|
cÐại
Tạng Kinh Việt Nam
KINH TIỂU BỘ
TẬP I
Khuddhaka Nikàya
Hòa
thượng Thích Minh Châu dịch Việt - Phật Lịch 2543 - 1999
Tiểu
Tụng
Khuddakapàtha
-ooOoo-
I.
Tam
Quy
II.
Thập
Giới
III.
Ba
Mươi Hai Phần
IV.
Nam
Tử Hỏi Ðạo
V.
Kinh
Ðiềm Lành
VI.
Kinh
Châu Báu
VII.
Kinh
Ngoài Bức Tường
VIII.
Kinh
Bảo Tàng
IX.
Kinh
Lòng Từ
Giới
thiệu:
Ðây
là quyển kinh thứ nhất của Tiểu Bộ Kinh (Khuddhaka Nikaya),
có lẽ đã được tổng hợp thành một quyển cẩm nang cho
các Sa-di và Sa-di-ni. Quyển nầy gồm 9 bài kinh, bao gồm các
đề tài cơ bản cho những vị xuất gia bắt đầu đời sống
tu hành tại các tu viện. Tuy nhiên, nhiều đoạn kinh cũng được
dùng để giới thiệu các căn bản Phật Pháp cho các cư sĩ.
Bài
kinh thứ nhất và thứ hai dùng trong các buổi lễ xuất gia
của Sa-di và Sa-di-ni. Bài kinh thứ ba là các hướng dẫn tiên
khởi để quán thân thể, một bài tập để vượt thắng
lòng tham dục. Bài kinh thứ tư giới thiệu các phân loại
cơ bản để phân tích, phát triển tuệ tri, bắt đầu là
nguyên lý duyên sinh, trọng tâm của đạo Phật.
Bài
kinh thứ năm đưa ra một tổng quan về sự tu tập - bắt đầu
từ nhu cầu gần gũi các bậc thiện tri thức, và chấm dứt
khi đắc Niết-bàn. Bài kinh đề cập đến các phước hạnh
như là một sự phòng hộ thiện lành, không phải từ các
nghi lễ rườm rà mà từ các hành động bố thí, giới đức
và trí tuệ. Bài kinh thứ sáu khai triển từ bài kinh thứ
nhất và thứ năm, đề cập chi tiết về Tam Bảo Phật-Pháp-Tăng,
và đồng thời trình bày cách thức tu thiền để đắc quả
Dự lưu, quả đầu tiên đưa đến Niết-bàn.
Bài
kinh thứ bảy có chủ đề về lòng bố thí quảng đại, công
đức từ sự cúng dường chư Tăng được hồi hướng đến
các thân nhân đã qua đời. Bài kinh thứ tám giảng về các
hành động từ thiện, bố thí sẽ đưa đến lợi lạc lâu
bền, tốt hơn là các đầu tư về vật chất. Cuối cùng,
bài kinh thứ chín trở về đề tài hành thiền, chú trọng
đến việc phát triển lòng từ mẫn, thiện ý, yêu thương
mọi người, mọi loài.
Tất
cả 9 bài kinh này, trong những ý nghĩa khác nhau, thường được
tụng đọc và suy niệm trong các cộng đồng Phật giáo Nguyên
thủy từ xưa cho đến hiện nay. Hằng ngày, cư sĩ lẫn tu
sĩ đều tụng đọc bài kinh đầu tiên về quy y Tam Bảo để
tự nhắc nhở. Các tu sĩ thường tụng các đoạn kinh trích
trong các bài kinh thứ năm cho đến thứ chín khi nhận lãnh
sự cúng dường của cư sĩ, và thường dùng bài kinh thứ
năm (Kinh Phước Ðức) làm đề tài trong các buổi thuyết
pháp.
Tóm
lại, quyển Tiểu Tụng này được dùng như một quyển kinh
dẫn nhập hữu ích trong bước đầu của đời sống tu sĩ
và trong đời sống của mọi Phật tử hiện thời.
Tỳ-kheo
Thanissaro
(Bình
Anson lược dịch, tháng 01-2001)
I.
Tam Quy (Saranattaya)
Ðệ
tử quy y Phật,
Ðệ
tử quy y Pháp,
Ðệ
tử quy y Tăng.
Lần
thứ hai đệ tử quy y Phật,
Lần
thứ hai đệ tử quy y Pháp,
Lần
thứ hai đệ tử quy y Tăng.
Lần
thứ ba đệ tử quy y Phật
Lần
thứ ba đệ tử quy y Pháp.
Lần
thứ ba đệ tử quy y Tăng.
[^]
II.
Thập Giới (Dasasikkhàpada)
1.
Ðệ tử thực hành giới tránh sát sanh.
2.
Ðệ tử thực hành giới tránh lấy của không cho.
3.
Ðệ tử thực hành giới tránh tà hạnh trong các dục.
4.
Ðệ tử thực hành giới tránh nói láo.
5.
