PHẦN
BA
NỀN
TẢNG CỦA ĐẠO LỘ
NGÀY
THỨ MƯỜI
Kyabje
Pabongka Rinpoche trích dẫn lời ca tụng sau đây từ tác phẩm
của hành giả vĩ đại Gedum Taenzin Gyatso:
Đây
không phải là Pháp bịa đặt
Mà
là tinh túy của giáo lý khẩu truyền
Không
phải nói chuyện ngông cuồng,
Vì
rút từ cổ thư của các bậc tiền bối.
Không
phải ảo ảnh chập chờn
Vì
những học giả thánh giả đã thử nghiệm
Không
phải một mỏm đá cheo leo
Mà
là đại lộ đưa đến chứng ngộ cao nhất
Ngài
trích dẫn như trên trong một câu chuyện ngắn để giúp chúng
tôi khỏi động lực tốt. Ngài nói lại những tiêu đề trước,
và ôn lại những điều đã nói sau tiêu đề “Phục vụ
thầy bằng việc làm,” một phần của chương “Căn Bản
của Đạo lộ: Phụng sự một bậc thầy.”
Giữa
các thời thiền, hãy đọc những sách dạy về sự tái sinh
làm người thuận lợi. Nếu suy nghĩ về thân người khó được
mà bạn phát sinh ước mong rút tỉa được gì từ nơi nó,
thì bạn nên luyện tâm qua ba phạm vi của Lam-rim. Tầm mức
tu luyện của bạn trong ba phạm vi này quyết định sự việc
bạn rút tỉa được tinh túy từ Phạm Vi Nhỏ, Trung Bình hay
Lớn.
Nếu
chúng ta muốn thành Phật, trước hết ta phải thực chứng
những phần đầu của đạo lộ; nếu không, ta sẽ không chứng
được những phần sau. Ví dụ những người Khampa rời nhà
để đi chiêm bái tượng Thích Ca tại chùa Lhasa. Con đường
dẫn họ đến đấy từng chặng một; họ không thể bỏ qua
một chặng nào của nó. Cũng vậy, bạn không thể chứng ngộ
phần cao hơn của con đường tu tập như lòng bi mẫn, nếu
bạn chưa hoàn tất phần thấp hơn của nó như sự từ bỏ
vân vân. Shàntideva nói trong tác phẩm Hành Bồ tát Hạnh:
Nếu
bạn chưa từng mơ tưởng
Làm
lợi lạc cho chính mình
Trước
khi mơ ước làm lợi lạc hữu tình
Thì
làm sao bạn có thể lợi lạc cho người khác?
Khi
nói đến những Phạm Vi Nhỏ hay Phạm Vi Trung Bình, là ta muốn
ám chỉ việc luyện tâm trong các giai đoạn của đạo lộ
dự phần vào Phạm Vi Nhỏ và Trung Bình; chứ không phải luyện
tâm trong những thành phần thực sự là Nhỏ và Trung Bình
của đạo lộ. Giả sử có ba người: một người đi Tashi
Lhuenpo, một người đi Rong, và một đi Chushur. Người thứ
nhất muốn đi chung với hai người kia trên một đoạn đường.
Cả ba có những mục tiêu khác nhau trong trí: hai người muốn
đi đến hoặc Rong hoặc Chushur và người đầu định tiếp
tục đi đến Tashi Lhuenpo
Bạn
phải cần đến những chương về Phạm Vi Nhỏ và Trung Bình
của Lam-rim cốt để thành Phật vì tất cả chúng sinh. Phát
tâm bồ đề là thực sự hành đạo, hai Phạm Vi Nhỏ và Trung
Bình chỉ là bước đầu. Bạn có thể hỏi: “Vậy thì có
lẽ chỉ cần dạy Phạm Vi Lớn ngay từ đầu cũng đủ. Tôi
e rằng hai phạm vi đầu tiên không cần thiết.” Có hai lý
do để bàn cả ba phạm vi. Có những người không thể luyện
tâm trong Phạm Vi Lớn ngay lúc đầu, bởi thế họ cần tu
tập qua các giai đoạn Phạm Vi Nhỏ và Trung Bình. Cách này
lợi lạc cho những người thuộc tâm tốt, tầm thường và
hạ liệt. Lại nữa, nếu không quen thuộc với những phần
đầu của đạo lộ, bạn sẽ không có chút gì là từ bỏ
ở trong dòng tâm thức, nên cần phải đánh bại bất cứ
một kiêu mạn nào bạn có thể có về sự ta đây là một
người thuộc căn khí Đại thừa hoặc tín đồ của Kim cang
thừa bí mật.
Muốn
phát tâm bồ đề, pháp tu thực sự, bạn phải khai triển
tâm bi mẫn làm sao để bạn không thể chịu nổi ý nghĩ rằng
người khác đang bị dày xéo bởi khổ đau. Nhưng muốn phát
triển tâm bi này, bạn cần phải biết rõ chính mình cũng
chịu nỗi khổ làm cho điêu đứng như thế nào. Và bạn cũng
phải hiểu toàn bộ cõi luân hồi bản chất chỉ là thống
khổ. Nhưng trước hết, bạn phải sợ hãi những đọa xứ,
vì nếu không có nỗi sợ hãi này, thì bạn sẽ không có tâm
từ bỏ đối với hạnh phúc trời, người. Bởi thế bạn
phải luyện tâm trong các Phạm Vi Nhỏ và Trung Bình của đạo
lộ. Sự tu luyện này giống như nền tảng và bốn bức tường
chống đỡ một ngôi nhà.
Chúng
ta chưa thành đạt những kết quả cao hơn nhưng chúng sẽ
tự đến nếu ta luyện tập tài liệu dẫn nhập. Milarepa tu
luyện những điều này dưới sự hướng dẫn của Marpa, và
những bài ca của ông phần nhiều nói đến sự triển khai
những thực chứng này. Và bạn cần Lam-rim để làm những
bước tiến đặc biệt nhanh chóng mà những mật điển Kim
cang thừa đã hứa hẹn. Đây là ẩn ý của những danh từ
Con Đường Dễ và Con Đường Nhanh. Sự kiện Milarepa đạt
được hợp nhất trong chỉ một đời không phải chỉ nhờ
và mật điển, mà nhờ ngài đã tu cả ba phạm vi của đạo
lộ trong những đời trước. Trong một tiền kiếp chẳng hạn,
ngài đã là người hệ phái Kadam tên Chagtrichog.
Mặc
dù những người khởi tu đạo lộ Kim cang thừa cần phải
trải qua phần đường đi chung trước đã, song chúng ta lại
không làm thế: chúng ta khởi hành lên đạo lộ Kim cang thừa
trước hết, ta không giữ giới điều thuộc mật điển và
thiền quán về hai giai đoạn trước. Người ta bảo những
người như vậy sẽ đi đến Địa ngục Kim cương.
Bạn
phải thấy xa ngay từ đầu. Phải khởi tâm như sau: “Tôi
chuẩn bị dành trọn đời tôi để chỉ tu một đề tài của
Lam-rim.” Nhưng ngược lại chúng ta thường lo xa về những
chuyện thế tục mà thôi. Hãy thiển cận đối với chuyện
thế gian thay vì đối với Pháp. Nếu bạn nghĩ, “Không thể
nào thành tựu được gì trong Phật pháp” thì bạn sẽ không
có can đảm tu tập, cũng không muốn bỏ ra một tháng hay một
năm để tu một đề tài thiền định duy nhất.
Geshe
Kamaba nói:
“Bạn
bảo Phép quán của chúng ta không được cái gì. Tại sao bạn
nghĩ là không? Đừng nói láo: ban ngày bạn có tán loạn, còn
ban đêm bạn có ngủ.”
Nói
cách khác, đừng nề hà phải bỏ cả tháng để thiền định
về một đề tài, chúng ta chưa từng thiền định một đề
mục thiền nào cả trong một thời thiền duy nhất. Thực phi
lý khi bạn nghĩ, “Cho đến bây giờ tôi chưa khai triển được
thực chứng!” Chúng ta không lấy sự cương quyết tu tập
làm khởi điểm, vậy mà ta vẫn lăn tròn đôi mắt tập trung
lên đỉnh đầu (và làm bộ như thiền định) trong khi ta chỉ
nhẩm đọc một bài chẳng hạn Căn Bản Mọi Thiện Đức
của Tsongkapa. Nếu chúng ta hành xử kiểu ấy, thì ước muốn
đạt tuệ giác và thực chứng Lam-rim quả là một ước muốn
tham lam. Lỗi nằm ở đấy.
Karag
Gomchung Rinpoche thuộc phái Kadampa nói:
Hãy
nhắm xa đằng trước
Hãy
thấy cho xa
Hãy
đến đúng mức.
Ba
điều này là trọng yếu. Bạn phải nhắm đến mục tiêu
toàn trí ở cách xa đằng trước; phải thấy đằng xa về
những Phạm Vi Nhỏ và Trung Bình; và thiền định để đạt
đến đúng mức. Khi bạn thụ giáo truyền khẩu từ bậc thầy
rồi thực hành một cách cuồng nhiệt chỉ trong vài ngày với
một từ bỏ nông cạn, thì đây là dấu hiệu chắc chắn
bạn sẽ không tiến bộ chút nào.
2.
LÀM SAO ĐỂ RÚT TINH HOA TỪ TÁI SINH THUẬN LỢI CỦA BẠN
Có
ba giai đoạn: (1) luyện tâm trong những giai đoạn của đạo
lộ chung Phạm Vi Nhỏ; (2) luyện tâm trong những giai đoạn
của đạo lộ chung với Phạm Vi Trung Bình; (3) luyện tâm trong
những giai đoạn thuộc Phạm Vi Lớn của đạo lộ.
2.1.
LUYỆN TÂM TRONG NHỮNG GIAI ĐOẠN CHUNG VỚI PHẠM VI NHỎ
Có
hai tiêu đề phụ: (1) phát sinh lòng khao khát của được tái
sinh tốt đẹp; (2) giảng dạy những phương pháp để được
hạnh phúc trong tái sinh sắp tới.
2.1.1.
