|
c
KINH THẮNG MAN
Pháp
Sư TAM TẠNG đời nhà TỐNG (người Trung Ấn Độ) dịch
Hoà
Thượng Thích Thanh Từ Việt dịch
CHƯƠNG
4: NHIẾP THỤ
Bấy
giờ Thắng Man bạch Phật rằng :
"Nay
con lại nương theo oai thần của Phật xin nói về đại nguyện
điều phục chân thật không khác."
Phật
bảo Thắng Man :
"Cho
phép ngươi nói"
Thắng
Man bạch Phật:
"Bồ
tát có các nguyện lớn như cát sông Hằng tất cả nguyện
ấy đều ở trong một nguyện. Đó là nhiếp thụ chánh pháp.
Nhiếp thụ chánh pháp thật là nguyện lớn".
Phật
khen Thắng Man:
"Hay
thay ! Hay thay ! Trí tuệ phương tiện của ngươi sâu xa nhiệm
mầu do ngươi đã hằng lâu trồng các căn lành mới được
như vậy. Đời sau chúng sanh nào có trồng căn lành từ lâu
mới hiểu được lời ngươi nói".
Nhiếp
thụ chánh pháp ngươi nói đây là điều mà quá khứ, hiện
tại, vị lai chư Phật đã nói, đang nói, sẽ nói. Ta nay được
vô thượng Bồ đề cũng thường nói nhiếp thụ chánh pháp
như vậy. Ta nói nhiếp thụ chánh pháp có các công đức không
bờ bến như thế nào thì trí tuệ biện tài của Như Lai cũng
không bờ bến như vậy.
Bởi
vì sao ? Vì nhiếp thụ chánh pháp này có công đức lớn, có
lợi ích lớn.
Thắng
Man bạch Phật:
"Con
xin nương theo oai lực của Phật diễn lại ý nghĩa rộng lớn
của nhiếp thụ chánh pháp".
Phật
bảo: Hãy nói đi !
Thắng
Man bạch Phật:
"Ý
nghĩa rộng lớn của nhiếp thụ chánh pháp thì vô lượng,
vĩ đại như đạt được tất cả Phật pháp và bao la như
nhiếp thụ tám vạn bốn ngàn pháp môn".
Ví
như khi kiếp mới thành mây lớn nổi lên khắp nơi mưa xuống
các cơn mưa màu sắc và nhiều châu báu. Cũng như thế nhiếp
thụ chánh pháp mưa vô lượng phúc báu và vô lượng căn lành.
-
Thưa Thế Tôn ! Lại như khi kiếp mới thành nước lớn tụ
đọng sinh ra ba ngàn đại thiên thế giới tạng và bốn trăm
ức các châu. Cũng như thế nhiếp thụ chánh pháp sinh ra vô
lượng thế giới tạng đại thừa tất cả sức thần thông
của Bồ tát, tất cả niềm vui an ổn của thế gian, tất
cả sự tự tại như ý của thế gian và sự an vui xuất thế
gian cho đến khi kiếp thành tất cả những gì cõi trời, cõi
người chưa có, đều từ đó phát sanh ra cả.
Lại
như đại địa gánh chở bốn việc lớn. Bốn việc là gì?
Một là biển lớn. Hai là các núi. Ba là cỏ cây. Bốn là
chúng sanh. Cũng như thế, thiện nam tử, thiện nữ nhơn kiến
lập đại địa có thể gánh vác bốn trách nhiệm lớn như
đại địa kia.
Bốn
trách nhiệm ấy là gì? Là đối với các chúng sanh xa lìa
thiện tri thức, không nghe chánh pháp, làm điều phi pháp thì
đem căn lành cõi trời, cõi người mà thành thục họ, đối
với kẻ cầu Thanh văn thì trao cho pháp Thanh văn, đối với
kẻ cầu Duyên giác thì trao cho pháp Duyên giác, đối với
kẻ cầu đại thừa thì trao cho pháp đại thừa. Nhiếp thụ
chánh pháp là như vậy.
Thiện
nam tử, thiện nữ nhơn kiến lập đại địa là có khả năng
kham nỗi bốn trách nhiệm lớn.
"Thưa
Thế Tôn! Thiện nam tử, thiện nữ nhơn nhiếp thụ chánh pháp
như thế là kiến lập đại địa kham nổi bốn trách nhiệm
lớn, khắp vì chúng sanh làm người bạn không đợi mời thỉnh,
đem lòng từ bi an ủi thương yêu chúng sanh, làm người mẹ
pháp cho thế gian.
