13
MỤC ÐÍCH CỦA
CUỘC ÐỜI
Tiến Sĩ
K. Sri Dhammananda
Mục đích của
cuộc đời là gì? Ðó là một câu hỏi thông thường luôn
luôn được người ta hỏi. Không dễ dàng gì có câu trả
lời thỏa dáng cho câu hỏi có vẻ như tầm thường nhưng
phức tạp này. Mặc dù một số người đã đưa ra một số
trả lời theo cách nghĩ của họ, nhưng dường như câu trả
lời không mấy thỏa mãn người trí thức. Lý do là họ không
học hỏi để nhìn đời một cách khách quan và hiểu viễn
ảnh thích đáng của cuộc đời. Họ đã tạo ra những tưởng
tượng về cuộc đời theo sự hiểu biết hạn hẹp của họ.
Ðồng thời chúng ta biết nhiều đạo sư, triết lý vĩ đại,
thi sĩ nổi tiếng, và những nhà tư tưởng lớn, cũng không
thỏa mãn về bản chất đời sống. Một số nói đời đầy
khổ đau; bất trắc và bất toại nguyện. Một số nói: "Hay
biết mấy nếu tôi không được sinh ra". Một số khác hỏi:
"Tại sao chúng ta sinh ra cõi đời này để khổ đau mà không
được gì?"
Theo như lời họ nói, chúng ta hiểu
họ là những người biết cách nhìn đời một cách khách
quan, đời thật đúng là thế. Nhưng người bình thường luôn
luôn nhìn đời một cách hời hợt không phải đời đúng
là vậy. "Ðời không phải là cái ta nghĩ về đời mà là
cái chúng ta nghĩ trở thành đời" Ðó là lời của một nhà
tư tưởng vĩ đại khác.
Một số người nói không có mục
đích đặc biệt trong đời sống, nhưng đời có thể sử
dụng vào bất cứ mục đích gì. Có một điều gì trong câu
nói này cho chúng ta suy nghĩ khôn ngoan; muốn sử dụng đời
cho mục đích đem lợi ích cho chúng ta và cho nhân loại thay
vì làm phí phạm nó một cách khờ dại. Theo đường lối
này, mục đích của cuộc đời có thể nói tùy thuộc vào
đường lối ta điều khiển và sử dụng nó. Nếu ta sử dụng
nó sai lầm vì vi phạm các đức tính thiện của con người,
lạm dụng phẩm giá con người, và phạm phải các hành động
sai trái chịu thua các nhược điểm cùa chúng ta, chúng ta không
thể hoàn tất được điều đáng giá và cao quý về mục
đích cuộc đời. Nhưng nếu chúng ta hành động khôn ngoan
và chu đáo bằng cách gìn giữ những nguyên tắc luân lý và
đạo đức phổ thông, thực hành kiên nhẫn, khoan dung, tình
cảm, nhũn nhặn và tử tế, tạo hiểu biết và phục vụ
không vị kỷ, rèn luyện tâm trí để đạt trí tuệ, chúng
ta có thể đạt điều cao quý và lợi ích cho tất cả vì
mục đích cuộc đời. Những ai trau dồi những đức hạnh
như vậy sẽ chứng nghiệm hòa bình, hạnh phúc, an ổn, thỏa
mãn và tĩnh lặng. Ðời sẽ thật đáng giá - Phải là một
niềm vui được sống trên đời!
Bản Chất Của Ðời Sống
"Ðời tự nó phí phạm trong khi
chúng ta sửa soạn vào đời" một nhà trí giả nói vậy. "Bệnh
tật, già nua, và khổ sở là giá ta trả để giữ thân xác
như một cái nhà", một nhà trí giả khác nói như vậy. "Chúng
ta phải trả nợ cái sợ hãi và lo âu để sống như một
con người." Ðó là một câu khác do một nhà tôn giáo nói.
Khi ta xét tất cả những quan điểm này, chúng ta tìm thấy
bản chất của cuộc đời và phán đoán liệu có một mục
đích nào trong cuộc đời không.
Nếu chúng ta chỉ thỏa mãn giác
quan là mục đích của cuộc đời, chúng ta phải chuẩn bị
đối đầu với những khó khăn phát sanh từ cái mà không
ai vui hưởng dục lạc mà không đương đầu với khó khăn.
Mặc dù các khoa học gia đã khám
phá ra nhiều thứ tuyệt vời trong vũ trụ, nhưng chính họ
cũng không biết mục đích của cuộc đời.
Về cách cư xử của con người,
một học giả viết: "Con người không phải là cái nó là,
là cái không phải nó". Theo ông, con người không xử thế
đúng như một "con người" thực sự. Theo Phật Giáo, con người
không phải là một thực thể làm sẵn mà là một biểu cảm
tồn tại theo nghĩa đen từng khoảnh khắc một trên cơ sở
năng lượng. Một nhà học giả khác nói: "Không thể chữa
khỏi sanh và tử, hãy vui hưởng giữa khoảng cách sanh và
chết"
Chúng ta không thể hiểu được
bản chất thực sự của đời sống do vô minh và tham ái mạnh
mẽ. Ðó là lý do tại sao chúng ta phải đau khổ nơi đây.
Ðó là lý do tại sao khó khăn cho chúng ta xem có một mục
đích rõ ràng trong đời sống hay không trên thế giới này
và trong hình thái này.
Ðời sống được mô tả như một
sự kết hợp của tâm và vật. Kết quả của sự kết hợp
này, một chúng sanh hiện hữu và nó tiếp tục thay đổi cho
đến khi tan rã. Tuy nhiên, khởi đi từ năng lượng tinh thần
rồi lại kết hợp với các thành phần hay vật chất tái
xuất hiện dưới nhiều hình thức và bầu trời khác nhau
theo đời sống phù hợp với bản chất của tiền kiếp. Sự
tiếp tục của dòng suối đời cứ thế tiếp tục mãi mãi
bao lâu mà nghiệp lực và tham sống vẫn còn.
Năm Uẩn
Theo Pháp, đời sồng gồm năm uẩn.
