CHO VÀ NHẬN
Hôm
nay, tôi sẽ nói về Tong-len, sự thực hành “cho và nhận”.
Một số các bạn đã thực hành rồi và một số thì chưa,
nhưng trong bất kỳ trường hợp nào, dường như nó luôn là
việc thực hành tương đối khó.
Thực
hành Tonglen phải kết hợp với việc trau dồi sự không sợ
hãi. Khi bạn thực hành điều này vài lần, bạn sẽ nhận
thấy trái tim bạn như cởi mở hơn. Bạn bắt đầu nhận
ra rằng sợ hãi thường đi với mong muốn sự tự bảo vệ:
Bạn cảm thấy điều gì đó sắp làm hại mình, và do đó
bạn muốn được bảo vệ. Lập đi lập lại, trong giáo pháp
của đức Phật, trong những lời dạy của truyền thống Shambhala,
và trong bất kỳ truyền thống nào dạy chúng ta cách sống
tốt, chúng ta được khích lệ để trau dồi sự không sợ
hãi. Làm thế nào để chúng ta làm được điều đó? Dĩ nhiên,
việc thực tập tọa thiền là một cách, bởi vì qua đó chúng
ta biết chính mình khá đầy đủ và với sự dịu dàng rất
mực.
Sau
khi thực tập Thiền trong khoảng 7 năm thì tôi mới bắt đầu
luyện Tonglen. Khi thực tập phương pháp này, tôi rất ngạc
nhiên nhận ra cách tôi đã dùng thiền tập một cách tinh tế
để gắng tránh bị tổn thương, gắng tránh chán nản và
tuyệt vọng hay bất kỳ những cảm giác tệ hại nào. Một
cách cơ bản, không biết chính mình, tôi đã thầm hy vọng
rằng nếu tôi thực hành phương pháp ấy, tôi sẽ không cảm
giác đau đớn nữa. Khi bạn thực tập Tonglen, bạn mời nỗi
đau vào. Đó là những gì mở đôi mắt bạn; đó là những
đề mục thiền tập nói về việc nhìn nỗi đau, nhìn niềm
vui nhìn mọi thứ với sự dịu dàng và chính xác, mà không
phán xét chúng, không xua đuổi chúng đi, trở nên cởi mở
đối với chúng. Thậm chí đó cũng là những gì mà chúng
ta thực tập lâu nay, Tonglen làm cho nó đúng đường hướng.Tôi
nhận ra rằng tôi đã chưa thật sự làm được điều đó
trước đây. Tonglen đòi hỏi nhiều can đảm. Thật thú vị,
nó cũng tạo cho bạn nhiều dũng cảm. Bạn có thể bắt đầu
với một lượng nhỏ dũng cảm và một cảm hứng to lớn
để muốn cởi mở với thế giới và hữu ích cho bạn và
cho người khác. Bạn biết rằng điều đó có nghĩa là bạn
sắp đặt mình ở những nơi mà tất cả các hạt nút của
bạn đều bị bật tung và sự vật sắp trở nên khó chịu.
Tuy nhiên, bạn có cảm hứng để có thể đi vào bất kỳ
tình huống nào có lợi. Bạn có hầu như chỉ một ít can
đảm, chỉ đủ can đảm để thực hiện Tonglen, có lẽ bởi
vì bạn không biết cái gì bạn đang nhận vào nhưng đó luôn
là hoàn cảnh sống? Mọi thứ bất ngờ đều có thể xảy
ra. Do sự sẵn sàng thực hiện Tonglen, bạn sẽ tìm thấy,
sau thời gian một vài ngày, một vài tháng hoặc một vài năm–rằng
bạn có đầy dũng cảm, đó là nhờ thực tập, bạn đã đánh
thức con tim và đánh thức lòng dũng cảm của bạn. Khi tôi
nói “đánh thức con tim”, tôi muốn nói rằng bạn đang sẵn
sàng làm mạnh mẽ cái phần mềm yếu của bạn. Trungpa Rinpoche
thường nói rằng tất cả chúng ta đều có một điểm mềm
yếu và rằng sự tiêu cực, sự phẫn hận và tất cả những
điều đó xảy ra là vì chúng ta đang nỗ lực che phủ sự
mềm yếu của chúng ta. Điều đó thật logic: Bởi vì bạn
mềm yếu nên bạn làm tất cả điều che chắn này. Bạn hãy
trở nên hiền dịu và có trái tim nồng ấm–một đặc tính
cởi mở để bạn có thể bắt đầu thậm chí với những
gì bạn muốn che chắn.
