộc sống của bạn.
Lời dạy này–nhất tâm–có nghĩa là bạn luôn ở trong hiện
tại. Nếu bạn cảm thấy xao lãng, bạn có thể đơn giản
quay trở lại, tỉnh thức và thực hiện một sự khởi đầu
trở lại. Có nhiều cách để làm những gì bạn muốn làm
và có nhiều cách để là những gì bạn muốn là. Bạn không
cần phải cảm thấy như một nạn nhân của chính tâm trí
bạn.
Phương
pháp cuối cùng trong 9 phương pháp này là “Ngơi nghỉ một
cách ổn định”. Đôi khi nó còn được gọi là sự say mê.
Tuy nhiên, Rinpoche làm rõ rằng đây không phải là một trạng
thái say mê loại bỏ mọi vật bên ngoài. Ngơi nghỉ một cách
ổn định nhấn mạnh thái độ cơ bản rằng Thiền là phát
triển một sự thân thiện hoàn toàn với chính mình, phát
triển một sự chân thật hoàn toàn, một quan hệ chân tình
với chính bạn. Theo truyền thống, có một câu thơ nhỏ thường
đi kèm với lời dạy này: “Như thiên nga bơi lội trên hồ
và như những con kên kên lang thang trong khu vực nhà mồ, bạn
có thể để cho tâm trí bạn ngơi nghỉ trong trạng thái tự
nhiên của nó”.