Chúng là Sắc, Thọ, Tưởng Hành, và Thức. Bốn thành phần
là chất đặc (đất), chất lỏng (nước), hơi nóng (lửa),
và chuyển động (gió) gồm trong sắc (vật chất). Sắc cùng
bốn yếu tố tinh thần nói trên là thọ, tưởng hành, thức
cùng nhau kết hợp thành đời sống. Bản chất thực sự của
năm uẩn này được giải thích trong giáo lý của Ðức Phật
như sau: Sắc tương đồng với một đống bọt biển, thọ
như bọt nước, tưởng mô tả như ảo ảnh, hành như cây
chuối và thức như một ảo tưởng. Với cách lý giải đời
sống như thế, khó có thể xác quyết sự thực hay mục đích
của đời sống như đã được tạo nên.
Sự phân tích đời sống là một
thách thức to lớn đối với nhiều triết gia và niềm tin
tôn giáo thời đại. Không có thứ gì là đời sống vĩnh
viễn hiện hữu mà không có thay đổi và tan rã. Xác thân
chẳng là gì cả, chỉ là một tổng hợp trừu tượng cho
một hỗn hợp luôn luôn thay đổi của thành phần hóa chất
cấu tạo. Con người bắt đầu nhìn thấy đời mình như một
giọt nước trên một dòng sông đang chảy và vui mừng đóng
góp phần mình vào dòng sông đời vĩ đại.
Một Thế Giới Của Sóng
Phân tách khoa học về vũ trụ cho
thấy thế giới không là gì cả mà là một sự tiếp tục
vận hành không ngưng nghỉ. Tiến Sĩ Einstein nói "Tất cả
vật chất được tạo thành bởi sóng và chúng ta sống trong
một thế giới sóng"
"Chúng ta là một phần của những
sóng như thế
Nếu một người có thể nhận
thức được:
Tình trạng xác thân của mình,
cảm nghĩ của mình,
tình trạng của tâm và
tình trạng của các đối tượng
tinh thần,
sự nhận thức như trên sẽ dẫn
người đó khám phá ra vấn đề liệu có hay không mục đích
của cuộc đời".
Bạn Hãy Tự Thay Ðổi
Bạn có thể kiện toàn bằng cách
thay đổi thế giới không? Không bao giờ. Bạn chỉ có thể
cảm thấy cái cao ngạo của bạn và xoa dịu tính ích kỷ
của bạn. Bạn sẽ bị ràng buộc bởi bánh xe luân hồi. Nhưng
bằng cách bạn tự thay đổi, bằng cách nhận thức được
bản chất của cái ta nhờ tự buông bỏ, tự kỷ, tự nỗ
lực bạn có thể thành người hoàn toàn. Bằng việc thành
công toàn hảo như vậy, bạn đền đáp nhân loại bằng sự
phục vụ cao cả nhất. Tấm gương của bạn sẽ truyền cảm
hứng cho người khác và họ cũng sẽ theo bạn và hoàn thành
mục tiêu cuộc đời.
Con người ngày nay là kết quả
của cả triệu tư tưởng và hành dộng trong quá khứ. Con
người không phải được làm sẵn; họ bắt đầu và tiếp
tục bắt đầu. Tính nết của con người được xác định
bởi sự suy tư của chính mình. Con người không hoàn hảo
do bản chất, con người phải tự rèn luyện để trở nên
hoàn hảo.
Ðời sống không phải chỉ thuộc
về loài người thôi. Nhiều dạng thức sống khác hiện hưũ
trong vũ trụ. Tuy nhiên loài người biết suy nghĩ nhiều hơn
và có khả năng lý luận. Trong phương diện ấy, con người
cao hơn chúng sinh khác vì có trí thông minh để xây dựng cuộc
đời, để thoát khỏi đau khổ trần thế. Cho nên nếu mục
đích cuộc đời là chỉ để quét sạch đau khổ, con người
có thể đạt cứu cánh ấy do nỗ lực của chính mình. Nhưng
đời sẽ là sự thất bại nếu không được sử dụng thích
đáng.
Ðức Phật nhấn mạnh đến phẩm
giá con người và giảng dạy về giá trị con người. Ngài
vẽ một bức tranh toàn hảo về con người, phấn đấu và
tranh đấu hết đời này đến đời khác trong việc tìm cầu
toàn hảo.
Ðời sống là một kinh nghiệm độc
đáo. Không thể lấy gì để so sánh được, không thể đo
lường giá trị của nó đối với những thứ khác, và tiền
bạc không thể mua được nó. Nhiều người chưa biết phải
làm gì với 'hạt ngọc vô giá này'. Nơi đây đời sống không
có nghĩa chỉ là xác thân vật chất hay giác quan mà là trí
thông minh con người.
Bốn Hạng Người
Ðức Phật phân chia tất cả nhân
loại thành bốn nhóm:
* Những người làm việc
vì lợi ích của chính mình, mà không vì lợi ích của người;
* Những người làm việc vì lợi
ích của người mà không vì lợi ích của mình;
* Những người không làm việc
vì lợi ích của mình và cũng chẳng làm việc vì lợi ích
của người;
* Và những người làm việc vì
lợi ích của mình và cũng làm việc vì lợi ích của người.
Ai là người chỉ làm việc vì lợi
ích của mình mà không làm việc vì lợi ích của người?
Ðó là người chỉ phấn đấu loại bỏ tham, sân si cho chính
mình, mà không khuyến khích người khác loại bỏ tham sân
si và cũng không làm gì phúc lợi cho người khác.
Ai là người chỉ làm việc vì lợi
ích cho người mà không làm việc vì lợi ích của mình? Ðó
là người khuyến khích người khác loại bỏ nhược điểm
con người và phục vụ cho họ nhưng không tự tranh đấu để
loại bỏ nhược điểm của chính mình.
Ai là người không làm việc vì
lợi ích của chính mình và cũng chẳng làm việc vì lợi ích
của người? Ðó là người không tranh đấu để loại bỏ
nhược điểm của chính mình và cũng chẳng khuyến khích người
khác bỏ các nhược điểm và cũng không phục vụ người
.
Ai là người làm việc vì lợi ích
của chính mình và làm việc vì lợi ích của người? Ðó
là người tranh đấu để loại bỏ tư tưởng tội lỗi trong
tâm của mình, đồng thời giúp người khác làm điều thiện.
Ðời Là Khổ Ðau
Nếu chúng ta suy ngẫm sâu xa, chúng
ta phải đồng ý với khái niệm đời là khổ đau. Chúng ta
đau khổ cả thể chất lẫn tinh thần ở bất cứ lúc nào.