PHÁT SINH LÒNG KHAO KHÁT ĐƯỢC TÁI SINH TỐT ĐẸP
Có
hai phần nhỏ: (1) nhớ rằng đời này không kéo dài và bạn
sẽ chết; (2) Nghĩ về loại vui hay khổ nào bạn sẽ gặp
trong đời sau, ở trong hai nẻo luân hồi lên xuống.
a.
Nhớ rằng đời này không kéo dài và bạn sẽ chết.
Có
ba giai đoạn: (1) lỗi không nhớ đến cái chết; (2) lợi lạc
khi nhớ đến cái chết; (3) cách niệm chết thực thụ.
a-1.
Những lỗi không nhớ đến cái chết.
Ở
đây có sáu phần.
a-1.2.
Lỗi là bạn nhớ pháp nhưng không thực hành.
Nếu
bạn không niệm chết, thì bạn chỉ nghĩ về cuộc đời này,
vướng vào nhiều đòi hỏi - thực phẩm, y phục, vân vân
- và như thế bạnkơthcj hành Pháp. Nếu bạn khéo nghĩ đến
cái chết, bạn sẽ tận lực chuẩn bị cho những đời sau,
như một người Khampa khi sắp du lịch nỗ lực sửa soạn
và thu xếp hành lý. Sở dĩ bạn quá khát khao về thực phẩm,
thời trang, danh tiếng, vân vân, là do vì bạn không nhớ đến
vô thường. Mỗi ngày bạn không nhớ vô thường là một ngày
của đời bạn bị lãng phí.
a-1.2.
Lỗi là bạn nhớ pháp nhưng không thực hành.
Đức
Tsongkapa nói:
“Mọi
người đều nghĩ, cái chết rồi cuối cùng sẽ đến. Tuy
nhiên họ lại giữ ý niệm xấu như sau, ‘Nhưng hôm nay tôi
sẽ không chết. Tôi sẽ không chết hôm nay’ họ cứ nghĩ
thế cho đến khi cái chết đến bên họ.”
Bạn
cứ bám vào ý niệm mình còn lâu mới chết, và nghĩ, “Tôi
có thể tu tập sang năm hoặc năm sau.” Bạn luôn luôn trì
hoãn. Bạn nghĩ về Pháp nhưng không tu; đầu bạn tràn ngập
những tư tưởng ham muốn vật này vật nọ trong khi đó cuộc
đời bạn đang tàn dần.
a-1.3.
Lỗi là có tu nhưng không đúng đường.
Bây
giờ chúng ta là những hành giả về Pháp, nhưng vì ta không
làm ngơ được những chuyện tầm thường của đời này,
nên sự tu tập của chúng ta không thuần tịnh. Chúng ta học
hỏi, suy nghiệm mà trong tiềm thức thì muốn thành học giả
nổi tiếng. Chúng ta thiền định, tụng đọc, vân vân, với
ý nghĩ việc ấy sẽ trừ cho ta những hoàn cảnh khó chịu
của cuộc sống. Ngay cả những ẩn sĩ vĩ đại cũng không
thoát khỏi cái ý muốn vô thức về danh tiếng, vân vân. Đức
Atìsha nói:
“Hãy
hỏi tôi những quả báo của sự chỉ nghĩ đến đời này
là gì, tôi sẽ trả lời đó chỉ là quả báo trong đời này.
Hỏi tôi cái gì sẽ xảy đến cho bạn trong những đời sau,
tôi sẽ bảo bạn: bạn sẽ sinh vào địa ngục, hoặc ngạ
quỷ, hoặc súc sinh.”
Nghĩa
là bạn chỉ có được vài lợi lộc trong đời này, mà trong
những đời tương lai bạn sẽ bị quả báo là đi đến các
đọa xứ.
Nếu
bạn hành xử như vậy, bạn không khác gì một người thế
tục. Một hành giả về Pháp trước hết phải lơ hết việc
đời. Tôi không nói bạn nên làm người nghèo khó, những
người nghèo không lơ việc đời mà vẫn lang thang trong sinh
tử. Điều mà bạn nên gạt phăng đi, ấy là tám mối bận
tâm thế tục. Bất cứ gì lẫn lộn với tám mối bận tâm
thì không phải Pháp. Hành giả Chagtrichog hỏi Atìsha, “Con
nên thiền quán hay nên giảng dạy? Hay chỉ khi thì thiền quán,
khi thì giảng dạy?” Atìsha nói: “Những chuyện ấy không
ăn thua gì.” Chagtrichog hỏi vậy ông ta nên làm gì, thì Atìsha
bảo: “Hãy từ bỏ mọi chuyện thế gian.”
Lama
Gyama nói:
Hỡi
những kể điên, các ông không thành tựu được
Một
loại tu tập nào cả,
Thế
mà cũng hãnh diện vì mình là hành giả!
Hãy
xem các ông có được hay không trong tâm thức.
Cái
điều đầu tiên trong tất cả Pháp:
Là
làm ngơ chuyện đời.
Như
Geshe Toelungpa nói, thật tốt nếu một người quý tộc thực
hành bố thí, nhưng còn tốt hơn nữa nếu ông ta thực hành
Pháp. Nói cách khác, Pháp và những chuyện như thế tục là
hai cái đối nghịch - ngay cả trong những việc làm như thế.
Geshe
Potowa bảo ta không thể may vá với một cai kim cả hai đầu
đều nhọn. Nếu bạn không nghĩ đến cái chết, bạn sẽ
không lơ là với việc đời này. Nếu bạn không lơ là việc
đời, bạn sẽ bị ảnh hưởng của tám ngọn gió thế gian:
sung sướng khi được quà và buồn khổ khi không được; gặp
cảnh thuận thì vui, gặp cảnh nghịch thì khổ; có tiếng
tăm thì vui, không nổi tiếng thì khổ; được ca tụng thì
vui, bị chê bai thì khổ. Long Thụ nói về tám điều này như
sau:
Tám
bận tâm thế tục nghĩa là:
Được
và không được; thuận và nghich
Danh
tiếng và không danh tiếng, khen và chê.
Hay
giữ đầu óc thản nhiên
Đấy
không phải đề mục cho tư duy của ngươi.
So
sánh với câu chuyện về Geshe Potowa và sự hiện ngọc. Lingraepa
nói:
Trong
sinh tử, đô thị của những đinh kiến,
Lang
thang những kẻ bị tám mối bận tâm thế tục
Bạn
đang ở trong một nghĩa địa kinh khủng;
Hãy
nhờ bậc thầy làm lễ trừ tà.
Vậy
hãy làm ngơ việc đời và để hết mình thực hành Pháp.
Nếu sau đó bạn tự hỏi làm sao để sinh sống, thì hãy nghĩ
cũng không sao nếu bạn không thể làm gì được, và sẵn
sàng trở thành một kẻ nghèo khó. Bậc Đạo sư chúng ta đã
từ bỏ gia đình thành một du tăng sống không nhà, từ bỏ
tất cả tài sản, vương vị, mặc y phấn tảo, vân vân. Ngài
hoàn toàn dấn thân cho Pháp. Ngài sẵn sàng trở thành một
người nghèo. Đức Tsongkapa cũng làm như thế. Nhưng bạn có
thể nghĩ. “Nếu tôi trở thành nghèo khó, liệu tôi có thể
chết vì không có gì ăn hay không?” Bạn nên chuẩn bị để
chết trong lúc trải qua những gian khổ vì Pháp thì cũng không
sao.”
Bạn
nên tảng lờ cuộc đời này, nhưng không có câu chuyện nào
về những hành giả mà bị chết đói sau khi chấm dứt sự
kiếm ăn. Bậc thầy từ bi của chúng ta đã để dành cho ta
công đức sáu mươi ngàn lần tái sinh làm Chuyển luân vương
để những đệ tử Ngài khỏi chết đói, ngay cả vào những
thời đói kém đến nỗi bột ngũ cốc được đổi bằng
ngọc trai. Và có câu nói:
Nếu
thiền giả vĩ đại
Không
lăn xuống đồi (để kiếm ăn)
Thì
mì ống cũng sẽ lăn lên đến nơi ông ta.
Geshe
Baen Gung-Gyel cũng nói:
“Khi
còn tại gia, tôi mang gươm bén, tên và chĩa ba nơi thắt lưng,
nhà tôi có nhiều kẻ thù, ít bạn. Khi tôi ở độc thân tôi
có ruộng đem lại nữa tấn lúa mạch. Nên người ta gọi
tôi là Kẻ Cướp Nữa Tấn. Tôi thường giam cầm người ta
vào ban ngày, cướp bóc những khu làng về đêm; nhưng mặc
dù vậy, thực phẩm và y phục vẫn thiếu thốn. Bây giờ
tôi thực hành Pháp, tôi không thiếu gì về ăn mặc, và kẻ
thù tôi để tôi yên.”
Ông
nói:
Nếu
lòng tham mà biến được thành một thây người
Thì
những gì bạn ham muốn sẽ tụ lại như chim kền kền.
Những
thiện sự của những người như đức Tsongkapa thì bao la như
hư không, chính vì họ tảng lờ cuộc đời này và thực hành
Pháp một cách chân chính. Theo một câu chuyện kể, có một
người phái Sakya nghĩ rằng Tsongkapa đã đắc thần thông quy
tụ của cải, nên đã hỏi ngài: “Gì là năng lực sâu xa
nhất để quy tụ tài sản?”
Khi
bạn chết và người ta thanh toán cái xác bạn, thì bạn có
cần chút nào tài sản vật chất những không? Vào lúc cái
chết đến, hãy hoàn toàn chấp nhận nó và tự nhủ: “Tôi
sắp chết dù có làm gì đi nữa, vậy hãy để tôi yên cho
tôi chết.”
(Kyabje
Pabongka Rinpoche tiếp tục nói chi tiết, bảo chúng tôi cần
phải giữ gìn kỹ mười tài sản phái Kadampas)
(CT.
Đó là:
1.
Bất cần đời và hiến hết mình cho việc tu tập Pháp.
2.
Sẵn sàng trở thành một kẻ khó nghèo.
3.
Sẵn sàng chết như một kẻ nghèo.
4.
Sẵn sàng chết cô độc không cần ai lo liệu gì cái xác của
mình.
5.
Quyết định tu không màng danh tiếng.
6.
Quyết định giữ trọn tất cả giới.
7.
Quyết tránh sự thối thất can đảm;
8.
