PHẦN
BA
NỀN
TẢNG CỦA ĐẠO LỘ
NGÀY
THỨ BẢY
Kyabje
Pabongka Rinpoche bắt đầu:
Vị
Bồ tát vĩ đại Shàntideva nói:
Bạn
có thể giải thoát khỏi sông lớn đau khổ
Nhờ
con thuyền là thân làm người.
Một
con thuyền như vậy khó có trở lại;
Hỡi
kẻ đui, lần này đừng mê ngủ nữa!
Bạn
đã được tái sanh toàn hảo là thân người, như một chiếc
thuyền bè để vượt qua đại dương sinh tử. Loại hạnh
phúc mà chỉ kéo dài cho đến khi bạn chết là thứ hạnh
phúc không đáng ham muốn. Nếu bạn không thành tựu được
niềm hy vọng vĩnh cửu cho tất cả những đời tương lai,
thì thật khó mà có được một tái sanh vật lý như thế
này trở lại, một con thuyền khác để giải thoát bạn khỏi
biển khổ. Bởi thế bạn phải làm thỏa mãn niềm hy vọng
vĩnh cửu của mình ngay bây giờ, và phải biết cách nào để
làm việc ấy, hãy khỏi động lực bằng ý nghĩ, “Tôi sẽ
đạt thành quả Phật vì tất cả hữu tình, những bà mẹ
tôi trong quá khứ. Bởi thế tôi sẽ lắng nghe giáo lý sâu
xa này về ba phạm vi của Lam-rim và sẽ thực hành đúng theo
đó.”
Đây
là những tiêu đề thích hợp…
Sau
khi bàn đến những tiêu đề đã nói, ngài tiếp:
Tiêu
đề thứ tư là, “Trình tự theo đó những môn đệ phải
được chỉ giáo thực thụ,” có hai tiêu đề phụ: (1) Căn
bản đạo lộ: sự tận tụy với một bậc hướng đạo tâm
linh, và (2) Sự huấn luyện tuần tự mà bạn phải theo, sau
khi đã nương tựa một bậc thầy. Bây giờ tôi sẽ đề cập
làm thế nào để thờ một bậc thầy.
Ta
không thể bao quát tài liệu về nghi thức chuẩn bị cả bốn
lần, nhưng ta phải làm việc ấy khi dạy phần chính của
bài giảng Lam-rim - khởi đầu là đoạn nói về tận tụy
với một hướng đạo tâm linh. Việc này bao hàm một tóm
tắt (ở đầu khóa giảng ngày kế tiếp). Tôi định theo truyền
thống này.
Bạn
cũng có thể quan sát mình bằng chính mắt mình, để thấy
làm thế nào những người thợ mộc hay thợ điêu khắc chẳng
hạn, trước hết cũng phải học tập dưới một bậc thầy
rồi mới có thể tự lập được. Bởi thế có lẽ không
cần phải nói bạn cũng biết bạn phải nương tựa vào một
bậc hướng đạo tâm linh để biết đúng con đường sẽ
làm thỏa mãn những hy vọng vĩnh cửu của bạn bằng cách
đưa bạn lên ngang hàng chư Phật. Một số người nghỉ rằng
họ có thể đọc sách chứ không cần thầy, nhưng điều này
không đủ, bạn phải nương tựa vào một bậc thầy có khả
năng. Giả sử bạn sắp du lịch Ấn Độ; bạn phải tìm một
người hướng đạo chứ không phải bất cứ ai cũng đưa
bạn đi được. Bạn cần tìm một người ở đất Ấn. Cũng
vậy, môt hướng đạo tâm linh phải là người có khả năng
hướng dẫn bạn trên đạo lộ tu tập đến quả vị Phật.
Nếu bạn nương tựa ai cũng được, hoặc nương tựa bạn
xấu, thì bạn sẽ không được hướng dẫn đi đúng đường,
và có thể đi lạc. Vậy điều cốt yếu là ngay từ đầu
bạn phải nương tựa vào một vị hướng đaọ tâm linh. Đức
Tsongkapa còn nói rằng, bậc thầy là “căn bản của đạo
lộ.”
Cách
bạn tận tụy với một bậc thầy khởi đầu bằng bốn tiêu
đề: (1) lợi ích của sự nương tựa một bậc thầy; (2)
những tai hại vì không nương tựa bậc thầy, hoặc đã thối
thất sự thờ kính; (3) tận tụy với thầy trong ý nghĩ; (4)
trong hành động.
1.2.1.
LỢI ÍCH CỦA SỰ NƯƠNG TỰA MỘT BẬC THẦY.
Chỉ
khi bạn nghĩ về những lợi lạc của sự nương tựa bậc
thầy và sự tai hại của không nương tựa bậc thầy, thì
bạn mới hực sự sung sướng làm việc ấy.
Những
lợi ích của nương tựa bậc thầy được bàn trong Con Đường
Nhanh và theo truyền thống khẩu quyết của những bậc thầy
chúng tôi, điều này được đề cập dưới tám tiêu đề
phụ.
a.
Bạn sẽ tiến gần hơn đến quả Phật
Trong
truyền thống khẩu quyết của chính tôn sư tôi Dagpo Rinpoche,
chúng tôi chia tiêu đề này làm hai tiêu đề phụ: (1) bạn
sẽ đến gần Phật quả hơn, nếu bạn thực hành những chỉ
giáo của bậc thầy; (2) bạn cũng sẽ tiến gần Phật quả
hơn, nếu bạn cúng dường và phụng sự bậc thầy.
a-1.
Bạn sẽ tiến gần đến quả Phật hơn bằng cách thực hành
theo lời thầy chỉ giáo.
