Phẩm
Nhập Pháp Môn Bất Nhị
Thứ
Chín
Bấy
giờ, Duy Ma Cật bảo các Bồ Tát rằng:
-Các nhơn giả!
Bồ Tát làm sao nhập pháp môn bất nhị? Hãy tùy sở ngộ
của mình mà nói ra.
Trong hội có
Bồ Tát tên là Pháp Tự Tại nói:
-Các nhơn giả!
Sanh diệt là nhị. Pháp vốn chẳng sanh, nay cũng chẳng diệt.
Ðắc Vô Sanh Pháp Nhẫn này, gọi là nhập pháp môn bất nhị.
Ðức Thủ Bồ
Tát rằng:
-Ngã với sở
là nhị. Vì có ngã mới có sở. Nếu chẳng có ngã thì chẳng
ngã sở. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Bất Thuấn Bồ
Tát rằng:
-Thọ với chẳng
thọ là nhị. Nếu pháp chẳng thọ thì bất khả đắc, vì
bất khả đắc nên vô thủ xả, vô tác, vô hành. Ấy là nhập
pháp môn bất nhị.
Ðức Ðảnh Bồ
Tát rằng:
-Cấu với tịnh
là nhị. Nếu thấy thật tánh của cấu, thì tướng chẳng
tịnh, cũng là thuận theo tướng diệt. Ấy là nhập pháp môn
bất nhị.
Thiện Túc Bồ
Tát rằng:
-Ðộng với niệm
là nhị. Bất động thì vô niệm, vô niệm thì chẳng phân
biệt. Thông đạt lý này là nhập pháp môn bất nhị.
Thiên Nhãn Bồ
Tát rằng:
-Nhất tướng
vô tướng là nhị. Nếu biết nhất tướng tức là vô tướng,
cũng chẳng chấp vô tướng, vào nơi bình đẳng. Ấy là nhập
pháp môn bất nhị.
Diệu Tý Bồ
Tát rằng:
-Tâm Bồ Tát,
tâm Thanh Văn là nhị. Kẻ quán tâm tướng vốn không, như
huyễn hóa, thì chẳng có tâm Bồ Tát, tâm Thanh Văn. Ấy là
nhập pháp môn bất nhị.
Phất Sa Bồ Tát
rằng:
-Thiện với bất
thiện là nhị. Nếu chẳng khởi thiện, bất thiện thì vào
nơi vô tướng. Kẻ thông đạt lý này là nhập pháp môn bất
nhị.
Sư Tử Bồ Tát
rằng:
-Tội với phước
là nhị. Nếu thông đạt tánh tội, thì với tánh phước chẳng
khác. Kẻ dùng trí huệ Kim Cang thấu liễu tướng này vốn
chẳng trói mở. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Sư Tủ Ý Bồ
Tát rằng:
-Hữu lậu vô
lậu là nhị. Nếu chứng được các pháp bình đẳng thì chẳng
khởi niệm lậu và vô lậu, chẳng chấp nơi tướng, cũng
chẳng trụ nơi vô tướng. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Tịnh Giải Bồ
Tát rằng:
-Hữu vi vô vi
là nhị. Nếu lìa tất cả số lượng, tâm như hư không, thì
trí hụệ trong sạch, chẳng có chướng ngại. Ấy là nhập
pháp môn bất nhị.
Na La Diên Bồ
Tát rằng:
-Thế gian xuất
thế gian là nhị. Thế gian tánh không tức là xuất thế gian,
ở trong đó chẳng nhập chẳng xuất, chẳng trào chẳng tan.
Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Thiện Ý Bồ Tát
rằng:
-Sanh Tử Niết
Bàn là nhị. Nếu thấy tánh sanh tử thì chẳng có sanh tử,
chẳng trói chẳng mở. Vậy chẳng sanh tử cũng chẳng Niết
Bàn. Kẻ hiểu như thế là nhập pháp môn bất nhị.
