Phẩm
25: Truyện Của Lưu Thủy
Đức
Thế tôn bảo Bồ đề thọ thần, thiện nữ, xưa kia, trưởng
giả tử Lưu thủy chữa cho bao nhiêu bịnh nhân trong vương
quốc của quốc vương Thiên tự tại quang, làm cho ai cũng
bình phục, yên vui. Bấy giờ vì hết bịnh nên con người
làm nhiều phước nghiệp, làm rộng huệ thí, và tự lấy
thế làm vui. Họ cùng đến chỗ trưởng giả tử. Ai cũng
tôn kính mà thưa, lành thay đại trưởng giả tử! Ngài khéo
làm tươi tốt và lớn lên những sự phước đức. Ngài đem
thêm sự yên ổn và sống lâu cho chúng tôi. Ngài thật là
thầy thuốc vĩ đại, là bồ tát từ bi, giỏi y học và chữa
bịnh. Khen như vậy khắp cả thành thị thôn xóm.
Thiện
nữ, trưởng giả tử có vợ tên Thủy kiên tạng, có hai người
con, một tên Thủy mãn, một tên Thủy tạng. Trưởng giả
tử đem hai con du hành, qua khu chằm trống, chỗ sâu hiểm,
thấy những cầm thú ăn thịt đều bay và chạy theo một hướng.
Ông nghĩ tại sao những cầm thú này bay chạy về một phía?
Ta nên đi theo coi. Ông tức khắc đi theo, thấy nơi hồ lớn,
hồ Dã sinh, nước sắp cạn hết. Trong hồ có nhiều cá. Thấy
vậy nên ông sinh tâm đại bi. Bấy giờ có một thọ thần
hiện ra nửa mình, nói lành thay thiện nam tử. Ông có phải
là người thật tên Lưu thủy thì hãy thương hồ cá này mà
cho chúng nước. Lưu thủy là cái tên có hai lý do, một là
làm nước chảy, hai là đem cho nước. Ông nên làm theo tên
mình. Trưởng giả tử Lưu thủy hỏi thọ thần, hồ cá này
có mấy con? Thọ thần nói, đúng mười ngàn. Thiện nữ, Ông
nghe con số ấy thì càng thương. Hồ lại bị phơi nắng, nước
còn không bao nhiêu. Mười ngàn cá sắp chết, xoay trở lội
chậm, thấy trưởng giả tử thì như có hy vọng, nhìn theo
không rời. Ông thấy vậy, chạy khắp bốn phía kiếm nước
mà không có. Trông qua một bên thấy có đại thọ, tức thì
trèo lên bẻ nhánh lá mà làm bóng mát. Rồi đi tìm xuất xứ
của nước hồ này. Thì thấy đó là con sông lớn tên Thủy
sinh. Bấy giờ bờ sông có những ngư dân, vì bắt cá nên
tìm chỗ hiểm của thượng lưu sông ấy, xoi nước [cho chảy
qua chỗ khác] mà không cho chảy xuống. Chỗ họ xoi thật khó
đắp lại cho chóng. Ông nghĩ, chỗ này sâu hiểm, cả trăm
cả ngàn người, mất vài ba tháng, cũng chưa lấp được,
huống chi mình ta. Trưởng giả tử tức tốc trở về hoàng
thành mình ở, đến chỗ quốc vương, đem cả đầu mặt lạy
ngang chân, rồi đứng qua một bên, chắp tay cung kính mà tâu,
hạ dân đã chữa bịnh cho cả quốc dân, làm cho ai cũng lành
mạnh. Vừa rồi hạ dân du hành đến khu chằm trống, thấy
hồ Dã sinh sắp khô nước. Mười ngàn cá trong đó bị phơi
nắng, sắp chết. Kính xin đại vương thương mà cho hai mươi
con voi lớn, tạm chở nước tới cứu mạng chúng -- như hạ
dân đã đem sự sống lại cho bao bịnh nhân. Quốc vương nghe
vậy, tức tốc hạ lịnh cho đại thần, rằng đem ngay voi
lớn cấp cho ông vua thầy thuốc này. Đại thần tuân lịnh,
thưa trưởng giả tử, lành thay đại sĩ, ngài nên tự theo
đến chuồng voi mà tùy ý chọn lấy hai mươi con lớn để
lợi ích chúng sinh. Trưởng giả tử, với hai người con, dẫn
hai mươi con voi lớn, với bao da đã mượn, đến ngay chỗ
nước bị xoi, đem bao da chứa nước cho voi mang về hồ Dã
sinh mà đổ. Và nước lại đầy như cũ.
