Mục Lục
Lời
cảm tạ
Vài
nét tiểu sử tác giả
Lời
nói đầu
1.
Phẩm song yếu (PC 1-20)
2.
Phẩm không phóng dật (PC 21-32)
3.
Phẩm tâm (PC 33-43)
4.
Phẩm bông hoa (PC 44-59)
5.
Phẩm người ngu (PC 60-75)
6.
Phẩm người trí (PC 76-89)
7.
Phẩm A-la-hán (PC 90-99)
8.
Phẩm ngàn (PC 100-115)
9.
Phẩm ác (PC 116-128)
10.
Phẩm hình phạt (PC 129-145)
11.
Phẩm già (PC 146-156)
12.
Phẩm tự ngã (PC 157-166)
13.
Phẩm thế gian (PC 167-178)
14.
Phẩm Phật đà (PC 179-196)
15.
Phẩm an lạc (PC 197-208)
16.
Phẩm hỷ ái (PC 209-220)
17.
Phẩm phẫn nộ (PC 221-234)
18.
Phẩm cấu uế (PC 235-255)
19.
Phẩm pháp trụ (PC 256-272)
20.
Phẩm đạo (PC 273-289)
21.
Phẩm tạp (PC 290-305)
22.
Phẩm địa ngục (PC 306-319)
23.
Phẩm voi (PC 320-333)
24.
Phẩm tham ái (PC 334-359)
25.
Phẩm tỷ kheo (PC 360-382)
26.
Phẩm Bà-la-môn (PC 383-423)
Tài
liệu tham khảo
Lời
Cảm Tạ
Mùa
an cư này đến đây,
Chúng
tôi tu học cùng thầy, bạn thân.
Tăng
ni sinh, thật tuyệt trần!
Cặp
mắt từ ái hỷ tâm tràn đầy.
Những
ngày cùng học chung thầy,
Đại
Học Quốc Tế vui thay đạo mầu!
Giáo
lý của Ngài thâm sâu!
Chúng
con theo học nhiệm mầu biết bao!
Công
lao Ngài, thật thanh cao!
Huynh
đệ tu học đền trao ân này.
Chính
vì nghĩa cử cao dày,
Con
đây cố gắng tỏ bày hiếu trung.
Kính
bạch Ngài! Con vui mừng,
Nỗ
lực tinh tấn dịch từng trang kinh.
Sau
đó cố gắng chính mình,
Thi
hóa lời dạy quý vinh của Ngài.
Hầu
mong dâng cúng tận tay,
Đến
chư độc giả để thay món quà.
Nhân
đây thành thật thưa qua,
Chư
ân nhân quý cả nhà hỷ hoan.
Ngài
Hiệu Trưởng, quý vô vàn!
Giúp
con chỗ trú lúc sang xứ người.
Cùng
những tác giả tuyệt vời!
“Pháp
Cú” Anh ngữ dịch lời thực minh.
Việt
ngữ dịch rất tận tình,
Ngài
Minh Châu quý xứng vinh hiện thời.
Thượng
Tọa Giới Đức tuyệt vời!
Chuyển
tập thơ ấy sáng ngời cú câu.
Bác
Phạm Kim Khánh thâm sâu!
Dịch
tác phẩm đó nhiệm mầu tuyệt siêu!
Tri
ân tiến sĩ Bình nhiều!
CD
Phật học trăm điều tiện nghi.
Sư
Tâm Đăng, thật diệu kỳ!
Giúp
đỡ pháp lữ những gì cần trao.
Sư
Thiện Đức, quý làm sao!
In
tập thơ ấy tốn hao công nhiều!
Chư
Sư trợ duyên muôn chiều,
Quý
Cô cũng vậy góp nhiều ý hay.
Nhân
viên Trường Đại Học này,
Tận
tâm giúp đỡ những ngày học tu.
Chư
phật tử, xa mịt mù,
Hết
lòng vì đạo trợ tu chuyến này.
Kính
tri ân! Người từ đây,
Con
nguyện tu học chung tay tô đời.
*
Vài
Nét Tiểu Sử Tác Giả
Quê
hương tôi đã sinh ra,
Không
gần thành thị lại xa phố phường.
Trí
tuệ cũng tạm bình thường,
Toán
không được giỏi văn thường chẳng thông.
Hai
mươi tuổi, tôi nuôi mộng,
Chiếc
áo nâu sòng cổ rộng thích mang.
Ngày
đêm quyết chí lìa trần,
Tu
hành học đạo để thâm pháp mầu.
Thế
đời phải giấc mơ đâu?
Cha
tôi chẳng thích nên đâu xin giùm.
Mẹ
tôi dễ mến vô cùng,
Bà
rất hoan hỷ và mừng cho con.
Từ
đó phân tích cùng chồng,
Con
đi học đạo xứng tông môn mình.
Tuy
nhiên bố vẫn lặng thinh,
Bởi
vì ái thủ quấn tình cha con.
Cuối
cùng tôi chạy lon ton,
Nhờ
người giúp đỡ để mong thoát trần.
Khuôn
hội có Chú tận tâm,
Đồng
ý giúp đỡ vào tận cố đô.
Tìm
chùa để dẫn tôi vô,
Xuất
gia tu học điểm tô tâm lành.
Tám
năm học đạo rất nhanh,
Thế
mà không trụ ở quanh quê mình.
Rồi
một ngày, rất quang vinh,
Tôi
đã rời gót sang bình thái dương.
Học
tu cũng khá tận tường,
Có
người trợ giúp trên đường công danh.
Tôi
nguyện mãi sống trong thanh,
Để
mà đền nghĩa người dành cho tôi.
Và
nguyện hằng sống đơn côi,
Để
tròn mộng ước của tôi ban đầu.
Thấm
thoát thời gian trôi mau,
Mới
đây đã quá mười sáu trường.
*
Lời
Nói Đầu
Người
ơi! Dịch thơ khó làm!
