Phẩm
26: Xả Bỏ Thân Mạng
Nói
cho đại hội về chuyện xưa của mười ngàn thiên tử rồi,
đức Thế tôn lại bảo Bồ đề thọ thần và đại hội,
rằng trong quá khứ, Như lai đi theo đường đi bồ tát, chẳng
những cho nước cho ăn để cứu mạng bầy cá, mà đến nỗi
cái thân tiếc nuối cũng xả bỏ. Sự thể như vậy đáng
cùng nhau quan sát.
Bấy
giờ đức Thế tôn -- bậc như lai ứng cúng chánh đẳng giác,
bậc cao nhất tôn nhất trên trời dưới trời, bậc hàng trăm
hàng ngàn ánh sáng chiếu khắp thế giới mười phương, bậc
hoàn hảo nhất thế trí và viên mãn đại công đức -- đem
các vị Bí sô và cả đại hội đến khu dân cư Bát giá ra,
đi vào một cánh rừng. Ở đây đất bằng phẳng, không có
gai góc, hoa danh tiếng, cỏ mềm mại, bủa khắp mặt đất.
Đức Thế tôn bảo trưởng lão A nan đà hãy trải tọa cụ
cho Như lai dưới gốc cây kia. Trưởng lão vâng lời, trải
tọa cụ rồi, thưa, bạch đức Thế tôn, con đã trải tọa
cụ sắp chỗ ngồi rồi, xin đức Thế tôn biết cho đã đến
lúc thích hợp. Đức Thế tôn đến ngồi xếp bằng trên chỗ
ấy, thẳng mình, chính niệm, bảo các vị Bí sô, các vị
muốn thấy xá lợi của Bồ tát khổ hạnh thời xưa không?
Các vị Bí sô thưa, chúng con muốn thấy. Đức Thế tôn liền
dùng cái tay trăm phước trang nghiêm mà ấn xuống đất. Tức
thì đại địa chấn động với sáu hình thức, và nứt ra,
một ngôi tháp thất bảo bỗng nhiên xuất hiện, phủ lên
trên là mạng lưới kết ngọc. Đại hội thấy vậy lấy
làm hiếm có. Đức Thế tôn tức thì đứng dậy khỏi chỗ
Ngài ngồi, làm lễ bảo pháp, nhiễu quanh theo chiều bên phải,
rồi trở lại chỗ ngồi, bảo trưởng lão A nan đà hãy mở
cửa tháp. Trưởng lão mở ra, thấy có cái hộp thất bảo,
được trang sức bằng những trân bảo kỳ lạ. Trưởng lão
bạch đức Thế tôn, có cái hộp thất bảo, trang sức bằng
các loại ngọc. Đức Thế tôn bảo hãy mở ra. Trưởng lão
tuân mệnh, mở ra, thì thấy có xá lợi trắng như bạch mã
não, như tuyết, như sen trắng (100) . Trưởng lão bạch đức
Thế tôn, trong hộp có xá lợi, màu đẹp khác thường. Đức
Thế tôn bảo hãy đem xá lợi của đại sĩ lại đây. Trưởng
lão A nan đà liền lấy xá lợi ấy kính trao cho đức Thế
tôn. Ngài cầm lấy mà bảo các vị Bí sô, các vị hãy nhìn
xá lợi của Bồ tát khổ hạnh. Ngài lại nói chỉnh cú:
(1)
Đức cao của Bồ tát
tương
ứng có tuệ giác,
dũng
mãnh mà tinh tiến
viên
mãn cả sáu độ.
Thường
xuyên tu không ngừng
và
chỉ vì bồ đề,
không
rời sự kiên cố
tâm
không có mệt mỏi.