Đặc
biệt trong lúc thiền tập, bạn thấy rất rõ cái lá chắn
của bạn. Bạn thấy bạn đã bỏ tù con tim của bạn như
thế nào. Điều đó đã thắp sáng lên mọi vật và tạo cho
bạn một sự tôn trọng đối với sự thâm hiểu và tính
hài hước mà bạn có. Tonglen giúp bạn thực hiện điều đó
sâu xa hơn bởi vì bạn thực sự mời vào không những tất
cả những xung đột không thể phân giải, những lầm
lẫn,
những nỗi đau của chính bạn mà còn của những người khác.
Và nó tiến triển thậm chí xa hơn. Rất thường chúng ta cố
gắng đánh lui sự cảm thấy tệ hại, và khi cảm thấy tốt,
chúng ta thường mong muốn điều đó sẽ kéo dài mãi mãi.
Dù vậy, trong Tonglen, chúng ta cũng sẵn lòng thở vào những
nỗi khổ đau và chúng ta cũng sẵn lòng thở ra những cảm
giác an lạc, bình yên và vui vẻ. Chúng ta đang sẵn lòng ban
phát bằng cách này, chia sẻ với mọi người. Tonglen rất
trái với việc làm thông thường. Thường thường, nếu người
ta đang thực tập thiền và bỗng nhiên nối kết được với
một điều gì to lớn hơn và cảm thấy có cảm hứng và vui
vẻ, thì ngay cả Thiền hành cũng là một phương pháp tốt.
Phải lau chùi toilet, phải nói chuyện với người khác dường
như cũng có thể thực tập và đạt được niềm vui của
thiền tập. Phương pháp của Tonglen là: “Nếu bạm cảm nhận
nó, hãy chia sẻ nó; đừng nắm giữ nó, hãy ban phát nó”.
Đại
thừa Phật giáo nói về Bồ đề tâm (Bodhicitta) có nghĩa là
“Tâm tỉnh thức” hay “Tâm dũng mãnh”. Bồ đề tâm có
đặc tính dịu dàng, chuẩn xác và cởi mở, có khả năng
buông bỏ và cởi mở. Đặc biệt, mục đích của Tonglen là
để thức tỉnh hay để trau dồi Bồ đề tâm, để đánh
thức tâm bạn hay phát triển tâm dũng mãnh của bạn. Nó giống
như việc tưới tẩm cho những hạt giống của những loài
hoa đẹp. Bạn có thể nhận thấy rằng bạn có rất ít lòng
dũng cảm, hay bạn có thể cảm nhận rằng bạn không có đủ
dũng cảm, nhưng đức phật dạy: “Đừng có nhảm nhí. Mọi
người đều có tâm bồ đề”. Vì vậy, dù đó chỉ là một
hạt mè tâm Bồ đề, nhưng nếu bạn thực tập, cũng như
tưới hạt giống, nó sẽ lớn lên và phát triển mạnh. Điều
thật sự có thể xảy ra là những gì tồn tại đã lâu ở
đó đã được mở tung ra. Thực hành Tonglen tức là quét đi
tất cả những bụi bặm đã bao phủ kho tàng quí giá của
bạn.