Bởi
vì lẽ đó tránh sao khỏi nhầm.
Chính
mình tự nhủ nghĩ thầm,
Thơ
tôi phỏng dịch có phần bị sai.
Với
tài mỏng, đức chẳng dày,
Thật
lòng cung thỉnh danh tài chỉ cho.
Vốn
tôi không phải nhà nho,
Xin
nhờ các bậc cao phong đức dày.
Thật
tâm chỉ rõ cho hay,
Để
lần tái bản sau này tốt hơn.
Thành
tâm kính đa tạ ơn!
Những
ai đã giúp tô sơn thơ này.
Nhân
đây thành thật chấp tay,
Đảnh
lễ đa tạ đức dày Thế Tôn.
Và
xin dâng đến Tăng môn,
Phước
đức nho nhỏ con dồn từ lâu.
Chia
đến Cha Mẹ ân sâu,
Và
luôn những bạn đạo mầu xuất gia.
Dâng
lên thân quyến gần xa,
Phước
đức tôi đã dịch ra thơ này.
Cầu
mong hết thảy chúng sanh,
Chóng
lìa thoát khổ tử sanh luân hồi.
Chúc
quý vị, mãi vui tươi,
Sống
trong chánh pháp muôn đời an vui.
Mong
chúng sanh, mỉm môi cười,
Cuộc
đời tự tại rạng ngời tương lai.
Xin
người theo dấu Như Lai,
Tiến
về giác ngạn xứng vai con Ngài.
Thầy
trò chúng ta vui hoài,
Như
cây với cội an dài tịnh thanh.
I.
Phẩm Song Yếu
Pháp
Cú câu 01
Trong
các pháp, ý làm chủ,
Sai
sử chúng dân[1] tranh thủ thi hành.
Nói
làm với ý lưu manh,
Khổ
não đeo níu theo anh mãi hoài.
Pháp
Cú câu 02
Trong
các pháp, ý làm chủ,
Hướng
dẫn dân chúng[2] tranh thủ thi hành.
Nói
làm với ý tốt lành,
Hạnh
phúc vẫn mãi trung thành người thi.
Pháp
Cú câu 03
Người
mà ôm hận trong lòng.
Cứ
nghĩ suy mãi xấu lòng người gây.
Luôn
luôn ôm niềm hận này,
Hận
thù mãi cứ vò giày thân tâm.
Pháp
Cú câu 04
Người
không ôm hận trong lòng,
Chẳng
nghĩ suy đến xấu lòng người gây.
Không
bao giờ ôm hận này,
Hận
thù đâu có vò giày thân tâm.
Pháp
Cú câu 05
. Hận
thù không diệt hận thù,
Chúng
ta mãi thấy thiên thu trong trần.
Từ
Bi diệt hận sạch ngần.
Đó
là định luật vĩnh hằng ngàn thu.
Pháp
Cú câu 06
Nhiều
người không hiểu cuộc đời,
Rồi
đây chúng ta phải rời thế gian.[3]
Những
ai hiểu thông rõ ràng.
Thế
thì tranh luận nhẹ nhàng thoáng bay.
Pháp
Cú câu 07
Ai
người luôn đắm sắc trần,
Lục
căn chẳng ngự muôn phần phóng theo.
Ăn
uống chẳng chế ngự theo,
Ma
vương cai trị cheo leo phập phồng.
Như
thế người đâu vững lòng.
Như
cây mềm yếu ngã lòng muôn phương.
Pháp
Cú câu 08
Ai
người không đắm sắc trần,
Lục
căn mãi chế không phần nào theo.
Ăn
uống tiết độ luôn theo,
Ma
vương không thể níu đeo người này.
Như
thế người đâu có say?
Khác
nào tảng đá trụ ngay trên rừng.
Pháp
Cú câu 09
Những
ai mặc áo cà sa,
Nhưng
mà tâm chứa cả phà uế nhơ.
Láo
lường không chế lãng lơ,
Làm
sao xứng đáng dương cờ Sa-môn.
Pháp
Cú câu 10
Những
ai xa lánh uế nhơ,
Hành
trì giới luật chẳng mờ một li.
Chân
thật tự chế tinh vi,
Như
vậy xứng đáng mang y vàng này.
Pháp
Cú câu 11
Không
chân lại tưởng là chân,
Thế
nhưng chân thật lại lầm dối gian.
Như
vậy khó đạt pháp vàng,
Cũng
do tà vạy lầm quàng mà thôi.
Pháp
Cú câu 12
Chân
thật biết chúng thật chân,
Giả
chân tường tận rành phân chúng liền.
Đạt
được chân thật thiêng liêng,
Nhờ
có chánh hạnh tư riêng rõ ràng.
Pháp
Cú câu 13
Ngôi
nhà vụng lợp thấy trời,
Mưa
rào đột xuất rải rơi cùng nhà.
Tâm
người kém tu đang là,
Dục
tham thâm nhập khó mà cản ngăn.
Pháp
Cú câu 14
Ngôi
nhà khéo lợp tuyệt vời,
Nước
không xâm nhập khi trời mưa xuyên.
Tâm
người khéo tu tinh chuyên,
Dục
tham đâu dễ huyên thuyên chen vào?
Pháp
Cú câu 15
Hiện
kiếp muộn, tương lai sầu,
Kẻ
ác khổ não âu sầu cả hai.
Ưu
não sầu muộn đeo dai,
Thấy
nghiệp ác tạo tâm hoài hận ân.
Pháp
Cú câu 16
Kiếp
này an, tương lai vui,
Chuyên
tâm tạo phước an vui mãi hoài.
Chính
người ấy vui an bài,
Thấy
nghiệp thiện tạo tâm hoài an vui.
Pháp
Cú câu 17
Kiếp
này nản, tương lai than,
Kẻ
ác đau khổ tâm can mãi hoài.
Than
rằng ta làm ác dài,
Tương
lại đọa xứ than hoài khổ thân.
