BẤT
BẠO ÐỘNG
Thật rõ
ràng hôm nay chỉ có một số người đến đây nghe bài Pháp
bất bạo động này. Tôi biết, “Bất Bạo Động” không
phải là đề tài được ưa chuộng lắm. Bởi vì nếu như
tôi nói về một đề tài khác chắc chắn sẽ có 400 hay 500
người đến nghe, nhưng vì đây là đề tài “Bất Bạo Động”
chủ đề không hấp dẫn đối với số đông, bởi vì chỉ
có một số ít người có được tập khí từ bi vô lượng.
Nếu đa số tràn ngập tình thương bao la thì hẳn thế giới
sẽ không còn chiến tranh nữa.
Vấn đề
ăn thịt: ăn thịt là độc ác, thế nên ta đừng giết hại
và xúi xử giết hại. Mua thịt cửa hàng tức là tạo nên
những đồ tể. Bởi vì cung cấp là một phần do yêu cầu.
Loài chó ít khi bị giết vì ít có người đòi ăn thịt chó.
Người nào bằng lòng giết hại, đánh đập, làm thịt, người
nào mua, nấu phục vụ hay ăn thịt...Tất cả đều là kẻ
sát nhân. Ðây là lời của Hiền giả Manu, một triết gia
Ấn Ðộ. Vì vậy mọi người đều là kẻ đồng lõa trong
trò chơi chém giết, khởi đầu là người hàng thịt và kết
thúc nơi người ăn thịt.
Có đoạn
được chép trong Kinh, Ðức Phật dạy: “Thuở xa xưa chỉ
có ba chứng bệnh, nghĩa là dục vọng, đói khát và suy tàn.
Tuy nhiên do sát hại loài vật mà ba chứng bệnh lần lần
tăng lên mãi. Thế nên chúng ta hãy tránh sát sanh, tránh tạo
điều kiện cho sự giết thịt. Chúng ta hãy phản tỉnh–trở
thành những người thọ trai suốt đời. Ðược vậy tất
cả bệnh tật sẽ không còn hiện diện nhiều trên mặt đất
trần gian này.
Vấn đề
cần xét lại: có một tín điều chung trong các nước Phật
Giáo là bất cứ ai cũng có thể ăn thịt miễn là vị đó
không giết hại sinh vật bằng chính bàn tay của mình. Nhưng
không phải vậy, bởi vì ăn thịt chính là nguyên nhân của
sự giết thịt, nghề của đồ tể. Nếu chúng ta đều nhất
trí ăn chay thì những người bán thịt sẽ phải đóng cửa
hiệu và chuyển đổi ngành nghề khác tốt đẹp, phước đức
hơn. Do cứ tiếp tục ăn mạng chúng sanh nên khiến chúng ta
cứ duy trì một lớp người hành nghề chém giết đáng thương
đó. Thật là không công bằng chút nào khi ta cưỡng bức những
tên đồ tể vào địa ngục chỉ vì sự hưởng thụ khoái
khẩu của chúng ta. Nếu chúng ta trở thành người ăn chay,
lúc đó toàn thế giới sẽ sống hòa bình. Có người lo cúng
tế cho Thánh Thần, có người cúng tế cho bao tử của họ.
Theo tôi, bao tử của họ chính là vị thần của họ, chúng
ta hãy thực hành lòng từ bi vô lượng, không thể phát biểu
rằng: hãy để mọi chúng sanh an lạc. Bởi vì ngưởi ăn thịt
nói: “Cầu xin cho mọi chúng sanh an lạc”, trong khi vị đó
đang nghiến thịt giữa hai hàm răng. Ðiều này quả là hoàn
toàn ngụy đạo đức. Vì lẽ đó, nếu người ăn thịt muốn
biện chứng sự cố trong khi ăn thực phẩm thịt, vị đó
phải nói: “Nguyện cầu cho tất cả sinh vật được hạnh
phúc, ngoại trừ những sinh vật mà tôi đang nhai nghiến trong
răng”. Và tôi dám cam đoan rằng, tất cả sinh vật đang bị
nhai nghiến không thể nào hạnh phúc được, hoặc không thể
nào có an lạc khi chúng bị sát hại chỉ vì những kẻ ăn
thịt. Như vậy vị đó không thể nào thực hành lòng từ
bi khi vị đó còn ăn thịt, bởi vì do ăn mạng của chúng
sanh, vị đó tự động yêu cầu một phần tương xứng với
thân mạng sinh vật trên thế gian này phải chết vì họ. Ðó
là giáo điều vị kỷ mà người ta phải sống trên thịt
da xương máu của kẻ khác. Khi một cây này sống nhờ một
cây khác, nó được gọi là cây ký sinh. Tương tự khi một
con vật sống nhờ con vật khác, nó được gọi là vật ăn
bám. Một vương quốc không bao giờ sống tự mình mà vương
quốc lớn phải luôn luôn sống nhờ vào vương quốc nhỏ
hơn, vương quốc thú vật sống nhờ vào vương quốc thực
vật Nếu vương quốc thực vật sống nhờ vào chính mình,
kết quả là sự ăn bám.