Một
lợi ích tổng quát của việc nương tựa bậc thầy là bạn
sẽ tiến gần hơn đến Phật quả. Mặc dù những con đường
khác và những giai đoạn của họ đòi hỏi nhiều kiếp tu
hành để hành Phật quả, một số người có thể thành Phật
quả trong một đời vì họ đã hết mình phụng sự các bậc
thầy. Những mật điển tối thượng thành tựu điều này
rất nhanh - pháp Du già Đạo sư cũng là huyết mạch của con
đường mật tông. Ta có thể thấy điều này qua cuộc đời
của Milarepa chẳng hạn.
Ta
có thể trích những câu như: “Nhờ lòng từ bi của thầy,
mà trạng thái đại lạc…” Nghĩa là nếu bạn thờ kính
bậc thầy đúng cách, thì do lòng từ bi của thầy, thầy sẽ
ban cho bạn trạng thái pháp thân - cảnh giới đại lạc -
chỉ trong thời gian ngắn ngũi một đời, mà chỉ là một
sát na trong thời đại suy đồi này. Đời người chỉ là
một sát na nếu so sánh với đời chúng sinh trong cá địa
ngục ở dưới và chư thiên ở trên.
Và
để chứng minh điều này, Kyabje Pabongka Rinpoche kể câu chuyện
về ngài Vô Trước du hành trên cõi Đâu Suất, Ngài chỉ ở
đây một buổi sáng để thụ giáo với đức Di Lặc, nhưng
khi trở về trái đất thì ngài nhận ra rằng năm mươi năm
đã trôi qua.
Hơn
nữa, đời người chỉ là một khoảnh khắc so với khoảng
thời gian chúng ta ở trong cõi luân hồi sinh tử.
Nếu
bạn không phụng sự bậc thầy cho đúng, bạn sẽ không phát
triển được dù chỉ một sự thực chứng nhỏ nhất trong
các giai đoạn của đạo lộ, dù bạn có đào luyện thực
tập pháp nào, dù bạn tu tập đến cả những mật điển
tối thượng. Nhưng nếu bạn tận tụy đúng mức, không bao
lâu bạn sẽ đạt đến trạng thái hợp nhất, dù điều này
thông thường phải cần tu nhiều kiếp. Quyển Lam-rim nhan đề
Tinh Yếu của Cam Lồ có nói:
Sự
hợp nhất vĩ đại rất khó đạt
Ngay
cả sau khi kiên trì tinh tấn trăm lần
Qua
vô số đời kiếp. Nhưng người ta nói
Có
thể đạt được điều này chỉ trong một đời
Vào
thời mạt pháp, nhờ nương tựa bậc thầy.
Ngay
cả trong truyền thống kinh tạng, người ta qua con đường
một cách nhanh chóng nếu sự thờ phụng bậc thầy được
thực hành tuyệt hảo.
Khi
ấy Pabongka Rinpoche kể đời của vị Bồ tát Sadàprarudit.
Nếu
chúng ta gặp một đức Phật, ta sẽ nghĩ, “Đức Phật này
cao hơn thầy tôi.” Đấy là một phản ứng tự nhiên, nhưng
Sadàprarudita đã thấy vô số Phật mà vẫn không thỏa mãn;
ông muốn tìm một bậc thầy. Đây là một điểm trọng yếu.
Nếu chúng ta không gặp một bậc thầy mà ta có nhân duyên
suốt trong tất cả những tái sinh tương lai của ta, tức là
ta đã lỡ mất các điều tốt lành nhất. Nếu chúng ta cúng
dường lễ bái để cầu xin Đế Thích cho một viên ngọc
ước, ta sẽ được thỏa mãn. Thế màSadàprrudita lại cắt
thịt mình cho chảy máu để phụng sự bậc thầy Dharmodgata.
Điều này đem lại cho ông năng lực lớn nhất để xây dựng
cả hai thứ tích lũy. Ông đã đạt được định chứng gọi
là “dòng Pháp liên tục” khi ông thấy được linh kiến
về chư Phật; quả thế, ông đã ở trên địa vị cao của
đạo lộ đại thừa về tích lũy công đức. Sau đó ông thấy
được linh kiến về chư Phật; quả thế, ông đã ở trên
địa vị của đạo lộ đại thừa về tích lũy công đức.
Sau đó ông gặp bậc thầy Dharmodgata dạy Pháp cho ông và ông
chứng ngay Đệ bát địa Bồ tát sau khi chứng vô sanh pháp
nhẫn thuộc đạo lộ chuẩn bị. Ông chứng đạo nhanh chóng
nhờ sự tận tụy vô song của ông đối với bậc thầy. Người
ta bảo những Bồ tát khác phải trải qua một đại kiếp
tích lũy công đức trong bảy địa vị đầu của mười địa
vị bồ tát.
Bởi
thế bạn sẽ thành Phật mau hay lâu cốt yếu là do bạn có
phụng sự bậc thầy một cách tận tụy hay không. Bạn sẽ
tiến gần quả Phật nếu bạn thực hành những chỉ giáo
của thầy. Và bạn sẽ thành Phật sớm hơn nếu nương tựa
một bậc thầy có thể dạy cho bạn con đường viên mãn hơn
là một bậc thầy có thể dạy Phạm Vi Nhỏ. Nếu một môn
đệ là pháp khí thích hợp (nghĩa là có thể chịu đựng
khổ hạnh khó khăn), mà gặp được bậc thầy có thể giảng
dạy viên giáo thì người ta bảo tất cả khó khăn sẽ tan
biến. Điều này hầu như là chính chư Phật đã an bài như
vậy. Padampa Sangyae nói:
Bạn
sẽ đến bất cứ nơi nào bạn muốn
Nếu
bậc thầy mang bạn đến đây -
Bởi
thế, hỡi dân chúng Dingri,
Hãy
cung kính tôn trọng ngài
Như
cái giá của hành trình.