Pháp
Cú câu 18
Kiếp
này sướng, kiếp kia sung,
Bố
thí tạo phước ung dung hai đời.
Hỷ
hoan thiện nghiệp gieo bồi,
Thiện
thú nhàn cảnh thảnh thơi sanh vào.
Pháp
Cú câu 19
Làu
thông kinh điển rất nhiều,
Tâm
luôn phóng dật chẳng điều hành thâm.
Như
kẻ chăn bò tá nhân,[4]
Sa-môn
tên tuổi không phần hạnh trang.
Pháp
Cú câu 20
Chẳng
thông kinh điển nhiều điều,
Tâm
hằng tinh tấn mãi yêu hành trì.
Tham,
sân, si bỏ dần đi,
Tỉnh
giác hành pháp dẹp đi não phiền.
Hai
đời chẳng chút say ghiền,
Sa-môn
xứng hạnh thiên niên dự phần.
II.
Phẩm Không Phóng Dật
Pháp
Cú câu 21
Ai
không phóng dật sống đời,
Người
hằng phóng dật chết rồi khác chi.
Không
phóng dật, sống diệu kỳ!
Phóng
dật như chết xứng chi thân này.
Pháp
Cú câu 22
Mỗi
khi thông hiểu điều này,
Trí
nhân kiềm chế không giây phóng mình.
Hỷ
hoan tâm tịnh an bình,
An
vui lặng sống hạnh linh Thánh hiền.
Pháp
cú câu 23
Thiền
Định người hằng thực thi,
Nỗ
lực tinh tấn kiên trì hành sâu.
Niết-bàn
trí nhân hưởng thâu,
An
tịnh tuyệt diệu nhiệm mầu tối cao.
Pháp
Cú câu 24
Nỗ
lực chánh niệm hằng ghi,
Tịnh
hạnh khắc kỹ tiết chi tu hành.
Điều
phục sống theo pháp lành,
Phóng
dật chẳng có tiếng lành lan xa.
Pháp
Cú câu 25
Tinh
tấn phóng dật chớ theo,
Tự
điều khéo chế não nghèo sát na.
Bậc
trí xây đảo quê nhà,
Lụt
to nước lớn khó mà phủ dâng.
Pháp
Cú câu 26
Những
ai thiểu trí ngu si,
Phóng
dật hằng sống quên đi kiếp người.
Bậc
trí có đâu nhác lười?
Tài
sản hằng giữ[5] sống đời tấn tu.
Pháp
Cú câu 27
Người
không phóng dật mông lung,
Dục
lạc không đắm chớ đừng nói theo.
Thiền
Định thực thi muôn chiều,
An
lạc sẽ đạt sớm chiều tịnh thanh.
Pháp
Cú câu 28
Trí
nhân phóng dật triệt tiêu,
Luôn
luôn tỉnh thức say yêu triệt hoài.
Lầu
cao trí tuệ lên đài,
Vắng
sầu nhìn cảnh sầu dài thế gian.
Bậc
trí đứng trên đài trang,
Nhìn
kẻ ngu dốt lang thang đất bằng.
Pháp
Cú câu 29
Giữa
phóng dật, ta tinh cần,
Trần
gian mê muội, ta vầng trăng soi.
Người
trí khác nào ngựa oai,
Để
lại ngựa yếu mệt nhoài sau lưng.
Pháp
Cú câu 30
Đế
Thích chẳng có mông lung,
Đạt
ngôi Thiên chủ ung dung thanh nhàn.
Tinh
tấn được khen trần gian,
Phóng
dật chê trách ngút ngàn thiên thu.
Pháp
Cú câu 31
Tỳ
khưu mê say tinh cần,
Kinh
hãi phóng dật niệm tâm canh lòng.
Bước
chân như đám lửa hồng,
Thiêu
đốt phiền não tâm ròng tịnh thanh.
Pháp
Cú câu 32
Tỳ
khưu mê say tinh cần,
Kinh
hãi phóng dật niệm tâm canh lòng.
Khổ
cảnh dễ đâu xoay vòng?
Niết-bàn
sẽ đạt vui lòng an tâm.
III.
Phẩm Tâm
Pháp
Cú câu 33
Người
tâm hoảng hốt động giao,
Hộ
trì, nhiếp phục làm sao canh chừng?
Bậc
trí uốn tâm thẳng tưng,
Như
người thợ khéo nắn từng cung tên.
Pháp
Cú câu 34
Cá
tươi quăng bỏ trên bờ,
Vẫy
vùng, hoảng hốt nằm chờ xuôi tay.[6]
Tâm
người nào kém cá này?
Hãy
mau nỗ lực diệt ngay tham lòng.
Pháp
Cú câu 35
Tâm
ta như vượn chuyền cành,
Rong
đuổi lạc thú thị thành thôn lâm.
Lành
thay! điều phục được tâm,
Lạc
an hưởng tận muôn phần an vui.
Pháp
Cú câu 36
Tâm
ta vi tế vô cùng,
Dục
lạc rong đuổi đùng đùng đó đây.
Trí
nhân phòng hộ tâm này,
Lạc
an sẽ viếng lành thay cho người.
Pháp
Cú câu 37
Trần
gian xa lánh cô thân,
Bằng
hữu chẳng vướng an tâm núi rừng.
Chế
ngự được tâm anh hùng,
Thoát
khỏi khổ ách ma thừng buộc chân.[7]
Pháp
Cú câu 38
Người
không an trú nội tâm,
Diệu
pháp thâm thúy không phần rõ hay.
Tịnh
tín bị rúng động hoài,
Làm
sao tuệ mãn theo ngài động tâm.
Pháp
Cú câu 39
Tâm
hồn vắng bóng dục trần,
Hận
sân lắng dịu muôn phần trong y.
Thiện
ác hai mặt đã ly,
Bậc
luôn tỉnh thức còn chi hãi hùng.