Ta có thể tìm được người nào trên thế giới này thoát
khỏi được cái đau đớn thể chất và tinh thần không? Quả
là khó khăn. Cả đến những người đạt tới bậc thánh
cũng không thoát khỏi cái đau đớn thể xác chừng nào mà
họ còn mang xác thân vật chất.
Nếu có ai hỏi: "Ðiều gì bất
trắc nhất trên thế giới này?" - Câu trả lời đúng phải
là: "Ðời là điều bất trắc nhất". Tất cả mọi thứ ta
làm trên cõi đời này là để thoát khỏi khổ đau và cái
chết. Nếu chúng ta buông lung chỉ một giây, cũng thừa đủ
để chúng ta mất nó. Hầu hết tất cả những thói quen hàng
ngày như làm việc, ăn, uống, dùng thuốc men, ngủ và đi lại
là những phương cách và phương tiện áp dụng bởi chúng
ta để tránh khổ đau và cái chết. Mặc dù thỉnh thoảng
chúng ta kinh qua một vài lạc thú trần tục thỏa mãn ham thích
của mình nhưng ngay sau đó chính lạc thú ấy có thể biến
thành khổ đau. Cho nên kho tàng hòa bình và hạnh phúc cao quý
không cần thiết phải ở trong tay người giàu có mà nơi con
người từ bỏ trần tục.
Tất cả mọi thứ trong đời sống
của chúng ta đều phải thay đổi và bất toại nguyện. Do
đó Ðức Phật đã giải thích chừng nào mà ta còn tham dục
lạc trần thế hay ham muốn sống thì chúng ta không thể tránh
khỏi khổ đau thể chất và tinh thần. Ham muốn rất quan trọng
cho cuộc sống. Khi cuộc sống hiện hữu, khổ đau không tránh
được.
Nhiều người tìm kiếm một đời
sống bất diệt, nhưng trớ trêu thay những người đi tìm
cái bất tử này lại thấy rằng đời đáng chán đến nỗi
họ không biết làm gì để qua ngày! Theo Ðức Phật, cái tham
về bất tử này là một trong những nguyên nhân của tư tưởng
ích kỷ và sợ chết.
"Thật dễ dàng ta vui vẻ
Khi đời trôi chảy như bài ca
Nhưng người thật xứng đáng
là người có thể mỉm cười
dù đời đi vào vô vọng".
Cái hạnh phúc bé nhỏ này được
bảo đảm giữa nhiều bất mãn, không thành công và thất
bại. Con người không tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời nếu
không có xáo trộn, khó khăn, tai ương, thất vọng, sợ hãi,
bất an, thua lỗ, bất hạnh, trách cứ, bệnh tật, già yếu,
và cả ngàn tình trạng khác không thích thú. Ngày dêm, con
người phấn đấu để thoát khỏi những tình thế bất hạnh
này. Nhưng càng tranh đấu để thoát khỏi tình trạng bất
hạnh này theo đường lối trần tục, thì con người lại
tự mình càng vương mắc vào nhiều khó khăn khác. Khi tìm
cách thoát ra khỏi một khó khăn dù hữu ý hay vô tình con
người cũng tự mình tạo ra những khó khăn khác. Chấm dứt
những khó khăn ấy ở đâu? Muốn tồn tại, chúng ta phải
chấp nhận những khó khăn và khổ đau như vậy không phàn
nàn vì không có sự lựa chọn nào khác. Khổ đau lúc nào
cũng ở đấy! Không có cách nào có thể tránh được khổ
đau và bất hạnh. Khổ đau theo Ðức Phật, là một căn bệnh
chỉ có thể hoàn toàn khỏi được khi đạt được toàn hảo.
Lão Tử, một đạo sư nổi tiếng
Trung Hoa nói: "Ta đau khổ vì ta có thân xác. Nếu ta không có
thân thể chất này, làm sao ta có thể đau khổ được?"
Khi bạn nhìn con người đau khổ
như thế nào trên thế giới này, bạn có thể nhìn thấy tình
trạng thực sự của đời sống trần thế. Tại sao ta phải
chịu đau kh? như vậy? Ai là người chịu trách nhiệm về
những đau khổ ấy? Theo Ðức Phật, mỗi người chúng ta chịu
trách nhiệm về khổ đau của chính mình. Con người đau khổ
ngày nay vì quá tham sống. Ðó là nguyên nhân chính của khổ
đau. Phải mất hơn 2500 năm, các triết gia và các nhà tâm
lý học mới hiểu được điều mà Ðức Phật nói là đúng.
Một thi nhân nói:
"Con thiêu thân bay vào lửa,
không biết mình sẽ chết.
Con cá nhỏ cắn lưỡi câu,
không biết mình bị nguy hiểm.
Nhưng dù biết rõ hiểm nguy
của những lạc thú tội lỗi trần
tục,
ta vẫn bám chặt vào chúng,
Quả thật ta khờ dại đến chừng
nào!"
Bản Chất Phù Du Của Cuộc Ðời
Phật Giáo nhấn mạnh đời người
rất ngắn ngủi và ta nên lưu tâm, tích cực hoạt động và
lưu ý để được giải thoát.
"Con người chẳng bao giờ có thể
hiểu rằng chúng ta ở cõi đời này chỉ trong một thời gian
ngắn. Nhưng dù có được chân lý ấy vẫn đau khổ với tất
cả những xung đột và cãi cọ để rồi chấm dứt."
Thi sĩ Davis nhìn cuộc đời phù
du ra sao như dưới đây:
"Ðời là gì, sao quá cẩn
trọng,
Không có thì giờ để đứng và
ngắm xem?
Không có thì giờ để dừng dưới
cành cây
Ðể chỉ nhìn con cừu và con bò
cái.
Không có thì giờ nhìn cánh rừng
khi ta đi qua
Nơi những con sóc dấu những hạt
trong cỏ.
Không có thì giờ, nhìn ánh sáng
tỏ ban ngày
Dòng suối tinh tú tràn đầy bầu
trời ban đêm.
Không có thì giờ để thoáng nhìn
cái đẹp,
Ngằm đôi chân nàng, xem chúng nhảy
múa
Không có thì giờ chờ đợi nụ
cười nở trên môi, khóe mắt long lanh.