Sẵn sàng làm một kẻ ngoại giai cấp;
9.
Chấp nhận quy chế thấp nhất;
10.
Đạt thành Phật quả vi diệu như kết quả tự nhiên của
sự tu tập thành công)
Ngài
cũng nói đến sự chiêm nghiệm trọn vẹn của Milarepa: “Ta
sẽ không có người than khóc, không người theo sau quan tài.”
Bạn
có thể nghĩ rằng cần phải mướn người để thanh toán
xác chết của bạn; như kỳ thực họ sẽ nôn mửa và tìm
mọi cách để tống khứ xác bạn cho nhanh. Hãy tin chắc đi,
xác bạn sẽ được đưa ngay ra khỏi cái giường trên đó
bạn chết.
Vậy,
hãy quyết định không màng đến tám điều mà thế gian bận
tâm; rồi bạn sẽ nhận được những tiện nghi, hạnh phúc
danh tiếng… như thể là bạn đã đeo đuổi chúng. Bởi thế,
nếu bạn khát khao tám chuyện mà thế tục quan tâm, thì bạn
là người thế tục; nếu bạn không màng tới chúng, bạn
là một người hành đạo. Geshe Potowa hỏi Dromtoenpa: “Đường
ranh giới tế nhị giữa Pháp và Phi pháp là gì?” Dromtoenpa
trả lời: “Là Pháp nếu nó trở thành liều thuốc trừ vô
minh vọng tưởng; không phải pháp nếu nó không trừ được
vọng tưởng. Nếu tất cả người thế gian đều đồng ý
với nó, thì nó là Pháp. Nếu chúng đồng ý thì không phải
là Pháp.”
Điều
tôi muốn nói là, Pháp và những chuyện thế tục là hai cái
đối nghịch: ai vừa có thời gian đọc tụng lại vừa coi
sóc nhà cửa? Thân ta chỉ là những phản ảnh mờ nhạc cũng
những hành giả, còn tâm ta thì không khác gì tâm của người
thế tục: chúng ta đã biến tám mối quan tâm của thế tục
thành pháp căn bản cho mình hành trì.
Khi
đã quay lưng với cuộc đời thì kỹ thuật chính yếu để
thực hành Pháp một cách thuần túy là quán về chết và vô
thường. Nếu bạn không làm ngơ với cuộc đời này, thì
bất cứ Pháp gì bạn tu tập cũng sẽ lọt trở lại vào đời
này. Bạn phải đừng để cho đầu mình quay trở lại tám
bận tâm thế tục. Phải tảng lờ lòng tham đối với thực
phẩm, y phục, danh tiếng. Tiêu chuẩn về những việc này
là bạn phải được như đức Đức Dalai Lama đệ nhất, Lama
Kaelzang Gyatso hay đức Panchen Lamma Lozang Geshe. Đức Đức Dalai
Lama đệ nhất ngài nói rằng ngài chỉ có sở hữu ba y, cái
chuông và chùy kim cương, ngoài ra không có gì khác. Và người
ta kể rằng dù có được cúng một trăm lượng bạc đức
Panchen Lama cũng không vui gì.
Chúng
ta có thể không nhất thiết phải tham cả ba thứ - ăn, mặc,
tiếng tăm. Có người chỉ tham một trong ba thứ ấy, có người
tham hai thứ và có người tham cả ba. Nhưng cái tham khó bỏ
nhất là tham danh. Nhiều người, bất kể họ là ai - học
giả, tu sĩ, giáo sư, thiền giả - muốn được nổi tiếng,
hoặc được tiếng tốt. Drogoen Rinpoche, Gyer Drowai Goenpo nói:
Trong
một đời này bạn có thể
Là
một học giả, tỷ kheo, thiền giả;
Nhưng
bạn muốn được gọi là
“Học
giả” hay “tỷ kheo”.
Bạn
có thể để bảng nơi cửa
Nói
rằng bạn đang nhập thất.
Bạn
có thể là một thiền gia lớn
Tránh
tất cả mọi người
Nhưng,
thiền giả vĩ đại của đời này,
Bạn
muốn người ta nói tốt về mình…
Ngay
cả những đồ cúng mà bạn cúng Tam Bảo
Cũng
được cúng để cho người khác thấy…
Một
vài người tưởng tượng mình là hành giả vĩ đại, thiền
sư; họ từ bỏ ăn mặc, tu khổ hạnh như chỉ sống bằng
tinh chất của hoa hay đá sỏi. (CT.-Pháp “ăn tinh chất”
hay chue laen là một hình thức tuyệt thực theo mật giáo; những
hành giả dùng nó để nhập thất lâu ngày không cần đến
thực phẩm thô. Pháp thông thường là ăn một hay vài viên
mỗi ngày, làm bằng những cánh hoa, khoáng chất hay những
di cốt được ban phép, v.v… Bằng cách ấy hành giả nào
thành công có thể sống hàng mấy năm mà không cần ăn mà
thân thể và tinh thần càng thêm sức khỏe.) tuy thế những
người tự thẳm sâu tâm khảm tuyệt đối không ham danh là
điều rất hiếm. Geshe Potowa nói trong Ẩn Dụ: “Con chồn
và con khỉ khi lẻn đến gần ngưỡng cửa của con gà gô…”
Nói cách khác, thay vì khám xét cái hầm lữa nằm ngay nơi
ngưỡng cửa của nhà bạn, bạn lại thám thính những nơi
chốn xa xôi; bạn tìm tòi những những con đường cao siêu,
Phật thừa, mật điển, vân vân, mà không để ý đến lòng
khát khao của bạn đối với những vật tầm thường của
đời này. Bạn không thoát khỏi những trói buộc ấy. Đây
là một trong những lỗi của sự không nghĩ đến cái chết.
a.1.4.
Lỗi không tu tập một cách nghiêm túc.
Nếu
bạn không niệm chết, thì bạn bạn sẽ không thực hành Pháp
một cách nghiêm túc, mà bạn cũng không có sự kiên trì lớn
lao trong những thiện hành của mình; chúng ta chỉ làm những
tu tập cho đến khi thấy chán. Giai do là vì ta không niệm
chết vô thường. Geshe Karag Gomchung vì nhớ đến vô thường,
mà không bao giờ đi xuống cắt bụi gai ở ngưỡng cửa nhà
ông. Milarepa thường mặc những mảnh vãi vụn và bao bột
mì, và khi cuối cùng chúng rơi ra từng mảnh, ông cũng không
buồn khâu chúng lại, thay vì thế ông làm các thiện hành.
Nếu chúng ta cũng có chánh niêm về vô thường như vậy, thì
ta sẽ không nỗ lực vào những hoạt động khác mà sẽ nỗ
lực vào các thiện hành, không bao giờ chán nãn mà ngược
lại rất vui vẻ để làm.
a-1.5.
Lỗi hành xử một cách tầm thường.
Khi
bạn không niệm chết, lòng tham của bạn đối với những
vật dụng thuộc đời này càng tăng, và để đạt được
chúng, bạn giúp người này hại người khác vân vân; bạn
phát triển tham ái, sân hận, vô minh, và bạn đấu tranh, tranh
luận với người khác. Bạn trở thành mục tiêu cho những
câu chuyện tầm thường của người khác, và cuối cùng lối
hành xử tầm thường của bạn còn đưa bạn đi đến b ị
thương ở đầu: mọi sự đưa đến sa đọa của bạn.
a-1.6.
Lỗi phải chết trong ân hận.
Nếu
bạn không niệm chết, sự tu hành của bạn chỉ là một phản
ảnh mờ nhạt, bị hòa tan trong những khát khao của bạn về
những tài vật của đời này. Rồi một ngày kia thình bạn
sẽ đối mặt với một kẻ thù là “chết mà chưa tu.”
Bạn sẽ thấy những sở hữu của bạn, những gì bạn khát
khao trong qua khứ bây giờ không còn chút ích lợi gì nữa.
Vàbạn biết mình đã không được một chút gì của nền
diệu pháp, một cái gì chắc chắn sẽ có ích trong lúc này.
Bạn sẽ phát sinh nhiều ân hận không thể chịu nổi. Nhưng
tất cả sẽ qua đi, chỉ trừ nỗi khổ của bạn. Khi suy sụp
với một cơn sốt nổi lên thì gọi là “thời gian để bạn
cầu nguyện;” cũng thế khi biết mình sắp chết, bạn sẽ
thốt lên những lời hối hận. Geshe Kamapa nói ta nên sợ chết
ngay bây giờ. Ta mong mỏi chết đep, nhưng sẽ được điều
ngược lại: bây giờ chúng ta không sợ nhưng vào lúc chết
đến chúng ta sẽ đấm ngực. Nói cách khác, phải sợ chết
và vô thường ngay từ lúc đầu, thì ta sẽ không sợ khi ta
chết. Nhưng thương chúng ta thì ngược lại. Ta không bao giờ
nghĩ, “Ta có thể chết ngay bây giờ,” bởi thế ta cứ tà
tà tự mãn. Ta sẽ có một cái chết kinh khủng biết bao!
Bạn
có thể giàu có cả trăm nghìn vàng, hay làm một ông vua cai
trị mọi xứ sở, nhưng những điều ấy không ích lợi chút
nào cho bạn vào lúc chết - nó trống rỗng.
Chúng
ta có thể thình lình bị tóm bởi một bệnh do độc tố hay
cơn bệnh hiểm nghèo nào đó, nhưng ta chưa hoàn tất được
một điều duy nhất nào để có thể nương cậy vào lúc chết.
Nếu ta không chết ngay, ta có thể nghĩ, “Bây giờ chắc chắn
tôi sẽ tu.” Nhưng đời ta sẽ đi đến chấm dứt. Việc
này cũng như là trong tay cầm thức ăn nhưng chưa quyết định
ăn thì một con chó đã tha mất.
Đấy
là sáu lỗi.
a-2.
Những lợi ích của việc niệm chết.
Có
sáu lợi ích.
a-2.1.
Niệm chết đưa đến nhiều tốt lành.