Một
cách truyền thống, tâm Bồ đề thường so sánh với một
hạt kim cương được bao phủ 10 tấn bùn trong 2000 năm. Bạn
có thể trừ khử bùn vào bất cứ lúc nào và nó vẫn là
một vật quí báu, đó là một vật gia truyền quí báu của
chúng ta. Bồ đề tâm cũng còn được xem như một loại sữa
giàu chất kem và có khả năng chuyển hóa thành bơ. Bạn phải
làm một công việc nhỏ để lấy chất bơ ra khỏi kem, bạn
phải đánh kem. Nó cũng được so sánh với một hạt mè chứa
nhiều dầu mè. Bạn phải làm một động tác giã nghiền để
lấy được dầu, nhưng nó đã có sẵn ở đó. Đôi khi bồ
đề tâm được xem như một bảo vật vô giá nằm bên đường
cùng với rác rưởi bao phủ nó. Một vài người–có thể
là những người rất nghèo sắp chết đói–đi ngang qua đó
suốt ngày. Tất cả những gì họ cần làm là bới rác lên
và nhặt lấy nó ở đó. Chúng ta thực tập Tonglen để chúng
ta không giống những người mù, luôn đi qua bảo vật dang
nằm ở đó mà không biết. Chúng ta đừng như những người
nghèo khổ cùng cực, bởi vì ngay trong tâm của chúng ta đã
có đủ mọi thứ mà bất cứ ai nếu dũng cảm, kiên trì và
sáng suốt đều có thể tìm thấy. Mọi người đều có nó,
nhưng không phải ai cũng có dũng lực để làm nó chín muồi.
Thời
đại này thế giới thật sự cần những người sẵn lòng
làm cho Bồ đề tâm của họ chín muồi. Có những sự tàn
phá và sự đau khổ to lớn: Con người bị chà nghiến bởi
xe tăng, nhà cửa bị tàn phá, lính tráng gõ cửa nhà họ nửa
đêm và mang họ đi, tra tấn họ, giết chết con em của họ,
giết những người thân yêu của họ. Nhiều người đang chết
đói. Chúng ta đang sống sang trọng
với
những vấn đề tâm lý nhỏ đáng thương của chúng ta. Chúng
ta có một trách nhiệm to lớn phải làm cho tấm lòng nồng
ấm, khả năng thương yêu của chúng ta chín muồi, để cởi
mở và buông bỏ bởi vì nó có tính lan tỏa rất mạnh. Bạn
có thể để ý rằng nếu bạn đi vào phòng khách, ngồi xuống
và có một người đang ngồi ở đó, cảm thấy rất vui vẻ
và bạn biết anh ta vui, điều đó cũng làm bạn cảm thấy
vui. Nhưng nếu bạn bước vào phòng khách và những người
ở đó đang không vui, thì bạn hẳn sẽ phân vân “Tôi đã
làm gì?”, hay “Chao ôi, tốt hơn tôi nên làm một điều
gì đó để làm cho họ cảm thấy vui”. Cho dù bạn đang có
một cơn nhức đầu hay đang bị tấn công bởi chán nản hoặc
bất cứ điều gì xảy ra với bạn, nếu bạn thấy thoải
mái trong hoàn cảnh của bạn, đó là một sự biến chuyển;
nó có thể tạo cho người khác một sự thoải máì. Chúng
ta có thể tạo cho nhau sự dễ chịu này bằng cách sẵn lòng
đối mặt với những sợ hãi, những cảm giác lầm lỗi,
sự chán nản mỗi ngày của chúng ta và tất cả những gì
đại loại như vậy.
Thực
tập Thiền là một phương thức biểu hiện thiện ý để
quan sát sự vật một cách rõ ràng không phê phán. Thực tập
Tonglen là một phương pháp làm chín muồi Bồ đề tâm của
bạn vì hạnh phúc của chính bạn và của mọi người. Hạnh
phúc của chính bạn bộc phát ra, tạo cho người khác một
khoảng không gian để nối kết với niềm vui, với sự minh
mẫn, sự sáng suốt, sự ấm áp của chính họ.
Điểm
thiết yếu của thực tập Tonglen là trong mỗi hơi thở vào
bạn hãy sẵn lòng nhận những đau đớn, sẵn lòng đón nhận
nỗi khổ đau của mọi người. Kể từ hôm nay, bạn sẽ trau
dồi sự dũng cảm và lòng nhiệt thành của bạn để cảm
nhận những nỗi đau đó trong cuộc sống con người. Bạn
thở vào để có thể thật sự hiểu được những gì đức
Phật dạy khi Ngài dạy rằng chân lý thứ nhất của cuộc
đời là khổ đau. Điều đó có nghĩa gì? Với mỗi hơi thở
vào, bạn gắng tìm ra bằng cách nhận thức sự thật về
khổ đau, không phải như một lỗi lầm bạn phạm phải, không
phải như một hình phạt, mà như một phần điều kiện sinh
tồn của con người. Với mỗi hơi thở vào, bạn xem xét kỹ
nỗi đau của điều kiện sinh tồn của con người–điều
mà bạn có thể nhận thức và tận hưởng thỏa thích chứ
không phải để trốn chạy. Tonglen giúp bạn đi đúng đường
hướng.