Các
vị Bí sô, hãy cùng nhau kính lạy xá lợi của Bồ tát. Xá
lợi này được xông bởi vô lượng hương liệu giới định
tuệ, là ruộng phước tối thượng, cực kỳ khó gặp. Các
vị Bí sô, và cả đại hội, đều nhất tâm, chắp tay, cung
kính mà đảnh lễ xá lợi ấy, tán dương hiếm có. Bấy giờ
trưởng lão A nan đà bước tới, lạy ngang chân đức Thế
tôn mà thưa, bạch đức Thế tôn, Ngài là vị thầy cao cả,
vượt trên hết thảy, được hết thảy chúng sinh tôn kính,
tại sao lại lạy linh cốt xá lợi này? Đức Thế tôn dạy,
trưởng lão A nan đà, Như lai nhờ xá lợi này mà tốc chứng
vô thượng bồ đề. Để báo ơn xưa nên Như lai kính lạy.
Ngài lại bảo, An nan đà, Như lai sẽ giải trừ hoài nghi cho
trưởng lão, và cả đại hội, mà nói chuyện cũ của xá
lợi này. Các người hãy khéo nghĩ, hãy chuyên nhất tâm trí
mà nghe. Trưởng lão A nan đà thưa, chúng con ước muốn được
nghe. Xin đức Thế tôn khai thị cho chúng con.
Đức
Thế tôn dạy, trưởng lão A nan đà, quá khứ có một quốc
vương tên Đại xa, giàu lớn, lắm của, kho lẫm đầy ắp,
quân binh vũ dũng, ai cũng khâm phục. Quốc vương lại thường
xuyên đem chánh pháp mà khai hóa đến cả những người đen
đủi. Quốc dân đông đảo, không có giặc thù. Hoàng hậu
sinh được ba con trai, đẹp, nghiêm, ai cũng thích nhìn. Thái
tử tên Ma ha ba la, thứ tử tên Ma ha đề bà, ấu tử tên
Ma ha tát đỏa. Bấy giờ quốc vương xuất du núi rừng. Ba
vương tử cũng tùy tùng. Ham tìm hoa trái nên ba anh em tách
ra, đi quanh quẩn đến nhằm khu rừng tre lớn, nghỉ ngơi ở
đây. Vương tử thứ nhất nói, anh cảm thấy sợ hãi, chỗ
này có mãnh thú hại chúng ta chăng? Vương tử thứ hai nói,
chưa bao giờ em tiếc thân mình, chỉ sợ người thân có cái
khổ biệt ly. Vương tử thứ ba thưa hai anh.
(2)
Đây là nơi chốn
thần
tiên cư trú.
Em
không sợ hãi,
không
khổ biệt ly.
Thân
và tâm em
tràn
ngập hoan hỷ,
cái
điềm sẽ được
công
đức đặc thù !
Ba
vương tử nói linh tính mình rồi đi tới, thấy con cọp sinh
bảy con. Sinh mới mấy ngày mà cọp mẹ bị bầy con quấn
quýt nên đói khát, thân hình gầy ốm, có vẻ sắp chết.
Vương tử thứ nhất nói cọp này thật đáng thương, bị
con quấn quýt, không đi kiếm ăn được, đói quá chắc phải
ăn đến con. Vương tử Tát đỏa hỏi anh, cọp mẹ này thường
ăn thứ gì? Vương tử thứ nhất nói với em
(3)
Cọp báo sói sư tử
chỉ
ăn thịt máu nóng
chứ
không ăn gì khác
mà
qua cơn đói này.
Vương
tử thứ hai nghe thế, nói con cọp này đói sắp chết, nhưng
chúng ta làm sao kiếm được thực phẩm như anh nói? Ai chịu
bỏ thân mạng mà cứu cơn đói của nó? Vương tử thứ nhất
nói, không có gì khó bỏ cho bằng thân mình. Vương tử Tát
đỏa nói, chúng ta tiếc nuối thân mạng, lại không trí tuệ,
không làm được gì lợi cho kẻ khác. Nhưng bậc đại sĩ
thì có đại bi tâm, thường vì lợi người mà bỏ mình. Vương
tử Tát đỏa nghĩ riêng, thân ta đây hàng trăm hàng ngàn đời
vất bỏ thối rã mà chẳng được ích gì, tại sao ngày nay
ta không bỏ để cứu cái khổ cơn đói. Cả ba vương tử
nói với nhau như trên kia, ai cũng thương xót, ái ngại nhìn
cọp đói, bồi hồi bỏ đi. Nhưng vương tử Tát đỏa lại
liên tiếp nghĩ riêng, nay chính là lúc thích đáng cho ta bỏ
thân này. Tại sao?