Niệm
chết là điều lợi ích nhất. Đức Phật đấng đạo sư
của chúng ta đã nói trong kinh Đại Niết Bàn: “Trong những
dấu chân thú, dấu chân voi là to nhất; trong tất cả pháp,
niệm chết và vô thường là nhất.” Nói cách khác bạn sẽ
tu tập Pháp không lầm lỗi khi bạn nhớ đến cái chết. Nếu
bạn muốn có được tái sinh tốt, thì bạn thực hành bố
thí trì giới, vân vân. Tóm lại niệm chết sẽ đưa bạn
qua toàn thể pháp tu Lam-rim, qua ba phạm vi thẳng đến sự
hợp nhất.
Khi
thí chủ của Yungtoenpa (thầy của Milarepa) chết, Milarepa đã
cảm khái mà thực hành pháp. Nhiều hành giả vĩ đại thường
cầm những tách làm bằng sọ người, kèn làm bằng xương
ống chân, vân vân, để tăng ý thức về vô thường nơi họ.
Luật nói về sự giữ những bức họa bộ xương trong nhà
tắm, vân vân, cũng vì lý do ấy. Geshe Khacn Ngavva nói:
“Nếu
bạn không làm ít nhất là một thời thiền định về vô
thường vào buổi sáng, thì tôi nghĩ rằng bạn sẽ dành trọn
ngày cho cuộc đời này.”
Zhangtsuen
Yerpa nói rằng nếu bạn không nhớ vô thường vào buổi sáng,
thì bạn sẽ dành buổi sáng cho đời này, và nếu bạn không
khai triển niệm chết vào buổi trưa, bạn sẽ dành trọn buổi
chiều cho đời này. Nếu bạn vong thân cho cuộc đời này
thì bất cứ gì bạn làm đều không phải là Pháp.
a-2.2.
Niệm chết đem lại nhiều khả năng.
Nếu
bạn chánh niệm về chết và vô thường, thì bạn sẽ phá
hủy những chuyện phi pháp như tham, sân, vân vân. Bạn sẽ
có năng lực lớn để tích lũy công đức và đồng thời
bạn có thể tiêu hủy được những vọng tưởng và ác hành.
a-2.3.
Niệm chết quan trọng ở chặng đầu.
Lúc
đầu sự niệm chết tác động như một nhân tố cho bạn
khởi sự học pháp.
a-2.4.
Niệm chết quan trọng ở chặng giữa.
Ở
chặng giữa, niệm chết là một điều kiện để thúc giục
ta nỗ lực với Pháp.
a-2.5.
Niệm chết quan trọng ở chặng cuối.
Cuối
cùng niệm chết sẽ giúp cho sự thực hành Pháp của bạn
đi đến viên mãn.
a-2.6.
Niệm chết làm cho bạn vui vẻ.
Vào
lúc chết bạn sẽ có được niềm tin phát xuất từ sự tu
tập không lỗi lầm, bạn như một đứa con trở về nhà cha
mẹ. Longdoel Lama Rinpoche nói:
“Tôi
không sợ vô thường. Tôi sẽ làm một ông thầy tu già vào
buổi sáng rồi được thân thể của một vị trời trong đêm.”
Vậy
những hành giả về pháp trước hết chết vui vẻ; họ cũng
chết một cách tốt đẹp và không có gì ân hận. Họ sẽ
nghĩ rằng “tôi đã theo Pháp, tôi đã thực hành Pháp; bây
giờ tôi sẽ chết dễ dàng” và không có gì ân hận. Như
Milarepa nói:
Vì
sợ chết tôi trốn vào núi,
Tôi
thực chứng tánh không - hình thái hiện hữu của tâm bản
lai.
Bây
giờ nếu tôi phải chết
Thì
cũng không có gì ân hận.
a-3.
Cách niệm chết thực thụ.
a-2.3.
Niệm chết quan trọng ở chặng đầu.
Có
2 phần
(1)
Phép thiền định gồm 9 phần về chết.
(2)
Thiền định về những khía cạnh của cái chết.
Ngay
cả phái Kadampa tiền kỳ cũng không có được sự mô tả
chi tiết này. Đây là những chỉ giáo rút từ tác phẩm của
Tsongkapa. Tác phẩm này có nhiều độc đáo, chỉ dẫn sâu
xa và chi tiết. Chúng chứa đựng những tư tưởng trong các
bộ luận của Ấn Độ về Mật điển, có những điểm đặc
biệt rút từ kinh nghiệm của Tsongkapa, những tiêu đề của
chúng không lộn xộn, vân vân.
a-3.1.
Sự thiền định gồm chín thành phần về cái chết.
Có
3 căn bản:
1/
Nghĩ về cái chết không thể tránh;
2/
Nghĩ đến sự bất trắc không biết lúc nào khi ta sẽ chết;
3/
Nghĩ rằng bạn chết không có gì có thể giúp đỡ bạn ngoại
trừ Pháp. Có ba lý do cho mỗi căn bản, làm nên 9 thành phần
tất cả.
a-3.1.1.
Chết là nghĩ cái chết không thể tránh.
Căn
bản thứ nhất là nghĩ về cái chết không thể tránh.
Có
ba lý do:
(i)
Chết là chắn chắn vì không có gì ngăn cản nổi
Bạn
sẽ chết đó là điều không thể tránh được. Bất kể bạn
có loại thân thể nào, bất kể bạn đi đâu, bất kể bạn
dùng phương pháp nào bạn cũng không thể ngăn được thần
chết. Ngay cả một thân thể lành mạnh cũng không ngăn được
cái chết. Lời Phật dạy về vô thường nói:
Nếu
tất cả, ngay cả chư Phật
Độc
giác Phật và đệ tử Thanh Văn
Ai
cũng phải từ bỏ thân xác,
Thì
cần gì nói đến thân người thường?
Khi
chúng ta kể chuyện về đức Thế Tôn đã chứng được thân
Kim Cương bất hoại, và về nhiều hành giả của Ấn Độ
và Tây Tạng những người đã đạt đến sự hợp nhất,
thì có thể ta thấy được như các Ngài vẫn còn tồn tại
với chúng ta, tuy thế các ngài đã nhập Niết bàn. Nếu với
con mắt phàm, đức đạo sư của chúng ta và những người
khác đã chết và những thân Kim Cương của họ đã hủy hoại,
thì làm sao những người như chúng ta lại không chết?
Khi
đấng Đạo sư chúng ta sắp nhập Niết bàn, thì nhiều ngàn
quyến thuộc Ngài như Xá Lợi Phất, vân vân, đã nhập Niết
bàn trước Ngài. Rồi Đức Phật đấng đạo sư của chúng
ta khi ở rừng Câu thi la, đã ra lệnh sửa soạn chỗ nằm
cuối cùng của Ngài giữa hai cây sala. Lúc ấy ngài độ cho
hai đệ tử cuối cùng là Pramudita, vua của các nhạc công
cõi trời, và bà la môn Subhadra một người không phải là
Phật tử. Họ không nỡ nào trông thấy Phật nhập Niết bàn,
và Subhadra liền chết trước. Khi đấng đạo sư chúng ta sắp
từ trần, Ngài lật thượng y lên và bảo mọi người nhìn
kỹ lại thân thể của Ngài một lần cuối bởi vì khó mà
nhìn thấy thân thể của một đức Như Lai. Lời dạy cuối
cùng của Ngài tập trung vào vô thường. Rồi để chứng minh
rằng thiền là căn bản, Ngài đã dạy.
Tất
cả pháp hữu vi đều vô thường.
Đây
là lời dạy cuối cùng của Như Lai.
Rồi
Ngài nhập Niết bàn. Khi biết được việc này, những vị
La hán đã chứng được giải thoát một phần hay toàn phần
cũng nhập Niết bàn; con số những vị này gần đến 500.
Lại
nữa những bậc hiền trí của xứ Ấn như 7 vị tổ của
nền giáo lý, 80 hành giả vĩ đại, 6 thứ trang hoàng (?) và
Tây Tạng những người như Atìsha và các đệ tử, tất cả
đều nhập Niết bàn; bây giờ chỉ còn lại danh tiếng về
các ngài. Như thế thì chúng ta làm sao có thể thoát khỏi
chết.
Khi
Lama Tsongkapa Rinpoche một vị giáo đạo của ngài Đức Dalai
Lama, giảng Lam-rim, người ta bảo có nhiều ngàn người trong
chúng hội. Bây giờ không còn một ai trong chúng môn đồ ấy
còn sống sót. Và người ta bảo Chushang lama Rinpoche giảng
dạy rất giống với vị lama hiện tại của chúng ta; bây
giờ chỉ còn danh tiếng các ngài. Trong 100 năm tất cả những
gì còn lại về chúng ta sẽ là lời thuật lại rằng một
cái gì đó đã xảy ra tại đất này. Nếu chỉ sau 100 năm,
tất cả mọi người bây giờ đang ở lục địa phương nam
- Trung Quốc, Mông Cổ, Tây Tạng vân vân, kể cả những hài
nhi mới sinh hôm nay, chắc chắn đều sẽ phải chết không
ai còn sống, thì không có số phận nào tốt hơn chờ đợi
chúng ta cả.
Cũng
thế nếu thời chết của bạn đến thì không có một nơi
nào để bạn tránh khỏi chết. Lời Phật Về Vô Thường
nói:
Dù
ở đâu, không có nơi nào
Ta
thoát khỏi cái chết:
Không
ở trên không, không ở dưới biển,
Cũng
không ở trong núi mà ta tránh được.
Một
lần thái tử con vua Ba tư nặc định giết dòng họ Thích
Ca. Mục Kiền Liên nghĩ đến phải sử dụng thần thông để
làm cho vua Lưu Ly và quân đội ông ta quên lãng, nhưng đức
Phật dạy không thể nào ngăn được. Một vài người nam
nữ dòng họ Thích Ca được dấu trong bình bát của đức
Như Lai; một vài được đặt trong lâu đài ở trên mặt trời.
Nhưng những người dòng họ Thích Ca vẫn bị giết và ngày
tàn sát họ cũng đã trôi qua từ lâu.
Chạy
trốn, hối lộ, sức mạnh vân vân,
Hoàn
toàn vô hiệu nếu bạn sắp phải chết.
Kinh
Pháp Cú nói:
Dù
ai có ngũ thông
Như
những vị đại tiên, có thể bay lên không
Cũng
không thể đi đến một nơi nào
Không
ở dưới uy lực của thần chết.
