Phẩm
21: Thiện Sinh Luân Vương
Vào
lúc bấy giờ, đức Thế tôn vì cả đại hội nói về vương
pháp chính luận rồi, lại bảo, đại hội các người nên
lắng nghe. Như lai lại nói cho các người về một sự phụng
hành chánh pháp xưa kia của Như lai. Ngay lúc ấy đức Thế
tôn nói những lời chỉnh cú sau đây.
(1)
Như lai xưa kia
làm
vị luân vương,
bỏ
hết đại địa
và
cả đại dương,
đem
bao trân bảo
đầy
bốn đại lục
cung
kính hiến cúng
chư
vị Như lai.
(2)
Như lai xưa kia
trong
vô lượng kiếp,
vì
cầu pháp thân
tối
cực chân tịnh,
nên
bao bảo vật
đều
xả bỏ cả,
cả
đến thân mạng
cũng
không tiếc lẫn.
(3)
Trong thì quá khứ
khó
lường đời kiếp,
có
bậc đẳng giác
danh
hiệu Bảo kế;
sau
khi Ngài đã
nhập
vào niết bàn,
có
một vị vua
tên
là Thiện sinh.
(4)
Làm bậc luân vương
cả
bốn đại lục,
ngoại
biên đại dương
đều
qui phục cả;
vua
có hoàng thành
tên
Diệu âm nhạc,
vua
thường cư trú
nơi
hoàng thành ấy.
(5)
Đêm mộng thấy nói
phước
trí Như lai.
Thấy
có pháp sư
tên
là Bảo tích,
ngồi
nghiêm trên tòa
tựa
vầng thái dương,
diễn
giảng kinh mầu
Ánh
sáng hoàng kim.
(6)
Sau khi tỉnh mộng,
vua
rất hoan hỷ,
nỗi
hoan hỷ lớn
tràn
khắp cơ thể.
Đến
lúc trời sáng,
vua
ra hoàng cung,
đi
đến dà lam
của
chư Bí sô.
(7)
Luân vương tôn kính
cúng
thánh chúng rồi,
liền
hỏi các ngài :
trong
thánh chúng này
có
hay không có
pháp
sư Bảo tích
thành
tựu công hạnh
hóa
độ chúng sinh?
(8)
Bấy giờ Bảo tích,
vị
đại pháp sư,
cư
trú ở trong
một
cái tịnh thất,
chánh
niệm trì tụng
kinh
mầu Hoàng kim,
trang
nghiêm bất động,
thân
tâm vui đẹp.
(9)
Một vị Bí sô
hướng
dẫn luân vương
đến
chỗ cư trú
của
ngài Bảo tích,
thấy
trong tịnh thất
ngài
ngồi thẳng mình,
toàn
thân đầy cả
ánh
sáng tướng đẹp.
(10)
Bí sô bảo vua:
đây,
ngài Bảo tích,
giữ
được hành xứ
sâu
xa của Phật,
đó
là bản kinh
Ánh
sáng hoàng kim,
kinh
vua các kinh,
tối
thượng bậc nhất.
(11)
Luân vương tức thì
lạy
ngài Bảo tích,
cung
kính chắp tay
mà
thỉnh cầu ngài:
Xin
bậc mặt đẹp
tựa
như trăng đầy,
nói
cho con nghe
diệu
pháp Hoàng kim.
(12)
Pháp sư Bảo tích
nhận
lời thỉnh cầu,
hứa
sẽ nói cho
bản
kinh vua ấy.
Thế
là khắp cả
đại
thiên thế giới,
hết
thảy chư thiên
cùng
đại hoan hỷ.
(13)
Vua dùng một nơi
rộng
rãi sạch sẽ,
tận
lực trang hoàng
trân
bảo quí lạ,
rưới
bụi bằng nước
hương
liệu thượng hạng,
rải
những bông hoa
màu
sắc đa dạng.
(14)
Nơi đặc biệt này
vua
đặt tòa cao,
trang
hoàng bảo cái
tràng
phan gấm lụa;
xát
hương xoa hương
với
đủ mọi cách,
hơi
thơm tỏa ra
khắp
cả mọi nơi.
(15)
Thiên, long, tô la,
và
khẩn na la,
ma
hô lạc dà
cùng
với dược xoa,
nhất
là chư thiên
rải
hoa mạn đà,
hiến
cúng pháp tòa
rất
cao cả ấy.
(16)
Lại có hàng ngàn
hàng
vạn chư thiên
ưa
nghe chánh pháp
cùng
đến tụ tập.