Ðệ tử thực hành giới tránh mọi cơ hội buông lung phóng
dật do uống rượu hoặc các thứ men say.
6.
Ðệ tử thực hành giới tránh ăn phi thời.
7.
Ðệ tử thực hành giới tránh múa, hát, nhạc, kịch.
8.
Ðệ tử thực hành giới tránh cơ hội đeo vòng hoa và trang
điểm với hương liệu, dầu xoa.
9.
Ðệ tử thực hành giới tránh dùng giường cao và rộng.
10.
Ðệ tử thực hành giới tránh nhận vàng bạc.
[^]
III.
Ba Mươi Hai Phần (Dvattimsàkàra)
Trong
thân này có: tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy,
thận, tim, gan, hoành cách mô, lá lách, phổi, ruột, màng ruột,
bụng, phân, mật, đàm, mủ, máu, mồ hôi, mỡ, nước mắt,
mỡ da, nước miếng, nước mủ, chất nhờn ở khớp, nước
tiểu và não trong đầu.
[^]
IV.
Nam Tử Hỏi Ðạo (Kumàrapanha)
Thế
nào là một? - Mọi loài hữu tình đều tồn tại nhờ thức
ăn.
Thế
nào là hai? - Danh và sắc.
Thế
nào là ba? - Ba loại cảm thọ.
Thế
nào là bốn? - Bốn Thánh đế.
Thế
nào là năm? - Năm thủ uẩn.
Thế
nào là sáu? - Sáu nội xứ.
Thế
nào là bảy? - Bảy giác chi.
Thế
nào là tám? - Thánh đạo tám ngành.
Thế
nào là chín? - Chín nơi cư trú của các loài hữu tình.
Thế
nào là mười? - Vị nào có đủ mười đức tánh được gọi
là vị A-la-hán.
[^]
V.
Kinh Ðiềm Lành (Mangala Sutta)
Như
vầy tôi nghe:
Một
thời Thế Tôn trú tại Sàvatthi, ở Jetavana, khu vườn ông
Anàthapindika. Rồi một Thiên tử, khi đêm đã gần mãn, với
dung sắc thù thắng chói sáng toàn vùng Jetavana, đi đến Thế
Tôn, sau khi đến đảnh lễ Thế Tôn rồi đứng một bên.
Ðứng một bên, vị Thiên tử ấy bạch Thế Tôn với bài
kệ:
Thiên
tử:
1.
Nhiều Thiên tử và người,
Suy
nghĩ đến điềm lành,
Mong
ước và đợi chờ,
Một
nếp sống an toàn,
Xin
Ngài hãy nói lên,
Về
điềm lành tối thượng.
(Ðức
Phật giảng:)
2.
Không thân cận kẻ ngu,
Nhưng
gần gũi bậc Trí,
Ðảnh
lễ người đáng lễ,
Là
điềm lành tối thượng.
3.
Ở trú xứ thích hợp,
Công
đức trước đã làm,
Chân
chánh hướng tự tâm,
Là
điềm lành tối thượng.
4.
Học nhiều, nghề nghiệp giỏi,
Khéo
huấn luyện học tập,
Nói
những lời khéo nói,
Là
điềm lành tối thượng.
5.
Hiếu dưỡng mẹ và cha,
Nuôi
nấng vợ và con.
Làm
nghề không rắc rối,
Là
điềm lành tối thượng.
6.
Bố thí, hành, đúng pháp,
Săn
sóc các bà con,
Làm
nghiệp không lỗi lầm,
Là
điềm lành tối thượng.
7.
Chấm dứt, từ bỏ ác,
Chế
ngự đam mê rượu,
Trong
Pháp, không phóng dật,
Là
điềm lành tối thượng.
8.
Kính lễ và hạ mình,
Biết
đủ và biết ơn,
Ðúng
thời, nghe Chánh Pháp,
Là
điềm lành tối thượng.
9.
Nhẫn nhục, lời hòa nhã,
Yết
kiến các Sa-môn,
Ðúng
thời, đàm luận Pháp,
Là
điềm lành tối thượng.
10.
Khắc khổ và Phạm hạnh,
Thấy
được lý Thánh đế.
Giác
ngộ quả: "Niết Bàn"
Là
điềm lành tối thượng.
11.
Khi xúc chạm việc đời
Tâm
không động, không sầu,
Không
uế nhiễm, an ổn,
Là
điềm lành tối thượng.
12.
Làm sự việc như vầy,
Không
chỗ nào thất bại,
Khắp
nơi được an toàn,
Là
điềm lành tối thượng.
[^]
VI.
Kinh Châu Báu (Ratana Sutta)
1.
Phàm ở tại đời này,
Có
sanh linh tụ hội,
Hoặc
trên cõi đất này,
Hoặc
chính giữa hư không,
Mong
rằng mọi sanh linh,
Ðược
đẹp ý vui lòng,
Vậy,
hãy nên cẩn thận,
Lắng
nghe lời dạy này.
2.
