GIỠN
VỚI TƯỢNG PHẬT
Nguyên
Giác
Có
phải anh đạo diễn này chỉ muốn giỡn cho vui? Hay đó là
một độc chiêu tiếp thị để cho Phật Tử toàn cầu chú
ý tới? Hay tệ hơn, đó chỉ là do vô minh, do kỳ thị, do
căm thù Phật Giáo? Dù thế nào đi nữa, đạo diễn Philippe
Caland cũng đã làm tổn thương, xúc phạm nhiều Phật Tử.
Câu
chuyện mới xảy ra mấy hôm thôi, các lãnh tụ Phật Giáo
Thái Lan đã thúc giục chính phủ phản đối về chuyện một
tấm bích chương quảng cáo phim Mỹ "Hollywood Buddha," trong đó
có hình đạo diễn Philippe Caland ngồi trên đầu một tượng
Phật.
Câu
chuyện thoạt trông có vẻ giống như công án "Rắc Tro Trên
Tượng Phật" trong cuốn sách do thiền sư Triều Tiên Seung
Sahn in năm 1976 tại Hoa Kỳ - trong cuốn "Dropping Ashes on the
Buddha," thiền sư hỏi học trò phản ứng ra sao khi có một
người bước vào chùa, hút thuốc lá và rắc tàn thuốc lá
lên đầu tượng Phật.
Tất
nhiên là anh đạo diễn Philippe Caland không phải là dân nhà
Thiền thứ thiệt, nên không hề có chuyện đưa công án ra
để thử nhà chùa. Mặt khác, hầu hết các độc giả và
khán giả nhìn thấy tấm bích chương kia cũng không phải dân
nhà Thiền để sẽ lấy đây làm đề tài tham cứu.
Ở
một chiều khác, Phật Giáo Thái Lan lại không tu theo thiền
công án, nên chỉ đơn giản, kêu gọi Bộ Ngoại Giao Thái
Lan phản đối, vì thấy tội nghiệp chúng sanh Philippe Caland
quá. Ngài Chularat Bunyakorn, thư ký trưởng của Hội Đồng
Chư Tăng Phật Giáo ở Thái Lan hôm thứ ba, giaỉ thích một
cách đơn giản về cảm xúc của Phật Tử Thái Lan, "Điều
mà Philippe Caland, đạo diễn phim, đã làm thì không thích nghi
đối với Phật Giáo và đã xúc phạm Phật Tử khắp thế
giới. Tượng Phật là nơi để hướng tâm thờ phượng và
Bộ Ngoại Giao [Thái] cần phải có hành động tức khắc."
Dân
tộc Thái Lan tin rằng đầu là nơi linh thánh nhất trong cơ
thể và không ai khác được sờ chạm vào. Vậy mà trên tấm
bích chương là hình đạo diễn Caland, cũng là người đóng
trong phim của hãng YBG Productions, ngồi trên 1 đầu tượng
Phật với bàn chân -- phần bị xem là dơ nhất cơ thể đối
với Phật tử Thái Lan -- lủng lẳng nơi mắt tượng Phật.
Gần 95% người Thái theo đạo Phật.
Phim
này dự kiến trình chiếu ở Los Angeles vào ngày 24-9-2004.
Bản
tin ngay hôm sau, tức ngày 9-9-2004, cho biết anh đạo diễn kia
đã bày tỏ cũng "chấn động" vì tấm bích chương đó. Anh
gửi lời xin lỗi tới tòa lãnh sự Thái Lan ở Los Angeles,
rằng anh sẽ gỡ bỏ bích chương quảng cáo đó trên trang
web của phim này.
Bản
tin khác cho biết đạo diễn này nói với Kurt von Finck, một
Phật Tử, rằng anh không hề dính gì tới việc vẽ bích chương
này, rằng quảng cáo đó là do một công ty nổi tiếng về
thực hiện bích chương phim ảnh. Đạo diễn nói là khi anh
nhìn thấy bích chương, anh cũng "phẫn nộ như các Phật tử
vậy." Thế là Caland hứa với Kurt rằng anh sẽ gỡ bỏ tấm
bích chương ra khỏi các rạp, trang web, bài báo, vân vân...
Hiển
nhiên, như thế là đạo diễn Caland cũng không đưa ra câu
nói nào cho có vẻ Thiền tính. Do vậy, bích chương này có
thể hiểu đơn giản, không phải chuyện công án "rắc tro
lên đầu tượng Phật." Cần nhắc, trong sách [người viết
nhớ mang máng] thiền sư Sahn có hỏi rằng, các pháp vốn là
không, vốn thật không ta, không người, không tượng... Phật
vốn vô tướng, rắc tàn thuốc lá lên mớ đất sét... thì
có gì mà nổi giận... Nhưng khi chúng sinh mê muội, khởi tâm
bất kính, thế nào cũng bị nhân quả, thì người giữ chùa
với lòng từ bi nên nói thế nào cho anh chàng hút thuốc kia
tỉnh ngộ... Công án đại khái là thế. Cuốn sách in cũng
vài thập niên cũ, và chỉ dùng riêng cho dòng thiền Triều
Tiên này. Nhưng câu chuyện cũng phần nào kiểu như chàng đạo
diễn Caland bây giờ.