Pháp
Cú câu 40
Thân
như gốm sứ chợ hàng,
Trú
tâm kiên cố vững vàng sát na.
Dùng
trí tuệ, để chống ma,
Thắng
bọn quái dị tham tà trong tâm.
Pháp
Cú câu 41
Mai
đây ngũ uẩn thân này,
Chấm
dứt sinh mạng vất dày tha ma.
Xác
vô thức, quăng bỏ mà,
Khác
nào gỗ mục ai tha về dùng.
Pháp
Cú câu 42
Kẻ
thù hiềm hại kẻ thù,
Oan
gia tự nó gông tù oan gia.
Kinh
hãi tâm hướng ác tà,[8]
Triệu
phần nguy khốn cho ta trong trần.
Pháp
Cú câu 43
Mẹ
cha yêu quý trên đời,
Không
thể làm được cho người cho ta.
Thế
nhưng tâm chánh hướng ra,[9]
Sẽ
làm phúc lạc cho ta cho người.
IV.
Phẩm Hoa
Pháp
Cú câu 44
Những
ai thông hiểu “cái Ta”,
Xuyên
thâu Thiên giới, Dạ-ma các hàng.
Ai
người khéo dạy lời vàng,[10]
Như
người kỹ xảo hái giàn hoa tươi.
Pháp
Cú câu 45
Hữu
học chinh phục “cái Ta”,
Chinh
phục Thiên giới, Dạ-ma các hàng.
Hữu
học khéo dạy lời vàng,
Như
người kỹ xảo hái giàn hoa tươi.
Pháp
Cú câu 46
Thân
như bóng nước trên dòng,
Ngộ
thân mộng huyễn xoay vòng diệt sanh.
Trí
nhân bẻ gãy hoa cành,
Thoát
khỏi thần chết phúc lành an vui.
Pháp
Cú câu 47
Ai
còn lượm lặt hoa tươi,
Đắm
say tham nhiễm mộng đời còn vương.
Thần
chết hành hạ tan thương,
Khác
nào lũ cuốn phố phường về khuya.
Pháp
Cú câu 48
Ai
người say đắm nhặt hoa,
Tham
nhiễm chấp thủ dày già trong tâm.
Dục
lạc thỏa mãn không phần,
Như
vậy thần chết giết dần người kia.
Pháp
Cú câu 49
Ong
vàng viếng thăm hoa tươi,
Hút
mật lót dạ an vui cuộc đời.
Không
làm hư sắc hoa trời.
Bậc
Thánh cũng vậy thảnh thơi gian trần.
Pháp
Cú câu 50
Lỗi
người ta chớ quan tâm,
Cho
dù người ấy lạc lầm tạo ra.
Phật
khuyên ta nhìn chính ta,
Thiện
hạnh trau chuốt, ác tà đừng vương.
Pháp
Cú câu 51
Hoa
kia tươi đẹp tuyệt trần,
Nhưng
mà chẳng có hương thầm bên trong.
Như
người khéo nói dài dòng,
Không
hành đâu có quả ròng tuyệt luân?
Pháp
Cú câu 52
Hoa
kia tươi đẹp tuyệt trần,
Màu
sắc rực rỡ, hương thầm bên trong.
Như
người khéo nói dài dòng,
Thực
hành viên mãn quả ròng tuyệt luân.
Pháp
Cú câu 53
Khóm
hoa tươi đẹp tuyệt trần,
Khéo
tay kết lại tiên thần tràng hoa.
Cũng
vậy, thân sanh tử mà,
Thiện
nghiệp gắng tạo sinh nhà an vui.
Pháp
Cú câu 54
Hương
thơm của các loài hoa,
Khó
mà ngược gió lan xa muôn chiều.
Hương
người đức hạnh cao siêu!
Tung
bay ngược gió tỏa nhiều hướng phương.
Pháp
Cú câu 55
Hương
chiên đàn, cùng già la,
Hương
sen, hoa vũ lan xa trong trần.
Hương
người giới hạnh trong ngần,
So
các hương ấy trăm phần trội hơn.
Pháp
Cú câu 56
Hương
chiên đàn, cùng già la,
Hương
sen, hoa vũ lan xa trong trần.
Hương
người giới hạnh trong ngần,
Tỏa
khắp Thiên giới cao tầng mây xanh.
Pháp
Cú câu 57
Ai
người trú giới thậm thâm,
Phóng
dật chẳng có chuyên tâm niệm hoài.
Chánh
trí, giải thoát lên đài,
Ma
vương không thể theo Ngài đức cao.
Pháp
Cú câu 58
Đống
rác nhơ nhớp thối thây,
Quăng
bên xó chợ hôi khay phố phường.
Hoa
sen tinh khiết phi thường,
Mọc
trên chỗ ấy tỏa hương dâng đời.
Pháp
Cú câu 59
Cũng
vậy, quần sanh giữa đời,
Vấn
vương uế nhiễm tâm nhơ tục trần.
Đệ
tử Như Lai trong ngần,
Trí
tuệ sáng chói phủ trần tam thiên.
V.
Phẩm Người Ngu
Pháp
Cú câu 60
Người
thức ngủ thấy đêm dài,
Đường
xa nặng gánh đau vai lão bà.
Kẻ
ngu luân hồi còn xa,
Làm
sao hưởng được pháp Cha trao truyền.
Pháp
Cú câu 61
Nếu
không gặp được bạn lành,
Bằng
mình hoặc hơn trong thành thế gian.
Cô
đơn quyết sống sẳn sàng,
Đời
đời chẳng bạn cùng chàng ngu si.
Pháp
Cú câu 62
Con
“Ta”, tài sản của “Ta”,
Người
ngu ưu não đầy phà phủ tâm.
Chính
“Ta”, “Ta” có đâu tầm,
Tài
sản con cái trăm phần có đâu?[11]
Pháp
Cú câu 63
Người
ngu biết rõ mình ngu,
Như
thế có trí thực tu thấy mình.
