c
GIỚI
THỂ - GIỚI TƯỚNG
Hòa
thượng Kim Cang Tử, Tạp Chí Nghiên Cứu Phật Học Số 6 /1996
(Hà Nội)
Giới
pháp của Phật dạy để chúng sinh thụ trì được có Giới
thể mà tu hành được phúc lành lợi lạc giải thoát.
Giới thể
là thứ thiện nghiệp, nên cũng gọi là Nghiệp thể. Là hạt
nhân tốt rất mầu nhiệm cao quý nhất, trên thế gian không
thể có được. Y vào nghiệp nhân này mà tu tiến lên sẽ
này mầm đạo, sinh trưởng nên cây kết thành đạo quả,
lên các ngôi Hiền Thành sau này; Cực quả cao siêu là ngôi
Chính giác.
Khi đã bẩm
thụ đắc giới (thể) tiếp tục gìn giữ trọn vẹn, tu hết
đời này sang đời khác, bao giờ phúc đức và trí tuệ đều
tiến hơn lên, bởi hạt nhân giới lành ở trong tâm thức
của mình tu lên đến chừng mực nào, thì sẽ chứng được
những quả vị ấy; khi tu được phúc tuệ lưỡng toàn thì
thanh Phật đạo.
Những vị
tu về Thanh văn đạo:
Kinh Niết
Bàn Phật nói về Thanh văn giới có 4 bậc:
Ngũ giới
Bát giới
Thập giới
Cụ giới.
Nhưng chỉ
tỷ khiếu tăng trong phẩm giới Cụ túc là đứng đầu và
mới có quyền lãnh đạo đầy đủ việc Phật Pháp được.
Khi xả báo
thân thì bao nhiêu giới tướng Phật chế ra cho mà tu ở đời
đều không còn nữa, các vị Tỷ khiếu ni, Sa di, Sa di ni khi
hết đời cũng đầu hết giới.
Giới thể
thì từ khi bẩm đắc giới, không phạm giới trọng hay xả
giới, thì giới thể vẫn còn tồn tại. Nhưng vị phàm tăng
hay những vị chưa chứng quả Thánh A La Hán tịch đi, thức
thần rời thể xác theo nghiệp thể dẫn đi trong thời gian
7 x 7 = 49 ngày, đầu thai sang đời sau lại tu tiếp đến khi
xả hết kiến hoặc và tư hoặc, thì chứng Niết bàn giải
thoát sinh tử luân hồi.
Người trụ
tì Ngũ giới gìn giữ tốt, giới thể nguyên vẹn suốt đời,
đến các đời sau tu mãi cũng được siêu thăng từ thấp
đến cao.
Người không
thụ được ngũ giới suốt đời thì thụ giới Bát quan trai,
thụ trì từng ngày một, tích góp côngdần dần.
Tu nhân xuất
thế mới chứng được quả xuất thế, đi xuất gia vì có
giải thoát nghiệp mà chứng ngôi Thánh La Hán, là cực quả
cao nhất về Thanh văn đạo, mới cắt đứt vòng luân hồi
sinh tử. Sau khi chứng quả vẫn giữ hết thảy các điều
giới tướng to nhỏ, mà Phật đã chế ra được đầy đủ
tốt hơn hết, chứ không coi là không còn tác dụng.
Cho nên Luật
có câu:
“Chỉ có
bậc La Hán mới giữ được đầy đủ mọi giới lớn hơn
nhỏ của Phật dạy”
Thật thế,
giới Luật là “Thuỳ phạm tứ nghi, nghiêm chế tam nghiệp”.
Chả lẽ Đức Thánh Tăng cao siêu nhất của đạo Thanh Văn
mà lại cử chỉ nhố nhăng: đi, đứng, ngồi, nằm đều mất
nết, thân, khẩu, ý nghiệp không bằng người tầm thường,
thì còn ra Thánh hiền gì. Như vậy làm gì chính pháp?.
Khi Phật
mới thành đạo, chính Ngài thân độ các đệ tử xuất gia,
do kim khẩu của Phật nói một câu:
“Thiện
lai Tỷ khiếu. Tu phát tự lạc”
Trong đó
chỉ hai tiếng Thiện lai là giới thể của đệ tử đã phát
sinh thành đạo quả rồi, nên râu tóc mới rụng hết ngay
(nếu ai không đắc đạo ngay khi ấy, thì không được hưởng
tiêu chuẩn Phật độ Thiện lai mà Phật chỉ thuyết pháp
không thôi).
