Phẩm
20: Vương Pháp Chính Luận
Bấy
giờ nữ thần đại địa tên Kiên lao địa thần, ở trong
đại hội lại từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ ngang
chân đức Thế tôn, chắp tay cung kính mà thưa, bạch đức
Thế tôn, trong mọi quốc gia, những người làm quốc vương,
nếu không có chánh pháp thì không thể quản trị quốc gia,
an dưỡng quốc dân, bảo đảm bản thân ngồi lâu vương vị.
Kính xin đức Thế tôn từ bi thương tưởng, dạy cho con nghe
về vương pháp chính luận, chủ yếu của sự quản trị quốc
gia. Để cho các vị quốc vương nghe được chánh pháp này
thì tuân hành đúng như huấn dụ, đem chánh pháp mà hoá cải
quốc dân, làm cho ngôi vua an ninh, quốc dân lợi lạc. Lúc
ấy, ở trong đại hội, đức Thế tôn bảo Kiên lao địa
thần, địa thần hãy nghe cho kyծ Quá khứ có quốc vương
tên là Lực tôn tràng. Quốc vương có thái tử tên Diệu tràng.
Đăng quang không bao lâu, phụ vương bảo Diệu tràng, có vương
pháp chính luận tên là Pháp của trời dạy. Trước đây ta
đăng quang làm quốc vương, thì phụ vương của ta tên Trí
lực tôn tràng đã dạy cho ta chính luận ấy. Ta y theo nên
khéo quản trị quốc gia trong hai mươi ngàn năm, ta nhớ không
hề mống lên một ý nghĩ làm điều phi pháp. Ngày nay con cũng
phải như vậy. Đừng đem điều phi pháp mà quản trị quốc
gia. Vương pháp chính luận là gì, con hãy nghe cho khéo, ta sẽ
nói cho. Thế rồi quốc vương Lực tôn tràng liền nói cho
con về chính luận ấy, bằng những chỉnh cú sau đây.
(1)
Tôi nói vương pháp luận
lợi
lạc bao sinh linh,
để
loại trừ hoài nghi
và
loại bỏ lỗi lầm.
(2)
Tất cả các thiên chủ
cùng
với các nhân vương
nên
sinh tâm hoan hỷ
chắp
tay nghe tôi nói.
(3)
Xưa bộ chúng chư thiên
họp
tại Kim cương sơn,
bốn
Thiên vương đứng dậy
xin
hỏi Đại phạn vương.
(4)
Đại phạn vương tối tôn
tự
tại nhất chư thiên,
xin
thương tưởng chúng tôi
loại
trừ giúp hoài nghi.
(5)
Làm sao ở nhân loại
mà
được gọi là trời?
lại
vì lý do nào
mà
gọi là con trời?
(6)
Tại sao sinh nhân gian
một
mình làm nhân vương?
rồi
sao tại chư thiên
lại
được làm thiên chủ?
(7)
Người hộ vệ thế giới
hỏi
Đại phạn vương rồi,
Đại
phạn vương bấy giờ
liền
nói cho họ nghe.
(8)
Người hộ vệ thế giới,
vì
ích lợi bao kẻ
mà
hỏi phép trị nước,
ta
nói, hãy lắng nghe.
(9)
Do lực thiện nghiệp cũ
sinh
thiên làm thiên chủ;
lại
ở trong nhân loại
làm
quốc vương thống lĩnh.
(10)
Chư thiên cùng da hộ
mới
nhập vào thai mẹ,
khi
ở trong thai mẹ
chư
thiên vẫn giữ gìn.
(11)
Dẫu sinh trong nhân loại
tôn
hơn nên gọi trời,
do
chư thiên hộ vệ
nên
được gọi con trời.
(12)
Chúa trời Đao lợi thiên
phân
sức giúp nhân vương,
và
tất cả chư thiên
cũng
giúp sức tự tại.
(13)
Loại trừ mọi phi pháp
không
cho sinh ác nghiệp,
dạy
người tu điều thiện
để
họ sinh chư thiên.
(14)
Nhân loại, a tô la,
càn
thát bà vân vân,
la
sát, chiên trà la,
cùng
giúp đến nửa sức.
(15)
Cha mẹ giúp nửa sức
để
bỏ ác làm lành,
chư
thiên càng hộ trì
chỉ
cho thấy phước báo.
(16)
Nếu tạo tác ác nghiệp
thì
ngay trong hiện tại
chư
thiên đã không giúp
chỉ
cho thấy ác báo.
(17)
Quốc dân tạo ác nghiệp,
quốc
vương không cấm đoán,
thế
là phi chánh pháp
không
đúng cách trị đuổi.