Do vậy các sanh linh,
Tất
cả hãy chú tâm,
Khởi
lên lòng từ mẫn,
Ðối
với thảy mọi loài,
Ban
ngày và ban đêm,
Họ
đem vật cúng dường,
Do
vậy không phóng dật,
Hãy
giúp hộ trì họ.
3.
Phàm có tài sản gì,
Ðời
này hay đời sau,
Hay
ở tại thiên giới,
Có
châu báu thù thắng,
Không
gì sánh bằng được,
Với
Như Lai Thiện Thệ,
Như
vậy, nơi Ðức Phật,
Là
châu báu thù diệu,
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
4.
Ðoạn diệt và ly tham,
Bất
tử và thù diệu.
Phật
Thích-ca Mâu-ni,
Chứng
Pháp ấy trong thiền,
Không
gì sánh bằng được,
Với
Pháp thù diệu ấy.
Như
vậy, nơi Chánh Pháp,
Là
châu báu thù diệu,
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
5.
Phật, Thế Tôn thù thắng,
Nói
lên lời tán thán,
Pháp
thù diệu trong sạch,
Liên
tục không gián đoạn,
Không
gì sánh bằng được,
Pháp
thiền vi diệu ấy.
Như
vậy, nơi Chánh Pháp,
Là
châu báu thù diệu,
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
6.
Tám vị bốn đôi này,
Ðược
bậc thiện tán thán.
Chúng
đệ tử Thiện Thệ,
Xứng
đáng được cúng dường.
Bố
thí các vị ấy,
Ðược
kết quả to lớn.
Như
vậy, nơi tăng chúng,
Là
châu báu thù diệu
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
7.
Các vị lòng ít dục,
Với
ý thật kiên trì,
Khéo
liên hệ mật thiết,
Lời
dạy Gô-ta-ma!
Họ
đạt được quả vị,
Họ
thể nhập bất tử,
Họ
chứng đắc dễ dàng,
Hưởng
thọ sự tịch tịnh,
Như
vậy, nơi Tăng chúng,
Là
châu báu thù diệu,
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
8.
Như cây trụ cột đá,
Khéo
y tựa lòng đất.
Dầu
có gió bốn phương,
Cũng
không thể dao động.
Ta
nói bậc Chơn nhân,
Giống
như thí dụ này,
Vị
thể nhập với tuệ,
Thấy
được những Thánh đế,
Như
vậy, nơi Tăng chúng,
Là
châu báu thù diệu,
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
9.
Những vị khéo giải thích,
Những
sự thật Thánh đế,
Những
vị khéo thuyết giảng,
Với
trí tuệ thâm sâu.
Dầu
họ có hết sức,
Phóng
dật không chế ngự,
Họ
cũng không đến nỗi,
Sanh
hữu lần thứ tám,
Như
vậy, nơi Tăng chúng,
Là
châu báu thù diệu,
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
10.
Vị ấy nhờ đầy đủ,
Với
chánh kiến sáng suốt,
Do
vậy có ba pháp,
Ðược
hoàn toàn từ bỏ,
Thân
kiến và nghi hoặc,
Giới
cấm thủ cũng không,
Ðối
với bốn đọa xứ,
Hoàn
toàn được giải thoát.
Vị
ấy không thể làm,
Sáu
điều ác căn bản,
Như
vậy, nơi Tăng chúng,
Là
châu báu thù diệu.
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
11.
Dầu vị ấy có làm,
Ðiều
gì ác đi nữa,
Với
thân hay với lời,
Kể
cả với tâm ý,
Vị
ấy không có thể,
Che
đậy việc làm ấy,
Việc
ấy được nói rằng,
Không
thể thấy ác đạo.
Như
vậy, nơi Tăng chúng,
Là
châu báu thù diệu.
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
12.
Ðẹp là những cây rừng,
Có
bông hoa đầu ngọn,
Trong
tháng hạ nóng bức,
Những
ngày hạ đầu tiên,
Pháp
thù thắng thuyết giảng,
Ðược
ví dụ như vậy.
Pháp
đưa đến Niết Bàn,
Pháp
hạnh phúc tối thượng,
Như
vậy, nơi Ðức Phật,
Là
châu báu thù diệu,
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
13.
Cao thượng biết cao thượng,
Cho
đem lại cao thượng,
Bậc
Vô thượng thuyết giảng,
Pháp
cao thượng thù thắng,
Như
vậy nơi đức Phật,
Là
châu báu thù diệu,
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
14.
Nghiệp cũ đã đoạn tận,
Nghiệp
mới không tạo nên,
Với
tâm tư từ bỏ,
Trong
sanh hữu tương lai,
Các
hột giống đoạn tận,
Ước
muốn không tăng trưởng
Bậc
trí chứng Niết Bàn,
Ví
như ngọn đèn này,
Như
vậy, nơi Tăng chúng,
Là
châu báu thù diệu.
Mong
với sự thật này,
Ðược
sống chơn hạnh phúc.
15.