Nói
cách khác, nếu sự chạy trốn có thể giải thoát bạn khỏi
thần chết, thì sự có được thần thông hay phép lạ của
những vị thần tiên cũng đủ để tránh xa tử thần. Nhưng
ngay cả những người này cũng không thoát khỏi chết.
Ngay
cả sức mạnh cũng không thể ngăn thần chết. Sư tử là
loài vật hùng mạnh đến nỗi có thể đánh bại những con
voi, làm nứt nẻ đầu của chúng, nhưng khi cái chết đến
thì sư tử cũng phải chết với 4 móng què quặt. Ngay cả
một ông vua chuyển luân đầy quyền lực cũng phải chết,
tất cả uy quyền của ông không thể làm gì được. Chúng
ta thích tài sản của cải nên tưởng rằng những thứ ấy
sẽ hối lộ được thần chết; nhưng người ta bảo rằng
dù có được viên ngọc ước của chuyển luân vương cũng
không hói lộ được thần chết, thì làm sao chúng ta có thể
nói đến việc hối lộ ông ấy? Kinh Lời Chỉ Giáo Dành Cho
Vua nói:
“Giả
sử có 4 ngọn núi ở 4 hướng; rất vững chắc, bền bỉ,
bất khả hoại, không bị nứt nẻ, không nao núng, rất cứng…
cả 4 ngọn núi ấy đang cùng áp đến; chúng động tới trời
và lao vào đất. Chúng sẽ nghiền nát tất cả thành bột:
cỏ cây, cành lá, tất cả hữu tình, sâu bọ, 4 đại chủng…
Không thể ngăn chúng lại bằng cách trốn tránh, bằng sức
mạnh, bằng tài sản, bằng thần chú hay thuốc men.
Này
đại vương, 4 nỗi kinh hoàng lớn tương tự đang đến: chúng
không thể được ngăn lại bằng sự trốn tránh, sức lực,
tài sản, thần chú hay thuốc thang. Bốn núi đó là gì? Tuổi
già, bệnh, tàn tạ và chết. Đại vương, tuổi già sẽ đến
phá hủy sự chín chắn của ông. Bệnh sẽ phá hủy sức khỏe
của ông, sự tàn tạ sẽ đến phá hủy vẻ huy hoàng của
ông, chết sẽ đến phá hủy sinh lực của ông. Bốn thứ
này sẽ đến phá hủy vẻ huy hoàng của ông, chết sẽ đến
phá hủy sinh lực của ông. Bốn thứ này sẽ không thể làm
cho ông êm bằng sự trốn thoát, sức mạnh, tài sản, thần
chú, thuốc thang, vân vân.”
Nói
cách khác, nếu bốn ngọn núi lớn kiên cố và di chuyển nhanh
đang đến từ tứ phía ép lại, thì chúng ta có thể nghiền
thành bột tất cả cỏ cây v.v... sẽ khó mà ngăn nổi, dù
bạn làm bất cứ gì. Bốn ngọn núi già, bệnh, tàn tạ và
chết cũng khó ngăn như thế.
(ii)
Mạng sống không kéo dài được mà cứ giảm dần.
Bạn
quyết định phải chết. Bất cứ gì được thúc đẩy bởi
nghiệp quá khứ thì không thể thêm gì vào đó, và chuyện
này áp dụng cho mạng sống của ta. Từng mỗi lúc ta đang
tiến đến cái chết. Shàntideva nói trong Hành Bồ Tát Hạnh:
Tại
sao tôi không chết,
Nếu
từng ngày từng ngày
Mạng
sống ngắn dần lại
Chứ
không thể thêm được
Từ
bất cứ nơi nào?
Kinh
Pháp Cú nói:
Giả
sử ta căng một sợi dây
Cho
một đứa trẻ lần theo nó
Đứa
trẻ cuối cùng sẽ đi đến đầu mút sợi dây
Cũng
thế là mạng sống con người.
Đức
Đức Dalai Lama thứ bảy nói:
Sau
khi đã sinh ra
Bạn
không còn tự do nghỉ mệt một giây
Trong
cuộc chạy đua của bạn đến tử thần
Mà
cái ta gọi là “sống”
Chỉ
là cuộc hành trình
Trên
đại lộ tiến về cái chết.
Tâm
của tử tội không vui
Khi
bị dẫn đến pháp trường!
Nói
cách khác khi bạn đã sinh ra thì chỉ có nước tiến nhanh
hơn con ngựa đua đến cái chết, không được một chút nghỉ
ngơi nào dù chỉ trong thời gian để hít hơi thở vài hơi.
Những người cỡi ngựa đua còn có thể nghỉ ngơi chút đỉnh,
nhưng người mà định mệnh bắt buộc phải chết thì không
được dù chỉ một sát na nghỉ mệt: từng mỗi sát na đưa
chúng tiến gần hơn đến cái chết. Kinh Pháp Cú nói:
Như
những con thú sắp bị giết
Càng
lúc càng gần người đồ tể
Với
từng mỗi bước đi của chúng
Thọ
mạng con người cũng vậy.
Cũng
như một con cừu đang được dẫn đến lò thịt thì mỗi
bước của nó đi tiến gần cái chết một ít; cũng vậy khi
đã sinh ra ta không có giây phút nào chuyển hướng khỏi cái
chết. Chúng ta đã tiêu hết phần lớn đời mình, không còn
lại bao nhiêu. Lại nữa, chúng ta tiêu ma từng hơi thở, giờ,
ngày, tháng, năm; cái ngày ấy đang đến, đó là ngày ta phải
chết. Thời điểm phải chết lại đến bất thần. Bởi thế
ta không nên tự mãn, nghĩ rằng “Tôi sẽ không chết.” Khi
ngủ, ta có thể cảm thấy thư dãn và sung sướng, nhưng kỳ
thực tga vẫn đang lao về hướng thần chết.
(iii)
Có thể chết trước khi quyết định tu tập
Cuộc
đời thực ngắn ngủi, có thể bạn sẽ phải gặp cái chết
trước khi thu xếp đâu vào đấy để tu tập Pháp. Hãy giả
thiết bạn sống sáu mươi năm. Bạn ngủ suốt đêm, vậy
là tiêu mất nửa đời. Ba mươi năm còn lại bị gián đoạn
bởi thời gian bạn dùng để ăn, vân vân. Như vậy chỉ còn
khoảng năm năm để tu tập Pháp, dù bạn có dành suốt thời
gian ấy để nhập thất và hành thiền bốn thời mỗi ngày.
Vào dịp tết ta nói, “Hãy ăn tết cái đã!” và ăn mừng
năm mới. Mỗi tháng đều có tên gọi riêng của nó theo một
ngày lễ, như Lễ Cầu Nguyện Lớn; một năm trôi qua nhanh
gồm toàn những dịp nghỉ giải trí. Gungtang Rinpoche nói:
Có
lẽ ta dành hai mươi năm để nghỉ rằng
“Mình
nên tu tập.”
Hai
mươi năm nữa là dành để mãi mãi
Chuẩn
bị cho việc tu hành
Lại
thêm mười năm nói câu
“Mình
chưa hề tu tập.”
Đấy
là câu chuyện về một đời người trống rỗng.
Nói
cách khác, lúc còn bé bạn không nhớ Pháp. Về sau bạn có
thể muốn thực hành pháp và nghĩ “Mình phải tu tập,”
nhưng bạn vẫn không tu được. Rồi khi về già, bạn không
làm gì cả mà cứ bảo, “Bây giờ tôi chỉ còn nước cầu
nguyện cho đời sau của tôi sẽ khá hơn.”
Nhiều
người hiện tại bị bù đầu với cuộc đời này và nghĩ
rằng mình nên tu; nhiều người khác đã đến giai đoạn hối
tiếc vì đã không tu. Khi gặp những người như vậy, ta phải
thấy những công việc của họ đã làm hại họ như thế
nào. Ta phải có can đảm chấm dứt đừng gán một tầm quan
trong nào cho những hoạt động vô nghĩa hàng ngày làm cho chúng
ta không có thì giờ tu tập. Ta phải tu tập Pháp càng nhiều
càng tốt trước khi bị Diêm vương thần chết đánh gục.
Purchog Ngagwang Jampa nói:
“Giả
sử có một đống lúa mạch không lồ đứng giữa đồng rộng.
Những phụ nữ trong làng có thể thấy lụt sắp đến cuốn
trôi đống lúa đi, nhưng họ không làm gì cả. Trận lụt
sẽ cuốn trôi hết đống lúa không kịp cho họ có thể lấy
được một hột nào. Thay vì thế, nếu họ nỗ lực mang về
càng nhiều càng hay, thì cuối cùng họ cũng có thể vớt vát
được một phần tư hay một nửa đống lúa. Nếu may mắn
họ có thể lấy hết về để thỏa mãn nhu cầu của mình.
Cũng thế, ta phải tu tập càng nhiều càng hay, cái đạo lộ
gồm ba phạm vi trước khi chết đến.”
Hãy
nghĩ về những lý do ấy và bạn sẽ cảm thấy “chắc chắn
mình sắp chết” và bạn sẽ quyết định cần phải tu tập.
a-3.1.2.
Hai là không biết sẽ chết lúc nào.
Có
ba lý do cho điều này.
(i)
Thọ mạng không cố định.
Nếu
bạn có thể biết chắc lúc nào mình chết, thì trước hết
bạn sẽ thu xếp việc đời - hàng phục kẻ thù, che chở
người thân, vân vân - rồi khi rảnh tay sống hạnh phúc, bạn
có thể tu tập Pháp. Nhưng bạn không thể chắc chắn như
vậy, nên cần phải nghĩ về tính bất trắc của sự chết,
nghĩa là không biết lúc nào mình sẽ chết.
Kho
Tàng Siêu Vật Lý nói:
Những
người dân xứ Kuru
Sống
một ngàn năm;
Trên
hai lục địa kia
Đời
sống giảm còn một nửa
Và
lại giảm thêm một nửa.
Nói
khác đi, trên phần lớn các lục địa khác, thọ mạng của
dân chúng có tính cách cố định.
Ở
đây thọ mạng không nhất định:
Lúc
đầu là vô lượng,
Và
rốt cuộc chỉ còn mười năm.