Vì vậy mỗi
người ăn thịt đều là kẻ ăn bám, bởi vì họ sống nhờ
vào nhân viên của vương quốc họ. Do đó chúng ta không nên
sống ký sinh bằng cách ăn các món thịt, mà chúng ta phải
ăn bằng các món chay vô hại và nhờ vậy tránh được mọi
sứ phê phán làm tổn hại phước đức chúng ta.
Tinh thần
Phật Gìáo là tinh thần từ bi, từ bi, từ bi!! Bất Bạo Ðộng
là Giáo Pháp cao thượng nhất. Nếu bạn lật từng trang trong
Ðại Tạng, chúng ta sẽ thấy chữ TỪ BI được in ấn bằng
chữ to trên mỗi trang giấy.
Ăn thịt
làm cho con người thô bạo, hung dữ. Ăn rau làm cho con người
hiền hòa, trầm lặng. Tại sao ngoài mặt trận họ lại cấp
thịt làm thức ăn cho chiến sĩ? Mục đích để làm cho họ
sung sức, hung hăng thêm. Nếu các chiến sĩ được ăn chay,
sẽ không còn chiến tranh bởi vì họ không muốn gây hại
cho ai giống như con linh dương. Hãy nhìn con nai, con cừu, con
linh dương, chúng trầm lặng, hiền từ làm sao. Vì vậy chúng
ta hãy giữ an lạc theo tự nhiên bằng cách nuôi mạng sống
bằng thức ăn vô hại, tạo sự tĩnh lặng cho thân tâm. Người
giết hại loài vật sẽ đưa đến giết hại loài người.
Bởi vì nếu chúng ta có thể giết hại một con bò thì chúng
ta cũng có thể giết hại một con người. Vậy tại sao chúng
ta lại nô lệ cho cái lưỡi hay cái tâm? Thật không công bằng
chút nào khi chúng ta lấy thịt của một con vật nào đó mà
lại không xin phép con vật đó. Vì con bò là chủ nhân xương
thịt của nó. Con cừu, con cá là chủ nhân xương thịt của
nó. Vì vậy Phật dạy chúng ta không được lấy của không
cho. Chúng ta phải được phép chấp thuận mới lấy vật đó,
bằng không, nó trở thành lấy vật không cho. Nếu chúng ta
muốn dùng thịt của một con vật, chúng ta phải nói: ông,
bà X, Y vui lòng cho chúng tôi thịt trên lưng ông, bà. Nếu
con vật đồng ý cho phép và nói: “Lấy thịt ta đi”. Lúc
đó chúng ta mới lấy thịt không bị phạm tội ăn cắp. Hãy
chỉ cho tôi con vật nào cho phép bạn lấy thịt nó. Không
bao giờ có được tình huống như vậy. Không thể nào được
trừ phi con vật đặc biệt đó xuất hiện là một vị Bồ
Tát. Vì vậy một con vật không bao giờ cho phép ta lấy thịt
nó, thì chúng ta chớ nên lấy mà không được sự đồng ý
Chúng ta không bao giờ cho phép mình phạm tội lấy cắp như
vậy.