(4)
Vì xưa đến nay
ta
giữ thân này,
cái
thân xú uế
không
thể thích được.
Ta
cấp đồ nằm
cùng
với đồ mặc,
cung
đốn xe ngựa
và
bao của quí.
(5)
Nhưng thân hư rã
vì
vốn vô thường,
cầu
hoài không thỏa
giữ
mãi vẫn chết.
Ta
cung dưỡng nó
nó
lại hại ta,
cuối
cùng bỏ ta
chẳng
biết ơn nghĩa!
Thêm
nữa, thân này không bền, vô ích cho ta. Thân này đáng sợ
như giặc, dơ bẩn như phân. Ngày nay ta sai cái thân này làm
cái việc cao cả. Trong biển sinh tử, nó phải là thuyền tàu
to lớn. Nó phải bỏ luân hồi, đạt đến giải thoát. Vương
tử lại nghĩ, bỏ thân này là bỏ không ít ác bịnh và bao
nhiêu kinh hãi. Thân này chỉ có phân giải. Nó mong manh như
bóng nước. Nó, nơi sâu giòi tập hợp, sống chỉ vì gân
cốt huyết mạch dính líu với nhau. Vậy ta nên bỏ, để cầu
Niết bàn tối thượng và cứu cánh. Ở đó vĩnh biệt vô
thường, vĩnh ly sinh tử, vĩnh đoạn trần lụy. Ở đó huân
tu bằng định lực và tuệ lực, trang nghiêm với cả trăm
phước đức. Ở đó hoàn thành nhất thế trí, chứng đắc
diệu pháp thân. Hoàn thành và chứng đắc như vậy rồi đem
cho chúng sinh vô biên pháp lạc. Vương tử Tát đỏa bấy giờ
nổi dậy sự đại dũng mãnh, phát ra sự đại thệ nguyện,
và tăng cường tâm mình bằng sự đại từ bi. Nhưng vương
tử sợ hai anh lưu luyến sợ hãi mà cản trở, nên nói, hai
anh đi trước, em đi sau một chút. Vương tử Ma ha tát đỏa
liền trở lại khu rừng, đến chỗ cọp đói, thoát hết y
phục mắc trên cây tre, phát nguyện như vầy.
(6)
Ta vì chúng sinh
khắp
cả pháp giới,
chí
cầu Bồ đề
tuệ
giác tối thượng.
Khởi
tâm đại bi
không
thể dao động,
mà
bỏ cái thân
phàm
phu luyến tiếc.
(7)
Trạng huống Bồ đề
không
có nóng bức,
ai
người có trí
đều
rất ưa thích.
Bao
nhiêu chúng sinh
trong
biển khổ lớn,
ta
nguyện cứu vớt
đưa
lên Bồ đề.
Vương
tử phát nguyện như vậy rồi đến nằm buông mình trước
cọp đói. Nhưng do uy thế từ bi của Bồ tát, cọp không làm
gì được. Thấy vậy, Bồ tát chạy lên núi cao mà gieo mình
xuống, thì thần tiên tiếp đỡ nên không thương tổn gì.
Vương tử nghĩ, cọp đói lả, không ăn ta nổi. Liền đứng
dậy tìm dao, dao không có. Nên vương tử lấy tre khô thích
cổ chảy huyết, đi lại bên cọp. Bấy giờ đại địa chấn
động với sáu hình thức, như gió khích nước, vọt lên dội
xuống không yên. Mặt trời không sáng, như bị la hầu che.