Theo
tuyền thuyết, lúc đầu dân cư ở Lục địa phương Nam có
htọ mạng dài lâu tới nỗi không thể đo lường bằng số
năm; nhưng cuối cùng chỉ còn lại mười năm. Vậy nói chung,
thọ mạng dân chúng Nam Diêm phù đề không nhất định, và
nhất là vào thời đại suy đồi này điều ấy lại càng
đúng.
Thông
thường chúng ta không nghĩ, “Ta sẽ không bao giờ chết.”
Nhưng khi sắp chết chúng ta luôn luôn có ý nghĩ, “Tôi sẽ
chết, nhưng không chết năm nay.” Có những lý do để nghĩ
như vậy; người thì nghĩ “Tôi chưa chết, vì tôi còn trẻ.”
Nhưng còn trẻ cũng không ăn thua gì. Thần chết không chọn
theo thứ tự tuổi tác để đánh gục người ta: có khi trẻ
con chết trước, cha mẹ phải chôn con. Lại nữa, nhiều người
trẻ hơn bạn đã chết. Lại có kẻ vừa sinh đã chết.
Vài
người nghĩ, “Tôi sẽ không chết, vì tôi đâu có đau ốm
gì.” Nhưng chuyện này cũng không nhất định. Có những con
bệnh nằm liệt giường mà không chết, trong khi đó nhiều
người khỏe mạnh mà lại chết thình lình. Nhiều người
chết giữa bữa ăn, mà không có một điềm báo trước họ
sẽ chết trong khi chưa ăn xong bữa cơm. Nhiều người tham
dự một cuộc lễ lớn trong tu viện, khi đi thì đi bằng hai
chân mà về thì được mang trên cái cán như những thây chết.
Nhiều viên chức nhà nước dự thảo những chương trình chính
trị to lớn mà không bao giờ có dịp thi hành, vì họ chết
trước khi hoàn tất công việc. Trong nhiều toàn tập của
những bậc thánh, thường xuất hiện những lời ghi chú “còn
dang dở”: họ chỉ có thể đặt tên sách, viết vài đoạn
rồi chết trước khi hoàn tất.
Trong
số những bà con bè bạn xung quanh ta trong thung lũng, ta có
thể nói ông A bà B đã chết, nhưng ta không nghĩ “Điều
này cũng xảy đến cho ta.” Chúng ta đề cập chuyện chết
chóc như một đối tượng gợi tò mò. Ta còn nghe người khác
nói: “Ồ ông ta có một tấm y tuyệt đẹp. Tôi hy vọng tôi
sẽ được nó.”
Cái
chết nhất định sẽ đánh gục bạn trong tương lai, mặc
dù lúc nào thì không chắc. Như người ta nói:
Không
thể biết cái gì sẽ tới trước:
Ngày
mai hay là đời sau của bạn.
Đừng
nỗ lực làm gì cho kế hoạch ngày mai
Đúng
hơn nên nỗ lực cho đời sau của bạn.
Kinh
Pháp Cú nói:
Một
vài người buổi sáng bạn trông thấy
Mà
buổi chiều không thấy nữa.
Vài
người bạn trông thấy buổi chiều
Thì
bạn không thấy lại sáng hôm sau…
Làm
sao chắc được mai bạn sẽ không chết?
Chúng
ta không làm những chuẩn bị cho cái chết mà ta chắc chắn
sẽ gặp, nhưng chưa biết lúc nào. Không chắc ta sẽ sống
cho tới già. Hãy nhớ thật là một lỗi lầm khi làm thật
nhiều chuẩn bị để an dưỡng tuổi già.
Nếu
bạn không thể chịu nổi ý tưởng mình sẽ chết hôm nay,
ngày mai hay ngày mốt, thì ít nhất bạn cũng phải nghĩ cái
chết có thể xảy ra với bất cứ ai từ đây tới sang năm.
Bạn không biết chắc ai trong những người đang ngồi đây
sẽ chết trước- người ngồi hàng trước, hàng giữa hay
hàng sau.
Bạn
sẽ không nhận được một giấy báo: “Bây giờ, hãy chuẩn
bị để chết.” Cái chết sẽ đột ngột đến một ngày
nào đó, và bạn chỉ còn nước bỏ lại tất cả những gì
đang làm dang dở. Ngay cả những thầy tu cũng phải ngừng
uống trà bơ, ăn bánh bột lúa mạch và mì sợi mà đi đến
đời sau: thời gian cái chết đến bất trắc là như thế.
Sự
bám lấy trường cửu đã lừa bịp bạn, khiến bạn nghĩ
mình còn nhiều năm để sống, nhưng sẽ đến cái ngày bạn
thình lình chết. Ngay cả những người bệnh sắp chết đến
nơi cũng nghĩ, “Tôi sẽ không chết hôm nay.” Nhiều người
khi gặp năm mà lá số tử vi báo là xấu lắm, có thể nhớ
đến cái chết và tự hỏi, “Tôi có chết năm này không?”
Nhưng dù bạn không có một năm như thế, không có một năm
nào trong một trăm năm cuộc đời mà bạn có thể bảo rằng:
“Tôi sẽ không chết năm nay.” Giả sử bạn hăm tám tuổi.
Bạn phải nghĩ, “Tôi có thể chết năm nay. Anh A, chị B cũng
chết vào lứa tuổi này.”
Chúng
ta có thể bảo, “Tôi thể là tôi chắc chắn không chết
năm nay,” nhưng ta không thể làm một lời thề như vậy được.
Chúng
ta thiếu phân tích, và có thể bị đánh lạc hướng khi sống
trong những thành phố lớn, cộng đồng lớn. Chết và vô
thường bởi vậy là những đề mục thiền thực tiễn vì
nó không khó hiểu như lý vô ngã. Đó là những điều ta có
thể trông thấy tận mắt, sờ mó được.
Thầy
tôi, bậc tôn sư, chỗ quy y và che chở cho tôi có dạy:
“Nếu
bạn không chết trong vòng một hai tháng, tôi cầu cho bạn
có thể làm được vài lợi lạc cho những đời sau của mình:
và nếu bạn không chết trong vòng một hai năm nữa, mong bạn
thành tựu được niềm hy vọng vĩnh cửu của bạn về tất
cả những tái sinh tương lai!”
Bạn
phải suy nghĩ kỹ chương này mà theo cách tôi đã giảng cùng
với những lời trích dẫn các thứ.
(ii)
Nhiều yếu tố hỗ trợ cho cái chết, ít yếu tố hỗ trợ
cho cái sống.
Chúng
ta chỉ được che chở nhờ những lời cầu nguyện những
công đức ta làm trong quá khứ, và nhờ lòng bi mẫn của chư
Phật. Có nhiều yếu tố hỗ trợ cái chết của ta. Như những
con ruồi bu quanh thịt thối, có tám mươi ngàn loại phi nhân
khác nhau ám quanh ta trong lúc ta đang sống, chúng sẽ là những
yếu tố hỗ trợ cho cái chết của ta. Chúng tự hỏi: “Chừng
nào chúng ta có thể ăn thịt nhà ngươi? Khi nào chúng ta có
thể lấy hơi thở của ngươi?” Bốn trăm lẽ bốn loại
bệnh tật đoanh vây ta như một đám mây mù. Ba trăm sáu mươi
loại ma quỷ, mười lăm loại ác ma chuyên môn tấn công trẻ
nhỏ, ba trăm sáu mươi quỷ xé thây người, vân vân, rất
thèm thuồng mạng sống của ta.
Bạn
không chỉ có những yếu tố phụ thuộc bên ngoài ấy mà
thôi. Nếu bạn để bốn con rắn vào trong một cái bình, thì
con mạnh nhất sẽ ăn những con khác. Nếu những khi chất
trong thân thể như phong, mật, đàm hay bốn đại, mà hơi mất
quân bình, thì đã là một yếu tố phụ giúp cho bạn kết
liễu cuộc đời.
Nhiều
yếu tố phụ lực cho cái chết của bạn
Rất
ít yếu tố giúp cho sự sống.
Và
cả đến những yếu tố giúp bạn sống.
Cũng
có thể làm cho bạn chết.
Bởi
vậy hãy luôn luôn tu tập.
Không
những có nhiều yếu tố phụ thuộc bên trong và bên ngoài
để làm bạn chết, mà nhiều yếu tố giúp cho đời sống
cũng có thể làm chết bạn. Nhà có thể sập, thuyền bè có
thể bị lật, ngựa xe có thể cán lên người bạn, bằng
hữu có thể gạt bạn, thực phẩm có thể không hợp với
bạn v.v… nhiều chuyện có thể là nguyên nhân khiến bạn
mau chết.
Sinh
lực của chúng ta giống như một bình hơi nóng để trong ngọn
đèn dầu; như Long Thọ nói:
Thần
chết cư trú trong mọi hoàn cảnh
Như
hơi nóng đó trong ngọn đèn dầu
(iii)
Không biết lúc nào chết vì thân xác này thật vô nghĩa.
Nếu
thân xác chúng ta là chắc chắn, bọc sắt thì chúng ta sẽ
không bị hại, dù có nhiều yếu tố có thể làm cho nó chết.
Nhưng thân thể chúng ta giống như những bọt nước: chúng
ta không cần có những yếu tố trọng đại để chết, mà
ta có thể chết vì bị gai đâm. Tuy nhiên dù thân xác chúng
ta có được bọc thép đi nữa cũng không ăn thua gì. Bức
thư của Long Thụ nói:
Bảy
vừng mặt trời sẽ đốt cháy
Trái
đất, núi Tu di, biển cả
Và
tất cả chúng sinh luân hồi
Sẽ
thành tro bụi - không gì sẽ tồn tại
Thế
thì cần gì nói đến thân phận
Những
con người hoàn toàn vô nghĩa?
Nhiều
yếu tố có thể làm hại đến thọ mạng của ta
Nó
còn mong manh hơn cả bọt nước bị cơn gió thổi
Thật
lạ lùng khi ta thức dậy mà còn thở được.
Sau
một đêm ngủ say.
Nói
cách khác khi bạn đi ngủ, hơi thở thô của bạn bị đè
nén và phong đại vi tế có thể di chuyển tự do trong lỗ
mũi bạn; vậy thì thật lạ lùng làm sao bạn đã không chết
khi trở lại hơi thở bình thường với phong đại thô.