Ðức Phật
dạy: “Bạn có thể ăn thịt nếu bạn không trông thấy,
không nghe, không nghi rằng con vật đó sở dĩ bị giết là
vì mình. Hãy tin tôi, tôi không thấy, không nghe nhưng tôi luôn
luôn nghi ngờ rằng con vật đó bị giết là vì tôi, bởi
vì thịt đem cho người nào đó nên đồ tể mới ra tay sát
hại những con vật này. Ðồ tể không bao giờ giết con vật
cho chính mình. Họ giết cho người mua, người tiêu dùng. Bởi
vậy bất cứ ai ăn thịt hay mua thịt chính là đối tượng
khiến cho những con vật bị giết và vị đó đã sinh nghi
và nghĩ rằng con vật đó bị giết là do mình, vị đó chớ
nên đụng vào. Do đó, theo lời Phật dạy, chúng ta thực hành
Pháp “Bất Bạo Ðộng” và không nên ăn thịt loài vật.
Tại sao vậy? Bởi vì như lời viết trong Kinh Pháp Cú: “Dưới
làn roi, mọi loài đều run rẩy, mọi loài đều sợ chết.
Hãy đặt mình trong hoàn cảnh này, thế nên chớ giết, chớ
bảo giết”. Ðó là quy luật quý như vàng. (Kỷ sở bất
dục vật thi ư nhân–điều mình không muốn chớ phiền người
khác). Bạn cảm thấy thế nào khi bị người khác ăn thịt
bạn? Bạn cảm thấy không được yên vui. Vì vậy nên đặt
mình trong tình huống này. Chúng ta chấm dứt việc ăn thịt.
Nếu bạn thực hiện Pháp Bất Bạo Ðộng với lòng nhân từ,
độ lượng, mạng sống của bạn sẽ được trường thọ,
bởi vì do bạn muốn kéo dài sinh mạng của người khác, đương
nhiên bạn kéo dài tuổi thọ của mình. Ðây là quy luật nhân
quả vô song muôn đời.
Trong một
bài Kinh, một đệ tứ hỏi Ðức Phật: “Tại sao có số
người sống lâu, còn số khác lại yểu mạng”. Ðức Phật
trả lời: “Những người sống lâu vì họ luôn luôn kéo
dài mạng sống của loài vật, không giết hại chúng. Còn
những người yểu mạng là do liên tục đoản mạng loài vật
bằng cách giết hại và ăn thịt chúng”. Vì vậy nếu bạn
muốn sống lâu, hãy tránh việc sát sanh, tránh bảo người
khác giết. Nhiều người muốn hy vọng sống lâu, hy vọng
cải lão hoàn đồng bằng cao cốt con khỉ hoặc nhiều cách
giải phẫu khác. Nhưng những cách giải phẫu này đều bất
nhân, vô ích. Bạn sẽ sống lâu nếu bạn chỉ cần cho phép
mọi sinh vật sống lâu bằng cách đừng quấy rầy, sát hại
chúng, đừng rút ngắn mạng sống của chúng để ăn thịt.
Tại sao ta
lại làm nô lệ cho cái lưỡi. Cái nào mạnh hơn? Cái lưỡi
và cái tâm. Hãy nhớ rằng cũng vì hai tấc lưỡi mà người
ta ăn nuốt không chính đáng. Theo Phật Giáo cảm giác chỉ
là một niệm tưởng, nếu bạn đặt một miếng thịt nhỏ
trên lưỡi thì lưỡi sẽ không hề biết có thịt ở đó.
Thịt cũng không biết có thịt ở đây. Vậy thì ai biết thịt
ở trên lưỡi? Đó là tâm. Nhớ rằng cảm thọ chỉ là một
ý tưởng, và vì là một ý tưởng nhỏ nhoi nên người ta
ăn nuốt không chính đáng. Nhưng ý tưởng là gì?. Ý tưởng
là một năng lượng tâm linh nhỏ bé. Tại sao người ta phải
làm điều không chính đáng vì một ý tưởng gọi là năng
lượng tâm linh? Nếu người nào muốn ăn thịt, bảo anh ấy
hãy ăn thịt chính mình. Chúng ta sẽ không phạm tội lấy
vật không cho. Nếu chúng ta cắt lấy một miếng thịt nơi
tay hay chân chúng ta bởi vì nó thuộc tài sản riêng của chúng
ta và chúng ta có thể ăn thịt của chính mình mà không bị
phạm tội lấy vật không cho. Ðây là cách lập hạnh tốt
đẹp để trở thành người ăn chay. Hãy nhớ rằng thịt mau
hư thối và hay gây bệnh. Gần một phần năm sinh vật bị
giết đều gây bệnh, ăn cá tạo nên bệnh ung thư, viêm ruột
thừa.v.v...