Cuộc đời khốn khổ như thế,
nếu hết sức cẩn trọng,
Chúng ta không thi giờ để đứng
và ngắm xem"
Chiến Trận
Toàn thể vũ trụ là một chiến
trường rộng lớn. Cuộc sống chẳng là gì cả mà là một
cuộc tranh đấu vô ích, nguyên tố chống nguyên tố, năng
lượng chống năng lượng, nam giới chống nam giới, nữ giới
chống nữ giới, người chống thú vật, thú vật chống người,
người chống thiên nhiên, thiên nhiên chống người, và chính
trong phạm vi của hệ thống vật chất là một chiến trường
to lớn. Chính tâm con người là một chiến trường lớn nhất.
Con người không thanh thản với
chính mình không thể hòa bình với thế giới, chiến tranh
bên ngoài cứ tiếp diễn để che đậy sự thực chính từ
nơi cá nhân, chiến tranh thực sự ở bên trong. Lời cầu nguyện
quan trọng nhất của nhân loại ngày nay là hòa bình, nhưng
không có hòa bình trên thế giới tan nát vì chiến tranh này
cho đến khi nào những mâu thuẫn của con người với chính
mình chấm dứt.
Dưới mắt Ðức Phật chúng sanh
run rẩy như con cá trên giòng sông sắp cạn, bị kìm kẹp
trong tham ái, vùng vẫy hết chỗ này chỗ kia để thoát, giống
như con thỏ rừng bị mắc bẫy hay như mũi tên lạc bắn trong
đêm tối. Ngài nhìn thấy sự tranh giành lẫn nhau, cái vô
nghĩa của hàng loạt cướp bóc trong đó kẻ này ăn kẻ khác,
chỉ để rồi bị ăn bởi người khác. Chiến tranh gây ra
do tâm con người và cũng chính tâm con người này có thể
tạo hòa bình và công lý nếu con người sử dụng tâm không
thiên lệch.
Lịch sử thế giới cho chúng ta
biết kỳ thị chủng tộc, màu da, tôn giáo cuồng tín, và
tham quyền thế chính trị, và của cải đã tạo thêm nhiều
thống khổ và tai hại lớn lao trong thế giới này và đã
tiêu diệt một phần lớn nhân loại trong một đường lối
độc ác. Những sự việc này không bao giờ đóng góp gì cho
việc phát triển thế giới. Con người khát vọng quyền uy
và của cải, bị đầu độc bởi ganh ghét bao giờ cũng tạo
khó khăn, thường cố biện minh hành động độc ác của họ
bằng cách nói một cách vô nghĩa dưới danh hiệu hoà bình
và công lý. Chúng ta đang sống trong một thế giới đoàn kết
về vật chất nhưng chia rẽ về tinh thần và đồng thời
tinh thần đoàn kết nhưng vật chất chia rẽ.
"Chúng ta sống. làm việc
và mơ mộng,
Mỗi người đều có một ý đồ
nho nhỏ,
Ðôi khi chúng ta cười;
Ðôi khi chúng ta khóc.
Và cứ thế ngày tháng trôi qua"
Thái Quá
Chúng ta làm cực nhọc, đầu tắt
mặt tối để duy trì thân xác. Chúng ta phạm tội không kể
xiết để thỏa mãn nhu cầu và tham ái của xác thân. Chúng
ta muốn nổi tiếng và danh vang để thỏa mãn lòng vị kỷ
cố hữu trong chúng ta. Chúng ta làm một nghìn lẻ một những
sự việc để nâng cao cái gọi là uy tín, và rồi khi chết
đến, với cái mục rữa của thân xác trong mồ, hay xác thiêu
chúng ta ra đi - xác thân không còn nữa.
Trong cuộc đời chúng ta tạo nhiều
điều quan trọng quá mức trên xác thân. Cũng như chúng ta
đã làm điều đó cho cái chết. Thi sĩ Khantipalo mô tả cái
ồn ào thái quá tạo ra bởi chúng ta như sau:
"Quá nhiều ồn ào
Quá nhiều người
Quá nhiều thì giờ
Quá nhiều khó khăn
Quá nhiều nước mắt
Quá nhiều tiền bạc
Tất cả thứ đó để làm gì?
Cho xác thân bé nhỏ!
Một viên tròn chất đạm
Phân hủy nhanh chóng.
Cái thân nhỏ bé
Tan rã nhanh chóng.
Không còn gì nữa
Cha mẹ thân yêu
Hay bất cứ người thân nào khác.
Mặc dù như vậy
Chúng ta phải có
An ủi và quan tài
Ðám ma và mộ chí
Tụ tập và tang tóc
Nghi thức và nghi lễ
Chôn hay thiêu
Ướp xác để giữ hoài
Tất cả những thứ ấy cho
Xác thân bé nhỏ phồng lên.
Các con hãy nhớ,
Các cháu hãy nhớ
Và sau chúng
Người chết bị lãng quên,
Ðá và xương còn lại.
Vậy điều này không phải
Là một sốù nhiều vô nghĩa sao?
Giá Trị Tinh Thần
Julian Huxley nói: Ðời phải dẫn
đến chỗ thực hiện những khả năng không kể siết về
thể chất, tinh thần, tâm linh vân vân...mà con người có thể
làm được. Nhân loại có khả năng làm nhiều việc vĩ đại
hơn, và cao quí hơn.
Bạn sinh ra trong cõi đời này để
làm việc thiện và không để thì giờ trôi qua vô ích. Nếu
bạn biếng nhác, bạn là gánh nặng cho thế giới này. Bạn
phải luôn luôn nghĩ đến việc nâng cao lòng tốt và trí huệ.
Bạn sẽ lạm dụng cái đặc ân trở thành một con người
nếu bạn không chứng tỏ bạn xứng đáng với nguyên nhân
mà vì nó bạn được hưởng vị trí này. Phí phạm cuộc
sống con người trong nuối tiếc dĩ vãng, trong biếng nhác
và không lưu tâm chứng tỏ sự không phù hợp của bạn trên
thế giới này. Cây văn minh mọc rễ từ những giá trị tinh
thần mà đa số chúng ta không hiểu. Không có những rễ ấy,
lá sẽ rụng và để lại một thân cây chết.