Lại
như đại địa có bốn kho báu. Bốn kho ấy là gì ? Một là
vô giá, hai là thượng giá, ba là trung giá, bốn là hạ giá.
Đó là bốn kho báu của đại địa. Cũng như thế, thiệân
nam tử, thiện nữ nhơn kiến lập đại địa làm được bốn
thứ báu cao tột cho chúng sanh. Bốn thứ ấy là gì? Là thiện
nam tử, thiện nữ nhơn nhiếp thụ chánh pháp, đối với chúng
sanh không nghe chánh pháp làm điều phi pháp thì đem căn lành
công đức cõi trời cõi người mà giáo hóa chúng. Đối với
kẻ cầu Thanh văn thì trao cho pháp Thanh văn, đối với kẻ
cầu Duyên giác thì trao cho pháp Duyên giác, đối với kẻ
cầu đại thừa thì trao cho pháp đại thừa, làm được của
báu to lớn cho chúng sanh như vậy là do thiện nam tử, thiện
nữ nhơn nhiếp thụ chánh pháp mà được công đức kỳ đặc
hy hữu này.
Thưa
Thế Tôn, cái kho báu lớn đó là nhiếp thụ chánh pháp.
-
Thưa Thế Tôn, nhiếp thụ chánh pháp là gì?
Nhiếp
thụ chánh pháp không khác chánh pháp. Chánh pháp không khác
nhiếp thụ chánh pháp. Chánh pháp tức nhiếp thụ chánh pháp.
Thưa
Thế Tôn, nhiếp thụ chánh pháp không khác Ba la mật. Ba la
mật không khác nhiếp thụ chánh pháp. Nhiếp thụ chánh pháp
tức Ba la mật. Bởi vì sao? Vì thiện nam tư,û thiện nữ nhơn
nào nhiếp thụ chánh pháp, nếu phải vì bố thí mà thành
thục chúng sanh thì thực hành bố thí để thành thục, kế
đến xả bỏ từng chi tiết thân mạng khéo thuận cơ duyên
để đạt tới sự thành thục đó. Sự thành thục chúng sanh
kiến lập chánh pháp như thế gọi là đàn Ba la mật.
Nếu
phải lấy sự trì giới mà thành thục chúng sanh thì gìn giữ
sáu căn thanh tịnh các nghiệp thân, khẩu, ý cả đến giữ
đúng bốn oai nghi để khéo thuận cơ duyên đạt tới sự
thành thục đó. Sự thành thục chúng sanh kiến lập chánh
pháp như thế gọi là thí Ba la mật.
Nếu
phải lấy nhẫn nhục để thành thục chúng sanh thì dầu bị
chúng sanh mắng nhiếc, sĩ nhục hay khủng bố, dọa nạt vẫn
đem lòng không biết giận, đem tâm lợi ích, đem sức nhẫn
nhục cao nhất cho đến không thay đổi sắc mặt, để khéo
thuận cơ duyên đạt tới sự thành thục đó. Sự thành thục
chúng sanh kiến lập chánh pháp như thế gọi là Sằn đề
Ba la mật.
Nếu
phải dùng tinh tấn để thành thục chúng sanh thì sẽ không
sanh lòng biếng trễ mà sanh lòng thích muốn to lớn tinh tấn
cao nhất, cả đến trong bốn oai nghi để khéo thuận cơ duyên
đạt tới sự thành thục đó. Sự thành thục chúng sanh kiến
lập chánh pháp như thế gọi là Tì lê da Ba la mật.
Nếu
phải dùng thiền để thành thục chúng sanh thì dùng tâm không
tán loạn, tâm không hướng ngoại, chánh niệm cao nhất, cả
đến làm việc thời gian lâu, nói năng thời gian lâu cũng
không quên thiền định để khéo thuận cơ duyên đạt tới
sự thành thục đó. Sự thành thục chúng sanh kiến lập chánh
pháp như thế, gọi là Thiền Ba la mật.
Nếu
phải dùng trí huệ để thành thục chúng sanh, thì khi chúng
sanh hỏi tất cả nghĩa gì cũng sẽ đem lòng không sợ (hãi)
mà vì họ giảng nói tất cả lý luận, chỉ bày tất cả
công xảo rõ ràng đến nơi đến chốn, cho đến tất cả
các thứ công xảo kỹ thuật để khéo thuận cơ duyên đạt
tới sự thành thục đó. Sự thành thục chúng sanh kiến lập
chánh pháp như thế, gọi là Bát nhã Ba la mật.
Cho
nên, thưa Thế Tôn, vì thế mà nói nhiếp thụ chánh pháp không
khác Ba la mật, Ba la mật không khác nhiếùp thụ chánh pháp.