Phàm ở tại đời này,
Có
sanh linh tụ hội,
Hoặc
trên cõi đất này,
Hoặc
chính giữa hư không,
Hãy
đảnh lễ Ðức Phật,
Ðã
như thực đến đây,
Ðược
loài Trời, loài Người,
Ðảnh
lễ và cúng dường,
Mong
rằng, với hạnh này,
Mọi
loài được hạnh phúc.
16.
Phàm ở tại nơi này,
Có
sanh linh tụ hội,
Hoặc
trên cõi đất này,
Hoặc
chính giữa hư không,
Hãy
đảnh lễ Chánh pháp,
Ðã
như thực đến đây,
Ðược
loài Trời, loài Người,;
Ðảnh
lễ và cúng dường,
Mong
rằng với hạnh này,
Mọi
loài được hạnh phúc.
17.
Phàm ở tại đời này,
Có
sanh linh tụ hội
Hoặc
trên cõi đất này,
Hoặc
chính giữa hư không,
Hãy
đảnh lễ chúng Tăng,
Ðảnh
lễ và cúng dường,
Mong
rằng với hạnh này,
Mọi
loài được hạnh phúc.
[^]
VII.
Kinh Ngoài Bức Tường (Tirokudda Sutta)
1.
Ở bên ngoài bức tường,
Bọn
họ đứng chờ đợi,
Giao
lộ, ngã ba đường,
Trở
về mái nhà xưa,
Ðợi
chờ bên cạnh cổng.
2.
Nhưng khi tiệc thịnh soạn,
Ðược
bày biện sẵn sàng,
Ðủ
mọi thức uống ăn,
Không
một ai nhớ họ.
Sự
kiện này phát sinh
Từ
nghiệp xưa của họ.
3.
Vậy ai có từ tâm,
Nhớ
cho các thân nhân,
Thức
uống ăn thanh tịnh,
Tốt
đẹp và đúng thời.
4.
Món này cho bà con,
Mong
bà con an lạc,
Ðám
ngạ quỷ thân bằng,
Ðã
tề tựu chỗ đó.
5.
Sẽ mong muốn chúc lành,
Vì
thực phẩm đầy đủ,
Mong
quyến thuộc sống lâu,
Nhờ
người, ta hưởng lợi,.
6.
Vì đã kính lễ ta,
Thí
chủ không thiếu quả
Tại
đó không cấy cày,
Cũng
không nuôi súc vật.
7.
Cũng không có buôn bán,
Không
trao đổi tiền vàng,
Các
ngạ quỷ họ hàng,
Chỉ
sống nhờ bố thí.
8.
Như nước đổ xuống đồi,
Chảy
xuống tận vực sâu,
Bố
thí tại chỗ này,
Cung
cấp loài ngạ quỷ.
9.
Như lòng sông tràn đầy,
Ðưa
nước đổ xuống biển,
Bố
thí tại chỗ này,
Cung
cấp loài ngạ quỷ.
10.
Người ấy đã cho ta,
Ðã
làm việc vì ta,
Người
ấy là quyến thuộc,
Người
ấy chính thân bằng.
Hãy
bố thí ngạ quỷ,
Nhớ
việc xưa chúng làm.
11.
Không khóc than, sầu muộn,
Không
thương tiếc cách gì,
Giúp
ích loài ngạ quỷ,
Quyến
thuộc làm như vầy,
Không
lợi cho ngạ quỷ.
12.
Nhưng khi vật cúng dường,
Khéo
đặt vào chư Tăng
Ích
lợi chúng lâu dài,
Bây
giờ, về sau nữa.
13
Chánh pháp được giảng bày,
Như
vậy cho quyến thuộc,
Kính
trọng biết chừng nào,
Ðối
với người đã khuất,
Chư
Tăng được cúng dường,
Cũng
tăng thêm dõng mãnh,
Người
tích tụ công đức,
Thật
to lớn biết bao.
[^]
VIII.
Kinh Bảo Tàng (Nidhikanda Sutta)
1.
Một người cất kho báu,
Ở
tận dưới giếng sâu,
Nghĩ:
"Nếu cần giúp đỡ,
Nó
ích lợi cho ta".
2.
Nếu bị vua kết án,
Hoặc
trả các nợ nần,
Hoặc
bị cướp giam cầm,
Và
đòi tiền chuộc mạng,
Khi
mất mùa, tai nạn,
Với
mục đích như vầy,
Ở
trên cõi đời này,
Sẽ
đến giành kho báu.
3.
Dẫu nó không bao giờ,
Ðược
cất kỹ như vậy,
Ở
tận dưới giếng sâu,
Vẫn
không đủ hoàn toàn,
Giúp
ích người mọi lúc.
4.
Kho báu bị dời chỗ,
Hoặc
người quên dấu vết,
Hoặc
rắn thần lấy đi,
Hoặc
thần linh tẩu tán,
5.
Hoặc đám người thừa kế,
Kẻ
ấy không chấp nhận,
Di
chuyển kho báu đi,
Khi
kẻ ấy không thấy.