"Nếu tất cả núi là sách, và nếu
tất cả hồ là mực, và nếu tất cả cây cối là bút viết,
vẫn không đủ để miêu tả sự thống khổ trong đời này"(Jacob
Boehme)
Cho nên tại sao những đạo sư giác
ngộ như Ðúc Phật sau khi thấy đời đúng theo viễn cảnh
của nó, không một động cơ vị kỷ hay ích kỷ nào, đã
giải thích rằng không có mục đích thực sự của đời sống,
nếu chúng ta cứ để đời sống chạy vòng vòng theo chu trình
sinh tử trong khi đau khổ về thể chất và tinh thần. Nhưng
chúng ta có thể sử dụng hữu hiệu đời sống này cho mục
đích tốt đẹp hơn bằng cách phục vụ người khác, trau
dồi luân lý, rèn luyện tâm trí,và sống như một người
có văn hóa trong hòa bình, hòa hợp với phần còn lại của
thế giới. Theo Ðức Phật, con người không phải là bù nhìn
vô trách nhiệm. Con người là quả cao nhất của cây tiến
hóa. Tuy nhiên triết lý cổ xưa trình bày mục đích của đời
sống như sau: "Dẫn từ tăm tối đến ánh sáng, từ không
chân lý đến chân lý, và từ tử đến bất tử". Những lời
nói đơn giản nhưng có ý nghĩa này cho chúng ta vấn đề đáng
suy nghĩ.
Tử và Bất Tử
Tất cả những câu con người hỏi
về đời sống đều liên quan đến sự thực của cái chết;
con người khác biệt tất những sinh vật khác, vì con người
biết được cái chết của mình nhưng lại không bao giờ chịu
hòa giải với sự chia sẻ với số phận tự nhiên của tất
cả những sinh vật sống. Nếu chỉ con người mới có thể
hiểu được đời sống ngắn ngủi và cái chết không tránh
được, con người có thể giải quyết nhiều vấn đề liên
quan đến đời sống. Trong cuộc cầm cự chống lại cái chết,
con người tuy đã thành công kéo dài đời sống nhưng cũng
chỉ giống như đứa trẻ chơi trò xây cất lâu đài bằng
cát trên bờ biển để rồi đợt sóng nối tiếp phá vỡ
đi. Con người thường làm cho cái chết trở thành đối tượng
trung tâm của tôn giáo, cầu khẩn phước báu thiên đường
để đạt đời sống bất diệt.
Chết xẩy ra với tất cả chúng
sinh, nhưng chỉ có con người trước sự đe dọa không ngưng
của cái chết, tạo ra ý chí để chịu đựng. Ngoài việc
ham thích được trường cửu và bất tử trong tất cả các
dạng thức có thể tưởng tượng được, con người tạo
ra tôn giáo, đến lượt nó, cố gắng đưa ra một sự kết
thúc cuộc đời có ý nghĩa hơn.
Mặc dù có nhiều tín đồ của
nhiều tín ngưỡng tin tưởng có sự hiện hữu của thiên
dường trường cửu, nơi đây đời sống là một hạnh phúc
bất diệt, chúng ta vẫn chưa nghe thấy những tín đồ thuần
thành của một tôn giáo nào say mê từ bỏ cuộc sống trần
thế và những thứ mà họ là sở hữu chủ để rồi được
về thiên đàng ngày nay. Tương tự như vậy, ngay cả người
Phật Tử cũng thích bám víu vào đời sống trần thế quí
giá của họ chừng nào họ tồn tại, mặc dù họ biết rằng
đời sống trên thế giới này chẳng là gì cả mà chỉ là
khổ đau, và hạnh phúc tối thượng là Niết Bàn. Có bao nhiêu
người đạt được Niết Bàn bằng bỏ tham ái?
Ngày nay cái khó khăn nhất mà các
quốc gia phải đương đầu là vấn đề bùng nổ dân số.
Ðường lối và biện pháp phải được tìm ra để kiềm chế
vết sưng không ngưng này của dòng đời. Hàng triêu người
cần thực phẩm, chỗ ở, tiện nghi và an ninh. Với những
người ấy câu hỏi không phải là "Mục đích của cuộc đời
là gì?" mà là "Phải làm gì với đời sống?". Câu trả lời
đơn giản là ta nên sử dụng một cách hữu hiệu nhất đời
sống và tìm ra cái gì là hạnh phúc mà ta có thể đạt được
bằng phương thức thực tiễn và chính đáng hơn là lo lắng
quá đáng về lý thuyết trừu tượng về mục đích bí ẩn
của cuộc đời. Tuy nhiên, tôn giáo bước vào để an ủi
con người hay thức tỉnh con người về sự thật đời sống
không thê lương và vô vọng như nó được nhìn từ cơ sở
xác thân vật chất không thôi. Có hy vọng cho một đời sống
tốt đẹp hơn.
Tất cả những tiến bộ trên thế
giới này được tạo ra bởi con người là do sự thật là
con người nhận thức được con người phải chết và muốn
để ảnh hưởng lại sau khi ra đi. Nếu con người đạt được
bất tử và những ngày trên trái đất là vô tận thì con
người sẽ có xu hướng thoải mái và mất tất cả sự khích
lệ và sáng tạo để tiến bộ, con người sẽ không còn ham
thích trong việc tạo thế giới này thành một nơi tốt đẹp
hơn. Nếu không có chết, đời sống sẽ đình trệ, buồn
tẻ, gánh nặng không tả xiết và chán nản. Nếu con người
có tuệ giác biết được thời gian bao lâu nữa sẽ chết,
con ngưới ấy sẽ hành động khác hẳn hành động mà người
ấy đang làm hiện nay.
"Xác Thân Trở Thành Tro Bụi,
Nhưng Ảnh Hưởng Vẫn Còn"
- (Ðức Phật)
Dù rằng cha ông chúng ta đã chết
và ra đi, chúng ta vẫn cảm thấy họ vẫn hiện hữu với
chúng ta không vật chất nhưng qua ảnh hưởng tạo ra từ thế
hệ này đến thế hệ kia - ảnh hưởng của họ vẫn còn.
