Trong
một buổi cơm tối thân mật và ấm cúng nhân cuộc hội thảo
về Phật Học Trung-Nhật lần thứ II tổ chức tại Bắc Kinh,
Trung Quốc vào tháng 10 năm 1987, tôi được vinh dự ngồi cạnh
Giáo sư Fang Li Tian, một trong những triết gia hàng đầu của
Trung Quốc trong thời kỳ đương đại, và chúng tôi đã bắt
đầu cuộc trò chuyện bằng câu hỏi sau:
“Giáo
sư Fang này! Tôi nghĩ rằng không những đối với lịch sử
văn hóa Tây Phương, mà cả với lịch sử văn hoá Ấn Độ,
Trung Quốc, và Nhật Bản củng đã phát triễn theo ba thời
kỳ: Cổ Đại, Trung Đại, và Hiện Đại(1). Mặc dù có lẽ
là thời điểm chính xác về ba thời đại này không nhất
thiết trung lập với nhau. Tuy nhiên ngược lại, trong thời
đại “kinh tế tư bản mang tính toàn cầu hóa” như hiện
nay thì không có một lịch sử phong tục tập quán nào có
thể phát triển độc lập và vì vậy tất cả điều sẽ
hướng tới một thời đại mới mang tính toàn cầu. Theo giáo
sư nghĩ thì những lịch sử văn hóa sẽ phát triển theo hướng
nào trong tương lai tới?
Tôi
rất là vui mừng nghe giáo sư Fang trả lời như sau:
“Thì
bây giờ chúng ta đang hướng tới một thời đại mới về
một lịch sử văn hóa mang tính toàn cầu!”
Mặc
dù tôi không nhớ rỏ những chi tiết về cuộc trao đổi giữa
tôi và giáo sư Fang, nhưng sau đó chúng tôi tiếp tục nói
chuyện về việc là nền lịch sử (2) mang tính văn hóa sinh
thái hay toàn cầu sẽ tiến triển theo hướng nào và chính
chúng ta có thể đóng góp được những gì cho sự nghiệp
hợp nhất của thời đại hiện nay. Trong bài thuyết trình
này tôi xin được đề cập một lần nữa đến cũng những
câu hỏi mà tôi đã nêu ra và những câu hỏi này vẫn mang
tâm quan trọng hay có tính cấp bách hơn và tôi cố gắng trả
lời những câu hỏi này dựa trên một nền tảng mang suy tư
triết lý hơn. Tôi đề cập đến khái niệm “suy tư mang
tính cách triết học” bởi vì theo tôi không có gì khác ngoài
triết học đã từng là và bây giờ đang là triệt để cách
mạng - chuyển hoá - qua việc chỉ trích đúng đắn bất cứ
sự suy đồi văn hoá nào - chủ nghĩa hư vô - của lịch sử
quá khứ và qua việc sáng tạo đúng đắn của bất cứ sự
phục hưng văn hóa nào - tính sáng tạo - trong thời đại mới.
Bây
giờ liệu chúng ta có thể giả thiết rằng chúng ta đã đi
vào thời đại của một lịch sử văn hóa môi trường sinh
thái hằng ngày với sự phát triển của kinh tế tư bản chủ
nghĩa toàn cầu hoá đang chiếm đoạt với sự hủy diệt môi
trường của chính nó? Không, không có cách nào như thế, bởi
vì tôi nghĩ rằng sự toàn cầu hóa đương đại của nền
kinh tế tư bản chủ nghĩa với sư hũy diệt môi sinh của
nó không thể hình thành lịch sử văn hóa môi sinh mới, nhưng,
ngược lại thì, điều đó phải được coi là một triệu
chứng của giai đoạn cuối cùng của chủ nghĩa hư vô kỹ
thuật Phương Tây - mà chủ nghĩa này ngày càng thúc ép chúng
ta phải tạo ra một lịch sự văn hóa mang tính sinh thái môi
trường nhưng bản thân nó lại đặt dấu chấm hết cho lịch
sử của việc thống trị về kỹ thuật. Điều đó có nghĩa
là càng áp đảo nhiều thì càng kết thúc nhanh hơn.
Nếu
cái đề nghị của tôi về việc cần thiết cấp bách phải
đánh bại lịch sử mang tính hư vô của nền kinh tế tư bản
và hình thành một trang sử mới về sự đa dạng hài hòa
của những nền văn hóa sinh thái là đúng. Thì sau đó chính
chúng ta phải là những người tiên phong trong việc chuyển
đổi lịch sử của chúng ta từ chủ nghĩa hư vô trong quá
khứ đến tính sáng tạo như hiện nay. Nhưng phải làm thế
nào? Vì vậy những câu hỏi mà tôi đã nêu ra cho giáo sư
Fang và cũng tự hỏi chính mình, có thể được đúc kết
lại theo những thục ngữ mang tính triết lý hơn. Đó là hai
câu hỏi sau:
Làm
sao mà sự độc quyền mang tính chiếm đoạtt của kinh tế
tư bản lại có thể bị đánh bại trên toàn cầu - có lẽ
là do việc diệt tận gốc rể ý thức tập thể suy dồi của
chủ nghĩa hư vô kỹ thuật hiện đại khi nó được mỡ rộng
đến những điểm sâu nhất trong tiềm thức của chúng ta.