Nhiếp thụ chánh pháp tức Ba la mật.
-
Thưa Thế Tôn, nay con nương oai thần của Phật xin nói lại
ý nghĩa trọng đại.
Phật
bảo : "Hãy nói đi".
Thắng
Man bạch Phật:
-
"Nhiếp thụ chánh pháp là gì?". Người nhiếp thụ chánh pháp
không khác nhiếp thụ chánh pháp, nhiếp thụ chánh pháp không
khác người nhiếp thụ chánh pháp. Thiện nam tử, thiện nữ
nhơn nhiếp thụ chánh pháp tức nhiếp thụ chánh pháp".
Bởi
vì sao ? Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhơn nhiếp thụ chánh
pháp, thì vì nhiếp thụ chánh pháp mà xả bỏ ba phần. Ba
phần ấy là gì ? Là thân mạng và của cải.
Thiện
nam tử, thiện nữ nhơn, xả thân thì sau cái sanh tử này sẽ
thoát ly, già, bệnh, chết được pháp thân Như Lai công đức
không thể nghĩ bàn, thường trú không hư hoại không biến
đổi. Xả mạng thì sau cái sanh tử này rốt ráo thoát ly sự
chết, thường trú vô biên công đức không thể nghĩ bàn,
thông suốt tất cả Phật pháp sâu xa. Xả bỏ của cải, thì
sau cái sanh tử này sẽ được cái khác hơn tất cả chúng
sanh là không hết, không tiêu giảm, rốt ráo thường trú,
đầy đủ công đức không thể nghĩ bàn, được tất cả
chúng sanh cúng dường thù thắng.
-
Thưa Thế Tôn, thiện nam tử, thiện nữ nhơn xả bỏ ba phần
mà nhiếp thụ chánh pháp như thế sẽ được tất cả chư
Phật thọ ký, sẽ được tất cả chúng sanh chiêm ngưỡng.
-
Thưa Thế Tôn, lại nữa, khi giáo pháp gần diệt thì Tỳ khưu,
Tỳ khưu ni, Ưu bà tắc, Ưu bà di chia bè lập đảng tranh chấp
lẫn nhau, phá hoại ly tán nhau. Bấy giờ thiện nam tử, thiện
nữ nhơn nào nhiếp thụ chánh pháp, lấy sự không dua nịnh
không lường gạt, không trá ngụy yêu mến chánh pháp mà nhiếp
thụ chánh pháp vào trong bạn pháp. Những người vào trong
bạn pháp như thế chắc chắn sẽ được chư Phật thọ ký.
-
Thưa Thế Tôn, con thấy các sức nhiếp thụ chánh pháp to lớn
như vậy. Phật có con mắt chân thật, có trí huệ chân thật
. Phật là căn bản của pháp, là pháp thông suốt, là chỗ
y sơ ûy của chánh pháp cũng sẽ thấy biết tất cả.
Bấy
giờ, Thế Tôn đối với sức tinh tấn lớn nhiếp thụ chánh
pháp mà Thắng Man vừa nói khởi tâm tùy hỷ bảo rằng:
"Đúng
vậy Thắng Man ! Như ngươi đã nói, sức tinh tấn nhiếp thụ
chánh pháp như sức của một đại lực sĩ ai đụng phải
sẽ bị đau đớn lắm.
-
Thắng Man ! Người nhiếp thụ chánh pháp, dù một ít thôi
cũng làm các ma khổ não. Ta chưa thấy một pháp lành nào khiến
ma khổ não như nhiếp thụ chánh pháp dù một ít thôi.
Cũng
như con bò chúa hình sắc đẹp hơn tất cả những bò khác.
Nhiếp thụ một ít chánh pháp đại thừa là hơn tất cả
các căn lành của nhị thừa, vì pháp đại thừa là rộng
lớn.
Cho
nên này Thắng Man ! Hãy dùng nhiếp thụ chánh pháp khai hóa
chúng sanh dạy dỗ chúng sanh, kiến lập chúng sanh.
Thắng
Man ! Nhiếp thụ chánh pháp như thế đó, lợi lớn như vậy
đó, phúc lớn như vậy đó, quả lớn như vậy đó.
Thắng
Man ! Ta trong bao số kiếp A tăng kỳ đã nói ý nghĩa và lợi
ích không bờ bến của công đức nhiếp thụ chánh pháp. Cho
nên nhiếp thụ chánh pháp có công đức vô lượng vô biên.
Xem
Thêm:
Giới
thiệu Kinh Thắng Man, T.T Thích Tuệ Sỹ
|