Kẻ
ngu cho mình trí minh,
Như
vậy thật xứng thế tình gọi ngu.
Pháp
Cú câu 64
Trăm
năm kẻ ngu sống gần,
Thân
cận bậc trí chẳng phần lây hương.
Không
hiểu diệu pháp cao cường,
Khác
nào muỗng nỉa tô tương cung vàng.
Pháp
Cú câu 65
Người
trí một khắc sống gần,
Thân
cận trí giả trăm phần lây hương.
Thâm
hiểu diệu pháp cao cường,
Như
lưỡi thưởng thức tô tương cung vàng.
Pháp
Cú câu 66
Hởi
người thiếu trí ngu si,
Lại
xem tự ngã khác chi kẻ thù.
Nghiệp
bất thiện, tạo dày mù,
Đắng
cay khổ quả gông tù đeo mang.
Pháp
Cú câu 67
Bất
thiện nghiệp, đã làm nhiều,
Ăn
năn hối quá trăm điều khổ tâm.
Lệ
tuôn, khóc than lặng thầm,
Bởi
vì nhận lãnh quả trầm thân tâm.[12]
Pháp
Cú câu 68
Thiện
nghiệp thường xuyên làm nhiều,
Ăn
năn hối quá không điều nảy sinh.
Hỷ hoan vui hưởng chính mình,
Hiện
thời thọ mạng quang vinh an lành.
Pháp
Cú câu 69
Ác
hạnh ngọt mát đường phèn,
Kẻ
ngu nghĩ vậy quả đen chưa về.
Quả
ác khi trổ sum xuê,
Người
ngu chịu khổ vạn bề khóc than.
Pháp
Cú câu 70
Người
ngu tháng tháng miên trường,
Cỏ
cây hoa lá thực lương cho đời.
Phép
tu khổ hạnh chơi vơi,
Làm
sao sánh được thượng Người liễu tri.
Pháp
Cú câu 71
Ác
nghiệp đã tạo bao ngày,
Khác
gì bát sữa đông ngay đâu mà.
Than
hồng nung đốt tà tà,
Sát
na theo báo anh ta trong trần.
Pháp
Cú câu 72
Người
ngu bất hạnh suốt đời,
Chính
vì anh muốn lợi đời háu danh.
Vận
may khi đã tan tành,
Đầu
nó vỡ nát phân manh nhiều phần.
Pháp
Cú câu 73
Người
ngu háu danh hướng cầu,
Ăn
trên ngồi trước trong đầu tính toan.
Tịnh
xá quyền uy muốn làm,
Mong
mỏi thiện tín vái van trọng thờ.
Pháp
Cú
câu 74
Người
ngu Tăng, tục cả hai,
Ham
danh háu lợi đóng vai ta làm.
Việc
lớn việc nhỏ lệnh chàng,
Kẻ
ngu nghĩ vậy tham tăng, mạn phồng.
Pháp
Cú câu 75
Thế
lợi, Niết-bàn khác thay,
Tỷ
kheo đệ tử Như Lai tận tường.
Cung
kinh, tôn trọng chẳng vương,
Độc
cư Thiền Quán vượt phường uế nhơ.
VI.
Phẩm Người Trí
Pháp
Cú câu 76
Hiền
nhân chỉ lỗi cho ta,
Khiển
trách như thế tạo đà tiến thân.
Hãy
nên gần gũi trí nhân,
Lời
vàng thâu lượm khác hầm ngọc đâu.
Thân
cận những bậc thâm sâu,
Ác
lòng đoạn hẳn tâm châu sáng ngời.
Pháp
Cú câu 77
Trí
nhân khuyên bạn làm lành,
Ngăn
ngừa ác pháp thi hành thiện tâm.
Người
hiền cảm kích tri ân,
Nhưng
bị kẻ ác nỗi sân ghét hoài.
Pháp
Cú câu 78
Những
người ác độc chớ thân,
Tiểu
nhân ti tiện lại cần lánh xa.
Bạn
lành tinh tấn lân la,
Thượng
nhân bậc trí tán ca theo người.
Pháp
Cú câu 79
Hỷ
pháp mát lạnh thân tâm,
Nhẹ
nhàng thuần tịnh thấm nhuần tim gan.
Trí
nhân mãi mãi hỷ hoan,
Giáo
pháp cao quý Cha ban cho đời.
Pháp
Cú câu 80
Nông
phu dẫn nước tưới vườn,
Cung
tên được thợ tận tường uốn ngay.
Thợ
mộc bào gỗ vá mày,
Bậc
trí luyện tâm mỗi ngày sáng trong.
Pháp
Cú câu 81
Ví
như tảng đá trên đồi,
Phong
ba bảo táp khó dời chuyển lay.
Bậc
trí trong thế gian này,
Ca
tụng phỉ báng khó lay tâm hồn.
Pháp
Cú câu 82
Ví
như hồ nước thẳm sâu,
Tinh
khiết thanh tịnh nhơ đâu quay cuồng.
Cũng
vậy, nghe pháp cao cường,
Trí
nhân an tịnh hỷ vườn tâm can.
Pháp
Cú câu 83
Người
hiền hết thảy xả ly,
Người
lành dục lạc màng chi luận bàn.
Khổ
thọ lạc thọ hai hàng,
Buồn
vui trí nhân đâu màng lưu tâm.
Pháp
Cú câu 84
Không
vì mình, chẳng vì người,
Không
vì con cái hiện đời người đang.
Không
vì tài sản quốc bang,
Không
cầu thành tựu dối gian hạnh tà.
Trí
nhân trì giới chuyên mà,
Trí
tuệ chánh hạnh sát na hành trì.
Pháp
Cú câu 85
Nhân
loại lắm chúng sanh cư,
Thế
nhưng thiểu số nhập cư Niết-bàn.
Đa
số luân hồi lang thang,
Ngược
xuôi xuôi ngược trong đàng dục say.
