Ðặc
tướng vô thường
Thấy
những thọ cảm đúng như nó thật sự là vậy
Bản
chất vô thường của tưởng uẩn
Bản
chất vô thường của hành uẩn
Bản
chất vô thường của thức uẩn
Mười
một phương cách phân tách sắc pháp
Quán
chiếu về Netaṁ mama và Anicca
Các
vị Tu Ðà Huờn được dạy về đặc tướng vô ngã
Mười
một phương cách quán niệm
Quán
chiếu các sắc pháp bên trong và bên ngoài
Quán
chiếu các sắc pháp thô kịch và vi tế
Quán
chiếu theo đặc tính thấp hèn hay cao thượng
Quán
chiếu theo đặc tính xa và gần
-VI-
PHÂN
TÁCH ÐẶC TÁNH VÔ THƯỜNG
-ooOoo-
Vedanā
niccā vā aniccā vāti. Aniccā bhante. Yampanāniccaṁ dukkhaṁ vā
taṁ sukhaṁ vāti. Dukkhaṁ bhante. Yampanāniccaṁ dukkhaṁ vipariṇāma
dhammaṁ kallaṁ nu taṁ samanupassituṁ etaṁ mama esohamasmi eso
me attāti. No hetaṁ bhante.
Ðức
Thế Tôn hỏi: "Thọ là thường còn hay vô thường?" -- "Bạch
Ngài, là vô thường," Nhóm Năm Vị tỳ khưu trả lời.
Trong
những chương trước chúng ta đã bàn thảo khá dong dài về
thọ cảm nhưng theo bài kinh nầy, đây là phần kế tiếp,
nên chúng ta sẽ giải thích thêm một ít.
Có
ba loại thọ: thọ lạc hay hạnh phúc; thọ khổ hay đau khổ,
bất toại nguyện; thọ vô ký, không hạnh phúc cũng không
đau khổ. Người thế gian thông thường xem tất cả ba loại
thọ ấy là chính mình, là tự ngã, thể chất sống, tồn
tại lâu dài và thường còn. Những hình thức dính mắc ấy
được gọi là chấp thủ nivāsī attā và chấp thủ vedaka
attā.
Chấp
thủ nivāsī attā là tin tưởng, chấp vào một thực thể thường
còn, liên tục tồn tại, hay tự ngã. Người đời thường
tin rằng có một thực thể sống, một tự ngã thường còn
trong cơ thể vật chất từ lúc được thọ thai cho đến khi
chết và cũng có người tin rằng sau khi chết cái tự ngã
ấy vẫn còn tồn tại. Ðó là chấp thủ nivāsī attā. Họ
tin rằng chính cái thực thể thường còn trong cơ thể ấy
cảm nhận những thọ lạc hay thọ khổ; lúc nầy tự ngã
ấy cảm nghe thỏa thích trong tâm và trong thân, lúc khác cũng
tự ngã ấy có những thọ cảm phiền muộn, không thoải mái.
Như vậy họ tin rằng những cảm thọ ấy trường tồn, bền
vững lâu dài. Trong thực tế, khi có thọ lạc thì không có
thọ khổ hay thọ vô ký; khi có thọ khổ thì không có thọ
lạc hay thọ vô ký. Cùng thế ấy, khi có thọ vô ký thì không
có thọ lạc hay thọ khổ. Không có cảm thọ nào tồn tại
mãi mãi. Dầu thọ lạc, thọ khổ hay thọ vô ký, những cảm
thọ ấy, phát sanh tùy hợp theo những điều kiện, sanh khởi
tùy duyên, và chỉ tồn tại trong khoảnh khắc rồi tan biến.
Một
người chưa được rèn luyện đầy đủ không thể theo dõi
vào lúc nó khởi sanh, có cảm tưởng rằng ba thọ cảm ấy
hiện hữu cùng một lúc. Như vậy, trong khi có những thọ
cảm đau nhức trong cơ thể mà nghe những tin vui, ta lấy làm
thỏa thích. Hoặc khi đang thỏa thích với những cảm thọ
thoải mái dễ chịu ở thân, tình cờ ta nghĩ nhớ đến một
diễn biến bất hạnh, và cảm nghe bực mình phiền muộn.
Trong những trường hợp tương tợ, thông thường ta tin rằng
cả hai, thọ lạc và thọ khổ, cùng được cảm nhận vào
một lúc.