Và
khi phước đức tận,
Tất
cả đều tiêu tan.
6.
Những khi người nam, nữ,
Có
bố thí, trì giới
Hoặc
thiền định, trí tuệ,
Kho
báu khéo để dành.
7.
Trong chùa, tháp, Tăng đoàn,
Một
cá nhân, lữ khách,
Hoặc
người mẹ, người cha,
Hoặc
là người anh nữa.
8.
Kho này khéo để dành,
Ði
theo người, không mất,
Giữa
mọi vật phải rời,
Người
cùng đi với nó.
9.
Không ai khác chia phần,
Không
cướp nào lấy được.
Vậy
những kẻ tinh cần,
Hãy
làm việc phước đức,
Kho
báu ấy theo người,
Sẽ
không bao giờ mất.
10.
Ðây là một kho báu,
Có
thể làm thỏa mãn,
Mọi
ước vọng thiên, nhân,
Dù
họ mong muốn gì,
Ðều
đạt được tất cả,
Nhờ
công đức phước nghiệp.
11.
Vẻ đẹp của màu da,
Vẻ
đẹp của âm thanh,
Vẻ
đẹp của dáng hình,
Vẻ
đẹp của toàn thân,
Ðịa
vị thật cao sang,
Cùng
với đoàn hầu cận,
Tất
cả đều đạt được,
Nhờ
phước nghiệp công đức.
12.
Ngôi đế vương một cõi,
Cực
lạc Chuyển luân vương,
Và
ngự trên Thiên đường,
Tất
cả đều đạt được,
Nhờ
phước nghiệp công đức.
13.
Vẻ tối thắng của người,
Mọi
hoan lạc cõi trời,
Hay
tịch diệt tối thắng,
Tất
cả đều đạt được
Nhờ
phước nghiệp công đức.
14.
Ðạt tối thắng bằng hữu,
Chuyên
tu tập chánh chân,
Ðạt
minh trí giải thoát,
Tất
cả đều đạt được.
Nhờ
phước nghiệp công đức.
15.
Tứ vô ngại giải đạo,
Tám
cấp độ giải thoát,
Viên
mãn trí Thanh văn,
Cả
hai cách giác ngộ:
Ðộc
giác, Chánh Ðẳng giác,
Tất
cả đều đạt được,
Nhờ
phước nghiệp công đức.
16.
Phước báo thật lớn lao,
Do
công đức thù thắng,
Vì
thế kẻ tinh cần,
Và
những người có trí,
Ðã
tạo nện kho tàng.
Công
đức nhờ phước nghiệp.
[^]
IX.
Kinh Lòng Từ (Mettà Sutta)
1.
Vị thiện xảo mục đích,
Cần
phải làm như sau:
Sau
khi hiểu thông suốt,
Con
đường an tịnh ấy,
Có
khả năng trực tánh,
Thật
sự, khéo chân trực,
Dễ
nói và nhu hòa,
Không
có gì cao mạn.
2.
Sống cảm thấy vừa đủ,
Nuôi
sống thật dễ dàng,
Ít
có sự rộn ràng,
Sống
đạm bạc, giản dị.
Các
căn được tịnh lạc,
Khôn
ngoan và thận trọng,
Không
xông xáo gia đình,
Không
tham ái, tham vọng.
3.
Các hành sở của mình,
Không
nhỏ nhen, vụn vặt,
Khiến
người khác có trí,
Có
thể sanh chỉ trích,
Mong
mọi loài chúng sanh,
Ðược
an lạc, an ổn,
Mong
chúng chứng đạt được,
Hạnh
phúc và an lạc.
4.
Mong tất cả những ai,
Hữu
tình có mạng sống,
Kẻ
yếu hay kẻ mạnh,
Không
bỏ sót một ai,
Kẻ
dài hay kẻ lớn,
Trung
thấp, loài lớn, nhỏ.
5.
Loài được thấy, không thấy,
Loài
sống xa, không xa,
Các
loài hiện đang sống,
Các
loài sẽ được sanh,
Mong
mọi loài chúng sanh,
Sống
hạnh phúc an lạc.
6.
Mong rằng không có ai,
Lường
gạt, lừa dối ai,
Không
có ai khinh mạn,
Tại
bất cứ chỗ nào,
Không
vì giận hờn nhau,,
Không
vì tưởng chống đối.
Lại
có người mong muốn,
Làm
đau khổ cho nhau.
7.
Như tấm lòng người mẹ,
Ðối
với con của mình,
Trọn
đời lo che chở,
Con
độc nhất mình sanh.
Cũng
vậy, đối tất cả
Các
hữu tình chúng sanh,
Hãy
tu tập tâm ý,
Không
hạn lượng, rộng lớn.
8.
Hãy tu tập từ tâm,
Trong
tất cả thế giới,
Hãy
tu tập tâm ý,
Không
hạn lượng, rộng lớn,
Phía
trên và phía dưới,
Cũng
vậy cả bề ngang,
Không
hạn chế, trói buộc,
Không
hận, không thù địch.