Khắp nơi mờ tối, không còn ánh sáng. Chư thiên rải xuống
danh hoa và diệu hương khắp cả khu rừng. Trong không gian,
chư thiên nhìn cảnh tượng như vậy thì tâm tùy hỷ, than
hiếm có, cùng khen lành thay bậc đại sĩ! Họ ca tụng
(8)
Đại sĩ vận dụng
đại
bi cứu vật,
nhìn
toàn chúng sinh
coi
như con một;
mạnh
mẽ hoan hỷ,
lòng
không tiếc nuối,
xả
thân cứu khổ,
việc
thật khó lường!
(9)
Quyết định đạt đến
chân
thường siêu việt,
thoát
bỏ sinh tử
mọi
thứ buộc ràng;
mau
chóng chứng được
tuệ
giác Bồ đề,
vắng
lặng yên vui
thể
hiện Vô sinh.
Bấy
giờ cọp đói ngửi thấy huyết từ cổ Bồ tát chảy ra thì
liếm lấy, và ăn hết thịt Bồ tát, còn lại chỉ có xương.
Vương
tử thứ nhất thấy đất động thì nói với em hai
(10)
Đại địa núi sông
chấn
động tất cả,
bốn
phía mờ tối
không
ánh mặt trời,
thiên
hoa rơi xuống
khắp
cả không gian,
chắc
chắn là điềm
em
ba bỏ mình.
Vương
tử thứ hai nghe anh nói rồi, tự nói chỉnh cú
(11)
Em nghe Tát đỏa
nói
lời từ bi,
khi
thấy cọp đói
thân
thể ốm xọp,
đói
hành nó quá
chắc
ăn cả con.
Em
nghi em ba
xả
thân mất rồi.
Vương
tử thứ hai rất buồn rầu đau khổ, khóc lóc than thở. Tức
khắc cùng anh trở lại chỗ cọp. Thì thấy y phục của em
treo để trên tre, còn xương với tóc thì vung vãi ra. Máu thấm
đỏ cả đất. Thấy thế ngất đi, không tự chủ được.
Rơi mình trên xương em, hồi lâu mới tỉnh, dơ tay, kêu gào,
khóc lớn, than thở:
(12)
Em ta dung mạo đẹp,
cha
mẹ thương hơn hết,
tại
sao cùng ra đi
giờ
bỏ mình, không về!
(13)
Nếu cha mẹ ta hỏi,
ta
phải nói thế nào?
Thà
ta cùng bỏ mình,
chứ
sống để làm gì?
Hai
anh em vương tử khóc lóc áo não, tạm rời mà về. Trong khi
những kẻ tháp tùng của vương tử út thì bảo nhau, vương
tử đi đâu, chúng ta phải tìm.
Còn
hoàng hậu thì ngủ trên lầu cao. Trong mộng thấy hiện tượng
bất tường. Nhũ bộ bị cắt cả đôi. Răng rụng hết. Được
ba con bồ câu non, một con bị cắt bắt, hai con kinh hoàng.
Khi động đất, hoàng hậu thức, thì trong lòng sầu não:
(14)
Tại sao hôm nay
đại
địa chấn động,
sông
ngòi rừng rú
đều
rung lắc cả,
mặt
trời mờ tối
như
bị che khuất,
mắt
máy vú động
khác
hơn ngày thường?
(15)
Tim như trúng tên
lo
sợ bức xúc,
cả
người run rẩy
không
kềm chế được.
Hiện
tượng bất tường
mà
ta mộng thấy,
tất
có tai biến
phi
thường nào đây!
Nhũ
bộ của hoàng hậu bỗng nhiên chảy sữa. Bà nghĩ tất có
biến quái. Bấy giờ thị nữ nghe người ngoài nói tìm vương
tử chưa được thì sợ quá, tức tốc vào tâu với hoàng
hậu, rằng xin hoàng hậu biết cho, ở ngoài người ta bổ
ra đi tìm vương tử khắp cả mà chưa thấy. Hoàng hậu nghe
thế càng lo sợ, nước mắt đầy tròng, đến chỗ quốc vương
mà tâu: Đại vương, thần thiếp nghe người ngoài nói đứa
con nhỏ nhất mà chúng ta thương nhất đã mất đâu rồi.