Ở bên Mỹ
có một nơi mà trẻ em mới sinh được giải phẫu để cắt
đi khúc ruột thừa. Tại sao vậy? Vì người Mỹ tin rằng
nếu lấy ruột thừa của em bé ngay từ lúc đầu thì tốt
hơn là để các em lớn lên cứ lo sợ mình vẫn còn ruột
thừa. Không phải là kinh hoàng sao nên một trẻ em mới vào
đời liền khóc la như cảm nhận được nỗi khổ đầu tiên,
nó phải chịu giải phẫu y học ngay lúc mới sinh ra? Vì vậy
nếu trẻ em buộc trở thành người ăn chay và ăn chay suốt
cả đời, chúng không còn lo sợ về ruột thừa. Và các cuộc
giải phẫu y học chắc bị thặng dư.
Khi một con
vật tự nhiên chết, người ta chôn ngay xuống đất. Nhưng
khi nó chết không bình thường bằng con dao của đồ tể,
con vật đó được chôn ngay trong bao tử của chúng ta. Thế
nên bao tử của chúng ta đều là những nghĩa trang và con người
là những nghĩa trang biết đi. Thật là buồn cười, dù bao
tử kích thước quá nhỏ nó vẫn có khả năng chôn được
quảng đời 60 năm không kém 200.000 sinh vât. Ý muốn nói 200.000
sinh vật được chôn trong một bao tử nhỏ xíu khoảng 60 năm.
Bao tử con người là bãỉ tha ma lớn nhất trên thế giới.
Tại sao chúng ta lại trở thành những nghĩa trang biết đi
của 200.000 xác chết sinh vật? Mọi chúng sinh đều là bà
con của chúng ta. Tất cả cuộc sống là một. Ở đây bản
thống kê cho thấy rằng 200 ngàn sinh vật được chôn trong
bao tử trong quảng đời duy nhất. Người ta tiêu thụ 20.000
chim, 60.000 trứng sắp nở, 120.000 cá, 3000 loài vật khác, tổng
kết thành 203.000 sinh vật. Thế nên nếu ta biết tự trọng,
nếu ta có một chút cảm xúc về tâm từ thì ta nên từ bỏ
ham muốn ăn thịt để cứu vớt mạng sống của 200.000 sinh
vật Nếu hôm nay một người độc thân nào phát nguyện ăn
chay thì chính nhờ giảng bài Pháp này mà chúng ta cứu sống
được 200.000 sinh vật. Nếu 20 người phát nguyện ăn chay
thì chúng ta cứu sống được 400 ngàn sinh vật. Nếu có 100
người phát nguyện ăn chay, chúng ta sẽ cứu mạng được
20 triệu sinh vật. Vì vậy chúng ta hãy hy vọng rằng hạt
giống nhỏ mà chúng ta gieo trồng hôm nay sẽ chín muồi và
phát triển kết thành quả Bất Bạo Ðộng cứu vớt bao sinh
linh đang gần gũi chúng ta.
Bất cứ
khi nào ta ăn, nên nhớ rằng đói khát là một chứng bệnh
và thức ăn là dược thực sẽ tạm thời làm êm dịu bệnh
đói. Chúng ta phải nhớ: ăn để sống chứ không phải sống
để ăn. Chúng ta ăn cốt để duy trì sự sống, để bước
đi trên Ðạo lộ BÁT CHÁNH đưa thẳng tới Niết Bàn.
Cá lớn nuốt
cá bé. Họ nói rằng Chúa tạo ra loài vật để cho con ngườì
dùng, nhưng thực sự đây là giáo thuyết vị kỷ. Nếu tôi
là con vật và được nói rằng Chúa sinh ra tôi cho bao tứ
của con người, làm thế nào tôi vẫn yêu vị Chúa đã tạo
ra tôi để phục vụ cho bao tử của người khác. Một người
sáng thế như vậy không thể nào có được tình thương thuần
tịnh giải thoát được. Vì vậy thật là sai lầm nói rằng
những sinh vật được tạo ra cho bao tử chúng ta. Những con
vật được tạo ra để sống với kiếp sống bình thường,
giống như chúng ta được sinh ra để sống một cuộc sống
bình yên. Ðức Phật dạy: “Khó có thể tìm được một
sinh vật nào đó, chưa từng là cha, mẹ, anh, chị, em vào một
thời điểm này hay khác”. Bởi vì chúng ta vẫn đến từ
vô lượng kiếp, mọi hình thái kết hợp có thể xảy ra;
do vậy mà giờ đây khó có thể tìm được một sinh vật
nào chưa từng là bà con mình trong quá khứ. Ðây là cơ hội,
hãy nhớ rằng bất cứ lúc nào bạn ăn thịt tức là bạn
nhai thịt của người nào đó là họ hàng bà con trong kiếp
trước, và thật là sai lầm bất nhân khi phải sống trên
xương thịt của kẻ khác giống như loài ăn thịt người.