Pháp
Cú câu 86
Những
ai tinh tấn hành trì,
Chánh
pháp vi diệu tiết chi tận tường.
Bờ
kia sớm vượt an khương,
Dục
ma đâu dễ quấn vương người này.
Pháp
Cú câu 87
Bậc
trí hủy diệt pháp đen,
Pháp
trắng tu tập thân quen hằng ngày.
Xuất
gia xa lánh tục nhà,
Viễn
ly trần thế thuận đà lạc tâm.
Pháp
Cú câu 88
Tầm
lạc Niết-bàn hỷ hoan,
Sở
hữu dục vọng chẳng màng đằng sau.
Bậc
trí luyện tâm giồi trau,
Cấu
uế hủy diệt chuyển màu tâm đen.
Pháp
Cú câu 89
Những
ai sống với chánh tâm,
Giác
chi tu tập minh phân mỗi ngày.
Từ
bỏ ái dục, đắm say,
Chấp
thủ đoạn tận, uế dày triệt tiêu.
Như
thế rọi sáng khắp miền,
Niết-bàn
chứng đạt hiện tiền thế gian.
VII.
Phẩp A La Hán
Pháp
Cú câu 90
Bậc
trí đã vượt bờ kia,
Sầu
ưu đoạn tận rọi tia trong lành.
Đoạn
trừ thằng thúc tròng trành,
Phiền
não vắng bóng tịnh thanh tâm hồn.
Pháp
Cú câu 91
Trí
nhân chánh niệm tinh cần,
Xa
lìa trú xứ âm thầm ẩn hang.
Khác
nào thiên nga trần gian,
Nhẹ
cánh bay vút chẳng màng ao kia.
Pháp
Cú câu 92
Tài
sản, sở hữu chẳng màng,
Uống
ăn tiết độ nhẹ nhàng tâm tư.
Lòng
không, vô tướng dung thư,
Hành
xứ tự tại tâm tư thoát trần.
Như
thiên nga, giữa mây vầng,
Lam
sao tìm vết dấu chân khung trời?
Pháp
Cú câu 93
Những
ai lậu hoặc triệt tiêu,
Uống
ăn chẳng vướng say yêu món gì.
Tâm
không, vô tướng viễn ly,
Hành
xứ tự tại mê si sạch ngần.
Như
chim bay giữa mây tầng,
Dễ
đâu tìm vết dấu chân khung trời?
Pháp
Cú câu 94
Những
ai nhiếp phục các căn,
Đánh
xe điều ngự chế tâm não phiền.
Khác
nào tuấn mã luyện hiền,
Mạn,
lậu đoạn tận Chư Thiên trọng thờ.
Pháp
Cú câu 95
Đất
kia hiềm hận bao giờ?
Trụ
điện vững đứng bên bờ ruộng nương.
Hồ
kia nước trong phảng vườn,
Trí
nhân như thế chẳng vương luân hồi.
Pháp
Cú câu 96
Những
ai tâm ý tịnh thanh,
Phát
ngôn trong sạch, nghiệp hành đẹp xinh.
Tuyệt
đối giải thoát tâm mình,
Người
như thế ấy an bình tối cao.
Pháp
Cú câu 97
Không
tin, giác ngộ vô vi,
Triệt
tiêu hệ lụy tiết chi tỏ tường.
Cắt
luôn dòng nghiệp tham vương,
Bậc
trí ly dục cao cường thế gian.
Pháp
Cú câu 98
Núi
rừng, thung lũng, đồi cao,
Thành
phố, làng mạc chỗ nào Ngài cư.
Bậc
A La Hán tâm như,
Ở
đâu Ngài trú thiên thu an lành.
Pháp
Cú câu 99
Rừng
sâu thiên cảnh tuyệt vời!
Thế
nhưng thiếu dục người đời chán ngây
Trí
nhân cảnh ấy vui say,
Ly
tham xả bỏ chốn này tịnh an.
VIII.
Phẩm Ngàn
Pháp
Cú câu 100
Dẫu
nói dài thượt nghìn lời,
Nếu
không nghĩa lý lợi đời ích tha.
Tốt
hơn chỉ nói chút mà,
Người
nghe hỷ lạc đang là, tương lai.
Pháp
Cú câu 101
Dẫu
nói dài thượt nghìn câu,
Nếu
không nghĩa lý thâm sâu lợi đời.
Tốt
hơn nói một câu thôi,
Người
nghe an lạc hiện thời, tương lai.
Pháp
Cú câu 102
Dẫu
tụng dài thượt trăm câu,
Nếu
không nghĩa lý thâm sâu lợi đời.
Tốt
hơn tụng một câu thôi,
Người
nghe an lạc hiện thời, tương lai.
Pháp
Cú câu 103
Ngàn
lần chiến thắng ngàn quân,
Tại
bại chiến trận mỗi lần chiến tranh.
Thế
nhưng chẳng chút hùng anh
Thắng
mình hiện tại thanh danh rạng ngời.
Pháp
Cú câu 104
Tự
thắng lấy mình tuyệt hay,
Chinh
phục kẻ khác chẳng hay chút nào.
Ai
người điều phục cơ cao,
Hằng
sống tự chế nhiệm mầu vĩ nhân.
Pháp
Cú câu 105
Thiên-thần,
Thát-bà Giới tam,
Phạm-thiên,
Ma-quái các hàng hiện nay.
Không
ai chiến thắng nỗi Ngài,
Bậc
trí tự chế trong đai gian trần.
Pháp
Cú câu 106
Trăm
năm dùng trọn thời gian,
Cúng
thần châu báu ngọc vàng sơn dương.
Chẳng
bằng giây lát cúng dường,
Đến
bậc tự chế khó lường phước kia.
Pháp
Cú câu 107
Trăm
năm dùng trọn thời gian,
Rừng
sâu thờ lửa vái van khẩn cầu.
Chẳng
bằng giây lát cúi đầu,
Đảnh
lễ bậc thánh phước sâu đức dày.