Bằng từ õ "tổ tiên", chúng ta không chỉ liên tưởng đến
tổ tiên mà đến tất cả những ai đã đóng góp vào phúc
lợi và hạnh phúc của người khác. Trong ý nghĩa này, chúng
ta có thể nói những anh hùng, nhà hiền triết, và các thi
nhân của ngày xưa đã không còn, nhưng vẫn hiện hữu giữa
chúng ta qua ảnh hưởng của họ. Vì chúng ta tự liên hệ
đến những liệt sĩ, và những nhà tư tưởng, chúng ta chia
sẻ những tư tưởng khôn ngoan nhất, lý tưởng cao quý và
cả đến âm nhạc tuyệt diệu của hàng thế kỷ qua.
Kêu gọi con tim của con người cho
một mục đích là xác nhận không rõ ràng bản chất của
đời sống. Khi con người cảm thấy bản chất cao quý hay
tuyệt trần của mình, người đó không còn khóc than gì về
mục đích cuộc đời vì đã nhận thức được chính mình
là mục đích.
Người biết suy nghĩ nhận định
rằng dòng lịch sử loài người được quyết định không
phải gì xẩy ra trên trời mà là do cái diễn ra trong tâm con
người.
Ðức Phật nói không có một siêu
nhân nào có thể cao hơn con người toàn thiện.
Con người có thể và phải tự
nâng chính mình lên trên giới hạn cá nhân của mình, theo
bước chân của Ðức Phật.
Sử Dụng Hữu Hiệu Nhất Ðời
Sống
Ðiểm quan trọng nhất về đời
sống là chúng ta có nó cho nên ta phải sử dụng nó một cách
hữu hiệu nhất. Ðó thật sự là giá trị lớn nhất của
đời sống, cơ hội sử dụng hữu hiệu nhất nó. Nhiều người
sống một cuộc đời hẹp hòi, giới hạn, buồn tẻ và thất
vọng vì họ không cố gắng sử dụng hữu hiệu nhất đời
sống. Nhưng điều này có thể làm được bằng cách có được
lý tưởng và tuân theo nó. Lý tưởng của chúng ta phải thế
nào? Chúng dùng để trau dồi đức tính con người dẫn đến
sống một cuộc đời hạnh phúc và an lạc. Lối sống này
được xem như một cuộc sống đạo hạnh, cao thượng, chính
đáng học thức được kính trọng bởi mọi người. Không
làm cho người khác hạnh phúc, một người không thể sống
hạnh phúc. Con người phải cố gắng hết sức mình đồng
thời khi gặp đối nghịch, hay được tưởng thưởng bởi
phần nào thành công, phải tự hỏi "Tôi đã làm hết mình
chưa", và cả đến khi thua, phải nhớ lại con đường giải
thoát không chỉ nằm trong chiến thắng mà là trong việc chấp
nhận cuộc chiến.
"Cái cây mang nhiều trái
Con sông làm đất phì nhiêu
Dòng sữa tốt của con bò
Công việc cực nhọc liên tục
của người thiện;
Của cải này đáng giá, công việc
này đã làm,
Cho lợi ích người khác, không
phải cho riêng mình.
Học thuyết hiện đại về phục
vụ xã hội cần thiết đến thế, có thể nói là nền móng
đạo đức của tất cả những tôn giáo vĩ đại.
Niết Bàn
Nếu ai dạy: Niết Bàn là
sẽ phải ngưng
Hãy nói với họ: nói dối
Nếu ai dạy: Niết Bàn là sẽ phải
sống
Hãy nói với họ: sai lầm"
--(Sir Edwin Arnold trong Thi Phẩm Ánh
Sáng Á Châu)
Ðịnh nghĩa đã nói ở trên đây về
về đời sống thừa đủ cho người nào hiểu quan niệm đạt
Niết Bàn, nơi đau đớn về thể chất và tinh thần không
còn nữa, vì Niết Bàn nói lên sự chấm dứt khổ đau. Mục
đích của toàn bộ cuộc đời là ngăn chặn, giảm bớt khổ
đau và tìm hạnh phúc. Nếu thực sự chúng ta muốn có hạnh
phúc trường cửu - hạnh phúc ta chứng nghiệm trong tâm hoàn
toàn thoát khỏi những phiền toái, chúng ta phải học cách
đạt được nó. Bằng cách kiếm nhiều của cải, quyền uy,
và những điều kiện trần thế nhiều hơn, chúng ta không
bao giờ có thể đạt thỏa mãn thực sự, mãn ý, tâm an lạc
và hạnh phúc không thay đổi - được gọi là "làm dịu giác
quan và làm nguội những ô trược đang cháy trong tâm."
Phải nhớ rằng không ai bắt chúng
ta phải làm một hành động đặc biệt nào đó. Không ai phạt
hay thưởng chúng ta. Chúng ta có hoàn toàn tự do ý chí và
chọn lựa. Nếu bạn nghĩ rằng bạn có thể chịu được
tất cả những đau đớn và khổ đau vật chất và tinh thần,
bạn có thể vẫn còn ở trong vòng sanh tử và tiếp tục gào
khóc, rên siết, đau khổ, bị nguyền rủa, càu nhàu, tranh
đấu, lo âu, chiến đấu để tồn tại, làm việc như nô
lệ đêm ngày, đương đầu với khó khăn và chướng ngại
to lớn. Thực ra trong suốt cuộc đời, chúng ta đã bỏ thì
giờ, năng lực và tâm trí vào chiến trường - tranh đấu
để tồn tại, tranh đấu để có quyền thế, lợi lạc, tên
tuổi, lạc thú và tranh đấu để thoát những sự việc nguy
hiểm. Ðôi khi chúng ta đạt được một chút lạc thú xen
vào giữa. Lạc thú nào thì cũng chấm dứt với khổ đau.
Hãy nhìn vào thế giới, chúng ta
có thể thấy con người đánh nhau như thế nào, giết chóc,
thiêu đốt, ném bom, bắt cóc, cướp máy bay, và đánh phá
lẫn nhau. Tiêu diệt người đồng chủng trở nên một trò
chơi giải trí hay để vui đùa. Toàn thế giới như một nhà
điên. Con người đã quên đi tính nết tốt con người và
để tư tưởng, lời nói, và hành vi tội lỗi ngự trị con
người. Rõ ràng không có chỗ trong tâm con người để trau
dồi tư tưởng và hành vi thiện. Làm sao ta có thể tìm được
hòa bình và hạnh phúc trên chiến trường mà người ta chiến
đấu không ngừng để thắng hay để thoát hiểm?" Thái độ
vô nhân đạo của con người đã gây nên hàng ngàn tang tóc
không kể xiết.
