Phẩm
19: Dược Xoa Đại Tướng
Vào
lúc bấy giờ, đại tướng Dược xoa là Chánh liễu tri, cùng
với chư thần hai mươi tám bộ Dược xoa, ở trong đại hội
cùng nhau đứng dậy khỏi chỗ họ ngồi, vắt vạt áo của
vai bên phải, gối bên phải quì xuống chấm đất, chắp tay
hướng về đức Thế tôn mà thưa, bạch đức Thế tôn, hoặc
hiện tại, hoặc vị lai, ở thành thị, ở làng xóm, ở chằm
núi, ở rừng hoang, ở cung điện vua, ở tăng trú xứ, ở
bất cứ chỗ nào mà bản kinh vua Ánh sáng hoàng kim này quảng
bá đến, thì, bạch đức Thế tôn, con, đại tướng Chánh
liễu tri, cùng chư thần hai mươi tám bộ Dược xoa, đều
đến chỗ ấy, cùng ẩn mình đi, tùy chỗ mà hộ vệ cho vị
thuyết pháp khỏi suy tổn, hưởng yên vui; hộ vệ cho những
người nghe pháp, bất kể nam hay nữ, đồng nam hay đồng nữ,
mà đối với bản kinh vua này dầu chỉ tiếp nhận ghi nhớ
một bài chỉnh cú bốn câu, hoặc một câu có nghĩa, hoặc
cái tên của bản kinh vua này mà thôi, hoặc một danh hiệu
Thế tôn hay một danh hiệu Bồ tát trong bản kinh vua này mà
phát tâm xưng niệm tôn kính hiến cúng, thì con hộ vệ, thu
nhận, làm cho khỏi tai nạn, rời khổ được vui.
Bạch
đức Thế tôn, tại sao tên con là Chánh liễu tri, [thấu hiểu
chính xác]? Điều này thì chính đức Thế tôn đích thân làm
chứng cho con. Con biết các pháp, con hiểu các pháp. Tùy các
pháp có gì, như các pháp là gì (87) thì, bạch đức Thế tôn,
con thấu hiểu cả. Con có ánh sáng trí tuệ khó lường, có
ánh đuốc trí tuệ khó lường, có việc làm trí tuệ khó
lường, có cái khối trí tuêể khó lường, nên đối với
lĩnh vực trí tuệ khó lường con thông suốt được cả. Bạch
đức Thế tôn, vì đối với các pháp con biết chính xác,
hiểu chính xác, ngộ chính xác, có năng lực chính xác quan
sát, nên bạch đức Thế tôn, con tên là đại tướng Chánh
liễu tri. Do yếu tố này mà con làm cho người thuyết pháp
ngôn từ hùng biện đều cụ túc trang nghiêm, lại làm cho
sinh khí nhập vào qua lỗ chân lông nên toàn hảo tất cả
thể lực sung mãn, uy thần mạnh mẽ, trí quang khó lường;
được ký ức chính xác nên không có khuất phục, được
thể lực gia tăng nên không có suy tổn, được giác quan thư
thái nên thường sinh hoan hỷ; và vì vậy mà quảng bá kinh
vua này trong đại lục Thiệm bộ cho những người gieo trồng
thiện căn và tu tạo phước nghiệp nơi vô số chư vị Thế
tôn, chứ không để ẩn mất mau chóng. Những người này lắng
nghe kinh vua này thì được cái ánh trí tuệ nan tư nghị và
được cái khối phước trí vô số lượng; và trong thì vị
lai thì vô số kiếp thường được thụ hưởng hạnh phúc
vượt bậc trong nhân loại chư thiên, được gặp chư vị
Thế tôn, được mau chứng vô thượng bồ đề, đặc biệt
không còn đi qua những nỗi tối khổ trong ba nẻo đường
dữ của lĩnh vực Diêm la.
Bấy
giờ đại tướng Chánh liễu tri thưa rằng, bạch đức Thế
tôn, con có một minh chú, xin đích thân tự trình bày trước
đức Thế tôn, để thương tưởng lợi ích cho bao chúng sinh:
Nam mô Bút đa da, nam mô Đa ma da, nam mô Săm ga da, nam mô Brắt
ma da, nam mô In đra da, na ma hơ cha tu năm, ma ha ra ja năm, tát
da tha, hi ri, hi ri, mi li, mi li, Gau ri, Ma ha gau ri, Găn đa ri,
Ma ha găn đa ri, Đra vi đi, Ma ha đra vi đi, đăn đa, khu kun tê,
ha, ha, ha, ha, ha, hi, hi ,hi, hi, hi, hô, hô, hô, hô, hô, ha la,
đa ma, ku đa mê, cha, cha, cha, cha, chi, chi, chi, chi, chu, chu, chu,
chu, chăn đê soa ra, sít kha ra, sít kha ra, út tít ta hi, ba ga
văn, săm chin ja da, soa ha. (Namo Buddhaya, namo Dharmaya, namah Samghaya,
namo Brahmaya, namo Indraya, namah caturnam mahasjanam, tadyatha hiri hiri
mili mili Gauri Mahagauri Gandhari Mahagandhari Dravidi Mahadravidi danda
khukunte ha ha ha ha ha, hi hi hi hi hi, ho ho ho ho ho, hala dhana kudame,
ca ca ca ca, ci ci ci ci, cu cu cu cu, candesvara sikhara sikhara uttistahi
bhagavan saceinjaya svaha).
Bạch
đức Thế tôn, ai thọ trì được minh chú này thì con cung
phụng đủ cả đồ dùng để sống để vui, cung cấp ẩm
thực, y phục, hoa quả, trân bảo, hoặc cầu con trai con gái,
cầu bạc vàng trân bảo, hay cầu những chuỗi ngọc, con cung
phụng cho cả, không để nguyện cầu mà thiếu thốn. Minh
chú này có uy lực cực lớn. Trì tụng minh chú này thì con
đến mau chỗ người ấy, làm cho toại ý mà không có gì trở
ngại. Trì tụng minh chú này thì phải biết cách thức. Ấy
là trước hết vẽ tượng con trên một mặt phẳng, cao bốn
năm thước xưa, tay cầm mâu thử (88) . Trước tượng này
làm cái đàn bốn hướng, đặt bốn cái bình trong đựng đầy
nước
mật hay nước đường. Rồi xoa hương liệu, đốt hương liệu,
và hiến những vòng hoa. Trước đàn để cái lò đất, trong
để tro nóng có lửa mà đốt tô ma giới tử. Tụng minh chú
trên một trăm tám biến, mỗi biến đốt một lần. Cho đến
lúc con, đại tướng Chánh liễu tri, tự đến biểu hiện
bản thân, hỏi người tụng chú, rằng cần gì thì cứ nói.
Con tức khắc tùy lời người ấy nói mà làm cho thỏa mãn.
Cần bạc vàng, cần kho tàng ẩn trong lòng đất, cần thần
tiên lướt không gian mà đến, cần thiên nhãn thông, cần
tha tâm thông, tất cả sự cần cầu như vậy để lợi ích
chúng sinh thì tùy ý thành tựu, cho đến làm cho chúng sinh
diệt phiền não, chứng giải thoát, cũng thực hiện được
cả.
Bấy
giờ đức Thế tôn bảo đại tướng dược xoa Chánh liễu
tri, rằng lành thay đại tướng. Đại tướng có thể lợi
ích chúng sinh như vậy, tuyên thuyết minh chú để hộ vệ
chánh pháp, phước lợi thật vô biên.