Ðó
là bởi vì ta thiếu khả năng phân biệt rành mạch hai thọ
cảm, hay hai loại tâm liên tục tiếp nối. Trong thực tế,
mỗi loại thọ phát sanh và chấm dứt rồi một loại thọ
khác mới khởi phát.
Như
vậy trong khi vị hành giả đang chuyên cần chú niệm những
hiện tượng phồng xẹp mà ghi nhận có sự đau nhức khởi
sanh ở một nơi nào trong thân thì phải cẩn trọng gom tâm
vào nơi ấy và liên tục niệm "đau, đau". Nếu tâm định
của hành giả đủ vững mạnh, cơn đau nhức khó chịu sẽ
dần dần suy giảm khi hành giả niệm và có thể tan biến
luôn. Ðối với vài người, cơn đau hoàn toàn và mau chóng
tiêu diệt như có ai lấy tay bóc cái đau vứt đi. Khi không
còn thọ lạc hay thọ khổ để niệm, hành giả liền quay
trở về ghi nhận những hiện tượng vô ký trong di động
phồng xẹp của bụng. Ðó là niệm thọ vô ký. Trong khi niệm
thọ vô ký như thế, nếu có thọ lạc phát sanh, hành giả
phải hướng tâm về cảm thọ ấy và ghi nhận như thường
lệ. Cùng thế ấy, nếu có thọ khổ phát sanh, phải hướng
tâm về chú niệm. Ghi nhận những cảm thọ, lạc, khổ và
vô ký như thế ngay vào lúc nó khởi sanh, hành giả tự mình
xác nhận rằng nó không tồn tại lâu dài. Ðó là phân tách
và biện giải, phân biện mỗi loại thọ khi nó phát sanh,
trong chuỗi dài những khoảnh khắc hiện tại, hay "hiện tại
liên tục".
Vị
hành giả đã tiến đến tuệ sanh diệt và tuệ diệt (udayabbaya
và bhaṅga ñāṇa) nhận thấy thọ cảm tan biến và chấm
dứt từng đoạn, từ chút, từ chút. Những hiện tượng phồng
xẹp thông thường cũng hoại diệt từng đoạn, từ chút,
từ chút. Khi thọ lạc hay thọ khổ phát hiện, nó phát hiện
riêng biệt, hết loại thọ nầy đến loại kia chớ không
phải một loạt những hiện tượng liên tục tiếp nối trong
một tiến trình. Cùng thế ấy khi thọ khổ phát sanh với
thọ vô ký, hai loại phải được ghi nhận như hai loại thọ
riêng biệt. Vị hành giả quán niệm mỗi cảm thọ bằng cách
ấy sẽ hiểu biết rằng mỗi thọ cảm phát sanh và tức khắc
hoại diệt. Ðiều nầy chỉ rõ rằng thọ không tồn tại
lâu dài. Ðó là hiểu biết những hiện tượng từng phần,
từng đoạn nhỏ trong ý nghĩa khoảnh khắc hiện tại. Hành
giả quán niệm những hiện tượng phồng, xẹp và những thọ
cảm, đang làm vậy với mục đích nhận thấy mỗi hiện tượng,
từng đoạn, từng phần, từ chút từ chút, trong khoảnh khắc
hiện tại.
Do
đó hành giả thấy rõ ràng rằng các thọ -- lạc, khổ và
vô ký -- đối với trần cảnh liên hệ, liền tức khắc tan
biến ngay vào lúc vừa khởi sanh, và tự kinh nghiệm bản thân
hành giả nhận thức bản chất vô thường của tất cả những
cảm thọ.
Ðể
giải đáp câu hỏi, "thọ là thường còn hay vô thường?"
Nhóm Năm Vị Tỳ Khưu, vốn đã chứng đắc tầng Nhập Lưu
xuyên qua phương cách quán niệm như vậy, trả lời theo kinh
nghiệm riêng của chính mình, "Bạch Ngài, là vô thường."
Cơn
đau khổ không thể chịu đựng trong thân là thường còn hay
vô thường? Cơn đau không thường còn bởi vì trước đây
không có, nó khởi sanh vào một lúc nào, rồi trong khi hành
giả niệm "đau, đau," thì nó tan biến. Ðối với người hành
thiền mà tâm định khá dõng mãnh, mỗi cơn đau sẽ hoại
diệt một khi được niệm đến. Khi một cảm thọ tan biến,
một thọ mới phát hiện chỉ để rồi nhanh chóng hoại diệt.