Hãy
nghĩ về điều này: không thể biết chắc lúc nào thì bạn
chết. Vậy bạn nên nghĩ mình cần phải thực hành Pháp ngay
bây giờ. Điều này cũng như khi biết chắc kẻ thù sẽ đến
giết bạn không biết lúc nào, thì từ ngày ấy trở đi bạn
sẽ cố gắng để ngăn chận nó. Nếu bạn muốn thực hành
Pháp nhưng lại bận công việc kéo dài trong năm này hoặc
đến sang năm, và bạn nghĩ, tôi sẽ tu sau khi xong việc, thế
là bạn đang tự dối mình. Gungtang Rinpoche nói:
“Hình
như công việc này chỉ cần một tháng, một năm;
Khi
xong việc tôi sẽ tu tập nhiều pháp.”
Tư
tưởng này là ác ma phá hoại
Lừa
dối tất cả mọi người.
Chúng
ta nghĩ: “tôi tôi sẽ tu tập nhiều pháp.”
Tư
tưởng này là ác ma phá hoại
Lừa
dối tất cả mọi người.
Chúng
ta nghĩ: “Tôi sẽ tu tập pháp sau khi làm xong việc này việc
nọ.” Nhưng:
Công
việc chưa xong cũng giống như râu ông già
Càng
cắt nó càng mọc.
Nói
cách khác, bạn không bao giờ ổn định được để tu tập,
vì khi việc này xong đã có việc khác đến. Công việc thế
gian giống như một dòng sông không bao giờ ngừng chảy. Guntang
Rinpoche nói:
Điều
rất có thể xảy ra trước khi ngày mai đến -
Cái
ngày bạn sắp tu tập pháp -
Thì
cái chết của bạn đã đến hôm nay.
Bởi
thế đừng để cho đầu bạn quay lại;
Nếu
bạn muốn tu tập,
Phải
tu ngay từ bây giờ.
Nếu
bạn cứ trì hoãn công việc và bảo: “Khi việc này xong tôi
sẽ tu” hay “Tôi sẽ tu ngày mai,” thì công việc sẽ không
bao giờ xong mà giờ chết của bạn chắc chắn sẽ đến.
Phải
nghĩ kỹ về ba lý do tại sao cái chết là bất trắc, thì
bạn sẽ từ bỏ ngay cả chuyện thế gian và quyết định
tu tập không lãng phí thì giờ. Nhưng những tu sinh trong các
tu viện không cần phải cắt ngang việc học, việc thực tập
thảo luận để đi đến một hang động xa xôi: thay vì vậy
bạn phải chuyển hóa những gì mình đang làm trở thành Phật
pháp. Chẳng hạn bạn chỉ tụng những lời kinh như câu: “Cho
đến ngày giác ngộ, con xin quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng…”
hàng ngàn lần, nhưng bây giờ bạn hãy xét lại có bao giờ
bạn suy nghĩ một cách chân xác về câu ấy hay không: Bạn
sẽ thấy rằng, rất hiếm khi bạn làm việc ấy.
Bất
kể bạn nỗ lực như thế nào trong việc kinh doanh, nông trại,
v.v… những việc ấy sẽ không bao giờ thành Phật pháp; như
chúng ta những người đã thọ giới cần phải chuyển hóa
những gì ta làm trở thành pháp. Thật đáng tiếc nếu chúng
ta không thực tập pháp một cách thường xuyên, nhưng không
đáng tiếc nếu chúng ta không biết những sự kiện gì xảy
đến.
a-3.1.3.
Ba là nghĩ khi chết chỉ Pháp có thể giúp bạn.
(i)
Tài sản không thể giúp bạn.
Bạn
có thể giống như Phạm Vương Đê Thích hay Chuyển luân vương,
nhưng khi chết bạn sẽ không đem theo được gì dù chỉ một
tên tôi tớ; bạn sẽ không được tự do đem theo một thứ
sở hữu nào - vào lúc ấy tất cả tài sản của bạn hóa
ra vô dụng. Bạn có thể là chúa tể hùng mạnh nhất cai trị
tất cả mọi xứ sở, nhưng khi chết đến, bạn không đem
theo được cả đến một hạt lúa. Khi ấy bạn không khác
gì một kẻ ăn mày: bạn không thể mang theo cả đến một
cây gậy. “Vua sẽ để lại những kho tàng của ông ta; người
khành khất phải để lại cây gậy chống.” Kinh Cây Sống
nói:
Người
ta có thể đủ ăn trong một trăm năm,
Mà
khi chết phải ra đi đói khát.
Người
ta có thể đủ mặc cả trăm năm,
Mà
khi chết phải ra đi trần truồng.
Và
trong tác phẩm Hành Bồ Tát Hạnh có câu:
Tôi
phải mất tất cả sở hữu
Mà
vẫn không hiểu được điều này
Và
tôi đã phạn nhiều tội lỗi
Vì
những người thân của tôi
Và
vì những người không thân…
Khi
sinh ra bạn sinh một mình,
Khi
chết đi bạn cũng chỉ chết một mình
Bạn
bè rầy ra của bạn có thể làm được gì
Nếu
họ không san sẻ được phần nào nỗi khổ?
Ngày
xưa có một người đẽo một tảng đá lớn thành một hình
khối. Người khác hỏi anh ta sẽ làm gì với nó. Anh ta trả
lời: “Ồ, không làm gì cả, tôi chỉ để nó lại.” Cũng
thế bạn sẽ để lại sau lưng tất cả tài sản và sở hữu
mà bạn đã có được trong tái sinh này.
(ii)
Bạn bè quyến thuộc không thể giúp.
Một
người đang hấp hối có thể được vây quanh bởi những
tôi tớ, đệ tử và những bạn bè thân thiết nhất của
anh ta, người thì nắm tay, kẻ lôi chân, nhưng không ai làm
gì được. Người ấy không thể đem theo mình một người
bạn nào; y phải du hành con đường gian nan của cõi Trung ấm
một mình đơn độc. Maitriyoki, một hành giả vĩ đại nói
rằng:
Tâu
đại vương, dù ngài giàu có đến đâu
Khi
ngài chết và đi đến một tái sinh khác trong thế giới
Ngài
sẽ sống như một người
Bị
kể thù tấn công ở giữa sa mạc:
Một
mình không vợ con thê thiếp…
Trong
tác phẩm Hành Bồ Tát Hạnh:
Khi
sứ giả của Diêm vương đến bắt bạn
Thì
thân bằng quyến thuộc có ích gì?
Bạn
bè làm được gì?
Đức
Panchen Lama Lozang Yeshe nói:
Bạn
sẽ vĩnh viễn xa lìa
Những
người thân yêu đang khóc bạn…
Có
người chắc chắn chết giữa mùa đông sau; khi ấy họ làm
được bao nhiêu phần trong chương trình của họ dành cho năm
tới?
Nếu
chúng ta sắp đi Ấn Độ, Trung Quốc hay một nơi nào khác,
chúng ta sẽ xem chuyện ấy hết sức quan trong. Chúng ta sẽ
chuẩn bị hành lý để du hành cùng với lừa, ngựa và gia
nhân. Nhưng khi chúng ta làm một cuộc du hành lớn lao để
đi đến tái sinh kế tiếp, ta sẽ không có bạn bè, không
thể đem theo dù một thứ sở hữu nào.
(iii)
Thân thể bạn cũng không giúp được.
Khi
bạn chết, sẽ không ích gì nếu tất cả những ngọn núi
đều biến thành vàng, tát cả mọi người đều hóa thành
người thân của bạn. Hoàn toàn tách khỏi tài sản, sở hữu,
thân quyến, bạn sẽ phải để lại cả cái thân xác của
bạn - cái bạn gọi là “thân của tôi” sinh ra từ bào thai
cùng một lượt với bạn, cái thân mà bạn vẫn che chở cho
nó khỏi đói khát nóng lạnh, cái thân thể mà bạn không
thể cho một cái gai châm chích, và yêu quý nó hơn ngọc ước.
Đức Panchen Lama Choekyi Gyaeltsaen nói: “Thân này bạn bảo
yêu quý là thế, nhưng sẽ hóa ra lừa dối bạn khi bạn cần
đến nó nhất..” Nói cách khác, hãy nghĩ về việc bạn sẽ
hoàn toàn bị tách khỏi thân xác này, cái thân mà bạn đã
từng nâng niu che chở.
Sau
khi đã suy tư về ba lý do ấy, thì không ích gì dể sợ hãi
buồn rầu. Gungtang Rinpoche nói:
Pháp
là hướng đạo hướng dẫn bạn đến con đường không lừa
dối;
Pháp
cung cấp cho bạn tư lương trên đường dài;
Pháp
là thuyền trưởng trên hành trình gian khó;
Từ
giờ này hãy tu tập Pháp bằng thân lời ý của bạn.
Milarepa
nó:
Hỡi
thiên thần Nyama Paeldarbum!
Hãy
nghe đây, nữ thần của tài sản, kẻ có tín tâm:
Ngươi
có đủ lương thực
Cho
chặng đường dài.
- Những
đời tương lai sau cuộc đời này?
Nếu
ngươi không có đủ
Thì
hãnh thực hành bố thí
- Đấy
sẽ là hành trang của ngươi…
Này
thiên thần Nyama Paeldarbum!
Người
có đủ bạn bè
Để
đối phó với những nỗi kinh hoàng lớn lao
Trong
những đời sau cuộc đời này?
Nếu
ngươi không có đủ
Thì
hãy thực hành diệu pháp
- Đấy
sẽ là hành trang của ngươi.
Nói
cách khác, Pháp là hướng đạo của ta, thuyền trưởng và
hành trang của ta để đi cuộc hành trình sang cõi chết. Nếu
bạn chưa thực hành Pháp, thì cái chết của bạn chẳng khác
gì cái chết của một con chó đi lạc trong một ngõ hẻm.
Đây là một cách suy nghĩ có nhiều lợi ích.
Những
người đi về thăm quê không làm những chuẩn bị để ở
lại nơi mình ở, ngược lại họ dồn hết năng lực để
thu xếp hành lý, không làm gì khác. Bạn cũng thế, cần phải
quyết định chỉ thực hành Pháp mà thôi- một cái gì không
bị chi phối bởi những chướng ngại của đời này.
a-3.2.