Long
thụ nói:
Nếu
một người rơi từ đỉnh cao
Của
vua các ngọn núi,
Thì
y vẫn rớt xuống dù y cứ nghĩ là không.
Nếu
bạn nhận những giáo lý lợi lạc
Dò
lòng từ bi của bậc thầy,
Bạn
sẽ được giải thoát
Dù
bạn tưởng mình không giải thoát.
Khi
bạn rớt xuống từ đỉnh núi cao thì bạn không thể nào
ngăn bạn khỏi rớt, dù bạn có nghĩ rằng mình có thể trở
lên. Cũng thế, nếu sự thờ kính bậc đạo sư của bạn
được làm một cách tốt đẹp, thì nó sẽ đưa bạn đến
giải thoát khỏi sinh tử, dù bạn có thể nghĩ rằng “tôi
sẽ không giải thoát.” Nhưng bạn sẽ không du hành ngay cả
trên những đạo lộ thấp nhất, nếu bạn không nương tựa
một bậc thầy.
a2.
Bạn cũng sẽ tiến đến gần Phật quả hơn nhờ cúng dường
phụng sự bậc thầy.
Bạn
phải tích lũy vô lượng công đức và trí tuệ để dạt
thầnh Phật quả. Nhưng sự tích lũy khổng lồ này cũng dễ
có được, mà cách tốt nhất là cúng dường bậc thầy. Có
câu nói:
Cúng
dường cho lỗ chân lông một bậc thầy
Có
công đức hơn là cúng dường
Chư
Phật Bồ tát mười phương.
Chư
Phật và Bồ tát sẽ thấy được
Khi
người nào dâng cúng một bậc thầy.
Nói
khác đi, như nhiều mật điển và luận sớ đề cập, ta sẽ
được nhiều lợi ích nếu cúng dường chi một mảy bằng
lỗ chân lông cho thân bậc thầy, hơn là cúng dường mười
phương Phật và Bồ tát. Bậc hiền trí Sakya nói:
Công
đức của sự thực hành sáu ba la mật
Và
hi sinh đầu, tay chân trong ngàn kiếp
Có
thể coi được trong một khắc quá pháp thờ thầy
Không
đáng mừng sao,
Khi
bạn được phụng sự thầy?
Nghĩa
là, chúng ta có được một kho công đức khổng lồ bằng
cách hy sinh đầu, tay chân trong ngàn kiếp, nhưng ta cũng có
được công đức tương tự mà ít nhọc sức, nhờ sự làm
vui lòng bậc thầy trong khoảnh khắc. Bạn sẽ đến gần Phật
quả vì thật dễ dàng để xây dựng kho công đức ấy một
cách nhanh chóng.
Đem
tặng phẩm này cho người có nhiều công đức hơn cho loài
vật; cho Thanh Văn nhiều công đức hơn cho phàm phu; cúng dường
cho Độc giác hơn cúng dường cho Thanh Văn văn, cúng dường
Phật Bồ tát nhiều hơn cúng dường cho Độc giác; nhưng bậc
thầy là đối tượng cúng dường tốt hơn tất cả. Geshe
Toelungpa nói:
“Tôi
được nhiều công đức nhờ cho con chó của thầy tôi (Lopa)
ăn, hơn là dạy cho tăng chúng ở Toelung về việc cúng dường.”
Tương
truyền vị tiến sĩ này thường đi gom góp những mẫu bơ
đóng trên cái bát của ông sau khi ăn để đem cho con chó Lopa.
Trong
một mật điển có nói: “Thà cúng dường cho một lỗ lông
của bậc thầy hơn là cúng chư Phật ba đời.”Hãy để ý,
“cúng dường cho một lỗ chân lông của bậc thầy” có
nghĩa là cúng dường cho con ngựa, con chó, hay những người
hầu của ông, vân vân, chứ không phải lỗ chân lông trên
thân thể.
b.
Làm chư Phật hoan hỉ
Có
hai cách nghĩ về tiêu đề này.
b-1.
Chư Phật mười phương sẵn sàng dạy pháp cho bạn, nhưng
bạn không đủ phước để thấy được ứng thân tối thượng
của Ngài, nói gì đến báo thân, bởi vì những thân này chỉ
xuất hiện trước những chúng sinh có nghiệp thanh tịnh.
Đức
Phật thể hiện ứng thân thù thắng của ngài, nhưng chúng
ta không đủ phước đức đê nhận sự giáo hóa của ngài
trong hình dạng ấy. Bởi thế chúng ta cần một thân giác
ngộ phù hợp với trình độ phước đức của ta, để dạy
cho ta giáo lý. Vậy, chư Phật trong mười phương vì chúng
ta mà hóa thân làm những bậc thầy, cũng như ngày nay người
ta đề cử một phát ngôn viên. Khi chúng ta tận tụy với
bậc thầy, thì chư Phật biết được điều ấy và rất hơn
hỉ. Bản Lam-rim Tinh Túy của Cam lồ nói:
Khi
bạn nương tựa vào một bậc thầy cho đúng cách
Bạn
sẽ được giải thoát vòng sinh tử
Như
một bà mẹ thấy con mình nhận sự giúp đỡ
Chư
Phật cũng vậy hoan hỉ tận tâm can.
Nói
cách khác, chư Phật thương chúng ta như mẹ thương con một.
Khi chúng ta tận tụy đúng cách đối với một bậc thầy
thì các ngài biết được điều này, và rất hoa hỉ, vì đấy
là căn bản sức khỏe và hạnh phúc, và là phương tiện duy
nhất để giải thoát ta ra khỏi khổ sinh tử và những đọa
xứ.
b-2.