Pháp
Cú câu 108
Cả
năm tế vật cúng thần,
Mong
cầu phước quả trợ nâng hậu đời.
Chẳng
bằng một phần tư thôi,
Đảnh
lễ bậc thánh phước ngời vạn niên.
Pháp
Cú câu 109
Ai
thường cung kính trọng tôn,
Quý
Ngài trưởng thượng Sa-môn trong đời.
Sắc
đẹp, sức khỏe sáng ngời,
Thọ
mạng, an lạc mỗi thời trưởng tăng.
Pháp
Cú câu 110
Ai
người không giới, lung mông,
Trăm
năm thọ mạng uổn công cuộc đời.
Tốt
hơn sống một ngày thôi,
Thiền
Định, trì giới rạng ngời thế gian.
Pháp
Cú câu 111
Ai
người không giới, lung mông,
Trăm
năm thọ mạng uổn công cuộc đời.
Tốt
hơn sống một ngày thôi,
Thiền
Định, trí tuệ rạng ngời thế gian.
Pháp
Cú câu 112
Ai
người biếng nhác, dễ duôi,
Trăm
năm thọ mạng phí đời phù sinh.
Tốt
hơn sống một ngày vinh,
Tinh
tấn, nỗ lực lung linh gian trần.
Pháp
Cú câu 113
Nếu
không thấy pháp diệt sinh,
Trăm
năm thọ mạng chẳng vinh chút nào.
Tốt
hơn một ngày quý cao,
Thấy
pháp sinh diệt xiết bao an lành.
Pháp
Cú câu 114
Bất
tử không thấy hiện nay,
Trăm
năm thọ mạng chẳng hay chút nào.
Tốt
hơn một ngày quý cao,
Thấy
pháp Bất tử xiết bao an lành.
Pháp
Cú câu 115
Nếu
không thấy Pháp Cao Siêu,
Trăm
năm thọ mạng chẳng điều ích chi.
Tốt
hơn một ngày diệu kỳ,
Thấy
Pháp Tối Thượng vinh quy đời đời.
IX.
Phẩm Ác
Pháp
Cú câu 116
Nhanh
tay làm các điều lành,
Cản
ngăn ác pháp lộng hành trong tâm.
Những
ai thiện hạnh trì tầm,
Như
thế ác sự trong tâm thích hoài.
Pháp
Cú câu 117
Những
ai điều ác đã làm,
Chớ
nên tiếp tục điểm trang mãi hoài.
Chớ
mong làm ác trường dài,
Ác
pháp tăng trưởng khổ đài vương mang.
Pháp
Cú câu 118
Những
ai thiện sự đã làm,
Hãy
nên tiếp tục điểm trang mãi hoài.
Hằng
mong hành thiện trường dài,
Thiện
pháp tăng trưởng lạc hoài theo chân.
Pháp
Cú câu 119
Chính
người làm ác thấy hiền,
Ác
quả chưa trổ lòng yên nhẹ nhàng.
Đến
khi ác quả chín vàng,
Kẻ
ác mới thấy rõ ràng ác kia.
Pháp
Cú câu 120
Người
hiền nhìn thấy ác hành,
Thiện
quả chưa trổ tịnh thanh nhẹ nhàng.
Đến
khi thiện quả chín vàng,
Người
hiền sẽ thấy rõ ràng thiện kia.
Pháp
Cú câu 121
Chớ
khinh điều ác cỏn con,
Kẻ
ngu hằng tạo thành non ác tà.
Như
nước nhỏ giọt thôi mà,
Ngày
qua tháng lại tràn nhà đầy lu.
Pháp
Cú câu 122
Chớ
khinh điều thiện cỏn con,
Người
hiền hằng tạo thành non thiện ròng.
Như
nước nhỏ giọt lu đồng,
Ngày
qua tháng lại tràn lòng lu kia.
Pháp
Cú câu 123
Thương
gia tránh lối hiểm nghèo,
Người
giàu tránh xóm cheo leo vắng nhà.
Muốn
sống độc dược lánh xa,
Thận
trọng tránh ác như ba điều này.
Pháp
Cú câu 124
Bàn
tay không có vết thương,
Nếu
cầm độc dược chẳng vương hại gì.
Hiền
lương, độc dược viễn ly,
Không
hành ác sự làm chi theo người.
Pháp
Cú câu 125
Ai
hại người không ác tâm,
Người
mà thanh tịnh, uế trần chẳng vương.
Như
thế tội ác vô lường,
Lao
vào kẻ ác không đường thoát thân.
Pháp
Cú câu 126
Một
vài[13] tái sinh bào thai,
Địa
ngục khổ cảnh đón ngài ác tâm.
Cõi
trời thiện nhân an phần,
Niết-bàn
ưu đãi thánh nhân vô phiền.
Pháp
Cú câu 127
Trời
cao, biển cả trùng trùng,
Hư
không, thung lũng, núi rừng hiện đang.
Những
ai tạo ác non ngàn,
Ác
quả khó tránh trần gian chốn này.
Pháp
Cú câu 128
Trời
cao, biển cả trùng trùng,
Hư
không, thung lũng, núi rừng, ruộng nương.
Làm
sao thoát khỏi Diêm Vương,
Thần
chết kêu gọi lên đường sang ngang.
X.
Phẩm Hình Phạt
Pháp
Cú câu 129
Ai
ai cũng sợ đọa đày,
Tử
vong ghê rợn chốn này hãi kinh.
Lấy
mình ví dụ chính mình,
Tự
tay không giết khó tình sử sai.
Pháp
Cú câu 130
Ai
ai cũng sợ đọa đày,
Mọi
vật yêu sống chốn này hạnh vinh.
Lấy
mình ví dụ chính mình,
Tự
tay không giết khó tình sử sai.
Pháp
Cú câu 131
Chúng
sanh cầu mong lạc hoài,
Ai
dùng đao trượng hại loài sanh linh.