Thiền quán về những khía cạnh của cái chết.
Đây
là một chỉ giáo từ bậc tôn sư tôi. Mặc dù nó chỉ tập
trung cốt yếu vào cách làm thế nào để theo một thời thiền
quán về “cách giảng thực tiễn” (xem Ngày Thứ Nhất),
người ta bảo tốt hơn nên quán theo cách này.
Bạn
nên nhớ lại những điều nói trong bản văn Chỗ Nương Tựa
Đầy Bi Mẫn hoặc Những Cầu Xin Để Được Giải Thoát Khỏi
Con Đường Gian Nan Của Trung Ấm của đức Panchen Lama Lozang
Choekyi.
Hãy
quán xét cái gì sẽ xảy đến khi bạn chết. Rồi, khi bạn
đang tiến gần đến cái chết, như nói trong sách Những Cầu
Xin…
Khi
những y sĩ đã bỏ tôi,
Khi
lễ cầu an không còn công hiệu,
Khi
bạn bè đã hết hy vọng tôi sống.
Khi
mọi việc tôi làm đều vô ích
Mong
sao tôi được ân phước
Nhớ
lại những chỉ giáo của thầy tôi.
Nói
cách khác, cơn bệnh trở nên nặng hơn mặc dù đã chữa trị
và làm lễ lạc đúng cách; những gì y sĩ bảo bạn không
phải là những gì ông nói với những người khác; quyến
thuộc bằng hữu chỉ nói với bạn những lời hay đẹp nhưng
lại nhóm họp sau lưng bạn một cách bí mật và đều đòng
ý là bạn sẽ chết; bạn cho thấy những triệu chứng xấu
bên trong cũng như ngòai - hơi ấm của cơ thể bạn tan biến,
bạn thở một cách khó nhọc, mũi bạn xẹp lại, môi bạn
cong lên, da xanh xám, vân vân. Bạn hối tiếc những tội lỗi
quá khứ nhưng chưa sám hối một cách đầy đủ, hoặc không
chịu lập lại sự sám hối, hoặc chưa hành thiện đúng mức.
Cơn bệnh chết người của bạn khiến bạn đau đớn, và
những triệu chứng của bốn đại tuần tự tan rã đã xuất
hiện cho bạn. Bạn có những ám ảnh kinh hoàng ngăn bạn không
thấy được những cảnh huống trong hiện tại. Năm uẩn của
bạn cuộn tròn trong một ccái chăn để ở một góc phòng,
che sau một bức màn. Người ta thắp cho bạn một ngọn đèn
bơ leo lét. Nếu bạn là thầy tu, họ sẽ mặc cho bạn bộ
áo lễ để làm cho bạn có vẻ dễ coi.
Bây
giờ bạn có thể làm việc thật nhiều để có được một
ngôi nhà tốt, áo quần mềm mại ấm áp, thảm trải nhà…,
nhưng khi bạn chết, xác bạn sẽ bị xếp thành ba phần, cột
bằng dây da, trên đất trơ trụi hay trên những tảng đá
vân vân. Hiện tại bạn có thể thưởng thức những món ăn
thượng vị, mà trong tương lai bạn sẽ phải sống bằng mùi
của những đồ cúng đốt cho người chết. Bây giờ người
ta gọi bạn bằng những tên đẹp như “Geshe,” “Đại Đức”
“Thượng tọa;” nhưng trong tương lai sẽ có lúc cái thân
thể bạn được gọi là “xác chết” và bạn được gọi
là “vong linh ông này ông nọ.” Mỗi khi các bạn, những
tu sĩ, thấy những bộ áo lễ, thì hãy nhớ đến lúc bạn
chết, xác bạn sẽ được tô điểm bằng chiếc áo ấy. Khi
trông thấy chiếc mền, nó phải nhắc ta nhớ thi thể ta sẽ
được quấn trong đó. Đấy là những gì ta nên nhớ nghĩ.
Milarepa nói: “Cái tên ghê gớm là thây chết sẽ được gán
cho thân thể của hành giả. “Điều này cũng áp dụng cho
thân thể bạn.
Sau
khi chết bạn sẽ đi đến cõi trung ấm, ở đấy bạn sẽ
bị nỗi kinh hoàng không thể tưởng, và sẽ có những ảo
giác về những cơn bão bụi và bão lữa, bị chôn vùi dưới
những
khối đá lở hay đất lở, hoặc bị vây bủa bằng những
vòng lửa quay cuồng, hoặc bị nước cuốn trôi, hoặc bị
thổi bay theo gió, vân vân.
Một
vài lamas tuyên bố khai thị cho thần thức người chết đi
vào cõi trung ấm và làm nghi thức khai đạo bên đầu người
chết, nhưng thực sự thời gian khai đạo để đi vào cõi
trung ấm là ngay bây giờ: làm điều này trước khi người
ta chết sẽ có lợi hơn. Chúng ta có thể luôn luôn bảo đảm
được thưởng thức món ăn ngon thức uống tốt, nhưng điều
này sẽ không xảy ra khi ta đang hấp hối và phải nói “Đỡ
tôi lên.” Thật chắc chắn trăm phần là ta sẽ không tu tập
được gì nữa vào lúc ấy, vì bây giờ khi còn sống khỏe
mạnh ta không chịu tu tập. Tuy nhiên nghi lễ khai thị ấy
cũng có thể giúp ích phần nào, vì năng lực gia hộ của
chư Phật thực bất khả tư nghì.
Một
nguồn gốc của thiền định về những khía cạnh của cái
chết là quyển Hành Bồ Tát Hạnh:
Hãy
đi vào nghĩa địa
Để
thấy cho rõ rằng
Bộ
xương của người khác
Và
thân thể của bạn
Đều
là vật khả hoại.
Bạn
sẽ bình thản hơn.
Khi
một người chết đi, xương xẩu phân tán khắp nghĩa địa,
hãy quán xét rằng xương ấy không khác gì xương của chính
bạn - khi ấy bạn sẽ bình thản hơn trong tương lai. Những
thi thể trong nghĩa địa lúc đầu cũng như thân thể của
bạn: con người thường ưa chuộng chúng. Những hành giả
lớn ở Ấn thường cầm những xương đùi hay sọ của người
chết không phải muốn dọa người khác hay muốn trông ra vẻ
ghê gớm, mà chỉ để tăng ý hức của họ về những dáng
vẻ của cái chết. Ngay cái tách làm bằng sọ người này,
một thời đã ở trong đầu của một người nào đó; y đã
quá yêu quý nó đến độ nếu bị móng tay cào phải, y cũng
la “ối.”
Nếu
bạn là một tu sĩ thường, gian phòng của bạn sẽ trống
rỗng khi bạn chết, và một người khác sẽ dọn vào bảo:
“Ồ, ông ấy đã chết vài ngày trước, và bây giờ tôi
chiếm cái phòng ông ta.”
Một
người nào khác sẽ mặc cái y của bạn và bảo, “Cái y
này trước kia là của ông ấy rồi. Tôi đã mua được.”
Cũng thế có một ngày chắc chắn sẽ đến, khi những người
khác sẽ mua những đồ đạc áo quần của bạn và sử dụng
chúng, trong khi bây giờ thì họ không dám động tới. Đây
là lý do đức Đức Dalai Lama thứ bảy nói: “Sẽ đến lúc
tôi mất hết ngay cả những sở hữu này: tôi hài lòng vì
đã mượn những viên ngọc ấy.” Nói cách khác, đấy là
những vật bạn mượn tạm để dùng trong một thời gian ngắn.
Nếu
bạn không nỡ lòng nào nghĩ đến cái chết của chính mình,
thì hãy đi mà chứng kiến cái chết của một người nào
khác; không thể nào bạn không nhớ những chỉ giáo này vào
một lúc như vậy.
Chúng
ta không nghĩ về những chuyện này, nhưng tại sao đâm sợ
hãi khi trông thấy một sợi dây và lầm nó là con rắn? Đây
là liều lượng sợ hãi ta cần có. Chúng ta có thể chết
trước khi ta mặc rách một cái áo, chẳng hạn. Hãy nghĩ về
điều ấy: đời chúng ta thật vô cùng ngắn ngũi.
Những
điều này được bàn trong kinh Dạy Cho Vua Lam-rim Mũ Đỏ của
Gedun Taenzin Gyatso bàn về những việc làm thế nào pháp thiền
quán vô thường có thể là một liều thuốc chữa bệnh béo
phì vào lúc bạn có được nhiều y phục thực phẩm, vân
vân… tốt đẹp. Mỗi khi thấy những sở hữu của bạn,
nhe y phục, vân vân… tốt đẹp. Mỗi khi thấy những sở
hữu của bạn, như y phục, v.v… hãy nghĩ: “Đấy chỉ giả
dạng là những sở hữu của tôi. Sẽ có ngày những người
khác đem ra chia nhau, và chắc chắn họ sẽ bảo, những cái
này là của người đã chết. Bây giờ tôi cưng qúy cái thân
tôi và săn sóc cho nó, nhưng sẽ có một lúc nó trở thành
cái gọi là thi thể. Nếu lúc ấy tôi phải trông thấy nói,
tôi sẽ kinh hãi; tôi sẽ nôn mửa nếu sờ nó. Nó sẽ được
buộc bằng một sợi dây và người ta sẽ làm đủ thứ chuyện
đối với nó.” Hãy tưởng đến cái lúc bột ngũ cốc của
bạn còn lại sẽ được sử dụng để cúng dường, lúc mãn
nghi thức khai thị cho vong linh đi vào cõi chết sẽ được
làm bên cạnh cái đầu của bạn, vân vân. Một người nào
đó sẽ cầm cái sọ của bạn mà bảo, “Đây là cái sọ
của y. Cũng không đến nỗi tệ.” Thời gian như thế đang
đến, và kể từ đây trở đi bạn hãy làm những điều mà
bạn không phải ân hận về sau.
Tiêu
chuẩn để biết bạn đã khai triển được thực chứng về
chết là vô thường trong dòng tâm thức bạn, là nếu bạn
muốn được như Geshe Karag Gomchung (xem trang…).
(Khi
ấy Kyabje Pabongka Rinpoche ôn lại tài liệu này với chi tiết
vừa phải).