Bài
khai thị về ông Tây Ấn Tịnh chuyên tu Tịnh Ðộ. (8/45) 3-5
Ðại sĩ phu trong đời cận
thế đa số đều hướng về tai miệng, phóng túng đàm luận
ngọn nghành, đều tôn trọng việc tham thiền là hướng thượng,
nên bài bác không tu theo Tịnh Ðộ. Cho đến những đệ tử
lớn của tôi, đa phần tập tành theo những ngôn cú của chư
cổ đức, chỉ có miệng lưỡi lanh lợi, chỉ hướng theo
danh tướng, nên pháp môn ngày càng suy vi. Không những thực
hành chẳng được gì mà lại phỉ báng kinh điển đại thừa
cho là văn tự, không muốn thân cận. Gặp những người vô
minh nhãn tri thức thì làm sao tránh được những những làn
sóng cuồn. Thật rất đáng sợ !
Ða số họ không hiểu thâm
sâu về thừa giáo, và không biết rõ việc độ sanh của chư
Phật, tức vì phương tiện nên thuyết ra nhiều pháp môn,
nhưng xoay về cội nguồn thì không hai tông chỉ. Thế nhân
không biết môn hạ của chư tổ sư, dùng việc ngộ đạo
làm tối thượng, và ngộ tâm làm bổn ý.
Muốn xuất khỏi sanh tử, niệm
Phật chẳng phải là pháp xuất ly sanh tử sao ? Tham thiền
đa số khó xuất ra khỏi sanh tử, mà niệm Phật thì chắc
chắn sẽ xuất khỏi sanh tử, không nghi ngờ chi. Tham thiền
phải rời bỏ vọng tưởng. Niệm Phật thì chuyên giữ tại
tư tưởng. Chúng sanh đã lâu nhiễm sâu trong vọng tưởng,
nên muốn xa rời chúng lại rất khó. Nếu chuyển được vọng
niệm ô uế thành vọng niệm thanh tịnh thì đó là cách dùng
độc trị độc, tức là pháp hoán đổi. Tham cứu thiền rất
khó ngộ, mà niệm Phật lại dễ thành. Nếu như tâm thiết
tha vì sanh tử, dùng tâm tham cứu mà niệm Phật, thì sao lo
gì một đời không cắt được sanh tử !
Ðối với pháp môn Tịnh Ðộ,
thế nhân dùng mắt mà cân nhắc đo lường, nào biết đó
là pháp môn rất chân thật vi diệu. Hãy xem rõ ngài Phổ Hiền,
dùng pháp giới làm thân, tu mười đại hạnh nguyện, mà chỉ
muốn quy về Tịnh Ðộ. Tổ sư Mã Minh truyền tâm ấn cho
chư tổ sư, và dùng hàng trăm bộ kinh đại thừa để viết
bộ luận Khởi Tín, mà cứu cánh lại quy kết về Tây Phương.
Chư tổ sư truyền đăng ở cõi Ðông Ðộ, tuy không nói rõ
về Tịnh Ðộ, nhưng lúc đã ngộ tâm tức đã xuất sanh tử,
không quy về Tịnh Ðộ, thì há trở thành đoạn diệt sao
! Ngài Vĩnh Minh hiểu thấu ý nghĩa hết cả đại tạng kinh
chỉ quy về nhất tâm, lại cũng quy nhiếp về Tịnh Ðộ.
Vào lúc thiền tông cực thạnh, mà ngài Trung Phong cũng cực
lực tán dương cõi Tây Phương. Huống nữa pháp môn này, do
đức bổn sư Thích Ca vô vấn tự thuyết, và mười phương
chư Phật đồng tán dương ! Há chư Phật, chư Bồ Tát, chư
đại tổ sư lại nói những lời vọng đàm như chúng sanh
nghiệp cấu hiện thời sao !
Tịnh Công trung niên xả ái
mà xuất gia. Ðầu tiên theo đại sư Tử Bá tham thiền, và
thọ yếu chỉ thiền cơ. Ngày nay đối với pháp môn Tịnh
Ðộ, nguyện tu mà chưa quyết chắc. Vì vậy lão nhân bảo
rằng việc này không cần phải hỏi người khác, chỉ xem
tự mình có vì việc sanh tử hay không. Nếu tâm vì sự sanh
tử, như cứu lửa cháy đầu, mà chí muốn giải quyết cho
xong trong một đời. Ví dụ, một kẻ bệnh nặng chắc phải
chết. Có người tìm được phương thuốc có thể cứư chữa.
Nếu người nào dùng thang thuốc này, thì có thể sống dậy
từ trong cái chết. Song, chỉ do người bệnh có tâm qụả
quyết, tin phục vào thang thuốc kia. Không cần phải tìm thang
thuốc khác, mà chỉ dùng thang thuốc này, thì tức khắc thân
thông mồ hôi chảy, ròi bèn sống lại. Lúc ấy mới tin diệu
dụng của thang thuốc này.
Thế nên, phải tin chắc pháp
môn này, mà chuyên tâm nhất chí. Ðến lúc lâm chung, bèn tự
biết cõi đó. Hà tất phải hỏi người khác. Hãy cố gắng
mà hành. Quyết chẳg để người khác lừa !