Quốc vương nghe thì kinh hoàng, nấc lên: Khổ quá, ta mất
đứa con yêu thương rồi. Nhưng ông phải lau nước mắt mà
an ủi hoàng hậu: Hiền thủ, đừng khóc nữa. Chúng ta cùng
đi tìm đứa con yêu thương của chúng ta. Rồi ông cùng hoàng
hậu và thần dân ra khỏi hoàng thành, phân tán tìm tòi khắp
nơi. Một lát, một đại thần bước tới, tâu rằng đã nghe
các vương tử hãy còn, xin vương thượng đừng lo. Chỉ vương
tử nhỏ nhất thì tìm chưa thấy mà thôi. Quốc vương nghe
vậy, than thở khổ thay cho ta, ta mất đứa con thương yêu
nhất rồi!
(16)
Khi mới có con
ta
vui mừng ít,
giờ
con mất đi
ta
khổ sở nhiều.
Ai
làm con ta
sống
còn lại được,
thì
mất mạng ta
ta
cũng không khổ.
Hoàng
hậu nghe thì như bị trúng tên bắn, than thở
(17)
Con ta ba đứa
đi
với thị tùng,
cùng
vào trong rừng
thưởng
ngoạn cảnh trí.
Giờ
đứa nhỏ nhất
mình
nó không về,
chắc
chắn có điều
tai
biến mất rồi!
Kế
tiếp, vị đại thần thứ hai đến chỗ quốc vương, vương
hỏi ngay, con ta đâu? Đại thần áo não, lưỡi khô, cổ rát,
miệng không nói được, không biết trả lời làm sao. Hoàng
hậu bảo
(18)
Thượng quan nói gấp,
con
ta ở đâu?
Ta
nóng cả người
như
thiêu như đốt,
kinh
hoàng hoảng hốt
mất
cả bình tâm,
đừng
để bụng ta
rách
vỡ cả ra!
Vị
đại thần phải đem việc vương tử xả thân mà tâu quốc
vương. Quốc vương với hoàng hậu nghe rồi, bi thiết không
thể chịu nổi, nhắm chỗ vương tử xả thân mà chạy tới.
Đi đến rừng tre, chỗ Bồ tát xả thân. Thấy xương vung
vãi, ai cũng gieo mình xuống đất, cơ hồ sắp chết. Họ như
đại thọ bị gió mạnh xô ngã. Họ bất tỉnh. Đại thần
rưới nước, một lát tỉnh lại. Họ lại dơ tay, khóc, than:
(19)
Tai họa cho con!
con
đẹp đẽ lắm!
tại
sao cái chết
áp
bức con trước?
Phải
chi nếu cha
được
chết trước con
thì
đâu phải thấy
khổ
quá thế này!
Hoàng
hậu hơi tỉnh, lại đầu bù tóc rối, hai tay đấm bụng,
quằn quại dưới đất. Như cá trên đất, như bò mất con,
hoàng hậu buồn thảm:
(20)
Ai giết mất con ta
mà
chỉ còn xương cốt?
ta
mất con yêu thương
bi
thiết chịu sao nổi!
(21)
Ai giết mất con ta
gây
ra cảnh bi thảm?
lòng
ta phi kim cương
làm
sao không tan nát!
(22)
Trong mộng ta đã thấy
nhũ
bộ ta bị cắt,
răng
cũng rụng mất cả,
nay
khổ quá thế này!
(23)
Lại mộng ba bồ câu
một
bị cắt bắt đi,
ra
ta mất con quí,
ác
mộng thật không sai!
Bấy
giờ quốc vương, cùng hoàng hậu với hai con, ai cũng gào khóc,
bỏ cả chuỗi ngọc. Họ cùng quốc dân thu nhặt xá lợi của
Bồ tát, tôn trí trong tháp để hiến cúng. Trưởng lão A nan
đà, các người nên biết, đây là xá lợi ấy của Bồ tát.
