Con
thật may mắn đã đến được vớI Đạo Pháp bằng tâm chí
thành. Tinh hoa của Đạo Pháp được gói trọn trong hai
Bồ- Đề Tâm. Một là tâm Bồ-Đề tương đối,
là tâm nguyện cao cả luôn để ý chăm lo đến sự an vui của
kẻ khác. Hai là tâm Bồ-Đề viên mãn, là tánh Không
-- là quán chiếu bản tâm của mình.
Nếu
con cảm thấy rằng trực diện tâm mình là một điều vô
cùng khó, đó chẳng qua là vì những chướng ngại do phiền
não hay những xúc cảm ô nhiễm trong tâm con gây ra. Trí
huệ siêu việt có thể phá tan hết những phiền não,
ô nhiễm này. Trí huệ đó là nguồn ân điển phúc lạc
đến từ một vị thầy. Nhưng muốn nhận được nguồn
phúc lạc này từ thầy, thì con ơi, con cần phải có một
bầu mặt trời sáng chói tâm thành tín. Bầu mặt trời
đó, rồi ra, sẽ giúp cho hoa từ bi nở rộ trong con. Chỉ
cần một giọt nước mắt rỏ xuống từ tâm chí thành mãnh
liệt thì cả ngọn núi chướng ngại kia cũng sẽ được
rửa sạch và sẽ sụp đổ tan tành.
Nói
chung, Phật và chúng sinh đều như một giòng sông cùng chảy.
Nhưng khác với chúng sinh, một vị Phật nhận rõ ra được
chân tánh của mình; trong lòng không chút hoài nghi, vị ấy
nhìn thấy ra rằng mọi diễn biến trong cõi ta-bà chỉ là
một giấc mơ hay ảo ảnh. Tâm của Phật an định tựa
chân tánh của sự an bình -- giống như một giòng sông chẳng
thể đóng băng! Ngược lại, chúng sinh chưa nhận diện
được chân tánh của mình, và tâm của chúng sinh luôn bị
ngăn trở bởi những hạt giống gây ra phiền não. Điều
này chẳng khác chi một giòng nước rất lạnh gặp phải tiết
trời giá rét, nước liền đóng thành một khối băng đá
chẳng thể nào đập vỡ được ra.
Nhưng
nếu ngọn lửa chí thành và từ bi đốt chảy được khối
tâm băng giá kia thì con sẽ nhận thức ra được rằng giữa
con và một vị Phật hoàn toàn chẳng có gì khác biệt.
Bởi thế, con ơi, năng liệu quan trọng bậc nhất đem đến
nguồn ân điển phúc lạc không là gì khác hơn ngoài sự chí
tâm chí thành. Giống như cả trăm con sông cùng chảy xiết
dưới một lòng cầu!
Khi
con quán chiếu tâm mình với tất cả lòng thành mãnh liệt
thì chính sự tỉnh giác đó sẽ là hạt nhân đưa con
đến bờ giác ngộ. Trong kinh nghiệm tỉnh giác này, hãy
quán chiếu thêm lần nữa khuôn mặt thật của tỉnh giác!
Con sẽ thấy chính giác tánh của con cũng sẽ tan hoà vào tánh
Không -- cả chủ thể lẫn đối tượng đều tan thành Không
tánh. Kẻ sơ tu thường không mấy tin vào điều này,
nhưng con ơi, sự rã tan ấy chính là Phật quả! Bởi
thế, đại thành tựu giả Tilopa đã từng nói, ‘Chẳng
thấy cái gì cả, đó chính là kinh nghiệm nội tâm tột cùng!’
(Seeing nothing is the supreme insight!)
Kinh
nghiệm này sẽ không kéo dài [cho kẻ sơ tu], nên con hãy thực
hành thiền quán trong những khoảng thời gian ngắn, và
hãy miên mật thiền tập như thế nhiều lần, mỗi lần chỉ
cần trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi. Cách thức
này sẽ giúp con phá vỡ được các chướng ngại và
giúp công phu thiền định của con thêm vững chãi.
Tâm
chí thành là điều quan trọng tột yếu mà con cần có.
Khi tu tập để phát triển tấm lòng thành mãnh liệt ấy,
hãy quán tưởng vị thầy của con đang hiện diện trong không
gian ngay trước mặt; hãy quán tưởng rằng thầy con đang thực
sự hiện hữu ở đó trước mặt con. Tâm của thầy
chính là Phật (the lama’s mind is Buddha), nên khi con khẩn
nguyện, nguồn ân điển phúc lạc tất nhiên sẽ đến, và
thầy sẽ giữ con trong tâm của thầy.
____________________________________________
Đại
Sư Garchen Rinpoche đã viết bài pháp này cho James Pittard, một
trong hai người đệ tử Hoa-Kỳ đầu tiên đặt chân đến
chùa làng Gar, vào tháng 8, 1995 tại Nangchen, Tây-Tạng,
và sau đó, bài pháp đã được đại sư Khenchen Konchog Gyaltsen
Rinpoche chuyển từ Tạng-ngữ sang Anh-ngữ vào tháng 9, 1995
tại tu viện Changchub Ling, Dedhra Dun, Ấn-Độ. Tâm-Bảo-Đàn
chuyển Việt-ngữ tháng 8, 2005 tại Maryland, Hoa Kỳ, để cúng
dường bổn sư Garchen Rinpoche tôn quý, hiện thân của lòng
từ bi vô lượng của đức Quan-Âm. http://www.drikungmahayanacenter.org