Nếu bạn không nương vào bậc thầy, chư Phật sẽ không hoan
hỉ dù bạn có cúng dường các Ngài thật nhiều đồ cúng.
Đức
Dalai Lama đệ ngũ trích dẫn câu sau đây rút từ tác phẩm
Lời Đức Văn Thù. Nếu bạn tận tụy với một bậc thầy
thì:
Ta
sẽ ở trong những thân của người nào
Có
được những điều kiện ấy.
Khi
những chúng sinh đã thành tựu này
Nhận
sự cúng dường của người và hoan hỉ,
Thì
ngươi sẽ tịnh hóa được dòng tâm thức
Khỏi
những nghiệp chướng.
Nói
cách khác, có thể bạn không thực sự cầu thỉnh chư Phật,
nhưng các ngài vẫn ngự trong thân của bậc thầy bạn. Khi
bậc thầy hài lòng vì sự cúng dường của bạn, thì chư
Phật cũng hài lòng. Nhưng nếu bạn chỉ cúng dường chư Phật
và Bồ tát mà thôi, thì bạn chỉ được lợi lạc của sự
cúng dường chứ không làm cho chư Phật hoan hỉ. Cúng dường
bậc thầy thì được cả hai thứ lợi lạc, là cái phước
do sự cúng dường và phước do làm cho Phật hoan hỉ.
c.
Bạn sẽ không bị ma quấy nhiễu hoặc gặp bè đảng xấu
ác
Như
kinh nói, do bạn nương tựa bậc thầy mà công đức của bạn
gia tăng rất nhiều. Do sự tăng phước, bạn không bị ma quỷ
và bè đảng xấu quấy nhiễu. Một kinh nói:
Những
người có công đức
Thì
sẽ được mãn nguyện;
Hàng
phục được ma quỷ
Và
sớm đạt giác ngộ.
Lại
nữa, chúng ta được biết rằng “Chư thiên và quỷ thần
không thể gây chướng ngại cho người công đức.”
d.
Bạn sẽ tự nhiên chấm dứt mọi vọng tưởng và ác hành
Khi
nương tựa bậc thầy, bạn biết cách thay đổi lối cư xử
của mình; cũng như tự nhiên bạn chấm dứt những ác hành
khi sống cạnh bậc thầy hay trong nhà thầy. Một kinh nói:
Những việc mà người ta làm do nghiệp và vọng tưởng lèo
lái thì những Bồ tát được sự săn sóc của những bậc
đạo sư không thể nào làm được.
Bản
Lam-rim Tinh Túy của Cam lồ nói: “Khi bạn cung kính nương
vào bậc thầy, thì tự nhiên bạn sẽ chấm dứt tất cả
vọng tưởng và ác hành…”
e.
Tuệ giác và thực chứng về đạo lộ sẽ tăng
Dromtoenpa
và Amé Jangchub Rinpoche siêng năng phục vụ Atìsha (người thì
hầu cận, người thì nấu bếp) nên về phương diện định
chứng, họ có nhiều tuệ giác và kinh nghiệm hơn Mahayogi,
người chuyên hành thiền; họ cũng chứng đạo cao hơn vị
này. Atìsha có thể thấy điều này nhờ thiên nhãn và bảo
Drom: “ngươi đã chứng đạo hoàn toàn nhờ vào sự phục
vụ ông thầy tu già của ngươi.”
Nhiều
người nghĩ rằng chỉ có những tu viện trưởng nổi tiếng
và những giảng sư dạy giáo lý từ trên tòa cao là những
bậc thầy, như những đạo sư Mật tông làm lễ quán đảnh.
Kỳ thực không phải vậy; bạn phải tận tụy đúng cách
đối với bậc thầy chỉ cho bạn tập đọc, và người ở
cùng chung phòng với bạn.
Khi
Atìsha đau ốm, Drom không gớm ghiếc phân tiểu của ngài,
mà lại dùng tay trần để mang chúng ra ngoài. Kết quả làm
ông đột nhiên phát triển được thiên nhãn đến nỗi ông
có thể đọc được những ý nghĩ vi tế trong tâm những con
kiến cách xa đường bay của con chim thứu trong mười tám
ngày. Cho đến ngày nay ông vẫn còn nổi tiếng là cha đẻ
của nền giáo lý phái Kadampa. Và những kiệt tác của Atìsha
vĩ đại cũng chỉ có được nhờ ngài đã tận tụy với
bậc thầy của ngài.
Những
thiện hành của một bậc thánh có tính cách quảng đại hay
không đều do ở sự hiếu kính của ngài. Zhoenue Oe, đến
tử Jayul, đã nương tựa vào Geshe Chaen Ngavva và phục vụ
chu đáo. Một hôm trong lúc đi đổ rác, vừa đi ba bước ông
đã triển khai được định nhất tâm, gọi là “dòng pháp
tương tục.”
Hiền
giả Sakya xin chú của ngài, thượng tọa Drecpa Gyaeltsang viết
một bài về Đạo Sư Du Già. Lúc đầu Rappa nói: “Ngươi
chỉ xem ta như ông chú chứ không phải một bậc thầy” và
không chịu viết bài văn. Về sau khi Rappa bị ốm, hiền giả
Sakya săn sóc ông, và bởi bậc thầy đã viết về Đạo Sư
Du Già. Từ đấy về sau, hiền giả Sakya xem ông như một vị
Phật chứ không chỉ như làmột người chú, và nhờ vậy
ông đã trở thành một học giả về ngũ minh.
Taenpa
Rabgyae, người sau này giữ ngôi tu viện trưởng Ganden, lo lắng
quá độ mỗi khi thầy mình ngã bệnh đến nỗi ông cũng gần
chết. Ông đạt đến kiến đạo nhờ khéo săn sóc bậc thầy.