Đã đắc
đạo quả lên bậc Hiền Thánh, thì lúc nào cũng vẫn tốt
nguyên, không làm điều trái ác biểu thị hoàn toàn Nghiệp
thể.
Trong thời
kỳ đó Phật chỉ thuyết mấy câu giới kinh tóm tắt, răn
dạy cho tất cả các đệ tử mà thôi.
Qua 12 năm
sau, đạo Phật thịnh mạnh người tu xuất gia đông đúc,
tín đồ số lượng ngày càng rất nhiều, lợi lộc ngày càng
lắm, những vị phàm tăng (với khi Phật cho phép Ngài Át Nan
độ ni), thì cả sư ni do kiến cảnh sinh tâm phạm các điều
không hay, ngày càng nặng nề, Phật vì hộ thế cơ hiềm và
cho khỏi tổn thương giới thể, cho nên tuỳ phạm tuỳ chế
những điều giới cấm (giới tướng), nếu ai huỷ phạm giới
nào thì phải sám hối ngay, hầu hết phá giới không tiến
đạo được, lại còn bị tội phạm giới, chứ còn nói gì
đến đắc đạo chứng quả được nữa.
Sau khi Phật
đã chế ra các điều giới của hàng Thanh văn các người
muốn đi xuất gia làm Tăng làm Ni đều phải làm theo thụ
giới và trì giới. Ngay thời Phật còn ở đây cũng cậy,
vì không còn thụ Thiện lai ở Phật được nữa; từ đấy
trở đi chỉ có chư Tăng thụ giới cho nhau:
Giới tử
làm lễ Tăng xin cầu giới, giới sư truyền giới pháp cho.
“Yết ma đắc xứ sở” mới được.
Ngay có vị
thượng căn giác ngộ đắc đạo rồi mới đi xuất gia, cũng
phải đăng đàn thụ giới. Hãy coi ngài Huệ Năng làm gương.
Nếu không
thụ giới không có giới thể vô lậu nhân mà chỉ tu phúc
suông, làm lành tất nhiên được phúc, nhưng là phúc thế
gian (hữu lậu), dù phúc to đến đâu, sinh lên cõi trời Phi
tưởng phi phi tưởng cao tột đỉnh Tam giới - nhưng nhân quả
bất thất hưởng hết phúc ở cõi trời đó lại phải đoạ
xuống chứ không thể thoát được. Hãy coi sự tích vị đại
tiên Uất Đầu Lam Phất tự hiểu. Khi ông hưởng hết phúc
lớn của mình đã tu ở đời làm người kiếp trước, liền
lại sa xuống làm loài sâu bọ trong cái bờm của ngựa!
Còn như giới
Bồ tát của Đại thừa thì có phân biệt với Thanh văn. Giới
Thanh văn là thân giới, giới Bồ tát là tâm giới.
Cực quả
Thanh văn chỉ ngang bằng ngôi trụ thứ bảy của hàng Biệt
giáo (ngôi Hiền) Bồ tát. Từ ngôi trụ thứ tám trở lên
ngôi Diệu Giác (ngôi Thánh đại Bồ tát) thì còn cách cao
xa lắm.
Thanh văn
Phật có chế giới nào thì thụ trì giới ấy.
Bồ tát là
tính giới nên chia ra bằng nào điều cũng là tính giới cả.
Giới Bồ
tát thì từ đời kiếp quá khứ qua Đức Phật Lư Sá Na trao
truyền đức Phật Thích Ca, đức Thích Giáo chủ Ngài lại
trùng tuyên liền một lúc cả giới trọng liền giới khinh
ngay sau khi vừa Thành đạo, mọi người đi qua đều không
biết cứ tưởng ngài ngồi Thiền định ở gốc cây Bồ đề.
Sau ai muốn thụ giới Bồ tát thì bái thỉnh Ngài làm ngôi
Hoà thượng truyền giới Đại thừa cho, sau khi Ngài vào Niết
bàn phép đó vẫn làm như vậy.
Giới Thanh
văn chỉ được một phần đạo nào, dù quên dù nhớ đã
có thụ giới rồi nhưng hiện đời vẫn phải thụ giới.
Giới Bồ
tát đời trước đã thụ được thì đời đời kiếp kiếp,
giới thể vẫn còn tồn tại, nếu có thụ giới nữa cũng
không phải chỉ là mới đắc giới (trừ đời trước đã
có một đời phạm trọng, xả giới, mất Bồ đề tâm).
Đời hiện
sinh dù chưa gặp hay không gặp đàn hợp duyên thụ giới cũng
hiện hành giới pháp được liền.