9.
Khi đứng hay khi ngồi,
Khi
ngồi hay khi nằm,
Lâu
cho đến khi nào,
Khi
đang còn tỉnh thức,
Hãy
an trú niệm này,
Nếp
sống này như vậy.
Ðược
đời đề cập đến,
Là
nếp sống tối thượng.
10.
Ai từ bỏ tà kiến,
Giữ
giới, đủ chánh kiến,
Nhiếp
phục được tham ái,
Ðối
với các dục vọng,
Không
còn phải tái sanh,
Ði
đến thai tạng nữa.
[^]
English
version
Khuddakapatha
The Short Passages
Translated
from the Pali by Thanissaro Bhikkhu
1.
Saranagamana -- Going for Refuge
I go to
the Buddha for refuge.
I
go to the Dhamma for refuge.
I
go to the Sangha for refuge.
A
second time I go to the Buddha for refuge.
A
second time I go to the Dhamma for refuge.
A
second time I go to the Sangha for refuge.
A
third time I go to the Buddha for refuge.
A
third time I go to the Dhamma for refuge.
A
third time I go to the Sangha for refuge.
[^]
2.
Dasa Sikkhapada -- The Ten Training Rules
I undertake
the training rule to refrain from taking life.
I
undertake the training rule to refrain from stealing.
I
undertake the training rule to refrain from sexual intercourse.
I
undertake the training rule to refrain from telling lies.
I
undertake the training rule to refrain from intoxicating fermented &
distilled beverages that lead to carelessness.
I
undertake the training rule to refrain from eating at the wrong time [after
noon & before dawn].
I
undertake the training rule to refrain from dancing, singing, music, &
watching shows.
I
undertake the training rule to refrain from wearing garlands and beautifying
myself with perfumes & cosmetics.
I
undertake the training rule to refrain from high & luxurious seats
& beds.
I
undertake the training rule to refrain from accepting gold & money.
[^]
3.
Dvattimsakara -- The 32 Parts
In
this body there is:
hair
of the head, hair of the body, nails, teeth, skin, muscle, tendons, bones,
bone marrow, spleen, heart, liver, membranes, kidneys, lungs, large intestines,
small intestines, gorge, feces, gall, phlegm, lymph, blood, sweat, fat,
tears,
oil,
saliva, mucus, oil in the joints urine, brain.
[^]
4.
Samanera Panha -- The Novice's Questions
What is
one? - All animals subsist on food.
[There
are these four nutriments for the establishing of beings who have taken
birth or for the support of those in search of a place to be born. Which
four? Physical food, gross or refined; contact as the second, consciousness
the third, and intellectual intention the fourth. -- SN XII.64.]
What is
two? - Name & form
[mental
& physical phenomena].
What is
three?
The
three types of feeling
[pleasant,
painful, neither pleasant nor painful].
What is
four? - The four noble truths
[stress,
the origination of stress, the cessation of stress, the path of practice
leading to the cessation of stress].
What is
five? - The five aggregates
[form,
feeling, perception, fabrications, consciousness].
What is
six? - The six internal sense media
[eye,
ear, nose, tongue, body, intellect].
What is
seven? - The seven factors of Awakening
[mindfulness,
analysis of qualities, persistence, rapture, serenity, concentration, equanimity].
What is
eight? - The noble eightfold path
[right
view, right resolve, right speech, right action, right livelihood, right
effort, right mindfulness, right concentration].
What is
nine? - The nine abodes for beings
[seven
stations of consciousness and two spheres:
There
are beings with diversity of body and diversity of perception, such as
human beings, some devas, and some beings in the lower realms. This is
the first station of consciousness.
There
are beings with diversity of body and singularity of perception, such as
the devas of the Brahma hosts generated by the first [jhana]. This is the
second station of consciousness.
There
are beings with singularity of body and diversity of perception, such as
the Radiant Devas. This is the third station of consciousness.
There
are beings with singularity of body and singularity of perception, such
as the Beautifully Lustrous Devas. This is the fourth station of consciousness.
There
are beings who, with the complete transcending of perceptions of [physical]
form, with the disappearance of perceptions of resistance, and not heeding
perceptions of diversity, thinking, 'Infinite space,' arrive at the sphere
of the infinitude of space. This is the fifth station of consciousness.
There
are beings who, with the complete transcending of the sphere of the infinitude
of space, thinking, 'Infinite consciousness,' arrive at the sphere of the
infinitude of consciousness. This is the sixth station of consciousness.
There
are beings who, with the complete transcending of the sphere of the infinitude
of consciousness, thinking, 'There is nothing,' arrive at the sphere of
nothingness. This is the seventh station of consciousness.