Làm
thế nào để hài hòa các văn hóa môi sinh thống nhất nhưng
đã đang được tạo ra khắp nơi trên thế giới - có thể
qua sự chuyển hóa trên cơ sơ bản chất cộng đồng của
đời sống hay là chiều kích số không của sự sống ‘sunyata’
để tạo ra một nền văn hóa môi sinh cộng đồng hài hòa
với những văn hóa môi sinh cộng đồng khác.
Để
hỏi hai câu hỏi đó một cách cấp bách hiện tại tôi xin
đề nghị tìm hiểu những bài học triết học và thực tiễn
trong sự chuyển hóa tôn giáo và lịch sử của chính chúng
ta: trước hết là từ một nhà sư Việt Nam ngày xưa. Làm
thế nào mà vị sư này đã thiết lập để chuyển đổi lịch
sử Trung Quốc từ Trung Cổ đến Hiện Đại, về một mặt,
và tiếp đến là từ một triết gia người Đức ngày nay
làm thế nào ông ta đã sống về mình để chuyển đổi quá
trình chuyễn đổi lịch sử hiện đại từ một Chủ Nghĩa
Hư Vô, Tư Bản Chủ Nghĩa và kỷ thuật qua một thực tiễn
môi sinh và cộng đồng của hữu thể về mặt khác. Như vậy
tham luận này sẽ gồm hai phần như sau:
Sự
chuyển hóa lịch sử Trung Quốc do thiền sư Việt Nam ngày
xưa là Khương Tăng Hội đã chuyển hóa.
Sự
chuyển hóa lịch sử hiện đại do triết gia người Đức
M. Heidegger chuyển hóa.
Để
kết luận tôi muốn rút ra một số bài học triết lý và
thực tiễn về sự chuyển hóa tôn giáo của chính chúng ta
từ hai trường phái Phật Giáo Cổ Điển và Thiên Chúa Giáo
hiện đại để làm nên sự chuyển đổi quá trình chuyển
đổi lịch sử của chúng ta:
Tập
chung vào tiềm thức hữu thể bây giờ và ở đây bằng cách
hành thiền để quan tâm tới và thoát ra khỏi tính tập thể
tiềm thức sâu xa nhất.
Sự
chuyển hóa trên cơ sở bãn chất cộng đồng của đời sống
hay là chiều kích số không của sự sống ‘sunyata’ từ
tính tập thể tiềm thức sâu xa nhất qua tính sáng tạo tự
do của nền văn hóa môi sinh và cộng đồng duy nhất của
chính anh.
Tự
tạo cho mình một nền văn hóa có tính cộng đồng và phù
hợp với sinh thái để truyền thông một cách hài hoa với
những nền văn hóa cộng đồng và môi sinh khác trên quả
đất của chúng ta.
Khi
đó và chỉ khi đó mà thôi chúng ta mới có thể chuyển đổi
được hữu thể bây giờ và ở đây của chính chúng ta trên
cơ sở bản chất cộng đồng của sự sống, hoặc là chiều
kích số không của sự sống ‘sunyata’ từ Chủ Nghĩa Hư
Vô, Tư Bản Chủ Nghĩa và kỹ thuật của thời đại củ sang
sự sáng tạo về môi sinh và cộng đồng của thời đại
mới. Tôi nghĩ là chính các Phật tử Việt Nam sẽ là những
người khởi đầu việc chuyển đổi hữu thể bây giờ và
ở đây của chúng ta từ sự độc quyền mang tính chiếm đoạt
của nền kinh tế Tư Bản Chủ Nghĩa sang sự hài hoa đa dạng
độc đáo của những nền văn hóa môi sinh - vì quí vị đã
phải chịu nhiều khổ đau của cuộc chiến tranh Đế Quốc
Chủ Nghĩa tàn phá và đã tự thoát ra được chính nó nhờ
vào việc là Phật tử chân chính.
Sự
chuyển hóa lịch sử Trung Quốc như đã được nhà sư Việt
Nam Khương Tăng Hội chuyển hóa.
Sự
chuyển hóa lịch sử hiện đại của chúng ta như đã được
triết gia người Đức, M. Heidegger chuyển hóa
Kết
Luận:
Tiến
tới sự chuyển hóa lịch sử hiện đại của Việt Nam do
những người Phật tử Việt Nam chuyển hoá.
Chú
thích
(1)
Xem Noritoshi Aramaki, “History and Buddhism in Creative Ages” trong
Zen Buddhism Today, No.1 (do Kyoto Seminar for religious philosophy, Hanazono
University, Kyoto xuat ban), 1983. Ở đó tôi đã cố gắng đề
suất một lý thuyết tổng quát để giải thích lịch sử
và tôn giáo làm thế nào liên hệ với nhau trong ba giai đoạn
lịch sử, Cổ Đại, Trung Đại, và Hiện Đại.
(2)
Vì những ý đó sẽ được bàn cãi trong bài tham luận này,
tôi đã nghĩ rằng lịch sử văn hóa toàn cầu mới phải là
lịch sử văn hóa toàn cầu môi sinh và từ đó tôi sẽ gọi
trong những gì tiếp theo cái mà giáo sư Fang gọi là một lịch
sử văn hóa toàn cầu là một lịch sử văn hóa môi sinh.