Tuy
nhiên, dường như anh đạo diễn này cũng không thuộc phái
cực đoan nào, vì nội dung của phim "Hollywood Buddha" trong vài
dòng tóm tắt thì không có vẻ gì xúc phạm Phật Giáo. Nhưng
hiển nhiên là anh, hay là công ty vẽ bích chương kia, không
dám chọc quê các tôn giáo khác, thí dụ như chọc giận Hồ
Giáo hay Ky Tô Giáo... điều này cho thấy có vẻ như là, làm
người ta nổi giận xong rồi xin lỗi là huề liền thôi...
kiểu này chỉ xài được cho đạo Phật. Vì sao Phật Giáo
hiền lành như thế? Thực ra, khi tới các tầm sinh tử của
một dân tộc, các Phật Tử và ngay cả các sư cũng chọn
giải pháp bạo lực -- bất đắc dĩ, tất nhiên -- để bảo
vệ dân tộc và khối chúng sinh đông đảo. Như trường hợp
Thiền gia Trần Nhân Tông, khi cầm quân chống ngơaị xâm từ
Bắc Phương, hay như các võ sĩ đạo Thiền gia Nhật Bản...
Không bị đẩy tới đường cùng, thì Phật Tử đều kham
nhẫn, chịu đựng thấy rõ.
Cuốn
phim gây tranh luận này nội dung nói về 1 nhà sản xuất phim
Hollywood tìm cách vượt qua khi tất cả mọi chuyện chung quanh
của anh bị tơi tả, theo trang web của phim này, www.ybg.com/hollywoodbuddha.
Được trợ lực bằng các câu thần chú Phật Giáo và 1 tượng
Phật được cho thuê giá 2,000$/tháng, nghệ sĩ này đã biến
các nhu cầu ám ảnh để đem sức sáng tạo của mình ra thành
công trong việc kiếm tiền.
Ngoài
đời thực, dường như đạo diễn này lại là một "thân
hữu của Phật Giáo." Sống trong làng phim Hollywood, anh nhất
định là không muốn xúc phạm tới các bạn của anh, trong
đó có một số ngôi sao điện ảnh là Phật Tử thuần thành,
như Richard Gere, Tina Turner, hay Steven Seagal... mà những người
naỳ lại thế lực hơn, lại nổi tiếng hơn anh.
Nhưng
Philippe Caland thực ra cũng là một tài năng có vị trí nhất
định, và không cần tới độc chiêu quảng cáo nào tệ hại
như thế. Theo bản tiểu sử tóm gọn, Caland mang hai dòng máu
Pháp và Lebanon, đã sống ở Mỹ từ năm 1985. Anh nguyên trưởng
thành ở Paris và Beirut, vào học American College of Paris và vào
đội tuyển quốc gia Pháp về bơi lội từ 1976 tới 1980. Vaò
Mỹ năm 1985 và bắt đầu vào nghề phim ảnh từ 1987. Bây
giờ có các tác phẩm điện ảnh sau:
Producer
'The Myersons' (2001)
'Loved'
(1997)
'Infinity'
(1996)
'Dead
Girl' (1994)
Producer/Writer
'Boxing Helena' (1993)
Anh
chàng Caland này còn là sáng lập viên Econology, một tổ chức
baỏ vệ môi sinh. Trông có vẻ như tiểu sử này sẽ thích
hợp với người bao dung, chấp nhận các dị biệt và có thể
cảm thông với các thái độ đối nghịch trong đời sống.
Vậy thì, có phải anh muốn chọc giận Phật Giáo với tấm
bích chương đó? Hay chỉ là vô ý của công ty vẽ bích chương?
Nếu
nêu câu hỏi như thế, thì chúng ta lại níu công án trở về
đời thường. Nghĩa là, đạo nào cũng có thể phản ứng
như thế. Nhưng tại sao Phật Giaó Nhật Bản, Phật Giáo Đài
Loan, vân vân... lại im lặng? Hay là các giáo hội này lại
nhìn theo công án? Aûnh tức là Không, Không tức là Ảnh, Ảnh
chẳng khác Không, Không chẳng khác Ảnh.... có phải như thế?