Cái
căn bản của hơi thở ra là một phần khác của điều kiện
sinh tồn của con người. Với mỗi hơi thở ra, bạn cởi mở.
Bạn nối kết với cảm giác vui thích: an lạc, hài lòng, sự
nhân ái, bất cứ điều gì mà bạn cảm thấy trong lành và
bổ dưỡng. Đó là một phương diện của điều kiện sống
con người mà chúng ta mong ước, nếu chúng ta có thể cuối
cùng xóa sạch tất cả những vấn đề của chúng ta, điều
đó giống như chúng ta thực hiện việc ăn kiêng hàng ngày.
Thực đơn có thể sẽ là: “Chỉ có hạnh phúc. Không có
khổ đau ở đây”. Sẽ có tất cả những điều mà bạn
nghĩ có thể mang lại cho bạn niềm hạnh phúc bất tận, có
thể là hơi ngọt ngào lẫn cay đắng, một ít nước mắt,
nhưng rõ ràng là không có sự rối rắm lớn, không có những
nơi tối tăm, không có cánh cửa bí mật mà bạn không muốn
mở, không có quái vật dưới giường, không có những ý nghĩ
xấu, không có sự thịnh nộ, không có sự khinh bỉ, không
có sự đố kỵ–rõ ràng là không. Đó là hơi thở ra, một
phần của cuộc sống. Bạn nối kết với nó và bạn thở
nó ra để nó có thế lan tỏa và có thể được chia sẻ cùng
mọi người.
Tất
cả những gì bạn cần để thực tập Tonglen là phải có
những nỗi đau khổ và niềm hạnh phúc đã được kiểm nghiệm.
Thậm chí nếu bạn chỉ có một giây hạnh phúc bạn cũng
có thể thực hành Tonglen. Đó là những điều kiện tiên quyết.
Nói cách khác, bạn là một con người bình thường với những
nỗi đau và những niềm vui, cũng như mọi người khác. Tuy
nhiên, nếu bạn chỉ như những người khác, bạn có thể
sẽ thở vào điều lành và thở ra điều xấu. Đôi khi điều
đó tạo nên một số ý niệm rõ ràng. Nhưng trên lối đi
này, lối đi của những người lính chiến nhiều phiêu lưu
mạo hiểm hơn: bạn đang trau dồi lòng không sợ hãi, một
trái tim không đóng lại trong bất kỳ tình huống nào; nó
luôn luôn mở rộng để bạn có thể tiếp xúc với bất cứ
điều gì.
Có
một bức họa cổ điển vẽ bánh xe cuộc đời với Yama–vị
thần chết– đang cầm giữ bánh xe. Ở trung tâm là sự tham
muốn, một con gà trống; sự giận dữ, một con rắn; sự
ngu si, một con heo. Các nan hoa của bánh xe tạo nên sáu khoảng
hình bánh nhân táo được gọi là lục đạo. Ba cõi thấp
là địa ngục, ngạ quỉ (cõi rất đói và khổ) và súc sanh,
đầy sợ hãi và si mê. Các cõi cao hơn là nhân gian, A-tu-la
và cõi trời. Trong mỗi một cõi này có một đức Phật, mà
có thể nói là chính chúng ta. Chúng ta có thể mở rộng tấm
lòng chúng ta đến mức chúng ta có thể tiến vào địa ngục,
ngạ quỉ, A-tu-la và cõi trời–bất cứ nơi nào. Chúng ta
có thể ở đó với tấm lòng của chúng ta, hoàn toàn cởi
mở và không hãi sợ. Đó là tâm nguyện của Bồ Tát. Khi
trịnh trọng phát thệ nguyện Bồ Tát, chúng ta được ban
sự thực tập Tonglen. Điều đó nghĩa là chúng ta thực sự
ước muốn không hãi sợ để giúp người khác; chúng ta ý
thức rằng chúng ta có nhiều sợ hãi, nhưng chúng ta khao khát
tâm hồn chúng ta được tỉnh thức một cách hoàn toàn.