The
sphere of non-percipient beings and, second, the sphere of neither perception
nor non-perception. These are the two spheres. {Maha Nidana Suttanta, DN
15}]
What is
ten? - Endowed with ten qualities, one is called an arahant
[the
right view of one beyond training, the right resolve of one beyond training,
the right speech of one beyond training, the right action of one beyond
training, the right livelihood of one beyond training, the right effort
of one beyond training, the right mindfulness of one beyond training, the
right concentration of one beyond training, the right knowledge of one
beyond training, the right release of one beyond training {Maha-Cattarisaka
Sutta, MN 117}].
[^]
5.
Mangala Sutta -- Protection
I have
heard that at one time the Blessed One was staying in Savatthi at Jeta's
Grove, Anathapindika's park. Then a certain deva, in the far extreme of
the night, her extreme radiance lighting up the entirety of Jeta's Grove,
approached the Blessed One. On approaching, having bowed down to the Blessed
One, she stood to one side. As she stood to one side, she addressed him
with a verse.
Many
devas and humans beings
give
thought to protection,
desiring
well-being.
Tell,
then, the highest protection.
[The
Buddha:]
Not
consorting with fools,
consorting
with the wise,
paying
homage to those worthy of homage:
This
is the highest protection.
Living
in a civilized land,
having
made merit in the past,
directing
oneself rightly:
This
is the highest protection.
Broad
knowledge, skill,
well-mastered
discipline,
well-spoken
words:
This
is the highest protection.
Support
for one's parents,
assistance
to one's wife and children,
consistency
in one's work:
This
is the highest protection.
Generosity,
living in rectitude,
assistance
to one's relatives,
deeds
that are blameless:
This
is the highest protection.
Avoiding,
abstaining from evil;
refraining
from intoxicants,
being
heedful of the qualities of the mind:
This
is the highest protection.
Respect,
humility,
contentment,
gratitude,
hearing
the Dhamma on timely occasions:
This
is the highest protection.
Patience,
composure,
seeing
contemplatives,
discussing
the Dhamma on timely occasions:
This
is the highest protection.
Austerity,
celibacy,
seeing
the Noble Truths,
realizing
Unbinding:
This
is the highest protection.
A mind
that, when touched
by
the ways of the world,
is
unshaken, sorrowless, dustless, secure:
This
is the highest protection.
Everywhere
undefeated
when
acting in this way,
people
go everywhere in well-being:
This
is their highest protection.
[^]
6.
Ratana Sutta -- Treasures
Whatever
spirits have gathered here,
--
on the earth, in the sky --
may
you all be happy
&
listen intently to what I say.
Thus,
spirits, you should all be attentive.
Show
kindness to the human race.
Day
& night they give offerings,
so,
being heedful, protect them.
Whatever
wealth -- here or beyond --
whatever
exquisite treasure in the heavens,
does
not, for us, equal the Tathagata.
This,
too, is an exquisite treasure in the Buddha.
By
this truth may there be well-being.
The
exquisite Deathless -- ending, dispassion --
discovered
by the Sakyan Sage in concentration:
There
is nothing to equal that Dhamma.
This,
too, is an exquisite treasure in the Dhamma.
By
this truth may there be well-being.
What
the excellent Awakened One extolled as pure
and
called the concentration
of
unmediated knowing:
No
equal to that concentration can be found.
This,
too, is an exquisite treasure in the Dhamma.
By
this truth may there be well-being.
The
eight persons -- the four pairs --
praised
by those at peace:
They,
disciples of the One Well-Gone, deserve offerings.
What
is given to them bears great fruit.
This,
too, is an exquisite treasure in the Sangha.
By
this truth may there be well-being.
Those
who, devoted, firm-minded,
apply
themselves to Gotama's message,
on
attaining their goal, plunge into the Deathless,
freely
enjoying the Liberation they've gained.
This,
too, is an exquisite treasure in the Sangha.
By
this truth may there be well-being.
An
Indra pillar,[1]
planted in the earth,
that
even the four winds cannot shake:
that,
I tell you, is like the person of integrity,
who
-- having comprehended
the
noble truths -- sees.
This,
too, is an exquisite treasure in the Sangha.
By
this truth may there be well-being.
Those
who have seen clearly the noble truths
well-taught
by the one of deep discernment --
regardless
of what [later] might make them heedless --
will
come to no eighth state of becoming. [2]
This,
too, is an exquisite treasure in the Sangha.
By
this truth may there be well-being.
At
the moment of attaining sight,
one
abandons three things:
identity-views,
uncertainty,
&
any attachment to precepts & practices. [3]
One
is completely released
from
the four states of deprivation, [4]
and
incapable of committing
the
six great wrongs. [5]
This,
too, is an exquisite treasure in the Sangha.
By
this truth may there be well-being.
Whatever
bad deed one may do
--
in body, speech, or in mind --
one
cannot hide it:
an
incapability ascribed
to
one who has seen the Way.
This,
too, is an exquisite treasure in the Sangha.
By
this truth may there be well-being.
Like
a forest grove with flowering tops
in
the first month of the heat of the summer,
so
is the foremost Dhamma he taught,
for
the highest benefit, leading to Unbinding.
This,
too, is an exquisite treasure in the Buddha.