Chúng ta ăn
rau trong sạch chứ không dùng thịt bất tịnh. Vào mùa khí
hậu nóng, thịt bị hư thối rất mau. Vì vậy đặc biệt
ở vùng nhiệt đới, chúng ta nên sống bằng thức ăn chay,
nó hư thối chậm hơn so với thức ăn thịt, bởi vì thức
ăn hư thối dễ gây bệnh. Những độc tố ngấm vào máu và
vận chuyển khắp cơ thể làm xáo trộn các bộ phận. Có
một số người ăn thịt thực sự đã nói an ủi mình rằng
Đức Thế Tôn tịch diệt là do ăn thịt heo. Ðiều này quả
là nhận xét sai lầm. Ðức Phật được gọi là đấng Ðại
Từ Bi, Ngài thọ trai suốt đời, làm sao Ngài có thể tịch
diệt bằng món thịt heo được, không bao giờ xảy ra. Thật
là vô lý khi nghĩ rằng Ðấng Từ Bi hằng nêu gương phạm
hạnh lại ăn thịt heo ở tuổi đời sau cùng. Ngài thọ trai
đến suốt đời và tịch diệt do một số nấm độc.
Một lần
khi đang du hành trên đường biển, vị thuyền trưởng nói
với tôi: “Chúa tạo nên loài cá dưới biển. Vậy thì có
hại gì khi ta ăn cá?” Tôi trả lời rằng: “Chúa tạo nên
loài cọp trong rừng, vậy thì có hại gì khi cọp ăn thịt
vị thuyền trưởng chiếc tàu này”. Một hôm có một nông
gia người Mỹ ngồi trên xe bò do hai con bò kéo. Anh ta có tà
kiến cho rằng xương thịt khỏe mạnh là do ăn thịt nhiều.
Trong khi đang tư duy với ý niệm của mình, hai con bò bỗng
nhảy giật lên, vị nông gia gần rớt khỏi chỗ ngồi. Lúc
đó anh ta chợt nhận ra những con bò có xương to khỏe này
có được là do ăn cỏ. Vì vậy cỏ là sản phẩm thực vật
đã tạo cho loài bò có xương to chứ không phải thịt. Thế
nên xương khỏe không phải do ăn thịt mà do ăn cỏ, ăn rau.
Ðạo sĩ
Krishanandji có kinh nghiệm với các loài sư tử con. Ngài thấy
rằng do nuôi chúng bằng thực phẩm cơm và lúa thì chúng mau
lớn, hoàn toàn dễ thuần phục và không có tính hung dữ.
Bằng chứng là Ngài ra thị trấn Vicely với một trong những
con sư tử của mình, ngồi trên xe do Ngài kéo đưa đi tham
quan tại vườn thượng uyển Thái Lan. Bạn thấy đó, ăn chay
có thể chuyển hóa sư tử con thành con vật hiền lành. Vì
vậy nếu bạn muốn tiến bộ ở đạo lộ cao hơn, bạn nên
ăn chay. Ðiều đó sẽ giúp bạn tiến bộ tinh thần, bởi
vì đường đạo càng trèo lên cao càng gặp nhiều chướng
ngại. Chúng ta không nên tạo thêm nhiều chướng ngại trên
đường mà nên cố gắng làm cho cuộc hành trình tầm đạo
càng nhẹ nhàng càng tốt. Nhờ ăn chay, tất nhiên chúng ta
tự giúp mình được yên tịnh, trầm lặng và hưởng được
sự bình tâm tự tại; đó là mục đích của Phật Giáo. Thế
nên hãy làm cho mình thanh tịnh không bị khởi dục bởi các
món ăn kích thích. Cũng vì sống trên xương thịt của chúng
sanh, tất nhiên chúng ta làm tăng trưởng tư tưởng sân hận
trong bản thân, làm bành trướng ý tưởng vị kỷ, sống bám
vào xương thịt của kẻ khác. Nói một cách khác, nhờ sống
bằng thực vật, chúng ta làm giảm đi tính ích kỷ, chúng
ta bớt sân si, sung mãn tình thương và thích phát huy nhân cách,
vì mục đích của loài người là làm thăng hoa nhân phẩm.