Để
tìm lạc thú cho mình,
Như
vậy không thể hạnh vinh hậu đời.
Pháp
Cú câu 132
Chúng
sanh cầu mong lạc hoài,
Ai
người không có hại loài sanh linh.
Để
tìm lạc thú cho mình,
Như
vậy sẽ hưởng hạnh vinh hậu đời
Pháp
Cú câu 133
Đừng
nói lời ác bạn ơi,
Nói
ác sẽ bị người đời trả ngay.
Khổ
thay lời phẩn nộ này,
Đao
trượng có thể ngược quay hại mình.
Pháp
Cú câu 134
Ai
người yên lặng chính mình,
Như
chiếc chuông bể thường tình dùng đâu.
Người
không phẩn nộ, gây nhau,
Niết-bàn
chứng đạt nhiệm mầu xiết bao!
Pháp
Cú câu 135
Chú
chăn bò, dùng gậy tre,
Lùa
bò ra bãi hội hè ăn cây.[14]
Cũng
vậy già yếu chết gầy,
Tiển
người kết liễu kiếp này phù sinh.
Pháp
Cú câu 136
Từ
xưa cho đến hôm nay,
Kẻ
ngu làm ác chẳng hay biết gì.
Vì
thế nghiệp ác dẫn đi,
Lửa
kia nung nấu lâm li đêm ngày.
Pháp
Cú câu 137
Ai
dùng trượng đao hại người,
Vô
tội, đức hạnh trong thời hiện nay.
Một
trong mười loại khổ đày,
Người
ấy lãnh chịu khó tày thoát thân.
Pháp
Cú câu 138
Khổ
thọ khốc liệt tái tê,
Hay
là thương tích ẩm ê thân mình.
Hoặc
là bệnh trọng trong hình,
Tâm
hay tán loạn ý sinh liên tằng.
Pháp
Cú câu 139
Một
là tai vạ từ vua,
Hai
là bị buộc tội cua vợ người.
Bà
con mất hẳn trong đời,
Tài
sản hủy diệt cuộc đời nát tan.
Pháp
Cú câu 140
Phòng
ốc nhà cửa tan tành,
Thảm
hại lửa đốt cháy thành mái hiên.
Thân
hoại mạng chung hiện tiền,
Kẻ
ngu địa ngục xuôi miền nhập môn.
Pháp
Cú câu 141
Không
phải lõa thể sống đời,
Bện
tóc, tro trét thân người ngày đêm.
Tuyệt
thực lăn trên đất đen,
Sống
nhớp, ngồi xổm trên nền chợ đông,
Làm
sao thanh tịnh được lòng?
Trừ
khi đoạn tận nghi dòng tâm kia.
Pháp
Cú câu 142
Ai
người chánh niệm tinh cần,
Thanh
tịnh tự chế tinh thần hướng cao.
Kiên
trì phạm hạnh thanh tao,
Sát
na không nảy tâm nào hại tha.
Vị
ấy Phạm chí đang là,
Sa
môn, khất sĩ con Cha trăm phần.
Pháp
Cú câu 143
Thế
gian này thật khó tìm,
Người
biết hổ thẹn chế mình ngày đêm.
Hằng
tránh chỉ trích pha gièm,
Như
ngựa hiền thục tránh quyền chàng trai.
Pháp
Cú câu 144
Như
ngựa hiền thục chạm roi,
Tinh
tấn, vững tín, trau giồi giới tâm.
Kiên
trì, Thiền Định sâu thâm,
Trạch
pháp, từ ái chuyên tâm hành trì.
Trí
tuệ, chánh niệm diệu kỳ,
Khổ
não vô lượng thoát ly dễ dàng.
Pháp
Cú câu 145
Thủy
nông dẫn nước tưới vườn,
Người
làm tên bắn thường thường nắn cung.
Thợ
mộc cắt xén gỗ dùng,
Trí
nhân tự chế anh hùng xứng danh.
XI.
Phẩm Già
Pháp
Cú câu 146
Hân
hoan cười nói làm chi?
Khi
đời bị lửa thiêu đi đêm ngày.
Tối
tăm phủ kín chốn này,
Sao
không đốt nén đèn cày chiếu soi?
Pháp
Cú câu 147
Thân
này đẹp tựa bức tranh,
Thế
nhưng chứa chất một vành khổ đau.
Quán
tưởng thấy nhiều khổ sầu,
Không
phần ổn định, có đâu vĩnh hằng.
Pháp
Cú câu 148
Thân
này già yếu mỗi giây,
Mông
mênh sóng nước, bệnh dày thân tâm.
Khối
bất tịnh, đổ vỡ dần,
Chấm
dứt mạng sống, chết thần mang đi.
Pháp
Cú câu 149
Giá
trị gì, xương bồ câu?
Mùa
thu lả tả rơi đâu đây hoài.
Trái
bầu da trắng dáng dài,
Vui
chi nhìn thấy nó hoài ngày đêm?
Pháp
Cú câu 150
Thân
này trụ vững nhờ xương,
Máu
thịt tô quét bức tường dáng duyên.
Bên
trong bệnh tật liên miên,
Lừa
đảo, ngã mạn nghìn thiên dẫy đầy.
Pháp
Cú câu 151
Xe
ngựa vua cưỡi đang già,
Tấm
thân thế đó tà tà già theo.
Pháp
thiện không già chẳng teo,
Bậc
trí công bố ai theo thánh hiền.
Pháp
Cú câu 152
Bò
kia thân khỏe tráng cường,
Nhưng
mà mê muội đầu thường rỗng không.
Cũng
vậy nếu người lung mông,
Thiếu
học lớn tuổi trí không trong mình.
Pháp
Cú câu 153
Lang
thang bao kiếp trong trần,
Cố
công tìm kiếm vị thần tạo xây.
Thế
nhưng khó gặp người nầy,
Sinh
hoài, khổ mãi dẫy đầy trầm luân.
Pháp
Cú câu 154