|
c
KINH THẮNG MAN
Pháp
Sư TAM TẠNG đời nhà TỐNG (người Trung Ấn Độ) dịch
Hoà
Thượng Thích Thanh Từ Việt dịch
CHƯƠNG
6: VÔ BIÊN THÁNH ĐẾ.
-
Thưa Thế Tôn ! Thanh văn Duyên giác khi mới quán thánh đế,
nếu dùng nhất trí đoạn các trụ địa, dùng cái nhất trí
đủ cả bốn mà đoạn trừ hiểu biết tu tập và chứng đắc
thì cũng hiểu rõ được nghĩa của bốn pháp này.
-
Thưa Thế Tôn ! Không có cái thượng thượng trí xuất thế
gian mà bốn trí lại đạt tới dần dần và bốn duyên đưa
tới dần dần. Cái pháp không có sự lần lượt dần dần
đó là thượng thừa trí xuất thế gian.
-
Thưa Thế Tôn ! Thí dụ như kim cang, đó là đệä nhất nghĩa
trí.
-
Thưa Thế Tôn ! Đệ nhất nghĩa trí ấy không phải như Sơ
thánh đế trí của Thanh văn Duyên giác chưa đoạn vô minh
trụ địa.
-
Thưa Thế Tôn ! Vì thánh đế trí không hai thứ mà khéo đoạn
các trụ địa.
-
Thưa Thế Tôn ! Không phải như cảnh giới của tất cả Thanh
văn, cái không trí không thể nghĩ bàn của Như Lai ứng chánh
đẳng chánh giác đoạn trừ tất cả phiền não tạng.
-
Thưa Thế Tôn ! Nếu đoạn trừ được tất cả phiền não
tạng thì cái trí cứu cánh đó là đệ nhất nghĩa trí. Sơ
thánh đế trí không phải là trí đã cứu cánh, chỉ mới
là trí hướng đến A nậu đa la tam miệu tam Bồ đề.
Thưa
Thế Tôn ! Nghĩa của thánh không phải để chỉ cho tất cả
Thanh văn Duyên giác. Thanh văn Duyên giác thành tựu công đức
có hạn lượng, Thanh văn Duyên giác thành tựu thiểu phần
công đức, vì vậy mà gọi là thánh.
Thánh
đế không phải đế lý của Thanh văn Duyên giác, cũng không
phải công đức Thanh văn Duyên giác.
-
Thưa Thế Tôn ! Đế lý này Như Lai ứng đẳng chánh giác trước
tiên giác ngộ được, sau vì thế gian bị vô minh bao phủ
mà mở bày giảng dạy. Nên gọi là thánh đế.
Xem
Thêm:
Giới
thiệu Kinh Thắng Man, T.T Thích Tuệ Sỹ
|