Chúng ta là người thành công chỉ khi nào nhân cách chúng ta
được phát huy, chúng ta sẽ thất bại chỉ vì nhân cách chúng
ta bị suy đồi. Vì thành công hay thất bại trong đời này
được đo lường bằng sự thăng hoa hay suy đồi nhân cách.
Không phải bao nhiêu tiền mà một người đó kiếm được
mới gọi là thành công. Anh ta có thể kiếm được một triệu
đô la mà vẫn là kẻ thất bại bởi vì anh ta đã đánh mất
nhân cách của mình trong những mưu đồ tìm ra số tiền đó.
Mặt khác, anh ta có thể đánh mất một triệu đô la mà vẫn
là người thành công, vì anh ta phát huy tốt đẹp nhân cách
của mình. Bởi vì nhân cách là tài sản cao quý nhất của
một người. Tôi nhớ rất rõ khi tôi còn là đứa bé trai
8 tuổi sống trong tổ ấm gia đình, bất ngờ một con chim
bồ câu ở đâu bay đến đậu vào tay tôi. Tôi hết sức ngạc
nhiên khi thấy con chim bồ câu rất dễ thương đã thuần hóa.
Tôi vui mừng đi xuống lầu báo cho cha mẹ tôi biết con chim
bồ câu đẹp đó, vì tôi không hề chờ đợi điều gì sắp
xảy ra. Cha mẹ tôi bắt đầu phát lên nụ cười nham hiểm
với ý nghĩ: “Ðêm nay chúng ta sẽ có món mì ống bồ câu
sốt cà ngon hết ý”. Tôi nào có biết, bởi vì đây chỉ
là một ý tưởng thoáng qua trong tâm và tôi không phải là
người đọc được tâm. Trong thời điểm này mẹ tôi nhanh
chóng bắt con chim bồ câu nhận nó ngay vào trong nước làm
chết nghẹt con vật yêu quý của tôi. Khi tôi chứng kiến
kẻ sát hại con vật, tôi vô cùng hốt hoảng. Ðây là một
bằng chứng nữa tôi đã là phật tử trong kiếp trước. Nhưng
đây là một bằng chứng đáng chú ý. Tôi quá kinh hoàng kẻ
sát hại con chim bồ câu của tôi đến nỗi tôi muốn chết
thay cho nó. Vì vậy tôi bắt đầu nhịn ăn. Tôi nói với cha
mẹ rằng tôi không ăn uống gì nữa cả. Tôi nói: “Vì mẹ
đã giết con chim bồ câu của con, con sẽ đổi mạng con cho
nó”. Cha mẹ nghĩ tôi nói đùa và cho rằng đây là lời dọa
của con nít, nhưng tôi quyết giữ lời.
Một ngày
trôi qua, tôi không ăn gì cả. Rồì ngày thứ hai, ngày thứ
ba tôi không ăn gì cả dù tôi là trẻ em mới 8 tuổi Nhớ
rằng trẻ em không sống lâu, nếu không ăn uống; trẻ em không
phát triển được. Sau ba ngày, mẹ tôi phát điên lên vì bà
nhận ra đã không tác động gì được đến tôi. Tôi bỏ
thói quen trở về nhà sau giờ học để dùng bữa ăn trưa
như những trẻ khác. Tôi thường chờ qua giờ nghỉ trưa rồi
trở lại trường mà không ăn gì. Mẹ tôi ra hiệu bánh mua
bánh sữa nóng, bánh ngọt, chờ tôi đi học về để cho tôi.