(18)
Thấy ác mà không chận,
phi
pháp tự tươi lớn,
thế
là trong vương quốc
gian
trá ngày càng nhiều.
(19)
Quốc vương thấy quốc dân
làm
ác mà không ngăn,
thì
chư thiên Đạo lợi
cùng
sinh ra phẫn nộ.
(20)
Nên quốc chính thương tổn
dối
trá lan khắp nước,
bị
ngoại thù xâm lược
hủy
diệt cả vương quốc.
(21)
Nhà ở với đồ dùng
tài
sản đều tan hoang,
nịnh
và láo đa dạng
chiếm
đoạt hại lẫn nhau.
(22)
Do Pháp mới làm vua,
mà
không tuân hành Pháp,
quốc
dân phải tan rã
như
hồ sen voi dẫm.
(23)
Gió dữ nổi lên mãi,
mưa
dữ đổ trái mùa,
yêu
tinh lắm biến quái,
nhật
nguyệt thực tối mờ.
(24)
Ngũ cốc cùng hoa quả
trái
hạt đều hư hỏng,
quốc
gia bị đói khát
vì
vua bỏ chánh pháp.
(25)
Vua mà bỏ chánh pháp
đem
phi pháp dạy dân,
thì
ở cung điện mình
chư
thiên vẫn lo rầu.
(26)
Những vị thiên vương ấy
cùng
nhau nói như vầy,
vua
mà làm phi pháp,
phe
ác hùa với nhau.
(27)
Thì ngôi vua bất an,
chư
thiên cùng phẫn nộ,
chư
thiên mà phẫn nộ,
quốc
gia ấy bại vong.
(28)
Giáo dục bằng phi pháp
lan
tràn trong quốc gia,
thì
đấu tranh gian dối,
thì
bịnh dịch hoành hành.
(29)
Thiên chủ không hộ vệ,
chư
thiên khác cũng bỏ,
quốc
gia sẽ diệt vong,
quốc
vương bị khổ ách.
(30)
Cha mẹ và vợ con
anh
em và chị em
đều
bị khổ biệt ly,
đến
nỗi phải mất mạng.
(31)
Biến quái và sao sa,
nóng
như hai mặt trời,
giặc
thù đến từ ngoài,
quốc
dân phải tan hoang.
(32)
Đại thần cả nước trọng
thì
chết oan chết uổng,
đến
voi ngựa vân vân
cũng
tản mát sạch không.
(33)
Giặc giã khắp mọi nơi,
dân
chết vì phi pháp,
ác
quỉ thì xâm nhập,
bịnh
dịch thì hoành hành.
(34)
Tối đại thần trong nước,
cùng
các vị phụ tướng,
lòng
đầy những dua nịnh,
cùng
nhau làm phi pháp.
(35)
Thấy kẻ làm phi pháp
mà
yêu mến kính nể,
thấy
người làm thiện pháp
lại
hành hạ khổ sở.
(36)
Do yêu nể kẻ ác
mà
hành hạ người lành,
nên
tinh tú, phong, vũ,
không
còn thuận thời tiết.
(37)
Ba điều xấu ấy sinh
thì
chánh pháp ẩn mất,
con
người hết tươi sáng,
màu
mở đất cũng mất.
(38)
Vì nể ác khinh lành,
có
ba điều xấu nữa:
sương,
mưa đá trái mùa,
đói,
dịch, cùng lưu hành.
(39)
Lúa má với trái hạt
phẩm
chất đều tổn giảm,
thế
nên trong quốc gia
dân
đa số bịnh tật.
(40)
Những loại cây thổ sản
trước
đây là ngon ngọt,
nay
vì thế tổn giảm
đắng
chát không ra gì.
(41)
Trước đây lâm viên đẹp,
toàn
chỗ du ngoạn tốt,
nay
bỗng nhiên khô cằn,
ai
thấy cũng lo rầu.
(42)
Lúa, nếp, thứ chắc hạt,
phẩm
chất tiêu mất dần,
ăn
không còn thấy thích,
làm
sao tăng thể lực?
(43)
Dân chúng mất tươi sáng,
đẹp
và khỏe suy tàn,
ăn
với uống tuy nhiều,
vẫn
không làm sung sức.
(64)
Trong cả quốc gia ấy
mọi
tầng lớp quốc dân
ít
sức, không khoẻ mạnh,
làm
việc không kham năng.
(65)
Quốc dân nhiều bịnh hoạn
cơ
thể nhiều đau đớn,
quỉ
mị tràn khắp nơi
tùy
theo sinh la sát.
(66)
Vua mà làm phi pháp
thân
gần với kẻ ác,
thì
cả ba thế giới (89)
do
vậy suy tổn cả.