Đẩy
câu chuyện thêm một tầng nữa, thì nên ghi ra rằng một trang
web Phật Tử vùng Nam Cali lại nhìn anh đạo diễn Caland như
là "phe ta," nghĩa là phim này phải được xem là nghệ thuật
về Phật Giáo. Chưa xem phim này, chúng ta cũng không thể nói
quyết chắc gì về phim "Hollywood Buddha," nhưng hình như buổi
đầu chiếu phim cho làng Hollywood xem lại xảy ra gần sáu tháng
trước lận.
Lúc
đó là ngày Thứ Bảy 17 tháng tư, 2004, buổi trình chiếu phim
này tại hội trường của Hội Các Nhà Đạo Diễn (Director's
Guild) vào lúc 6 giờ tối. Phim naỳ lúc đó được mô tả
ngắn gọn một dòng là, nơi đây "đạo diễn Philippe Caland
đưa ra cái nhìn kỹ hơn về thiền định và đời sống tại
Los Angeles."
Trời
đất, nếu đúng như thế, thì Caland là dân la cà trong sân
chùa rồi. Nhưng lại không thấy nhật baó Mỹ naò bàn về
phim này, để độc giả biết kỹ càng hơn. Thêm nữa, chiếu
đó là chiếu cho nội bộ trong làng thôi thì phải. Nhưng thông
tin đó đã được đăng trên một trang web của Phật Tử Nam
Cali ngày 3-4-2004. Đó là trang web http://www.ushnisha.blogspot.com/.
Trang web này được giới thiệu như sau:
"Ushnisha
là diễn đàn Bảo Tàng Á Châu Thái Bình Dương về các sự
kiện trong nghệ thuật Phật Giáo tại Nam California và khắp
thế giới. [Trang web này] mời gọi tham dự với các bình phẩm
của bạn, nhưng haỹ nhớ tới lời của vị tổ sư Trung Hoa
Lục Tổ Huệ Năng, 'Trong mọi thời, chúng ta phải khiêm
tốn và lễ độ.'"
Tên
trang web là "Ushnisha", có nghĩa là Nhục Kế trên đầu Phật
và tượng trưng cho trí tuệ. Nếu Caland được trang web này
giới thiệu, thì phim này nhất định phải là "một sự kiện
trong nghệ thuật Phật Giáo." Có đúng thế không, chúng ta
vẫn chưa biết. Một cách chính thức, phim này tới cuối tháng
9 mới trình chiếu cho công chúng xem.
Mới
vài tháng trước, một công ty trang phục phụ nữ cũng in hình
Phật vào các chỗ không thích nghi trên áo tắm bikini. Cũng
may, nhờ Bộ Ngoại Giao Thái phản đối, nên công ty liên hệ
đã xin lỗi và nói sẽ thu hồi các bộ áo tắm đó. Câu hỏi
có thể nêu ra, tại sao không in hình các giáo chủ đạo khác,
hay hình tiên tri các tôn giáo khác, mà lại cứ hình Phật
là xúc phạm thoải mái? Có phải hễ xin lỗi, cười hì hì
là xong thôi? Lần này dường như nhà đạo diễn vô ý thật
sự, vì làm một cuốn phim công phu với nội dung có vẻ như
không có ý xúc phạm gì tới Phật Giaó, mà lại được 1
trang web Phật Giáo giới thiệu như thế thì hẳn là không
có tà ý gì.
Qua
đây chúng ta thấy, Phật Tử dễ dàng bỏ qua lỗi người
khác. Bất đắc dĩ mới nhờ Bộ Ngoại Giao Thái Lan lên tiếng...
còn như chuyện Thánh Chiến thì không bao giờ.
Để
nói thêm, qua những chuyện trên, có rất nhiều Phật Tử chưa
bao giờ khởi tâm nổi giận, mà chỉ thấy hết sức tội
nghiệp, rằng họ không biết, rằng nhân quả đâu có sai chạy
đâu, kiếp sau rồi sẽ ra sao. Chỉ trừ phi có ai đó làm những
chuyện đó thuần túy vì lòng từ bi, để làm cho người đối
diện tỉnh ngộ... cũng như chuyện chẻ tượng Phật để
đốt lò sưởi ấm... không phải vì cần ấm, nhưng chỉ vì
cần thắp lên tia lửa trong mắt người đã vô lượng kiếp
vô minh. Phải chi có một câu nói... Không phải rằng, mọi
chuyện trong đời đều là công án cả hay sao...Phải chi Caland
nói, “Tượng cũng là Không, tứ đại đều là Không thì
còn thấy có ai ngồi...” để cho chúng ta hỏi lại, “Xin
anh chìa tay cho xem cái Tánh Không đó chút coi...” Còn không
thì, cả ba cõi này đều tội nghiệp cả...