Thiện
nữ, trưởng giả tử lúc ấy đi ven theo bốn phía bờ hồ
mà nhìn, thấy đám cá cũng theo bờ hồ mà lội. Ông nghĩ,
đám cá tại sao cứ lội theo ta? Tất chúng đói nên theo ta
kiếm ăn đây. Ta nên cho chúng. Ông bảo hai con, hãy đem con
voi mạnh nhất, chạy mau về nhà, thưa với ông nội, trong
nhà có gì ăn được, kể cả phần ăn của ông bà, của mẹ
con các con, của tôi tớ, đều gom lại chở đến đây. Theo
lời cha bảo, hai người con cỡi voi mạnh nhất, chạy về
thưa chuyện với ông nội, thu gom những gì ăn được đặt
trên lưng voi, đi mau trở lại chỗ cha đang chờ bên hồ. Ông
thấy con trở lại thì cả thân ông và tâm ông đều mừng
rỡ, đem đồ ăn vãi khắp trong hồ.
Thiện
nữ, đám cá ăn no rồi, ông lại nghĩ, ngày nay ta cho đám
cá này thực phẩm, nguyện đời sau ta cho đám cá này pháp
thực. Lại nghĩ, ngày trước, nơi khu rừng trống vắng, ta
đã thấy một vị Bí sô đọc tụng kinh đại thừa, nói về
cái pháp sâu xa là mười hai duyên khởi. Kinh ấy lại nói,
chúng sinh sắp chết mà nghe danh hiêểu đức Bảo kế như
lai thì được sinh chư thiên. Ta nay nên vì mười ngàn cá này
mà nói mười hai duyên khởi sâu xa, lại niệm cho chúng hồng
danh đức Bảo kế như lai. Nhưng người đại lục Thiệm bộ
có hai loại, có loại thâm tín đại thừa, có loại phỉ báng
không tin. Ta cũng nên phát sinh và tăng trưởng tín tâm cho
loại này. Ông nghĩ ta nên vào trong hồ nói diệu pháp cho đám
cá. Nghĩ rồi, ông bước xuống nước, xướng lớn: Kính lạy
đức Bảo kế như lai đã nhập niết bàn, bậc Đến như chư
Phật, bậc Thích ứng hiến cúng, bậc Biết đúng và khắp,
bậc Hoàn hảo sự sáng, bậc Khéo qua niết bàn, bậc Lý giải
vũ trụ, bậc Không ai trên nữa, bậc Thuần hóa mọi người,
bậc Thầy cả trời người, bậc Tuệ giác hoàn toàn, bậc
Tôn cao nhất đời. Đức Bảo kế như lai, xưa kia, khi làm
việc làm bồ tát, có lời nguyện như vầy: mười phương
quốc độ, bao nhiêu chúng sinh có ai sắp chết mà nghe được
danh hiệu của Như lai, thì chết rồi được sinh Đao lợi.
Trưởng giả tử lại nói diệu pháp cho đám cá. Diệu pháp
ấy là sự thể này có thì có sự thể kia, sự thể này sinh
thì sinh sự thể kia, đó là vô minh sinh nên sinh hành, cho đến
sinh sinh nên sinh già bịnh chết; sự thể này không thì không
sự thể kia, sự thể này diệt thì diệt sự thể kia, đó
là vô minh diệt nên diệt hành, cho đến sinh diệt nên diệt
già bịnh chết. Và thế là cái khối đau khổ thuần túy và
cùng cực hủy diệt tất cả. Trưởng giả tử nói diệu pháp
này rồi, lại nói minh chú thích ứng với mười hai duyên
khởi: Tát da tha, vi cha ni, vi cha ni, vi cha ni, săm sơ cha ni,
săm sơ cha ni, săm sơ cha ni, bi si ni, bi si ni, bi si ni, soa ha;
tát da tha, na mi ni, na mi ni, na mi ni, soa ha; sa ti ni, sa ti ni,
sa ti ni, soa ha; si pri sa ni, si pri sa ni, si pri sa ni, soa ha; tát
da tha, vê đa ni, vê đa ni, vê đa ni, soa ha; tri si ni, tri si ni,
tri si ni, u pa đi ni, u pa đi ni, u pa đi ni, soa ha; tát da tha,
ba vi ni, ba vi ni, ba vi ni, soa ha; tát da tha, ja ti ni, ja ti ni,
ja ti ni, soa ha; jăm ma ni ni, jăm ma ni ni, jăm ma ni ni, soa ha.