Bà bắt đầu năn nỉ, giọng rất thương tâm, bảo tôi ăn
đi những chiếc bánh sữa nóng còn trong bao giấy. Tôi nói:
“Không đâu! Con sẽ không ăn gì cả. Mẹ đã giết con chim
của con, con phải chết thôi”. Bà bắt đầu khóc kể rất
đau khổ. Và lúc đó khi nghe mẹ tôi khóc tội nghiệp quá,
lòng tôi trở nên mềm yếu. Lại nữa, bà đưa ra những chiếc
bánh sữa nóng mà bản tính trẻ nít như tôi khó mà kháng
cự được. Sau cùng tâm tôi đã tan dần vì lòng từ bi, vì
thương mẹ và cũng vì cái bụng đói của tôi. Tôi nói với
mẹ: “Mẹ ơi! Mẹ đừng làm vậy nữa nhé !”. Mẹ tôi vui
hứa: “Không! Mẹ sẽ không bao giờ tái diễn điều đó”.
Và lần nữa tôi lặp lại: “Mẹ đừng bao giờ giết hại
con vật nữa nhé”. Mẹ tôi trả lời: “Không đâu con, mẹ
sẽ không bao giờ giết hại con vật nữa”. Mẹ tôi lặp
lại lần thứ ba. Tôi nói: “Ðược rồi, mẹ đã hứa với
con, con bỏ lỗi cho mẹ lần này”. Và rồi bà cho tôi những
chiếc bánh sữa nóng, tôi bắt đầu ăn ngốn nghiến dữ dội...
Trước khi
Ðức Phật xuất hiện, Ấn Ðộ là một nước có nhiều người
ăn thịt. Sau đó, Ðức Phật ra đời, vì lòng từ bi của
Ngài, Ấn Ðộ là một quốc gia từ bỏ ăn thịt. Cho đến
ngày hôm nay, dù là Phật Giáo đã rời khỏi Ấn Ðộ, người
dân Ấn vẫn thực hành pháp ăn chay. Vậy thì Phật tử chúng
ta sao lại không thể thực hành ăn chay như người Ấn Ðộ.
Vua Asoka là vị Ðại Hoàng Ðế cũng đã trở thành người
ăn chay khi Ngài được Phật Ðạo chuyển hóa. Ngày xưa trước
thời ASOKA, loài bò bị giết bán nhưng suốt thời đại ASOKA,
giết bò được coi là một xúc phạm lớn đối với Thánh
Thần. Ðó là lý do ở Ấn Ðộ hôm nay, ai giết bò bị người
Ấn Ðộ nhìn với con mắt căm ghét, vì họ coi bò như bà
mẹ của họ. Khi ăn thịt, chúng ta phải nhai kỹ thức ăn.
Người đó sống trường thọ là do ăn ít. Người nào ăn
quá nhiều như vậy sẽ bị giảm thọ. Thức ăn cũng nên đơn
giản. Hãy ngắm trẻ em mới sinh, chúng chỉ sống nhờ sữa.
Nó mau lớn làm sao. Thế nên thức ăn cần giản dị để các
hóa chất sinh lý trong nội tạng của chúng ta có thể phân
tán những hợp chất thức ăn một cách an toàn không gây nguy
hiểm.
Tôi sung sướng
vì đã xuất gia, được miễn đi bầu cử hay đóng thuế.
Vậy nên khi một tội ác nào do nhà nước tạo ra, chẳng hạn
như tuyên bố chiến tranh hay xử treo cổ tội nhân. Những
sai trái này không trút lên vai tôi, vì tôi đã ở ngoài thế
gian. Vì thế tôi không chia sẻ phần sai lầm nào do luật pháp
hình thành. Quy luật nhân quả là quan tòa công minh nhất và
sẽ xử tử bất cứ khi nào cần thiết. Con người chỉ là
nhân vật xét xử tầm thường, có thể thường gặp sai lầm,
và một khi con người vô tội bị treo cổ, người này không
thể lấy mạng lại được, con người làm quan tòa thường
xử sai lầm. Luật nhân quả mới không sai lầm và không bao
giờ tạo nên lầm lỗi. Tội giết người thường bị vi phạm
là do ảnh hưởng của dục vọng, và kẻ sát nhân không bao
giờ chùn bước vì sợ tử hình. Từ đó tội tử hình nhằm
làm thối chí tội ác không thàng công trong mục đích của
nó nên tội tử hình cần dẹp bỏ.