(67)
Vô số hiện tượng xấu
xuất
hiện trong quốc gia,
toàn
do thấy kẻ ác
bỏ
qua, không trị, đuổi.
(68)
Do chư thiên da hộ
được
làm vị quốc vương,
mà
không đem chánh pháp
bảo
vệ lấy quốc gia.
(69)
Nhưng người làm điều lành
thì
sẽ sinh chư thiên,
còn
kẻ làm điều ác
chết
đọa ba đường dữ.
(70)
Quốc vương mà buông thả
để
quốc dân làm ác,
thì
chư thiên Đao lợi
nóng
bức cả tâm trí.
(71)
Chư thiên dạy không nghe
cha
mẹ nói không cứ
thì
là người phi pháp
phi
vua phi hiếu tử.
(72)
Nếu trong quốc gia mình
thấy
ai làm phi pháp,
phải
trị phạt đúng phép
không
nên bỏ cho qua.
(73)
Thế nên hàng chư thiên
cùng
hộ trì vua ấy,
vì
vua diệt ác pháp
và
theo được thiện pháp.
(74)
Vua ấy trong đời này
đón
nhận quả báo tốt,
vì
đối với thiện, ác
biết
khuyên dân làm, bỏ.
(75)
Huấn thị thiện ác báo,
nên
làm vị quốc vương,
chư
thiên cùng hộ trì,
chư
thiên cùng tùy hỷ.
(76)
Do tự lợi lợi tha
trị
nước bằng chánh pháp,
nên
thấy kẻ dua nịnh
thì
phải trị đúng phép.
(77)
Giả sử mất ngôi vua,
gặp
cảnh ngộ mất mạng,
cũng
quyết không làm ác,
không
thấy ác bỏ qua.
(78)
Tai hại nặng nề nhất
cho
sự mất ngôi vua
là
toàn vì dua nịnh,
do
đó phải trị phạt.
(79)
Dua nịnh là dối trá
làm
tan nát quốc gia,
làm
thương tổn vương pháp,
như
voi vào vườn hoa.
(80)
Thiên chủ tức giận cả,
a
tô la cũng vậy,
ấy
là làm quốc vương
không
trị nước bằng Pháp.
(81)
Thế nên phải đúng phép
trị
phạt những kẻ ác,
cải
hóa bằng điều thiện,
chứ
không theo phi pháp.
(82)
Thà là mất thân mạng
không
theo bạn phi pháp,
với
thân với không thân
bình
đẳng nhìn tất cả.
(83)
Làm vị vua chánh pháp
không
thiên vị phe cánh,
thì
tiếng khen"vua pháp"
vang
cả trong ba cõi.
(84)
Chư thiên ở Đao lợi
hoan
hỷ mà nói rằng
vị
vua nhân loại này
chính
là con của ta.
(85)
Biết thiện hóa quốc dân,
biết
chánh pháp trị nước,
khuyến
hóa thực hành Pháp,
sẽ
sinh cung điện ta.
(86)
Chư thiên, chư thiên tử,
cùng
bộ chúng tô la,
do
vua hành hóa Pháp
mà
tâm họ hoan hỷ.
(87)
Chư thiên cùng hoan hỷ
hộ
trì cho vua ấy,
tinh
tú đi đúng ngôi,
nhật
nguyệt không sai độ.
(88)
Gió hòa đúng thời tiết,
mưa
ngọt thuận thời vụ,
thóc
trái khéo sinh, lớn,
quốc
dân không đói khát.
(89)
Tất cả hàng chư thiên
hay
ẩn mình cung vua
cầu
chúc cho nhà vua
quên
mình quảng bá Pháp.
(90)
Hãy tôn trọng Pháp bảo
mà
yên vui quốc dân,
hãy
thân thiết Pháp bảo,
phước
báo tự trang hoàng.
(91)
Thân quyến thường hoan hỷ
thường
lánh xa ác pháp:
đem
Pháp giáo dục người
thì
an lạc thường xuyên.
(92)
Làm cho cả quốc dân
tu
hành mười thiện nghiệp,
thì
cả nước sung túc,
thì
quốc gia thanh bình.
(93)
Vua mà hành hóa Pháp
thuần
hóa kẻ làm ác,
thì
được danh vọng tốt
vì
lợi lạc quốc dân.
Bấy
giờ đại hội, trong đó có các vị quốc vương, nghe đức
Thế tôn nói về chánh pháp quản trị quốc gia của quốc
vương xưa, ai cũng được sự tâm đắc hiếm có, cùng đại
hoan hỷ mà tin tưởng, tiếp nhận và phụng hành.