ĐỜI
SỐNG SIÊU VƯỢT THỜI GIAN
Ta
ở trong ẩn thất. Một hôm vào giữa trưa, khi bầu trời trong
trẻo, ta đi lên đỉnh đồi phía trên hang động của ta và
ngồi ở đó một mình. Về hướng bắc, ta thấy một đám
mây trắng tinh khiết cuồn cuộn trên một đỉnh núi, giống
như sữa sôi tràn. Vào lúc ấy ký ức về vị cha tâm linh
quý báu ngập tràn tâm ta, và ta hát bài ca khao khát này:
Về
hướng bắc, một đám mây vĩ đại duy nhất dâng lên trên
những đỉnh núi cao –
Trắng
như dòng sữa tràn trề.
Khi
nhìn nó, ta nghĩ tới thiện tâm của Đạo Sư ta.
Bên
dưới đám mây xa xăm đó xuất hiện những đỉnh cao cô tịch
của Ẩn thất Tốt lành.
Cách
thức mà xưa kia vị Thầy của ta đã sống trong chốn ẩn
tu tuyệt hảo đó
Trở
về trong tâm ta.
Khi
nghĩ tới thiện tâm của ngài,
Nước
mắt ta tuôn ra và trái tim đau đớn.
Tâm
ta choáng váng, nhận thức của ta không rõ ràng – mọi sự
mơ hồ và không thực.
Kỳ
diệu biết bao nếu như ngài lại hiện diện nơi đây một
lần nữa!
Ta
chỉ là một kẻ tầm thường, một kẻ có lòng sùng mộ ít
ỏi.
Nhưng
ta vẫn mong mỏi được gặp lại ngài.
Giờ
đây Đạo Sư an trụ trong Pháp giới tuyệt đối
Và
đứa con khốn khổ của ngài bị bỏ lại phía sau trong vũng
lầy sinh tử.
Khi
ta nhìn vô số đoá hoa nở trong những đồng cỏ,
Ta
nhớ lại cái nhìn của Đạo Sư chân chính.
Ngày
ấy ta có thể nhìn ngài trong thân tướng con người, đầy
cảm hứng; giờ đây thì không thể.
Khi
ta luôn nghĩ tới ngài, sự hiện diện của Đạo Sư tràn ngập
trái tim ta.
Khi
ta nghe tiếng chim cu cu mềm mại và dịu dàng,
Ta
nhớ lại giọng nói của Đạo Sư chân chính, âm vang và thật
thâm trầm.
Ngày
ấy ta có thể nghe lời nói du dương của ngài; bây giờ thì
không thể.
Khi
ta luôn nghĩ tới ngài, sự hiện diện của Đạo Sư tràn ngập
trái tim ta.
Khi
ta nhìn mặt trời mọc trải ánh sáng chói lọi khắp nơi,
Ta
nhớ lại trí tuệ và lòng bi mẫn của Đạo Sư chân chính.
Ngày
ấy ngài chăm sóc ta thật âu yếm; giờ đây thời ấy đã
trôi qua.
Khi
ta luôn nghĩ tới ngài, sự hiện diện của Đạo Sư tràn ngập
trái tim ta.
Ta
tưởng chừng sắp gặp ngài, sau bao tháng năm xa cách;
Nụ
cười đón chào ấm áp của ngài trở về trong tâm ta.
Dù
đi tới phương nào, ta cũng nghĩ tới Đạo Sư;
Dù
ở trong chốn cô tịch nào, ta cũng nghĩ tới Đạo Sư;
Dù
nhìn thấy biểu hiện nào, ta cũng nghĩ tới Đạo Sư –
Luôn
luôn, trong mọi lúc, ta nghĩ tới Đạo Sư chân chính của ta.
Khi
ta hát bài ca ai oán này, đám mây tiếp tục phình to ra cho
tới khi nó có hình dạng một đống ngọc quý. Trên đỉnh,
trong một chiếc lều ánh sáng cầu vồng năm màu, bổn sư
của ta xuất hiện. Trong một vũ điệu duyên dáng, bàn tay
ngài bắt ấn bảo hộ, ngài lộng lẫy hơn bao giờ hết và
có lòng từ ái vô song. Ngài mỉm cười rạng rỡ và nói những
lời này nghe như giọng của một người Bà La Môn:
Con
trai cao quý, con như trái tim ta,
Đừng
thất vọng; hãy lắng nghe lời cha con nói.
Cha
con chúng ta, những kẻ tới cùng lúc nhờ năng lực của những
lời cầu nguyện trong quá khứ, thì bất khả phân
Trong
trạng thái của bản tánh tuyệt đối chói ngời.
Con
trai, từ nay trở về sau,
Hãy
để độ dài sự thực hành của con là bề dài cuộc đời
con;
Hãy
lang thang từ nơi này sang nơi khác, trong những ẩn thất núi
non cô tịch;
Bằng
cách thực hành những khổ hạnh, cầu mong con cứu giúp mọi
chúng sinh may mắn.
Đừng
sầu buồn, hãy nhìn vào tâm cảm thấy buồn đau.
Guru
thì không khác với tâm.
Chính
tâm tưởng nhớ guru; chính tâm ở đó guru tan lẫn.
Hãy
an trụ trong bản tánh không bị tạo tác của tâm, cái tuyệt
đối.
Với
những động tác nhẹ nhàng, duyên dáng, như thể đang nhảy
múa, ngài xuất hiện càng lúc càng lớn cho tới khi biến mất
vào bầu trời như một cầu vồng. Những đám mây cũng tan
biến vào không gian, và những đau buồn của ta cũng tan biến
theo. Ta an trụ một lúc lâu trong một trạng thái trong trẻo
siêu vượt tư tưởng.
Shabkar