Khi
tâm định thật rất vững mạnh, thọ lạc có thể được
nhận thấy trong thân. Khi những cảm thọ nầy được ghi nhận,
nó liền biến mất. Tan biến như vậy, những thọ lạc ấy
là thường còn hay vô thường?
Ðôi
khi có những thọ khổ hay lo âu phát hiện; những loại thọ
nầy cũng biến mất mỗi khi hành giả niệm đến. Nó là thường
còn hay vô thường? Trong trường hợp tương tợ, một hình
ảnh bất hạnh đưa đến thọ khổ, và thọ khổ nầy cũng
tan biến mỗi khi được ghi nhận. Thọ lạc hay thọ khổ phát
khởi qua thính giác, tỷ giác hay vị giác cũng tan biến mỗi
khi hành giả niệm đến.
Khi
ghi nhận một sự việc không đặc biệt khổ hay lạc, một
đối tượng trung tính, không có tánh cách lạc hay khổ như
di động phồng lên và xẹp xuống của bụng, loại thọ được
cảm nhận là vô ký, và thọ vô ký nầy cũng tan biến mỗi
khi được niệm đến. Như vậy nó là thường còn hay vô thường?
Tất
cả ba loại thọ: lạc, khổ và vô ký, đều vô thường. Khi
nhận thức ba loại thọ nầy là vô thường cũng nhận thức
rằng nó là khổ, vô ngã, nó chỉ là những hiện tượng.
Ðức Thế Tôn tiếp tục nêu lên câu hỏi: "Cái gì vô thường
là khổ hay lạc" -- "Bạch Ngài là khổ."
Trước
đây chúng ta đã đề cập dong dài đến điểm nầy, giờ
đây chỉ cần vắn tắt sơ lược. Người ta ưa thích thọ
lạc, và xem đó là trường tồn, bất biến. Ðến khi thấy
những cảm thọ tan biến trong từng khoảnh khắc, không tồn
tại đến một phần mười của một giây đồng hồ, thì
ta không còn khát khao thèm muốn nó nữa. Chỉ vì muốn thỏa
thích hưởng thụ cái được gọi là hạnh phúc mà người
ta dành hết thì giờ để chạy theo rượt bắt nó, không phải
một giờ, không phải một ngày, một tháng hay một năm, mà
suốt cuộc sống. Trong cuộc chạy theo rượt bắt hạnh phúc,
họ phải đương đầu với cái chết. Không có gì khác đáng
tin cậy mà ta có thể nương tựa. Dầu không thể thành tựu
hạnh phúc hằng mong mỏi, ta cũng tìm đủ phương cách để
tránh khỏi những hoàn cảnh bất hạnh hay những thọ khổ,
và tự giữ mình trong tình trạng vô ký, không lạc không khổ.
Chí đến khi đã tìm được thọ vô ký, loại cảm thọ không
lạc cũng không khổ, tình trạng đau khổ trong thân và sợ
sệt lo âu trong tâm vẫn có thể khởi sanh, và nó phát hiện
bởi vì thọ lạc và thọ vô ký không thường còn. Như vậy
thọ lạc và thọ vô ký cũng không đáng được tin cậy. Ta
không thể tin chắc vào đó. Trong khi chạy theo nó, là đau
khổ; khi nó tan biến, cũng là đau khổ, bởi thọ khổ sẽ
thay vào đó, đặc biệt là sau khi thọ lạc hoại diệt, trong
lúc mà ta đang chìm sâu trong hoàn cảnh âu sầu thất vọng.
Thí dụ như trường hợp người làm cha mẹ, đang vui thú trong
hạnh phúc êm đềm với con cái, bỗng nhiên mất một người
con vì chết chóc hay hoàn cảnh phải chia ly; như một gia đình
đang sum hợp vui vầy bỗng nhiên phải phân tán chia lìa; hay
một người đang sống thoải mái tiện nghi với tiền bạc
của cải sung túc, bỗng nhiên mất hết tài sản sự nghiệp.
Tất cả những trường hợp tương tợ làm cho người ta đau
khổ nặng nề đến đỗi có thể mất cả mạng sống. Như
vậy, thọ rất là hiểm nguy khủng khiếp, đáng sợ vì bản
chất vô thường của nó.
Ðến
đoạn kế trong bài kinh Pāli:
"Cái
gì là vô thường, khổ và luôn luôn phải chuyển biến, có
thích hợp không nếu ta xem đó như, 'cái nầy là của tôi,
đây là tôi, đây là tự ngã của tôi'?" -- "Bạch Ngài không."