Purchog
Jampa, một hôm mang theo một bó phân bò khô (nhiên liệu để
nấu bếp) về nhà bậc thầy, Drubkang Gleg. Purchog đã trải
qua nhiều gian khổ, nên bậc thầy cho ông nước phép đựng
trong một tách làm bằng sọ người. Ông uống nước ấy và
dòng tâm thức của ông được tịnh hóa, khi ấy ông phát
sinh một tâm từ bỏ mãnh liệt đối với sự nhọc nhằn
của luân hồi sanh tử.
Bởi
vậy nếu bạn nương tựa một bậc thầy thì tuệ giác và
thực chứng của bạn về đạo lộ sẽ tăng trưởng lớn
lao. Bản Lam-rim Tinh Túy Của Cam Lồ nói:
Kinh
nghiệm và thực chứng về các giai đoạn của đạo lộ sẽ
phát sinh và tăng trưởng, đấy là kết quả của sự tận
tụy với bậc thầy.
f.
Bạn sẽ không thiếu những bậc dạo sư có giới đức trong
tất cả đời vị lai
Geshe
Potowa nói trong Quyển Sách Xanh Về Các Bùa Chú:
Nhiều
người không quán xét
Sự
tương quan giữa mình với pháp.
Hãy
quán xét điều này, rồi tỏ lòng kính trọng
Đối
với bậc thầy săn sóc cho ngươi.
Những
việc ấy khiến trong tương lai
Ngươi
sẽ không thiếu pháp
Vì
nghiệp không bao giờ mất.
Nghĩa
là nếu bạn tận tụy đúng cách với bậc hướng đạo tâm
linh, thì hành vi áy sẽ đem lại một hậu quả tương tự
là bạn sẽ không thiếu những bậc thầy đức hạnh trong
tất cả những đời vị lai. Nếu bạn xem bậc thầy hiện
tại của bạn - một người tầm thường trung bình - thực
sự như là một vị Phật, và tận tụy với ông đúng cách,
thì về sau bạn sẽ gặp những bậc thầy như Di Lặc và Văn
Thù, và được nghe giáo lý của ngài. Vì vậy Tinh Túy Của
Cam Lồ nói:
Sự
kính trọng bậc thầy trong đời này
Sẽ
làm bạn gặp tối thượng đạo sư trong nhiều đời sau
Và
lắng nghe diệu pháp không lầm lỗi
Vì
kết quả luôn tương ứng với nguyên nhân.
g.
Bạn sẽ không rơi vào các đọa xứ
Nếu
bạn tận tụy với thầy, thì bạn tiêu hết những nghiệp
có thể đưa bạn xuống các đọa xứ. Bạn cũng tiêu nghiệp
khi thầy la rầy bạn. Mỗi khi Geshe Lhazowa viếng thăm thầy
là Geshe Toelungpa, ông luôn luôn bị rầy. Nyagmo đệ tử của
ông phàn nàn về điều ấy. Ông bảo, “Chớ có nói như vậy.
Mỗi khi ta bị rầy, thì cũng như được thần Heruka gia hộ.”
Drogeon
Tsangpa Gyarae nói:
Nếu
bạn bị đánh, đó là một pháp quán đảnh
Nếu
bạn xem đó là sự gia trì, bạn sẽ được phước
Một
lời mắng mỏ giận dữ
Cũng
giống như thần chú phẫn nộ
Tẩy
trừ mọi chướng ngại.
Nói
cách khác, bạn tiêu hết nghiệp đọa vào các cõi thấp. Kinh
Kshitagarbhà nói:
“Nhờ
cách ấy (phụng sự bậc thầy) bạn sẽ thanh lọc được
những nghiệp xấu khiến bạn lang thang trong các đọa xứ
trong muôn triệu kiếp; nghiệp ấy sẽ chín trong đời này
dưới dạng những điều hại cho thân và tâm như bệnh dịch,
đói kém vân vân. Nghiệp cũng được tiêu nhờ sự la rầy
hay những cơn ác mộng. Bạn sẽ tiêu hết nghiệp trong một
buổi sáng nhờ hồi hướng công đức của bạn lên chư Phật
hay trì giới.”
Hãy
suy nghĩ về những đoạn kinh như vậy.
h.
Bạn sẽ thành đạt không khó tất cả những mục tiêu ngắn
hạn dài hạn
Nói
tóm lại, phụng sự các bậc thầy cho đúng cách là gốc rễ
của mọi đức tính xuất thế gian, nó cũng là điều kiện
tiên quyết để khỏi rơi vào các đọa xứ. Mọi sự cần
thiết để đạt quả Phật sẽ tự đến không cần bạn nỗ
lực, nếu bạn nương tựa một bậc thầy. Đức Tsongkapa nói:
“Ôi bậc thầy tôn quý đầy từ bi, ngài là suối nguồn
của bao điều lành tốt…”
Lam-rim
Tinh Túy Của Cam Lồ nói:
Vắn
tắt, khi bạn nương tựa một bậc thầy
Bạn
sẽ thoát khỏi những đọa xứ
Và
được những tái sanh tốt
Như
làm trời làm người
Cuối
cùng tất cả khổ luân hồi sẽ chấm dứt
Và
bạn đạt thành quả tối thượng vi diệu.
Atìsha
nói ngài đã nương tựa một trăm hai mươi bốn thầy, mà
chưa từng làm phiền nhiễu tam của bất cứ vị nào trong
đó. Bởi thế ngài có những công trình tốt đẹp nhiều như
hư không ở Ấn và Tạng đều là do sự hiếu kính đối với
những bậc hướng đạo tâm linh.
1.2.2.