(Tadyatha vicani vicani vicani samscani samscani samscani bhisini bhisini
bhisini svaha, tadyatha namini namini namini svaha, satini satini satini
svaha, sprsani sprsani sprsani svaha, tadyatha vedani vedani vedani svaha,
trsni trsni trsni upadhini upadhini upadhini svaha, tadyatha bhavini bhavini
bhavini svaha, tadyatha jatini jatini jatini svaha, jammanini jammanini
jammanini svaha).
Bấy
giờ, khi đức Thế tôn nói cho đại hội truyện xưa của
trưởng giả tử Lưu thủy, thì bộ chúng nhân loại và bộ
chúng chư thiên đều than là sự chưa từng có. Bốn vị Thiên
vương cùng ở nơi chỗ họ ngồi, khác miệng cùng tiếng mà
nói như vầy:
(1)
Lành thay đức Thích tôn!
nói
minh chú diệu pháp,
sinh
phước và diệt tội,
thích
ứng mười hai chi.
(2)
Chúng con cũng nói chú
hộ
trì diệu pháp ấy.
Ai
chống đối trái nghịch
không
khéo tùy thuận theo,
(3)
thì đầu vỡ làm bảy
tựa
như ngọn lan hương.
Đối
trước đức Thế tôn
chúng
con nói minh chú:
Tát
da tha, hi ri ni, ga tê, găn đa ri, chăn đa ni, đi ri, jăm va rê,
si hi ba rê, pu rê, pu rê, gu gu ma ti, khi ra ma ti, đa đim mu khi,
lau ru ba, mu ru ba, ku cha mu ru kăn tê, đu ru, đu ru, đu ru, vi
ri da, ai đi si, đa đê vê, đa đa vê, út tri, út tra va ti, ăn
sa pra ha ti, pát ma va ti, ku su ma va tê, soa ha. (Tadyatha hirini
gate gandhari candari dhiri jamvare sihibhare pure pure gugumati khiramati
dadhimukhi laurubha murubha kucamurukante duru duru duru virya aidhisi
dadheve dadhave ustri ustravati ansaprahati padmavati kusumavate svaha).
Đức
Thế tôn bảo Bồ đề thọ thần, thiện nữ, bấy giờ trưởng
giả tử Lưu thủy với hai con cho nước cho ăn bầy cá trong
hồ, lại thuyết Pháp niệm Phật cho chúng rồi, cùng nhau về
nhà. Sau đó, nhân có cuộc hội họp, ông nghe nhạc, say rượu
mà nằm. Còn mười ngàn cá thì cùng lúc chết với nhau, sinh
Đao lợi thiên, nghĩ rằng chúng ta vì thiện nghiệp nào mà
sinh lên cõi trời này? Họ nói với nhau, trước đây chúng
ta đọa vào loài bàng sinh ở đại lục Thiệm bộ, làm thân
cá tất cả. Nhờ trưởng giả tử Lưu thủy cho chúng ta nước
và cho chúng ta ăn, lại thuyết cho chúng ta diệu pháp mười
hai duyên khởi và minh chú tương ứng, niệm cho chúng ta hồng
danh của đức Bảo kế như lai. Vì yếu tố này mà chúng ta
được sinh lên đây. Bây giờ chúng ta phải đến chỗ trưởng
giả tử Lưu thủy mà hiến cúng trả ơn. Mười ngàn thiên
tử tức thì ẩn mất khỏi Đao lợi thiên, hiện đến chỗ
đại y vương. Bấy giờ ông đang ngủ yên trên lầu cao. Mười
ngàn thiên tử cùng nhau đem một xâu chuỗi mười ngàn hạt
ngọc chân châu để bên khuôn mặt của ông, đem một xâu
nữa đặt chỗ chân ông, đem một xâu nữa đặt bên hông
phải, đem một xâu nữa đặt bên hông trái, rồi rải hoa
mạn đà la và đại mạn đà la cao đến đầu gối, chiếu
ánh sáng khắp cả, tấu thiên nhạc nhiệm mầu, làm cho đại
lục Thiệm bộ ai đang ngủ cũng thức. Trưởng giả tử cũng
thức. Mười ngàn thiên tử hiến cúng rồi lướt không gian
mà bay, khắp cả quốc gia của quốc vương Thiên tự tại
quang, chỗ nào họ cũng rải xuống hoa sen đẹp của chư thiên.