Hiện Kiến Bồ
Tát rằng:
-Tận với bất
tận là nhị. Pháp nếu cứu cánh, thì tận và bất tận đều
là tướng vô tận. Tướng vô tận tức là không. Không thì
chẳng có tướng tận và bất tận. Ngộ nhập như thế, là
nhập pháp môn bất nhị.
Phổ Thủ Bồ
Tát rằng:
-Ngã với vô ngã
là nhị. Ngã còn bất khả đắc, phi ngã làm sao đắc. Kẻ
thấy thật tánh của ngã thì chẳng khởi nhị pháp. Ấy là
nhập pháp môn bất nhị.
Ðiện Thiên Bồ
Tát rằng:
-Minh với vô minh
là nhị. Thật tánh của vô minh tức là minh. Minh cũng bất
khả đắc, lìa tất cả số lượng. Ở trong đó bình đẳng
chẳng khác. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Hỷ Kiến Bồ
Tát rằng:
-Sắc với không
là nhị. Sắc tức là không. Chẳng phải sắc diệt rồi mới
không. Tánh sắc tự không. Thọ, tưởng, hành, thức cũng thế.
Ngũ uẩn với không là nhị. Ngũ uẩn tức là không. Chẳng
phải ngũ uẩn diệt rồi mới không. Tánh ngũ uẩn tự không.
Thấu đạt lý này là nhập pháp môn bất nhị.
Minh Tướng Bồ
Tát rằng:
-Tứ đại khác
với không đại là nhị. Tánh tứ đại tức là tánh không
đại. Như quá kứ, vị lai tánh không, thì hiện tại cũng
không. Nếu biết thật tánh chư đại như thế, là nhập pháp
môn bất nhị.
Diệu Ý Bồ Tát
rằng:
-Nhãn với sắc
là nhị. Nếu ngộ biết tánh nhãn, nơi sắc chẳng khởi tham
sân si gọi là tịch diệt. Cũng thế, nhĩ - thanh, tỷ - hương,
thiệt - vị, thân - xúc, ý - pháp là nhị. Nếu ngộ biết
tánh lục căn, nơi lục trần chẳng khởi tham sân si gọi là
tịch diệt. An trụ trong đó là nhập pháp môn bất nhị.
Vô Tận Ý Bồ
Tát rằng:
-Bố thí với
hồi hướng nhất thiết trí là nhị. Tánh bố thí tức là
tánh hồi hướng nhất thiết trí. Cũng thế, trì giới, tinh
tấn, nhẫn nhục, thiền định, trí huệ với hồi hướng
nhất thiết trí là nhị. Tánh của sáu Ba La Mật tức là tánh
hồi hướng nhất thiết trí. Kẻ ở trong đó ngộ nhập nhất
tướng là nhập pháp môn bất nhị.
Thâm Huệ Bồ
Tát rằng:
-Không với Vô
tướng, Vô tác là nhị. Không tức vô tướng, vô tướng tức
vô tác. Ba cửa giải thoát này: không với vô tướng, vô tác
nghĩa là vô tâm, ý, thức. Một cửa giải thoát tức ba cửa
giải thoát. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Tịch Căn Bồ
Tát rằng:
-Phật Pháp Tăng
là nhị. Phật tức Pháp, Pháp tức Tăng. Tam bảo đều là
tướng vô vi, bằng như hư không. Tất cả pháp cũng thế.
Kẻ hành theo pháp này là nhập pháp môn bất nhị.
Tâm Vô Ngại Bồ
Tát rằng:
-Thân với thân
diệt là nhị. Thân tức là thân diệt. Tại sao? Kẻ thấy
thật tướng của thân thì chẳng thấy có thân và thân diệt.