Thở
vào, thở ra với cách mà tôi miêu tả, là một kỹ thuật
để có thể tỉnh thức hoàn toàn, để có thể giống như
một đức Phật trong bất kỳ cảnh giới hiện hữu nào. Nếu
bạn bắt đầu nghi nó sẽ như thế nào trong những cảnh giới
này, bạn chỉ cần cám ơn những ngôi sao may mắn của bạn
rằng bạn không ở trong chúng, nhưng nếu bạn ở đó thì
bạn cũng có thể ở đó với một trái tim cởi mở. Bản
chất của việc thực tập là thiện ý chia sẻ niềm vui, sự
an lạc của cuộc sống trong những hơi thở ra và lòng mong
muốn cảm nhận nỗi đau của bạn và của những người khác
một cách đầy đủ trong những hơi thở vào. Đó là sự thiết
yếu của việc thực tập và nếu bạn chưa từng nhận được
hướng dẫn nào khác, chừng đó cũng khá đủ rồi.
Bây
giờ là những chỉ dẫn. Bước đầu tiên được gọi là
“Phát Bồ đề tâm một cách tuyệt đối, mà cơ bản có
nghĩa là cởi mở. Bước thứ hai là đối mặt với những
đặc tính trừu tượng của nỗi đau khổ bằng cách nhìn
nhận nó như đen tối, nặng nề, nóng nực và thở chúng vào,
và đối mặt với những đặc tính của niềm vui bằng cách
hình dung nó như trắng, sáng sủa, mát mẽ và thở nó ra. Sự
hiểu biết của tôi về giai đoạn này là trước khi bị dính
vào vấn đề khó khăn quan trọng thật sự bạn làm việc
với những nguyên tắc trừu tượng của nỗi đau và niềm
vui, hãy để chúng thực hiện đồng bộ với hơi thở vào
và hơi thở ra. Giai đoạn đầu là khoảng không cởi mở.
Rồi bạn bắt đầu làm việc với những gì được gọi là
sự thực hành liên quan–mang tính người. Tình huống cuộc
sống hàng ngày của chúng ta–thở nỗi đau vào, niềm vui
ra, đen vào, trắng ra. Rồi bạn tiến sang giai đoạn thứ ba
mà thật ra là trọng tâm của sự thực tập. Ở đây, bạn
hình dung một tình huống đời sống đặc biệt và liên hệ
với nỗi đau của nó. Bạn thở nó vào, cảm nhận nó một
cách đầy đủ. Đó là sự trái ngược với sự trốn tránh.
Bạn đang hoàn toàn sẵn lòng nhận thức và cảm nhận nỗi
đau–nỗi đau của chính bạn, nỗi đau của những người
thân yêu hay nỗi đau của những người hoàn toàn xa lạ–và
trong hơi thở ra, bạn để cho một ý niệm cởi mở, một
ý niệm rộng lượng mênh mông thoát ra.
Nói
cách khác, giả sừ có một ai đó trong cuộc đời mà bạn
không chịu đựng nổi, chính suy nghĩ về người ấy mang đến
tất cả những loại cảm giác khó chịu. Bạn quyết định
thực tập Tonglen để làm việc với tình cảm cởi mở, dịu
dàng hơn trong tình huống đặc biệt đó. Vì vậy bạn nghĩ
về con người đó và đưa đến những cảm giác tệ hại,
và khi bạn thở vào, bạn nối kết với chúng–những đặc
tính, các cấu tạo và cách chúng bám giữ tâm trí bạn như
thế nào, không phải là bạn nghĩ ra chúng, bạn chỉ cảm
nhận nỗi đau. Rồi trong hơi thở ra, bạn thư giãn, buông
bỏ, cởi mở, làm thông thoáng mọi sự. Nhưng bạn không cần
đắm mình trong đó lâu bởi vì khi bạn thở vào lại, nó
quay trở lại cảm giác khổ đau. Bạn không bị mắc kẹt
hoàn toàn, chết đuối trong đó, bởi vì tiếp theo bạn thở
ra–bạn cởi mở, thư giãn và chia sẻ một vài ý niệm thông
thoáng trở lại. Có thể bạn muốn bám giữ niềm vui, nhưng
rồi bạn thở vào lại. Nó giống như bạn đang học cách
tiếp xúc và đi–bạn tiếp xúc rồi bạn buông bỏ. Bạn
không chuộng nỗi đau hơn niềm vui hay ngược lại; bạn quay
tới và quay lui liên tục.
