MỤC LỤC
I.
QUAN ĐIỂM TU TẬP TRONG PHẬT GIÁO NGUYÊN THỦY
1.
Dẫn luận 1
2.
Đức Phật chỉ là bậc Đạo sư 7
3.
Mối quan hệ giữa niềm tin và sự hiểu biết 13
4.
Đạo Phật đặc biệt chú trọng vai trò thấy và biết 24
5.
Nguồn gốc của khổ đau 32
5.1
Cái không thực có ở ngoài tạo lo âu phiền muộn 34
5.2
Cái không thực có ở trong tạo lo âu phiền muộn 36
6.
Tu tập là gì ? 39
7.
Bảy phương pháp làm chất dứt khổ đau 42
7.1
Phiền não do tri kiến đoạn trừ 43
7.2
Phiền não do phòng hộ đoạn trừ 47
7.3
Phiền não do thọ dụng đoạn trừ 50
7.4
Phiền não do kham nhẫn đoạn trừ 55
7.5
Phiền não do tránh né đoạn trừ 57
7.6
Phiền não do trừ diệt đoạn trừ 59
7.7
Phiền não do tu tập đoạn trừ 60
8.
Kết luận 63
II.
NGHIỆP TRONG PHẬT GIÁO NGUYÊN THỦY
1.
Dẫn luận 73
2.
Tinh thần và mục đích giáo dục của Phật giáo 78
3.
Thế nào gọi là nghiệp 91
3.1
Nội dung và ý nghĩa ‘Kinh TNPB’ 96
3.2
Nội dung và ý nghĩa ‘Kinh ÐNPB’ 109
4.
Sự dị biệt giữa quan điểm của Kỳ na giáo và Phật giáo
137
5.
Nghiệp và vô ngã 144
6.
Nghiệp là nền tảng của đạo đức .151
6.1
Học thuyết nghiệp là định hướng xây dựng đời sống
hạnh phúc cho con người 153
6.2
Học thuyết nghiệp là nền tảng xây dựng xã hội lành mạnh
và đạo đức 156
7.
Kết luận 161
III.
PHƯƠNG PHÁP TU TẬP TRONG A TỲ ĐẠT MA
1.
Dẫn luận 171
2.
Từ A hàm phát triển thành A tỳ đạt ma 175
2.1.
Vị trí “Kinh A hàm” trong thánh điển Phật giáo.175
2.2.
Nguồn gốc tư tưởng A Tỳ Đạt Ma 278
3.
Ý nghĩa của việc tu tập 186
4.
Giác ngộ giải thoát là mục đích của người xuất gia 196
4.1.
Thân xuất gia nhưng tâm không xuất gia 197
4.2.
Tâm xuất gia nhưng thân chưa xuất gia 199
4.3.
Thân và tâm đều xuất gia 201
4.4.
Thân và tâm không xuất gia 201
5.
Nguyên tắc thọ dụng phẩm vật cúng dường 204
6.
Tu tập – Quán Tứ niệm xứ 208
5.1.
Quán Thân 211
5.1a
Quán thân bất tịnh 211
5.1b.
Quán thân do sáu đại hợp thành 213
5.2.
Quán thọ 214
5.3.
Quán tâm 216
5.4.
Quán pháp 217
6.
Kết luận 220
Lời
nói đầu
Tác
phẩm “Tìm hiểu Giáo lý Phật giáo Nguyên thủy” vốn là
“Tìm hiểu Giáo lý Phật giáo Nguyên thủy” trước đây,
đã được xuất bản lần thứ nhất vào năm 2004, là tuyển
tập những bài viết và dịch của tác giả (Hạnh Bình) Trong
đó, có hai bài: ‘Lập trường và phương pháp nghiên cứu
Phật pháp’ và ‘Vị trí thánh điển Hoa văn đối với Phật
giáo Thế giới’ của HT. Ấn Thuận, Taiwan. Hai bài này, với
mục đích giới thiệu giới nghiên cứu Phật giáo người
Việt chúng ta thấy được tầm quan trọng của Bộ Đại Tạng
Kinh bằng chữ Hoa. Đồng thời, giới thiệu phương pháp nghiên
cứu Phật học của Hòa thượng, cho nên đã đưa hai bài viết
này vào tập sách này.
Tuy
nhiên, trong lần tái bản, tôi tách hai bài này khỏi tác phẩm,
biên tập vào một tác phẩm “Phật pháp và cuộc sống”
với nội dung toàn bộ là những bài viết của Hòa thượng,
đã được xuất bản lần thứ nhất tại Taiwan, sẽ tái bản
ở trong nước trong thời gian gần đây.
Trong
lần tái bản tập “Tìm hiểu Giáo lý Phật giáo Nguyên thủy”,
trừ ra hai bài vừa nêu, phần còn lại sẽ được giữ nguyên,
nhưng có sửa chữa và bổ sung một vài nơi. Đồng thời,
thêm một bài mới là ‘Phương pháp tu tập trong A tỳ đạt
ma’. Bài này, vốn được đăng trên Website: www.quangduc.com.
Những
bài viết này, với nội dung chủ yếu tìm hiểu những vấn
đề như: Giới định tuệ, nhân quả nghiệp báo, mối quan
hệ giữa vô ngã và nhân quả, thế nào gọi là tu và phương
pháp tu tập trong Phật giáo như thế nào ? Phật pháp có liên
hệ gì với cuộc sống con người ? Đó là những vấn đề
bản thân tôi cũng như các phật tử cùng quan tâm. Điểm đặc
biệt của những bài viết này, những quan điểm tư tưởng
được trình bày hoàn toàn dựa vào kinh điển, và có trích
dẫn chú thích rõ ràng, chủ yếu dựa vào nguồn tư liệu
của Thượng tọa bộ, ngang qua các Kinh A hàm, Nikàya và một
số luận trong hệ thống luận tạng (Abhidhamma).
Nguồn
tư lệu này có vai trò lịch sử khá quan trọng cho việc tìm
hiểu lịch sử phát tư tưởng của Phật giáo Ấn Độ. Nói
cách khác nó là nguồn tư liệu cơ bản để hình thành tư
tưởng các Bộ phái và ngay cả tư tưởng Phật giáo Đại
thừa về sau. Đó là lý do tại sao, trong thời gian qua tôi
viết bài nghiên cứu đều tập trung vào các nguồn tư liệu
này. Lẽ tất nhiên công việc nghiên cứu Phật pháp của tôi
không dừng lại ở đó, sẽ tiếp tục nghiên cứu đến Phật
giáo Bộ phái và cuối cùng là tư tưởng Phật giáo Đại
thừa. nó chỉ là giai đoạn thứ nhất trong quá trình nghiên
cứu lịch sử tư tưởng Phật giáo ở Ấn Độ của tác giả
Hy
vọng, với những suy nghĩ nhỏ nhoi trong tập sách nhỏ này,
sẽ là những gợi ý cho độc giả có những sáng kiến mới
cho sự nghiệp hoằng dương phật pháp, lợi lạc quần sinh.
Mặc
dù đã cố gắng, nhưng không làm sao tránh khỏi những lỗi
lầm. Mong độc giả, thiện hữu tri thức chỉ điểm.
Đầu
xuân năm Đinh Hợi, 2007
Kính
bút
Thích
Hạnh Bình