Ðức Phật
là người đứng gần ta sau cùng không hề tạo nên một ngoại
lệ nào cho cluy luật nhân quả. Lầm lỗi là con người, tha
thứ là thánh thần. Ðức Phật dạy lòng bao dung tha thứ chớ
không phải gieo oán kết thù. Mắt đổi mắt, răng đổi răng,
mạng đổi mạng. Ðó là quy luật của những người dã man
kém văn minh.
Trong nhà
tù, kẻ sát nhân có thể phát triển thành một vị thánh.
Vì vậy không cần phải giết anh ta. Chúng ta không nên giết
những người đang đau khổ vì chứng ung thư thể xác. Tại
sao chúng ta lại giết những tội nhân đó khi họ đang đau
khổ vì ung thư tâm hồn. Chúng ta kỳ thị và cô lập kẻ
ung thư tâm hồn–những tội nhân? Chúng ta hãy gởi họ ra
côn đảo thật xa, nơi mà họ không thể làm nguy hại cho xã
hội. Ở đó, họ có thể kiếm sống, họ không còn là gánh
nặng cho xã hội và họ sẽ được cải tạo tốt đẹp. Hình
phạt tử hình dập tắt tình thương và một khi tình thương
không còn nữa thì hòa bình cũng đi luôn. Vì thế có chiến
tranh. Thù oán đưa đến chiến tranh, tha thứ đưa đến hòa
bình. Chúng ta hãy xóa bỏ án tứ hình để mãi mãi tận hưởng
hòa bình thế giới. Có nhiều nước Thiên chúa giáo đã xóa
bỏ án tử hình. Họ thấy họ có thể chuyển hóa một cách
toàn hảo mà không cần có biện pháp tử hình. Vậy thì tại
sao các nước Phật Giáo chúng ta lại không thực hiện được
tương tự như vậy. Người ta luôn luôn có thói quen đổ lỗi
cho ngưòi khác. Ðây là bản tính của con người. Chẳng hạn
người phụ trách treo cổ, anh ta không chịu trách nhiệm việc
treo cổ cho con người. Vậy thì ai chịu trách nhiệm? Cai tù
bảo tôi lấy dây, cai tù lại nói rằng anh ta không chịu trách
nhiệm. Vậy thì ai? Tòa tối cao ra lệnh cho vị đó bị treo.
Nếu chúng ta hỏi tòa tối cao, vị đó sẽ nói ngài không
chịu trách nhiệm. Vậy thì ai? Những nhà làm luật! Nếu
chúng ta hỏi những nhà làm luật, họ trả lời họ không
chịu trách nhiệm. Những nhà làm luật trả lời: “Ðó là
bổn phận của chúng tôi để bảo vệ xã hội thoát khỏi
bàn tay những kẻ sát nhân”. Tôi ứng phó nghiêm túc: “Nhưng
chúng tôi còn có khả năng bảo vệ xã hội tốt đẹp nếu
chúng tôi gởi tội nhân ra côn đảo. Và lúc đó họ giữ
im lặng. Hãy nhớ rằng nếu vị toà tối cao độc nhất nào
phải kéo sợi dây bằng chính bàn tay mình, chắc chắn ông
ta không bao giờ tuyên án một tội nhân bị tử hình. Nhưng
giản dị chỉ vì tòa tối cao có thể luôn luôn tìm thấy
các ác quỷ đáng thương kéo dây treo cổ thay thế cho mình,
còn vị quan tòa, ông ta dửng dưng lặng lẽ ngồi dựa lưng
trên chiếc ghế bành êm ái với giọng nói hoàn toàn khác
thường, phát âm câu nói đầy tàn ngược: “Hắn sẽ bị
treo cổ cho đến khi chết”. Và sau khi tuyên đọc những lời
nói khủng khiếp như vậy, quan tòa về nhà chơi quần vợt
hay giải trí khác với vợ con, hoàn toàn không quan tâm hay
suy nghĩ gì về hành động độc ác mà ông đã làm trong ngày
hôm ấy.
Ðến đây,
nhờ quả lành vô lượng mà tất cả quý vị đã đạt được
hôm nay do kiên trì lắng nghe bài Pháp khá dài này. Nguyện
cầu tất cả quý vị hoàn thành viên mãn tinh thần Bất Bạo
Ðộng thù thắng mà Ðức Thế Tôn đã từ bi khai thị. Cầu
mong tất cả thính chúng sớm an tịnh tâm thức và chứng đắc
Niết Bàn tối thượng.