Sau
khi bạn làm việe với một đối tượng đặc biệt trong một
thời gian và bạn thật sự đang nối kết với niềm đau và
khả năng cởi mở và buông bỏ của bạn, rồi bạn thực
tập một bước sâu xa hơn bạn thực tập nó cho tất cả
loài hữu tình. Đây là điểm mấu chốt của Tonglen: kinh nghiệm
của chính bạn về niềm vui và nỗi khổ trở thành phương
cách bạn nhận ra quan hệ họ hàng, tính đồng cảm, tính
giống nhau của bạn có thể chia sẻ niềm vui, nỗi khổ của
tất cả những người cùng sống, đang sống và sẽ sống.
Bạn nhận ra rằng sự khó chịu mà bạn cảm nhận khi bạn
nghĩ về con người đặc biệt ấy là điều mà tất cả mọi
người đều cảm nhận được và niềm vui mà bạn cảm nhận,
ý niệm về khả năng cởi mở và buông bỏ cũng là quyền
thừa kế của mọi người. Bạn đang thở vào cũng niềm đau
dó, nhưng bây giờ bạn tự nghĩ: “Hãy để tôi cảm nhận
nó để không ai trên thế giới phải cảm nhận nó”. Nói
cách khác, nó trở nên hữu dụng: “Tôi đau khổ, tôi chán
chường, được thôi! Hãy để tôi cảm nhận nó đầy đủ
để không ai khác phải cảm nhận nó, để mọi người có
thể được tự do thoát khỏi nó”. Nó bắt đầu đánh thức
con tim bạn vì bạn có nguyện vọng để nói rằng: “Nỗi
đau này của tôi có lợi cho người khác bởi vì tôi có thể
đủ dũng cảm để cảm nhận nó một cách đầy đủ để
mọi người khỏi phải cảm nhận nó”. Trong hơi thở ra bạn
nói: “Hãy để tôi ban phát bất kỳ điều tốt hoặc sự
thật nào mà tôi từng cảm nhận, bất kỳ tính hài hước
nào, bất kỳ cảm giác vui thú nào khi ngắm nhìn mặt trời
mọc và lặn, bất kỳ niềm vui nào trên thế giới, để mọi
người có thể chia sẻ và cảm nhận nó”.
Vì
vậy trở lại, bước đầu tiên là khơi mở một vài ý niệm
cởi mở và thông thoáng, bước thứ hai là làm việc với
màu đen vào và màu trắng ra (màu đen tượng trưng cho nỗi
khổ và màu trắng tượng trưng cho niềm vui), bước thứ ba
là tiếp xúc với điều gì rất thật đối với chúng ta và
bước thứ tư là nới rộng nó ra và sẵn lòng thực hiện
nó cho tất cả loài hữu tình.
Một
điều thú vị xảy ra bất kỳ khi nào tôi đưa ra sự hướng
dẫn Tonglen: mọi người đều buồn ngủ. Thật khó nghe vấn
để này. Mỗi lần đưa ra chỉ dẫn Tonglen, tôi để ý rằng
có ít nhất 3 người hoàn toàn ra đi, những người khác có
thể cảm thấy cực kỳ buồn ngủ. Với cùng dấu hiệu đó,
khi bạn thực sự bắt đầu thực tập, bạn có thể rơi vào
cơn buồn ngủ rất nhiều. Đừng xem đó là một trở ngại.
Thực tập này sẽ vẫn giới thiệu cho bạn một ý tưởng
rằng bạn có thể cảm nhận cả niềm vui và nỗi khổ–cả
hai đều là tất yếu của con người. Nếu người ta sẵn
lòng thậm chí trong một giây của mỗi ngày thực hiện ước
nguyện dùng nỗi đau và niềm vui của chính họ để giúp
người khác, họ thật sự làm được điều đó nhiều hơn
thế. Khi bạn trở nên ít sợ hãi hơn, Bồ đề tâm của bạn
sẽ chín muồi với những tháng ngày còn lại trong đời bạn.
Điều đó đem lại nhiều lợi ích cho người khác.