NHỮNG TAI HẠI DO KHÔNG NƯƠNG TỰA BẬC THẦY HOẶC DO THỐI
TÂM KÍNH TÍN
Những
tai hại là điều ngược lại với tám điều lợi ở trên:
nghĩa là bạn sẽ không tiến gần đến Phật quả, v.v…
Có
tám điều hại khi thối thất sự kính thầy. Khi bạn đã
theo một vị thầy, thì thật là một tai hại trầm trọng
nếu để sự thờ kính thầy sút giảm; bởi thế bạn chỉ
nên thụ giáo sau khi tra tầm kỹ xem người ấy có xứng đáng
hay không.
a.
Nếu bạn hỗn xược với thầy, chính là bạn bài bác tất
cả chư Phật
Bậc
thầy là hiện thân của tất cả chư Phật đến để giúp
bạn thuần hóa; có thể nói thầy là sứ giả của chư Phật.
Bởi thế nếu bạn hỗn với thầy tức là phỉ báng chư Phật
vậy. Bạn phải cẩn thận không được phỉ báng dù chỉ
một vị Phật, huống hồ tất cả Phật! Bậc thầy có nghĩa
là người muốn dạy,và đệ tử là người muốn lắng nghe,
dù chỉ là một bài kệ.
Chúng
ta thường thờ kính nghiêm túc những bậc thầy nổi tiếng
của mình, mà xem thường những vị thầy khác, chẳng hạn
thầy dạy vỡ lòng. Điều này không đúng. Je Drubkang Geleg
Gyatso không thể triển khai thực chứng nào trong lúc ngài chưa
kính trọng đúng mức vị tu sĩ hoàn tục mà ngày trước ông
dạy vỡ lòng cho ngài. Tinh Túy Của Cam Lồ nói:
Tất
cả chư Phật làm được nhiều công đức
Là
nhờ những hướng đạo tâm linh
Họ
hiện đến cho bạn
Dưới
hình ảnh bậc thầy của bạn.
Bởi
thế không kính thầy
Thì
cũng như không kính chư Phật.
Quả
báo dị thục sẽ rất nặng nề…
“Luận
về Mật điển Kàlayamàri nói:
Một
người dù chỉ nghe một bài kệ
Mà
không xem người nói như bậc thầy mình
Thì
sẽ tái sanh trăm kiếp làm chó
Rồi
đọa vào địa ngục thấp nhất.
Và
trong tác phẩm “Năm Mươi Bài Kệ Về Bậc Thầy” của Mã
Minh (Ashvagosha) nói:
Sau
khi thấy đấy là người che chở mình
Và
đã trở thành đệ tử của vị ấy
Mà
bạn phỉ báng thầy
Thì
bạn đã phỉ báng chư Phật;
Hậu
quả là bạn sẽ đau khổ dài dài.
Khi
bạn tức giận thầy là bạn tiêu tan bao công đức và sẽ
đọa vào địa ngục số kiếp bằng số sát na bạn nổi sân.
b.
Nếu bạn giận thầy, bạn tiêu hủy một số lượng công
đức bằng số lượng sát na bạn nổi giận; và phải đọa
địa ngục cũng ngần ấy số kiếp.
Mật
điển Kàlachakra nói:
Hãy
đếm những sát na bạn giận thầy
Bạn
tiêu hủy công đức xây dựng
Trong
ngần ấy số kiếp;
Bạn
sẽ trải qua những thống khổ địa ngục
Cũng
bằng ngần ấy số kiếp.
Giả
sử bạn giận trong thời gian một búng tay (một búng tay dài
bằng 65 sát na) thì bạn tiêu hủy mất 65 kiếp công đức
mà bạn đã tích lũy, và phải ở trong địa ngục Vô gián
cũng bằng chừng ấy thời gian. Bởi thế nếu bạn bất kính
hay phỉ báng bậc thầy, giận thầy, hoặc làm phật ý thầy,
bạn cần phải sám hối tội lỗi ấy trong lúc thầy còn sống;
nếu thầy không còn, thì phải sám hối trước xá lợi của
thầy.
c.
Bạn sẽ không đạt được quả vị cao siêu mặc dù có tu
mật tông
Mật
điển gốc Guhyasamàja nói:
Một
hữu tình có thể đã phạm những tội lớn
Như
năm tội ngũ nghịch đáng đọa và Vô gián
Nhưng
vẫn có thể thành công trong Tối thượng thừa
Kiển
lớn của Kim cang thừa
Thì
dù có tu cũng không được gì.
Dù
bạn có phạm nhiều tội nặng như Ngũ vô gián vân vân, bạn
cũng sẽ đạt thành quả vị tối cao nếu nương vào con đường
của mật điển Guhyasamàja Guhyasamàja chẳng hạn. Nhưng nếu
thâm tâm bạn khinh thường bậc thầy, bạn sẽ không đắc
quả vị tối thượng, dù có tu hành bao nhiêu đi nữa.
d.
Dù có nương tựa vào những lợi ích của mật điển, sự
tu tập của bạn cũng chỉ đạt đến địa ngục và những
cõi tương tự.
Một
người đã bỏ thầy, dù có tu hành bao nhiêu, cũng chi đi đến
đại ngục. Mật điển “Trang Hoàng Tâm Kim Cương”nói:
Người
nào khinh chê bậc thầy không lỗi của mình,
Thì
dù tu tập bao nhiêu mật điển
Dù
có bỏ ngủ, tránh xa mọi tụ hội
Tu
hành trong một ngàn kiếp
Cũng
chỉ đạt đến địa ngục, vân vân.
e.
Bạn sẽ không phát triển được những thiện đức mới,
và những gì đã tu được sẽ thối thất
Chỉ
trích thầy một cách hỗn xược thì đời này sẽ không chứng
được quả gì mới mẻ. Và những gì đã được sẽ mất.