By
this truth may there be well-being.
Foremost,
foremost-knowing,
foremost-giving,
foremost-bringing,
unexcelled,
he taught the
foremost
Dhamma.
This,
too, is an exquisite treasure in the Buddha.
By
this truth may there be well-being.
Ended
the old, there is no new taking birth.
dispassioned
their minds toward further becoming,
they,
with no seed, no desire for growth,
the
prudent, go out like this flame.
This,
too, is an exquisite treasure in the Sangha.
By
this truth may there be well-being.
Whatever
spirits have gathered here,
--
on the earth, in the sky --
let
us pay homage to the Buddha,
the
Tathagata worshipped by beings
human
& divine.
May
there be
well-being.
Whatever
spirits have gathered here,
--
on the earth, in the sky --
let
us pay homage to the Dhamma
&
the Tathagata worshipped by beings
human
& divine.
May
there be
well-being.
Whatever
spirits have gathered here,
--
on the earth, in the sky --
let
us pay homage to the Sangha
&
the Tathagata worshipped by beings
human
& divine.
May
there be
well-being.
Notes:
1.
Indra-pillar: A tall hardwood pillar, planted at the entrance to a village. [Go
back]
2.
The person who has reached this stage in the practice will be reborn at
most seven more times. [Go
back]
3.
These three qualities are the fetters abandoned when one gains one's first
glimpse of Unbinding at Stream-entry (the moment when one enters the stream
to full Awakening). [Go back]
4.
Four states of deprivation: rebirth as an animal, a hungry shade, an angry
demon, or a denizen of hell. In the Buddhist cosmology, none of these states
is eternal. [Go back]
5.
The six great wrongs: murdering one's mother, murdering one's father, murdering
an Arahant (fully Awakened individual), wounding a Buddha, causing a schism
in the Sangha, or choosing anyone other than a Buddha as one's foremost
teacher. [Go back]
[^]
7.
Tirokudda Kanda -- Hungry Shades Outside the Walls
Outside
the walls they stand,
&
at crossroads.
At
door posts they stand,
returning
to their old homes.
But
when a meal with plentiful food & drink is served,
no
one remembers them:
Such
is the kamma of living beings.
Thus
those who feel sympathy for their dead relatives
give
timely donations of proper food & drink
--
exquisite, clean --
[thinking:]
"May this be for our relatives.
May
our relatives be happy!"
And
those who have gathered there,
the
assembled shades of the relatives,
with
appreciation give their blessing
for
the plentiful food & drink:
"May
our relatives live long
because
of whom we have gained [this gift].
We
have been honored,
and
the donors are not without reward!"
For
there [in their realm] there's
no
farming,
no
herding of cattle,
no
commerce,
no
trading with money.
They
live on what is given here,
hungry
shades
whose
time here is done.
As
water raining on a hill
flows
down to the valley,
even
so does what is given here
benefit
the dead.
As
rivers full of water
fill
the ocean full,
even
so does what is given here
benefit
the dead.
"He
gave to me, she acted on my behalf,
they
were my relatives, companions, friends":
Offerings
should be given for the dead
when
one reflects thus
on
things done in the past.
For
no weeping,
no
sorrowing
no
other lamentation
benefits
the dead
whose
relatives persist in that way.
But
when this offering is given, well-placed in the Sangha,
it
works for their long-term benefit
and
they profit immediately.
In
this way the proper duty to relatives has been shown,
great
honor has been done to the dead,
and
monks have been given strength:
The
merit you've acquired
isn't
small.
[^]
8.
Nidhi Kanda -- The Reserve Fund
A
person stashes a fund away,
deep
underground, at the water line:
"When
a need or duty arises,
this
will provide for my needs,
for
my release if I'm denounced by the king,
molested
by thieves,
in
case of debt, famine, or accidents."
With
aims like this
in
the world
a
reserve fund is stashed away.
But
no matter how well it's stored,
deep
underground, at the water line,
it
won't all always serve one's need.
The
fund gets shifted from its place,
or
one's memory gets confused;
or
-- unseen --
water
serpents make off with it,
spirits
steal it,
or
hateful heirs run off with it.
When
one's merit's ended,
it's
totally destroyed.
But
when a man or woman
has
laid aside a well-stored fund
of
generosity, virtue,
restraint,
& self-control,
with
regard to a shrine,
the
Sangha,
a
fine individual,
guests,
mother,
father,
or
elder sibling:
That's
a well-stored fund.
It
can't be wrested away.
It
follows you along.
When,
having left this world,
for
wherever you must go,
you
take it with you.
This
fund is not held in common with others,
&
cannot be stolen by thieves.
So,
prudent, you should make merit,
the
fund that will follow you along.
This
is the fund
that
gives all they want
to
beings human, divine.
Whatever
devas aspire to,
all
that is gained by this.
A
fine complexion, fine voice,
a
body well-built, well-formed,
lordship,
a following:
all
that is gained by this.
Earthly
kingship, supremacy,
the
bliss of an emperor,
|