Giới Thanh
văn chủ yếu hộ thế cơ hiềm gây lòng tin kính cho nhân dân,
cho nên lúc tịch chỉ có đơn thuần nghiệp thể.
Giới Bồ
tát thì khi thụ thân khác, cả các giới trọng khinh hợp nhất
với thức thần tuỳ loại thụ sinh không chỉ cứ thân người
sáu căn đầy đủ toàn thân nguyên lành mới được thụ như
Thanh văn.
Vì giới
Bồ tát là Phật tính giới. Kinh Phạm Võng dạy:
“Nhất thiết
chúng sinh giai hữu Phật tính, nhất thiết ý thức sắc tâm
thị tình thị tâm gia nhập Phật tính giới trung”.
Tuy có Phật
tính, nếu không thụ giới vẫn không có giới, nên vẫn phải
thụ giới Bồ tát mới thành Phật tính giới. Như thế đủ
biết Phật tính giới là tối thượng, độc nhất vô song,
vì giới thể Bồ tát mới thành Phật được.
Bồ tát khi
thụ giới đã có đủ 58 giới cả trọng liền khinh ngay. Việc
hoằng đạo lợi sinh cần phải rất nhiều giới khác nữa.
Trì giới Thi La Ba La Mật, Lục độ, vạn hạnh.
Tạm tụ
đại giới: Chỉ Ác giới, Tác thiện giới, Độ sinh giới.
Tiếp Luật nghi giới, tiếp Thiện pháp giới, tiếp chúng sinh
giới. Định cộng giới, Đạo cộng giới.
Bồ tát xuất
gia làm Tăng phải trì cả giới Thanh văn. Vì cõi Sa bà Thanh
văn là chính nên phải hộ trì giới của Thanh văn.
Hết thảy
thứ giới đều thúc liễm cái tâm, cho nên Kinh Lăng Nghiêm
dạy:
“Tiếp tâm
là Giới, nhân Giới sinh Định, nhân Định phát Tuệ”.
Trong Luật
tạng nói:
“Chỉ có
Phật là hoàn toàn căng trì cả Tam thừa giới luật thanh tịnh
tinh nghiêm nhất mà thôi”.
Vì lúc nào
cũng như lúc nào không thể sơ suất.
Nếu hoằng
đạo, muốn tận độ chúng sinh mà thân tâm mình lại không
có giới pháp trang nghiêm pháp thân thì sao mà nghe được?
Sư Tăng
sánh hàng cùng Tam Bảo, nhân thiên sư phạm, trong tâm vô hình
thế nào không biết, bề ngoài hành vi không tốt, không nghiêm,
thì còn ai kính tôn trọng noi theo.
Có người
lại “chê học Luật là Tiểu thừa, khinh trì giới là chấp
tướng”. Lại có người nói “Đã tu được thì thôi cần
gì giới luật”. Như thế đều là không hiểu ý hay và sự
cần thiết của giới luật.
Luật là
cái gốc của Đại Tiểu thừa muốn tu giỏi pháp môn gì chăng
nữa, màkhông giữ được giới luật, dù đến diệu ngộ
đắc pháp hiện tiền cũng đều là ma nghiệp cả.
Đã gọi
là “Trì nhi bất chấp”. Chấp trược phải lìa bỏ, nhưng
nghiêm trì thì Thánh phàm đồng tuân.
Thiền là
Phật tâm, giới là Phật hạnh. Giới tướng hộ trì và nuôi
nghiệp đề chứng được đạo quả, thì sao lại bỏ giới
không có tác dụng?
Ngay Ngài
Tân Đầu Lư đã đắc đạo quả A La hán rồi, chỉ vì thất
uy nghi một chút mà bị Phật đuổi đi biệt xứ sang hai châu
khác; chỉ khi Phật vào Niết bàn rồi mới trở về Nam Diêm
Phù Đề, hữu danh vô hình, cùng 16 vị Thánh Tăng mà bảo
vệ đạo Phật, chứng minh cho trai chủ đấy thì biết. Cho
nên dù Thánh dù phàm cũng không lúc nào coi thường mà lìa
bỏ Giới tướng được.
Kinh Bảo
Tích dạy:
“Dù xây
dựng ngôi chùa tháp toàn bằng vàng, bạc, lưu li, pha lê, xà
cừ, xích châu, mã não, to cao lên đến cõi trời Tam thập
tam Thiên, không bằng một ngày tĩnh toạ trì giới trong sạch
cao quý là đệ nhất cùng dàng đức Như Lai”.
|