Sự
chỉ trích chê bai thầy sẽ làm cho bạn không thực chứng
được điều gì mới mẻ trong đưòi này, và những gì đã
chứng được sẽ mất. Vị giáo thọ Krshnàchàrya không tuân
lệnh thầy mình là Jalandharapa nên không đạt được mục
đích tối thượng ở đời này. Raechungpa không vâng lời Milarepa
ba lần nên cũng không đạt mục đích; cả hai đều phải
tái sanh ba lần mới đạt được.
Một
lần một vị giáo thọ sư thuộc vào cấp dưới có một đệ
tử thuộc gia cấp cao. Vị đệ tử này có thể thăng hư không;
ông bay lên nơi thầy với ý nghĩ, “ngay thầy mình cũng không
được như mình.” Ông liền mất thần thông và rơi xuống.
Hiền giả Nàropa quên lời thầy dặn đã tranh luận với ngoại
đạo nên không đạt được mục đích tối thượng trong đời
này mà phải chờ khi chết mới đạt được trong cõi trung
ấm. Đức Văn Thù tiên đoán hai chú tiểu xuất sắc ở Khotan
sẽ đạt mục đích tối thượng trong đời này, nhưng vì
họ nảy sinh tà kiến đối với bậc thầy là ông vua Pháp
Songtsaen Gampo, nghi ngờ về ngài, nên thay vì đắc quả tối
thượng khi về nước, họ chỉ được thần thông biến ra
vàng đầy giỏ. Bởi thế, nếu có tà kiến đối với thầy,
bạn sẽ bị trì hoãn sự triển khai tuệ giác và thực chứng,
và làm suy giảm những nhân tố để phát sinh sự đắc quả
cao.
Nếu
bạn giao du kẻ xấu ác, thì những tuệ giác và thực chứng
của bạn sẽ lu mờ. Bạn phải thận trọng. Phần đông người
ngày nay chi bám lấy cuộc đời này, cho nó tầm quan trọng
quá mức. Ngay cả loại người mà bạn thích và tưởng đã
giúp bạn, kỳ thực là những bạn xấu. Bạn xấu không phải
là người ăn mặc tồi tàn hay có sừng trên đầu, mà là
những người vì lo lắng cho bạn mà xui khiến bạn làm điều
ác, hay ngăn cản bạn làm điều lành. Hãy xa lánh những người
như vậy, bất kể họ là ai. Hãy xem họ là kẻ nguy hiểm,
và tránh né họ như tránh voi say, v.v… Có nhiều người theo
hạnh ít muốn biết đủ (thiểu dục hỉ túc), bị người
khác bảo: “Thật không tốt khi bạn từ bỏ nhiều quá! Đừng
từ bỏ quá nhiều!” Điều này nghe có vẻ hữu lý, nhưng
ai nói như vậy thực sự là bạn xấu. Đừng cãi lại cũng
đừng nhục mạ họ; đó không phải là cách làm đúng.
f.
Trong đời này bạn sẽ bị những ác bệnh v.v…
“Năm
Mươi Bài Kệ Về Thầy”có nói:
Nhục
mạ bậc thầy mình
Kẻ
ngu sẽ phải chết
Vì
tật dịch, bệnh hành
Ma
quỷ và độc dược.
Gặp
nạn vua, nạn lửa
Rắn
mổ, nước cuốn trôi
Phù
thủy, trộm, yêu tinh;
Sau
đó sa địa ngục.
Chớ
bao giờ dại dột
Làm
phật ý thầy mình
Nếu
mù quáng làm vậy
Địa
ngục chịu khổ hình.
Những
kẻ chê bai thầy
Sa
địa ngục dữ dội
Như
địa ngục Vô gián
Lời
ấy thực không sai.
Có
nghĩa rằng nếu bạn hỗn láo phỉ báng thầy, bạn sẽ bi
nhiều bệnh tật trong đời này.
Trong
xứ Ấn ngày xưa, có bậc thầy Phddhajnàna (Phật trí) đang
giảng Pháp. Thầy ông ta một vị đắc thần thông, là một
người nuôi heo. Bậc thầy đến trong lúc ông đang giảng dạy,
và ông làm bộ không trông thấy thầy. Về sau ông nói láo
với thầy rằng, “Con không thấy thầy,” ngay lúc ấy, hai
tròng mắt ông rớt xuống đất.
Tsultrim
một người láng giềng của Dagpo Jampael Lhuendrub Rinpoche, thường
tỏ ra bất kính với ngài. Về sau ông chết trên đèo Goeker
vì bị kẻ trộm dùng đá đánh vào đầu.
Một
đồ đệ của Neuzurpa phạm giới mật tông (không kính thầy-DG)
nên khi chết đã thấy những cảnh tượng hãi hùng.
g.
Trong những đời sau bạn sẽ lang thang bất tận trong các đọa
xứ.
Đây
là hình phạt nặng nhất cho những kẻ phỉ báng bậc thầy,
theo mật điển “Pháp Quán Đảnh Kim Cương Thủ.” Kinh điển
về nhiều chuyện về các địa ngục, song mật điển này
không dạy rằng một người phỉ báng thầy sẽ bị đọa
địa ngục, mà nói:
Kim
Cương Thủ hỏi: - Bạch đức Thế tôn, hậu quả của nghiệp
phỉ báng bậc thầy khi chín mùi sẽ là gì?