Đức
Thế tôn lại bảo trưởng lão A nan đà, xưa kia, Như lai đủ
cả tham sân si, mọi thứ phiền não, vậy mà ngay trong năm
nẻo đường dữ, Như lai vẫn tùy cảnh ngộ cứu vớt chúng
sinh ra khỏi chỗ ấy; huống chi nay đây Như lai đã hết cả
phiền não, thói quen cũng không còn, được gọi là bậc Thiên
nhân sư, đủ Nhất thế trí, mà không thể vì mỗi một chúng
sinh trải qua nhiều kiếp ở ngay trong địa ngục, và bao chỗ
khác, thay họ chịu khổ, làm cho họ thoát ly sinh tử, phiền
não và luân hồi hay sao. Bấy giờ đức Thế tôn muốn lặp
lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh cú sau đây.
(24)
Như lai nhớ quá khứ
vô
lượng vô số kiếp,
khi
thì làm quốc vương
khi
thì làm vương tử.
(25)
Thường làm bố thí lớn,
cho
cả thân đáng tiếc,
nguyện
thoát sinh tử khổ
đi
đến đại bồ đề
(26)
Xưa có quốc gia lớn
quốc
vương tên Đại xa,
vương
tử tên Dũng mãnh
bố
thí không tiếc lẫn.
(27)
Vương tử có hai anh
Đại
cừ với Đại thiên.
Ba
anh em xuất du,
đi
lần vào núi rừng.
(28)
Thấy cọp mẹ bị đói
thì
nghĩ như thế này,
cọp
bị đói hành hạ
mà
không có gì ăn.
(29)
Đại sĩ thấy như thế
sợ
nó ăn con nó,
nên
xả thân không tiếc
để
cứu cả mẹ con.
(30)
Đại địa và núi non
đồng
thời chấn động cả,
sông
biển cũng sôi sục
sóng
dữ mà nước ngược.
(31)
Trời đất mất ánh sáng
mờ
tối không thấy gì.
Cầm
thú rừng, đồng nội
bay
chạy mất chỗ ở.
(32)
Hai anh quái mất em
lo
buồn đến bi thảm,
tức
khắc cùng thị tùng
tìm
khắp cả lùm rừng.
(33)
Hai anh bàn với nhau
hãy
trở lại núi sâu,
nhìn
quanh không có em
chỉ
thấy con cọp đói.
(34)
Cọp mẹ với bảy con
miệng
toàn có vấy máu,
còn
xương tàn với tóc
thì
vung vãi mặt đất.
(35)
Lại thấy có huyết chảy
dính
nhằm mấy cây rừng.
Hai
anh thấy như thế
lòng
sinh đại sợ hãi.
(36)
Ngã đất mà chết giấc
mê
man hết biết gì,
bụi
đất lấm cả người
giác
quan mất ý thức.
(37)
Thị tùng hai vương tử
khóc
lóc lòng lo sợ,
lấy
nước rưới tỉnh lại
lại
dơ tay gào khóc.
(38)
Khi Bồ tát bỏ mình
thì
mẹ ở trong cung,
cùng
năm trăm thế nữ
đang
hưởng thụ vui thú.
(39)
Hai nhũ bộ hoàng hậu
bỗng
nhiên chảy sữa ra,
cả
người như kim chích
đau
đớn rất bất an.
(40)
Đột nhiên nghĩ mất con
sợ
như tim trúng tên,
tức
khắc tâu vua hay
nỗi
khổ bà đang có.
(41)
Khóc lóc không nhịn được
thảm
thiết nói với vua,
vua
nên biết cho thiếp
thiếp
đang khổ vô cùng.
(42)
Nhũ bộ bỗng chảy sữa
ngưng
lại cũng không được,
cả
mình như kim chích
nóng
bực bụng muốn vỡ.
(42)
Điềm ác mộng trước đây
biết
chắc mất con yêu.
Xin
vua cứu mạng thiếp
tìm
biết con còn mất.
(44)
Mộng thấy ba bồ câu
nhỏ
nhất là con cưng,
bỗng
bị cắt bắt mất
đau
buồn khó nói hết.
