“Nếu
Phật tử cố ăn thịt. Tất cả thịt của mọi loài chúng
sanh đều không được ăn. Luận về người ăn thịt thì mất
lòng đại từ bi, dứt giống Phật tánh, tất cả chúng sanh
thấy đều tránh xa. Người ăn thịt mắc vô lượng tội
lỗi. Vì thế nên tất cả Phật tử không được ăn
thịt của tất cả mọi loài chúng sanh. Nếu cố ăn thịt,
Phật tử này phạm “khinh cấu tội”.
Đại
chúng nên biết, nếu muốn có thịt để ăn, thì phải sát
sanh. không tự giết thì cũng bảo người giết, cho nên ăn
thịt là nguyên nhơn cho sự sát hại sanh mạng của ác loài
vật. Tất cả các thứ thịt, không luận là thịt gì,
từ thịt heo, bò cho đến tôm ốc v.v... thuộc về loài thịt
của chúng sanh đều không được ăn.
Có
đạo cho rằng loài ốc, tôm không có máu như vậy ăn được.
Còn có đạo nói trứng chưa lộn, nó không biết đau đớn
nên ăn được.
Nhưng
theo lời Phật dạy, xét kỹ nó thuộc về loài thịt đều
không được ăn cả, bởi vì dù con tôm, con ốc thật sự
nó không có máu đi nữa, nhưng nó cũng ham sống sợ chết.
Như con ốc biết khép mai khi nghe tiếng động, con tôm, con
tép biết nhảy ngược khi mình đụng vào nó. Như vậy là
nó có cảm giác biết đau, biết ham sống sợ chết mới có
những tác động như thế. Còn như các trứng, nếu ta
ăn trứng mà chưa có tượng hình, nghĩa là chưa lộn, gọi
rằng không có tội mà được ăn, như vậy những người có
thai, hoặc một, hai tháng, hay bao nhiêu tháng, ngày đó mà phá
thai thì không có tội, bởi vì thai lúc đó nó cũng chưa thành
hình gì. Mà nếu phá thai có tội, thì ăn trứng cũng
có tội, bởi vì trong trứng nếu đủ duyên nó sẽ thành con
gà hay con gì đó.
Như
vậy nói tóm lại, mình y theo lời Phật dạy, thì tất cả
những gì thuộc về tánh chất thịt đều không được
ăn. Tuy thế, đức Phật cũng theo thời cơ của người
đời. Do đó trong giới Tiểu Thừa, lúc ban sơ Phật không
cấm ăn thịt, nhưng cho ăn ba thứ thịt: không nghe con vật
bị giết, không thấy con vật bị giết, không nghi người
ta giết con vật vì mình. Ngoài ra còn được ăn thêm
các thứ thịt: con vật nó tự chết, hoặc con thú khác bắt
ăn rồi còn dư.
Nhưng
tìm cho được các thứ thịt đó mà ăn cũng khó lắm.
Nếu mình chịu khó suy xét kỹ, thì trong khi ăn cá hoặc thịt,
mình có thể nghĩ rằng: vì sự ăn thịt của mình đây làm
duyên cho người giết, xúi người ta giết.
Những
người giết nếu không có người mua, thì họ giết để làm
gì ? Có người nghĩ rằng, nếu mình không ăn, thì cũng có
người bán thịt, họ cũng giết như thường. Nhưng suy
nghĩ kỹ : nếu một người không ăn, thì sẽ bớt sự giết
một phần, thì sự giết hại cũng ít đi.
Tại
sao không được ăn thịt ?
Đức
Phật nói : người ăn thịt thì mất lòng đại từ bi, dứt
giống Phật tánh...”
Phật
tánh được phát triển là do tâm đại từ bi, Phật tánh ai
cũng có, nhưng mà Phật tánh thành giống để thành Phật,
là một việc khác, cho nên gọi là giống Phật tánh.
Bây
giờ muốn cho nó thành giống để thành Phật, do nơi tâm từ
bi mới phát được cái giống đó. Trái lại ăn thịt thì
tức nhiên tâm từ bi làm gì có được ?
Tâm
từ bi là lòng muốn cho chúng sanh khỏi khổ thường vui, mà
bây giờ, nỡ lấy cái khổ nhứt của chúng sanh để nuôi
cái thân mình, ngon cái miệng mình, như vậy thì lòng từ bi
làm gì có nữa
Do
đó, các loài cũng ham sống sợ chết, cho nên cá thấy người
cá lặn, chim thấy người chim bay.
Có
xứ họ không bắt chim, thì chim nó vô trong nhà, nó thấy người
không sợ sệt gì. Có những xứ không bắt cá thì cá nó lội
nhởn nhơ trên mặt nước, thấy người không lặn. Mà
bây giờ nó thấy nó tránh xa, thì biết rằng do duyên giết
hại, ăn thịt nó mà ra.
“Người
ăn thịt mắc vô lượng tội lỗi...” Nghĩa là không
phải một hay hai tội lỗi, mà đây Phật nói vô lượng tội
lỗi vì nghiệp sát rất nặng.
“Vì
thế, nên tất cả Phật từ, không được ăn tất cả thịt
của mọi loài chúng sanh...”
Nếu
cố ăn thịt, Phật tử này phạm “khinh cấu tội”. Do đó
người đã thọ giới Bồ Tát phải trường chay, không phải
ăn chay kỳ, nếu lỡ ăn thịt, thì phạm “Khinh Cấu Tội”
phải sám hối chừa bỏ thì được thanh tịnh.
Trích
Đoạn: Kinh Phạm Võng Giảng, HT. Thích Trí Tịnh, Văn Hiền
Study Group Xuất Bản năm 2000