Đức
thế tôn trả lời như sau: - Này Kim Cương Thủ, ta sẽ không
nói
cho ngươi biết, vì sợ sẽ làm kinh hãi tất cả thế gian,
với trời người vân vân. Nhưng này vị chúa tể của ngành
Mật giáo, ta chỉ nói thế này:
Anh
hùng, hãy lắng nghe
Ta
nói những kể ấy
Sẽ
ở đại địa ngục
Dành
cho tội ngũ nghịch
Trong
vô số đời kiếp
Bởi
thế, chớ khinh thầy.
Đức
Phật không dám nói chi tiết vì Ngài biết nói ra sẽ làm cho
người đời ngất xỉu. Ngài chỉ dạy rằng những người
như vậy sẽ đọa vào địa ngục Vô gián trong nhiều năm.
Người
ta bảo không bao giời nên phỉ báng thầy mình. Chẳng những
không được tự mình phỉ báng, mà còn không nên nhìn người
nào làm việc ấy, như câu chuyện sau chứng tỏ. Một lần
khi Lingraepa một hành giả vĩ đại đang giảng Pháp, có một
vị đệ tử của Chag vị dịch giả xuất hiện. Đệ tử
này đã phạm giới mật tông (phỉ báng thầy-DG). Thình lình
miệng của Lingraepa bị tê liệt, không nói gì được nữa,
và bỏ đi ra.
h.
Bạn sẽ thiếu hướng dạo sư trong tất cả đời vị lai
Đây
là điều ngược lại với những lợi ích của việc nương
tựa bậc thầy. Không những bạn sẽ không dặp được thầy,
mà bạn còn bị sanh vào những nơi mà bạn không có cơ hội
nào để nghe dù chỉ một lời về Pháp. Nói tóm, như lời
đức Tsongkapa nói: “Như thế, bao nhiêu may mắn ngươi có
thể có được…” Nghĩa là tất cả những may mắn ở đời
đều do nương tựa vào một bậc hướng đạo tâm linh; tất
cả bất hạnh trên đời đều là hậu quả của sự không
nương thầy hoặc đã nương rồi bỏ. Nếu phế bỏ việc
nương tựa bậc thầy, thì không những trong đời này bạn
không có người hướng đạo tâm linh mà cả trong những đời
vị lai. “Tinh Túy Của Cam Lồ” nói:
Bạn
sẽ sanh vào những nơi không có cơ hội
Để
được nghe dù một chữ về Diệu pháp,
Cũng
không được nghe một lời nào của hướng đạo sư.
Không
những ta không bao giờ duy nghĩ về sự thờ thầy, mà ta cũng
không hề phân tích những hành động của mình, nên có khi
ta làm những cử chỉ tốt lành nhưng cũng có khi tạo những
triệu bất tường đối vói những bậc thầy chúng ta. Một
triệu bất tường là như khi Milarepa dâng cho Marpa một cái
bình trống rỗng. Khi Marpa lần đưa cho Milarepa một ít rượu
bia, Milarepa uống hết - đây là một cử chỉ tốt lành. Khi
Marpa sụp lạy một vị thần hộ mạng (thay vì lạy Naropa
thầy mình), đấy là một triệu bất thường.
Kyabke
Pabongka Rinpoche nói chi tiết về việc Dromtoenpa nương tựa
hai bậc thầy Setsuen và Atìsha; Atìsha nương tựa Suvarnadvìpi;
Milarepa nương Marpa; Je Tsongkapa thếp vàng những bức tường
của căn phòng nơi mà Kyungpa Lhaepa đã làm những phép quán
đảnh cho ngài; vân vân.
Khi
ấy Kyabje Pabongka kể câu chuyện về Gyaeltsab Rinpoche. Vị này
đã là một học giả uyên bác trước khi làm đệ tử Tsongkapa.
Lúc đầu ông muốn tìm đến Tsongkapa chỉ để đánh bại
ngài trong cuộc tranh luận. Ông tìm gặp Tsongkapa lúc ngài đang
thuyết giảng trước đám đông. Ông ngang nhiên bước lên
pháp tòa, để nguyên nón trên đầu và túi hành lý trên lưng.
Tsongkapa xê ra nhường chỗ cho ông ngồi. Khi tiếp tục nghe
giảng, Gyaltsab lúc đầu bỏ nón, sau bỏ túi xách mang trên
lưng, và cuối cùng bước xuống tòa thi lễ ba lạy rồi ngồi
giữa đất. Điều này chứng tỏ là điềm tốt: trước khi
chết Tsongkapa đã truyền y và mão cho ông, cử ông làm người
thừa kế ngai tu viện trưởng Ganden, địa vị tối cao trong
phái Gelug Mũ Vàng.
Gyaeltsab
Rinpoche lúc đầu đã có những động lực xấu, nhưng kết
quả cuối cùng lại hóa ra tốt lành. Nhiều chuyện có thể
xảy ra; động lực tốt có thể hóa ra bất tường. Ta phải
cẩn thận.
Khi
nhắc đến tên thầy, ta thường nói “Kuzhu” (ông) nọ kia,
như vậy là không phải phép. Ta phải thêm vào một hình thức
tỏ sự kính cẩn như “Thượng Tọa.” Mỗi khi Atìsha nhắc
tên của thầy mình là Survanadvìpi, ngài thường chắp tay cung
kính nói “đức Survanadvìpi vĩ đại.” Ngài thường đứng
lên mỗi khi nghe ai nhắc đến tên thầy. Tôi không cố tự
đề cao, nhưng thực sự là tôi rất đau khổ mỗi khi thấy
danh hiệu bậc tôn sư tôi được người ta nhắc đến một
cách thản nhiên.
Nếu
bậc thầy của bạn còn sống, thì không nên dùng hình thức
kính cẩn “tôi cảm thấy khó nỗi nói lên tên của Người.”
Khi
ấy Kyabje Pabongka ôn lại hai lần những tiêu đề nói trên:
một lần hơi chi tiết một lần vắn tắt.