(45)
Thiếp ngập trong lo sợ
đi
mau đến cái chết,
e
con không toàn mạng
xin
vua đi tìm gấp.
(46)
Lại nghe người ngoài nói
con
út tìm không thấy,
lòng
thiếp rất bồn chồn
xin
vua thương xót thiếp!
(47)
Hoàng hậu tâu vua rồi
cả
người quị xuống đất,
đau
đớn tâm mê man
hôn
mê hết hay biết.
(48)
Thế nữ thấy hoàng hậu
ngất
xỉu xuống mặt đất
thì
cất tiếng khóc lớn
bàng
hoàng mất chỗ dựa.
(49)
Vua nghe hoàng hậu nói
cũng
lo không chịu nổi,
ra
lịnh cho quần thần
tìm
kiếm con thương nhất.
(50)
Vua tôi ra hoàng thành
chia
nhau mà truy tìm,
gặp
ai cũng khóc hỏi
thấy
vương tử ở đâu.
(51)
Vương tử còn hay mất?
ai
biết đi chỗ nào?
làm
sao cho ta thấy
giải
cho ta lo sợ.
(52)
Ai cũng nghe nói chuyền
rằng
vương tử chết rồi.
Ai
nghe cũng thương cảm
buồn
đau khó chế ngự.
(53)
Bấy giờ Đại xa vương
kêu
than mà đứng dậy
đến
chỗ hoàng hậu ngất
lấy
nước rưới thân bà.
(54)
Hoàng hậu được nước rưới
lát
lâu mới hồi tỉnh,
khóc
thảm mà hỏi vua
con
của thiếp còn không?
(55)
Vua nói với hoàng hậu
ta
đã phái mọi người
bốn
hướng tìm vương tử
nhưng
chưa có tin tức.
(56)
Vua lại bảo hoàng hậu
hậu
đừng quá phiền muộn,
cố
bình tỉnh một chút
để
cùng đi tìm con.
(57)
Vua cùng với hoàng hậu
xa
giá đi mau tới,
với
tiếng kêu thê thảm
lo
như lửa đốt lòng.
(58)
Cả ngàn vạn dân chúng
cùng
đi theo nhà vua,
cùng
muốn tìm vương tử,
tiếng
kêu than không ngớt.
(59)
Vua cố tìm con yêu,
mắt
nhìn cả bốn phía,
thấy
một người bước đến,
tóc
xõa mình đầy máu,
(60)
khắp mình dính đất bụi,
buồn
khóc đi ngược lại.
Vua
thấy ác tướng ấy
càng
nóng ruột lo sợ.
(61)
Vua giơ cả hai tay
gào
thảm không tự chế.
Vị
đại thần thứ nhất
vội
vàng đến chỗ vua,
(62)
gắng gượng mà tấu bạch,
xin
đừng quá bi thương,
vương
tử vua thương nhất,
hiện
vẫn chưa tìm được,
(63)
nhưng lát nữa chắc đến
để
giải lo cho vua.
Vua
lại đi tới nữa
gặp
đại thần thứ hai.
(64)
Vị này đến chỗ vua
chảy
nước mắt mà tâu,
hai
vương tử hiện còn
nhưng
đang bị quá lo.
(65)
Còn vương tử thứ ba
vô
thường nuốt mất rồi.
Cọp
đói mới sinh con
sắp
ăn chính con nó.
(66)
Tiểu vương tử Tát đỏa
thấy
vậy lòng thương xót,
nguyện
cầu đạo vô thượng
quảng
độ cho tất cả.
(67)
Chuyên tâm đại bồ đề
rộng
sâu như biển cả,
nên
lên trên núi cao
gieo
mình trước cọp đói.
(68)
Cọp yếu nên không thể
vồ
mà ăn vương tử,
vương
tử phải dùng tre
tự
thích cổ đổ máu.
Cọp
liếm, ăn vương tử,
chỉ
còn lại xương cốt.
(69)
Vua cùng với hoàng hậu
nghe
rồi cùng ngất xỉu,
lòng
ngập trong đau thương
trong
lửa dữ phiền não.