Nếu bạn có thể hiểu được cái
mong manh của đời sống và cái nguy hiểm của thế giới,
thì bạn có thể hiểu được ý nghĩa của việc đạt Niết
Bàn. Bạn sẽ không còn chậm trễ trong cố gắng tìm cầu
trạng thái hạnh phúc này. Ngày nay bạn chiến đấu để thoát
khỏi khổ đau bằng phương cách trần thế. Nhưng đó là trận
thua. Sẽ chỉ có thất bại. Tuy nhiên nếu bạn cố gắng quét
sạch khổ đau bằng cách phát triển khía cạnh tinh thần trong
đời bạn, bạn có thể tìm thấy an lạc thực sự. Ðó là
Niết Bàn.
Lạc Thú Trần Tục
Chúng ta biết có nhiều người trong
thế giới này, cả đến người Phật Tử, không chuẩn bị
tu tập để đạt Niết Bàn. Vì lý do đó, một số đã mô
tả Niết Bàn như thiên đàng, nơi con người có thể vui hưởng
lạc thú vô tận. Sự mô tả này lôi cuốn những người kém
hiểu biết về đời sống và sự việc trần thế và những
ai đắm mình vào tham ái, luyến chấp trong đời sống và lạc
thú trần tục. Họ không hiểu rằng quan niệm về Niết Bàn
như vậy chỉ là mộng. Tuy nhiên người trần tục luôn nghĩ
và cầu nguyện loại Niết Bàn ấy. Mặt khác có những người
nghĩ rằng tốt hơn là cứ ở trên thế giới này mặc dù
đủ loại khổ đau để vui hưởng đời sống. Họ không hiểu
rằng do tham dục và luyến chấp phát triển nơi họ, họ không
thể cảm thấy hạnh phúc tối thượng của Niết Bàn. Những
điều trần tục khác mà họ coi là hạnh phúc không thể giải
thoát họ khỏi cái đau khổ vật chất và tinh thần.
Theo Ðức Phật, vì vô minh mà con
người tham cuộc sống trong vòng luân hồi sinh tử - trong khi
đau khổ và mải mê chạy theo ảo tưởng trong sự tìm cầu
điều nhằm thỏa mãn giác quan. Họ phải nên học cách làm
dịu giác quan thay vì xoa dịu chúng bằng nuông chiều phù du.
Hệ Thống Thế Giới Vô Tận
Một số người nghĩ rằng nếu
tất cả chúng ta đều đạt Niết Bàn thì thế giới này sẽ
là môt nơi trống rỗng và sẽ không có ai làm việc cho sự
tiến bộ của thế giới. Ðó là ý kiến nông cạn xuất hiện
trong tâm của những người thiếú hiểu biết kiến thức
thực sự về cuộc sống.
Họ phải hiểu rằng thế giới
này không bao giờ trống rỗng vì chỉ có một số ít người
trí có thể đạt được Niết Bàn. Trong chừng mực mà hệ
thống thế giới còn liên quan đến thì không có giới hạn
nào đối với chúng cả. Không có sự việc như bắt đầu
hay chấm dứt hệ thống thế giới hay vũ trụ. Các hệ thống
trần thế bao giờ cũng hiện ra và mất đi. Khi một hệ thống
thế giới này mất đi, nhiều hệ thống khác vẫn còn lại.
Trong khi đó những hệ thống thế giới rải rác tái xuất
hiện do sự phối hợp của các phân tử và năng lượng. Chúng
sanh xuất phát từ những hệ thống thế giới khác xuất hiện
do sự phối hợp của các thành phần này, vật chất, năng
lượng và khuynh hướng tinh thần. Ta không nên nghĩ rằng chỉ
có một số chúng sinh giới hạn đi loanh quanh trong vũ trụ
này. Chúng sanh là vô giới hạn và vô cùng tận.
Tiến Bộ và Ô Nhiễm
Thực ra chúng ta có làm việc cho
sự tiến bộ của thế giới này không? Chúng ta nghĩ rằng
chúng ta làm việc cho sự tiến bộ của thế giới này, nhưng
thực ra chúng ta hiện nay làm tổn thương thế giới này. Chúng
ta khám phá ra nhiều máy móc cải tiến để phá hoại thế
giới. Thiên nhiên đã sản xuất quá nhiều thứ. Ðể đạt
mục đích, chúng ta đã làm hại thế giới bằng đào bới,
chặt phá, san lấp và phá hoại cái đẹp tự nhiên của trái
đất. Chúng ta đã ô nhiễm bầu không khí, sông ngòi và biển
cả. Chúng ta đã phá hoại đời sống cây cối và đời sống
những con vật đáng thương. Chúng ta không bao giờ nghĩ rằng
ở nơi đời sống của mỗi cây có giá trị thực phẩm hay
giá trị dược tính. Mỗi chúng sanh phải đóng góp phần của
mình trong việc bảo trì môi sinh. Chúng ta không nên cho rằng
chỉ có con người mới có đặc quyền đặc lợi của các
cư dân có quyền sống trên trái đất này. Mỗi và bất cứ
chúng sanh nào đều có quyền bình đẳng sống nơi đây. Nhưng
chúng ta đã tước đi quyền lợi của các chúng sanh khác.
Không những thế, ngay trong cộng đồng nhân loại, chủng tộc
này cố gắng phá hoại chủng tộc khác, cản trở sự tiến
bộ và không để cho chủng tộc khác được sống trong hòa
bình. Họ tuyên bố chiến tranh và chém giết lẫn nhau dưới
danh nghĩa ái quốc.
Chừng nào mà con người còn có
tâm ô nhiễm thì không thể có hòa bình trên thế giới này.
Do sự tồn tại của những chúng sanh như vậy nên trên trái
đất này trở thành một nơi rối loạn. Ngày nay chúng ta thấy
sự chém giết khắp nơi trên thế giới. Người này mưu toan
lừa đảo người kia. Tư tưởng ích kỷ chiếm ưu th? trong
tâm họ. Người này không thể tin nổi người kia. Họ nhìn
người khác với nghi kÿ trong tim họ. Người này không thể
hiểu được tính chất thực sự hay động cơ của người
khác. Mặc dù con người có thể tránh thoát con vật, nhưng
rất khó khăn tránh thoát nổi chính con người.