Pháp
sư bắt đầu
rời
chỗ ngồi cũ,
họ
đã hiến cúng
bằng
những thiên hoa.
(17)
Bấy giờ Bảo tích,
vị
đại pháp sư,
tắm
rửa mình mẩy,
mặc
đồ sạch sẽ,
đi
đến đại hội,
lại
chỗ pháp tòa,
chắp
tay chân thành
mà
kính lễ bái.
(18)
Thiên chủ, thiên chúng,
cùng
với thiên nữ,
chung
nhau rải xuống
thiên
hoa mạn đà;
trăm
ngàn thiên nhạc
khó
nghĩ khó tả,
ở
trong không trung
xuất
ra tiếng mầu.
(19)
Bấy giờ Bảo tích,
vị
đại pháp sư,
liền
lên pháp tòa
mà
ngồi xếp bằng,
tập
trung tâm trí
nghĩ
đến mười phương
trăm
ngàn vạn ức
bậc
Đại từ tôn.
(20)
Nghĩ đến tất cả
chúng
sinh đau khổ,
phát
sinh ý niệm
từ
bi bình đẳng.
Rồi
vì chủ mời
là
Thiện sinh vương,
mà
giảng kinh mầu
Ánh
sáng hoàng kim.
(21)
Vua đã nghe được
diệu
pháp như vậy,
thành
tâm chắp tay
nói
rằng tùy hỷ.
Nghe
pháp hiếm có,
Vua
trào nước mắt,
nỗi
mừng lớn lao
tràn
ngập thân tâm.
(22)
Bấy giờ quốc chúa
luân
vương Thiện sinh,
vì
muốn hiến cúng
kinh
vua Hoàng kim,
nên
cầm viên ngọc
như
ý ma ni,
nguyện
rằng hãy vì
bao
loại chúng sinh.
(23)
Hãy ngay nơi đây,
đại
lục Thiệm bộ,
mưa
xuống thất bảo,
những
xâu chuỗi ngọc,
để
người nghèo thiếu
đồ
dùng tiền của
hảy
đều tùy ý
thụ
hưởng hạnh phúc.
(24)
Tức thì thất bảo
đổ
xuống khắp nơi,
sung
mãn dân chúng
cả
bốn đại lục,
cần
gì tùy ý:
chuỗi
ngọc làm đẹp
y
phục ẩm thực
không
thiếu thứ gì.
(25)
Bấy giờ quốc chúa
luân
vương Thiện sinh
thấy
bốn đại lục
được
mưa trân bảo,
thì
đem hiến cúng
Bảo
kế như lai,
và
Bí sô tăng
theo
di huấn Ngài.
(26)
Đại hội nên biết
luân
vương Thiện sinh
ngày
nay chính là
bản
thân Như lai,
xưa
kia đã bỏ
cả
đại địa này,
cả
bao trân bảo
đầy
bốn đại lục.
(27)
Còn ngài Bảo tích,
vị
đại pháp sư,
đã
thuyết diệu pháp
cho
Thiện sinh vương,
diễn
giảng kinh vua
cho
nhà vua ấy,
nay
ở hướng đông
thành
đức Bất động.
(28)
Như lai xưa kia
lắng
nghe kinh vua,
chắp
tay nói rằng
con
xin tùy hỷ,
quảng
thí thất bảo,
do
những phước ấy
được
kim cương thân
tối
thắng bậc nhất.
(29)
Thân ấy ánh vàng
trăm
phước trang nghiêm,
ai
nhìn thấy được
cũng
hoan hỷ cả;
tất
cả chúng sinh
không
ai không thích,
vô
số chư thiên
cũng
thích như vậy.
(30)
Như lai trải qua
chín
mươi chín lần
vô
số đời kiếp
làm
vị luân vương,
hoặc
làm quốc vương
cho
những tiểu quốc
cũng
đến số lượng
trăm
ngàn đời kiếp.
(31)
Trong vô lượng kiếp
lại
làm Đế thích,
và
cũng đã làm
bậc
Đại phạn vương,
hiến
cúng Thập lực
đại
từ thế tôn
số
lượng đời kiếp
cũng
khó biết hết.
(32)
Như lai xưa kia
nghe
kinh, tùy hỷ,
khối
phước có được
số
lượng khó biết;
do
khối phước ấy
được
vô thượng giác,
được
pháp tánh thân
diệu
trí chân thường.
Bấy
giờ đại hội nghe sự tuyên thuyết như vậy ai cũng than là
hiếm có. Ai cũng nguyện phụng trì kinh vua Ánh sáng hoàng kim,
quảng bá bất tuyệt.