Họ bay đến chỗ cũ, nơi hồ trong chằm trống, rải xuống
các thứ thiên hoa. Rồi ẩn mất, trở về thiên cung, hưởng
hạnh phúc tùy thích. Quốc vương Thiên tự tại quang sáng
ngày hỏi đại thần, đêm qua vì gì mà bỗng nhiên có hiện
tượng lành là ánh sáng phóng lớn? Đại thần tâu, xin đại
vương biết cho, đó là có một chúng chư thiên đến nhà trưởng
giả tử Lưu thủy, hiến bốn xâu chuỗi mỗi xâu có mười
ngàn hạt ngọc chân châu, lại rải thiên hoa mạn đà la dày
đến đầu gối. Quốc vương bảo đại thần, hãy đến nhà
trưởng giả Trì thủy triệu trưởng giả tử Lưu thủy đến
đây. Đại thần tuân lịnh, đến tuyên vương mạng mà mời
ông. Ông đến chỗ quốc vương tức thì. Quốc vương hỏi,
vì gì mà đêm qua hiện ra hiện tượng hiếm có? Ông tâu,
theo hạ dân nghĩ, thì chắc chắn bầy cá trong hồ, như trong
kinh dạy, đã chết và sinh lên Đao lợi, họ đến trả ơn
nên có những hiện tượng hiếm có và kỳ lạ như vậy. Quốc
vương nói làm sao biết được? Ông tâu, xin đại vương phái
sứ giả đi với hai con hạ dân, đến ngay hồ ấy mà xét
nghiệm coi ra sao? Mười ngàn cá chết hay sống? Quốc vương
nghe vậy, tức thì phái sứ giả và hai con của ông đến ngay
bên hồ. Thì thấy trong hồ có nhiều hoa mạn đà la, dồn
thành đống lớn. Bầy cá đã chết cả. Thấy rồi chạy về
tâu rõ với quốc vương. Quốc vương nghe thế, hoan hỷ hết
sức, than là sự thể chưa bao giờ đã có.
Đức
Thế tôn bảo Bồ đề thọ thần, thiện nữ nên biết, trưởng
giả tử Lưu thủy xưa kia chính là bản thân Như lai. Trưởng
giả Trì thủy nay là bồ tát Diệu tràng. Hai người con của
trưởng giả tử thì con trưởng Thủy mãn nay là Ngân tràng,
con thứ Thủy tạng nay là Ngân quang. Quốc vương Thiên tự
tại quang thì chính là thiện nữ, Bồ đề thọ thần. Còn
bầy cá mười ngàn chính là mười ngàn thiên tử đây. Vì
xưa kia Như lai cho họ nước để họ sống, cho họ ăn để
họ no, lại thuyết cho họ diệu pháp mười hai duyên khởi
và minh chú thích ứng diệu pháp ấy, niệm cho họ hồng danh
của đức Bảo kế như lai, do thiện căn như vậy mà họ sinh
chư thiên, [và liên tiếp sinh chư thiên mãi]. Nay đến chỗ
Như lai, hoan hỷ nghe pháp, và Như lai thọ ký cho họ thành
tựu vô thượng bồ đề, nói cho họ biết danh hiệu của
họ. Thiện nữ, xưa kia, trong sinh tử luân hồi mà Như lai
vẫn làm lợi ích cho chúng sinh một cách rộng rãi. Đối với
vô lượng chúng sinh, Như lai làm cho họ tuần tự thành thục
vô thượng bồ đề và thọ ký cho họ. Các người hãy làm
như Như lai, cần cầu giải thoát, đừng có phóng dật.
Đại
hội lúc ấy nghe đức Thế tôn nói như vậy thì ai cũng hiểu
rằng, phải do đại bi cứu giúp tất cả, siêng làm khổ hạnh,
mới chứng được vô thượng giác. Ai cũng phát ra tâm nguyện
sâu xa, tín thọ một cách hoan hỷ.