Con Người Chịu Trách Nhiệm
Con người luôn luôn nói về sự
bất ổn của tình hình thế giới. Ai là người chịu trách
nhiệm về tình trạng bất hạnh này? Có ai khác hơn là con
người được gọi là người tài trí? Làm sao ta có thể mong
mỏi một thế giới tốt đẹp hơn và hòa bình nếu con người
cư xử xấu xa hơn con vật? Sao ta có thể vui hưởng cuộc
đời trong cái thế giới không thể tin tưởng được này?
Các nhà khoa học theo đuổi cuộc chinh phục thiên nhiên vì
mục đích vật chất. Triết học Ðông phương mong muốn sống
hòa hợp với thiên nhiên vì tâm an lạc và thành tựu tinh
thần. Bạn không thể thay đổi điều kiện trần thế theo
lời mong ước của bạn nhưng bạn có thể thay đổi tâm bạn
để phát triển sự mãn nguyện nhằm tìm thấy hạnh phúc.
Một người chỉ chú trọng tìm cầu thỏa mãn trần tục,
sẽ không bao giờ đạt được kiến thức cao hơn, vì kiến
thức này không thể tìm thấy mà không có việc tìm kiếm
tích cực. Chủ nghĩa duy vật hạ con người xuống hàng súc
vật trong khi tôn giáo nâng con người lên hàng thần thánh
hay cao quý. Trong chế độ nặng về vật chất, con người
trở thành nô lệ cho giác quan. Tự nhiên đa số người không
thích nhìn thấy sự thực của đời sống. Họ muốn ru ngủ
chính họ vào sự yên ổn của giấc mộng huyền ảo, vào
tưởng tượng và lấy bóng làm thật. Thái độ của Ðức
Phật về quyền uy trần thế và lạc thú tình dục như sau:
"Tốt hơn cả quyền tối cao tuyệt đối trên trái đất này,
tốt hơn về thiên đàng, tốt hơn cả đến quyền lực trên
tất cả những thế giới, đó là thành quả của người đạt
thắng lợi: giai đoạn đầu của sự toàn hảo". Bằng cách
bỏ cả cuộc đời vào tiến bộ vật chất trần thế hầu
thỏa mãn tham dục không thể cho con người nhìn thấy cứu
cánh của cái bất toại nguyện trong đời sống. Theo Ðức
Phật, thế giới này đặt nền tảng trên mâu thuẫn, bất
đồng hay bất toại nguyện. Bằng cách nhận thức được
bản chất thực sự của hoàn cảnh trần thế, Ðức Phật
cũng nói Ngài không tán dương thế giới vì nó bất toại
nguyện và vô thường. Ngài nói phương cách đi tới lợi lạc
trên trần thế là một việc và phương cách đi tới mục
tiêu cuối cùng - Niết Bàn- là một việc khác.
Con Người và Mật Ngọt
Dưới đây là một câu chuyện ngụ
ngôn để chúng ta suy ngẫm về bản chất của đời sống
và lạc thú trần tục. Một người đi lạc vào rừng dậm
toàn là gai góc và đá lởm chởm. Người ấy chạm trán một
con voi to lớn bắt đầu đuổi hắn. Hắn bắt đầu chạy
để thoát mạng. Khi đang chạy hắn nhìn thấy một cái giếng,
hắn nghĩ đây là nơi tốt để hắn có thể tránh thoát con
voi. Nhưng bất hạnh thay, dưới đáy giếng lại có một con
rắn độc.
Tuy nhiên trong lúc vô kế khả thi
hắn liều mình bám vào một cây leo thòng lòng xuống giếng.
Trong khi hắn bám vào cây leo này, hắn nhìn thấy một con chuột
trắng và một con chuột đen đang cắn cây leo mà hắn đang
níu vào. Hắn cũng thấy một tổ ong bên cạnh lâu lâu lại
rỏ một giọt mật.
Trong khi đương đầu với cái chết
trong ba đường nguy hiểm, hắn vẫn còn tham nếm giọt mật
rớt xuống từ tổ ong. Nhìn thấy tình cảnh lâm ly của của
con người khốn khổ này, một người hào hiệp đi qua, tình
nguyện dang tay cứu vớt đời hắn. Nhưng con người tham lam
và khờ dại này từ chối vì vị ngọt của mật ong mà hắn
đang vui hưởng. Vị ngọt của mật ong đã đầu độc hắn
khiến hắn quên đi cái nguy hiểm mà hắn đang phải đương
đầu.
Nơi đây trong câu truyện ngụ ngôn
này, con đường gai góc trong rừng tương ứng với luân hồi
- bánh xe sinh tử luân hồi. Con đường gai góc luân hồi là
một con đường bất ổn và khó khăn. Không dễ dàng gì cho
một người tiếp tục đời mình qua cái rừng gai góc khó
khăn của luân hồi. Con voi tượng trưng cho cái chết. Cái
chết luôn luôn theo ta, làm cho chúng ta bất hạnh phúc, tuổi
già của chúng ta cũng tạo bất hạnh phúc và bất an trong
tâm ta. Cây leo tượng trưng cho sanh. Giống như cây leo, cây
leo càng lớn càng quấn vào cây khác, cũng như vậy do sanh,
dòng đời chảy trôi tích lũy, nắm giữ, bám víu vào nhiều
thứ trên thế giới. Hai con chuột tượng trưng cho ngày và
đêm. Ngay từ ngày sanh ra trong thế giới này, ngày đêm trôi
qua cắt bớt và thâu ngắn dòng đời. Những giọt mật là
những lạc thú phù du trần thế quyến rũ con người ở lại
trong thế giới vô thường và bất trắc này. Người thiện
đến dang tay ra giúp đỡ chỉ cho hắn con đường chính đáng
để thoát khỏi tình trạng nguy hiểm là Ðức Phật.
Một người nghĩ rằng sẽ là tốt
hơn để sống trên cõi đời nhằm hưởng thụ không cần
cố gắng đạt Niết Bàn, giống như người từ chối thoát
ra khỏi tình trạng nguy khốn trong đời sống chỉ để nếm
một chút mật ngọt. Mục đích của cuộc đời là để đạt
giải thoát khỏi gánh nặng vật chất và tinh thần.