(70)
Đại thần lấy nước hương
rưới
vua và hoàng hậu,
hồi
tỉnh lại thét gào
tự
tay đấm ngực bụng.
(71)
Vị đại thần thứ ba
tâu
vua như thế này,
đã
thấy hai vương tử
ngất
xỉu ở trong rừng.
(72)
Hạ thần rưới nước lạnh
hai
vương tử mới tỉnh,
nhìn
khắp cả bốn phía
thấy
như lửa lan tràn.
(73)
Nên dậy rồi lại ngã,
gào
khóc không ngưng nổi,
và
giơ tay mà than
em
tôi thật hiếm có.
(74)
Vua nghe nói như vậy
lo
càng nung nấu hơn.
Hoàng
hậu gào lớn lên
mà
than vãn như vầy.
(75)
Con út của ta
ta
thương xiết bao,
nay
thì đã bị
quỉ
chết nuốt rồi!
Hai
đứa con lớn
tuy
vẫn hiện còn,
nhưng
bị thiêu đốt
bởi
lửa lo buồn.
(76)
Ta phải đi mau
đến
dưới núi kia,
an
ủi cho chúng
bảo
tồn mạng sống.
Hoàng
hậu tức khắc
rong
xe đi tới,
cố
mong đến gấp
chỗ
út bỏ mình.
(77)
Trên đường gặp con
vừa
đi vừa khóc,
đấm
bụng áo não
mất
hết uy phong.
Cha
mẹ thấy vậy
buồn
thảm ôm con,
cùng
vào núi rừng
chỗ
út bỏ mình.
(78)
Khi đến cái chỗ
Bồ
tát xả thân,
cả
nhà gào khóc
đau
đớn cùng cực,
cởi
bỏ chuỗi ngọc,
cùng
nhau bi thương
thu
nhặt xương cốt
của
thân Bồ tát.
(79)
Rồi cùng mọi người
chung
nhau hiến cúng:
đem
xá lợi trên
đặt
trong hộp này,
xây
dựng tại đó
ngôi
tháp thất bảo,
mới
về hoàng thành
với
sự đau buồn.
(80)
Trưởng lão A nan đà,
Tát
đỏa xưa kia ấy
nay
là ta, Mâu ni,
đừng
nghĩ là ai khác.
(81)
Quốc vương là Tịnh phạn,
hoàng
hậu là Ma da,
thái
tử là Từ thị,
thứ
tử là Mạn thù,
(82)
Cọp là Đại thế chúa (101) ,
năm
con: năm Bí sô (102) ,
một
nữa: Mục kiền liên
một
nữa: Xá lợi phất.
(83)
Như lai nói việc cũ
để
thấy phải lợi tha
mới
là bồ tát hạnh,
là
nhân tố thành Phật:
toàn
thể đại hội này
phải
học tập như vậy.
(84)
Khi Bồ tát xả thân
thì
đã phát đại nguyện,
nguyện
xương cốt của mình
sẽ
lợi ích lớn lao
cho
bao nhiêu chúng sinh
trong
bao kiếp sau đó.
(85)
Và địa điểm này đây
chính
là chỗ xưa kia
Bồ
tát đã xả thân,
là
chỗ tháp thất bảo,
vì
trải qua nhiều kiếp
nên
vùi sâu xuống đất.
(86)
Do nguyện lực xưa kia,
rằng
tùy theo cơ hội
mà
tế độ chúng sinh,
nên
nay vì ích lợi
cho
bao nhiêu nhân thiên
mà
bảo tháp xuất hiện.
Khi
đức Thế tôn nói về chuyện cũ này thì cả đại hội, bao
gồm vô số nhân loại và chư thiên, ai cũng vô cùng bi cảm,
hoan hỷ, tán dương là sự thể chưa bao giờ đã có, và cùng
phát tâm vô thượng bồ đề. Đức Thế tôn lại bảo Bồ
đề thọ thần, Như lai vì trả ơn mà kính lạy. Rồi Ngài
thu hồi thần lực thì bảo tháp trở lại lòng đất.