Thân và thân diệt chẳng hai chẳng khác. Ðối với pháp chẳng
khác này chẳng khiếp sợ. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Thượng Thiện
Bồ Tát rằng:
-Thân khẩu ý
nghiệp là nhị. Tam nghiệp ấy đều là tướng vô tác. Vậy
thân vô tác, tức khẩu vô tác. Khẩu vô tác, tức ý vô tác.
Tướng vô tác của tam nghiệp này là tướng vô tác của tất
cả pháp. Kẻ có trí huệ tùy thuận tướng vô tác như thế,
là nhập pháp môn bất nhị.
Phước Ðiền
Bồ Tát rằng:
-Phước hạnh,
tội hạnh, bất động hạnh là nhị. Thật tánh của ba hạnh
tức là tánh không. Tánh không thì chẳng phước hạnh, tội
hạnh và bất động hạnh. Vậy, chẳng sanh khởi ba hạnh là
nhập pháp môn bất nhị.
Hoa Nghiêm Bồ
Tát rằng:
-Do ngã khởi nhị
là nhị. Kẻ thấy được thật tướng của ngã thì chẳng
khởi nhị pháp. Chẳng trụ nơi nhị pháp thì chẳng có năng
biết và sở biết. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Ðức Tạng Bồ
Tát rằng:
-Có tướng sở
đắc là nhị. Nếu vô sở đắc thì chẳng thủ xả, cũng
chẳng kẻ thủ xả. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Nguyệt Thượng
Bồ Tát rằng:
-Tối với sáng
là nhị. Chẳng tối chẳng sáng thì chẳng có nhị. Tại sao?
Như nhập định Diệt Thọ Tưởng thì chẳng có tối sáng.
Tất cả pháp tướng cũng thế. Kẻ nhập nơi bình đẳng là
nhập pháp môn bất nhị.
Bảo Ấn Thủ
Bồ Tát rằng:
-Ưa Niết Bàn,
chán thế gian là nhị. Nếu chẳng ưa Niết Bàn, chẳn chán
thế gian thì chẳng có nhị. Tại sao? Hễ có trói mới có
mở. Nếu vố chẳng trói thì ai cần mở? chẳng trói chẳng
mở, thì chẳng ưa chẳng chán. Ấy là nhập pháp môn bất
nhị.
Châu Ðảnh Vương
Bồ Tát rằng:
-Chánh đạo tà
đạo là nhị. Kẻ trụ nơi chánh đạo thì chẳng nên phân
biệt tà chánh. Lìa hai thứ này là nhập pháp môn bất nhị.
Lạc Thập Bồ
Tát rằng:
-Thật với chẳng
thật là nhị. Kẻ thấy thật tướng còn chẳng thấy có thật,
huống là chẳng thật. Tại sao? Thật tường chẳng phải là
sở thấy của nhục nhãn, có huệ nhãn mới thấy được.
Mà huệ nhãn này thì chẳng có thấy với chẳng thấy. Ấy
là nhập pháp môn bất nhị.
Các Bồ Tát mỗi
mỗi đã nói xong như trên, rồi hỏi Văn Thù: Thế nào là
nhập pháp môn bất nhị của Bồ Tát?
Văn Thù đáp:
-Theo ý tôi, nơi
tất cả pháp vô ngôn vô thuyết, vô thị vô thức, lìa nơi
vấn đáp. Ấy là nhập pháp môn bất nhị.
Khi đó Văn Thù
hỏi Duy Ma Cật rằng:
-Chúng tôi mỗi
mỗi đã tự nói xong. Nay đến lượt Nhơn giả nói: "Thế
nào là nhập pháp môn bất nhị của Bồ Tát?"
Duy Ma Cật im lặng.
Văn Thù tán thán rằng:
-Lành thay! Lành
thay! Cho đến chẳng có văn tự, lời nói mới là chơn nhập
pháp môn bất nhị.
Khi thuyết phẩm
này rồi, ở trong chúng có năm ngàn vị Bồ Tát đều nhập
pháp môn bất nhị, đắc Vô Sanh Pháp Nhẫn.