Ðây
là phương cách vấn đáp cùng một loại được dùng để
giải thích sắc uẩn (ở phần trước). Sự khác biệt là
trong trường hợp sắc uẩn, danh từ hàm xúc chẳng những
sắc pháp bên trong cơ thể vật chất của mình mà cũng bao
gồm tất cả đối tượng bên ngoài, hữu tri hữu giác cũng
như sự vật vô tri giác. Trường hợp thọ uẩn thì bài kinh
đặc biệt chú trọng đến các thọ bên trong mình, được
chấp thủ rằng đây chính là "tôi". Trong thọ lạc ta lấy
làm thích thú tuyên bố, "đây là của tôi". Trường hợp thọ
vô ký, vì không có thọ khổ, có bản chất lạc; mặc dầu
trạng thái dính mắc không mạnh mẻ lắm nhưng vẫn có một
vài hình thức thích thú trong chính sự kiện là nó không lạc
không khổ. Thọ khổ, lẽ dĩ nhiên, là không đáng được
ưa thích, nhưng nghĩ rằng "chính tôi đang đau khổ" vẫn là
chấp thủ vào tự ngã.
Dính
mắc trong thọ bằng cách ấy đưa đến si mê về bản chất
thật sự của đặc tướng vô thường, khổ và phải chuyển
biến. Vị hành giả ghi nhận những thọ cảm lúc nó khởi
sanh liền thấu hiểu bản chất áp bức, cưỡng bách, của
nó. Về sự hay biết cảm thọ của mình, có gì khác biệt
giữa người hành thiền và người không hành thiền chăng?
Quả
thật có sự khác biệt lớn lao giữa người thường, vốn
xem thọ là tự ngã, là chính mình -- "Tôi đau khổ; tôi cảm
nghe thỏa thích; tôi nghe đau nhức trong khi thỏa thích hưởng
thụ thọ lạc; nếu cơn đau chấm dứt, tôi sẽ cảm nghe hạnh
phúc," -- trong khi đó người hành thiền hiểu biết từ lúc
đầu rằng đó chỉ là tình trạng liên tục khởi sanh và
hoại diệt của những uẩn. Khi thọ khổ phát hiện, người
hành thiền cảm nhận đó là một cảm thọ không đáng được
ưa thích, trong tiến trình liên tục tiếp nối của danh và
sắc, đã xen vào. Vị ấy nhận thức rằng đó là một tiến
trình sanh diệt khác đã thay thế vào tiến trình mà mình vừa
quan sát. Do đó ngay lúc nó vừa phát hiện vị hành giả liền
nhận ra bản chất áp bức của nó, giống như một cái gai
đâm vào và nằm trong thịt.
Một
thọ lạc có vẻ là thích thú và tốt đẹp trong khi nó xảy
diễn, nhưng bao nhiêu cố gắng để tạo ra và bao nhiêu công
phu để bảo trì, gìn giữ không để cho nó mất, chính những
công trình ấy là đau khổ. Nếu trong khi chạy theo rượt bắt
những thọ lạc ấy mà đã có những hành động bất thiện
(akusala kamma) ta còn phải bị sa đọa vào khổ cảnh để gặt
hái những quả dữ của nó. Thích thú trong thọ lạc dẫn
dắt ta mãi mãi lặn hụp trong vòng quanh những kiếp sinh tồn,
mãi mãi chịu cảnh già nua và chết chóc. Khi thọ lạc chấm
dứt, tình trạng dính mắc trong đó sẽ đưa đến sầu khổ
phiền muộn sâu xa. Do đó thọ lạc phải được xem là đau
khổ.
Kinh
Daṭṭhabba Sutta của bộ Saṁyutta Nikāya (Tạp A Hàm) có mô
tả phương cách phải niệm những thọ ấy như sau:
Thấy
Những Thọ Cảm Ðúng Như Nó Thật Sự Là Vậy
Yo
sukhaṁ dukkhato adda, dukkha madakkhi sallato,
Adukkhamasukhaṁ
santaṁ, addakkhiṇaṁ aniccato,
Suve
sammaddaso bhikkhu, parijānāti vedanā.
"Một
vị tỳ khưu nhìn thọ lạc là khổ, thọ khổ như một gai
nhọn và thọ vô ký cũng là khổ, bởi vì tất cả là vô
thường."
"Vị
tỳ khưu ấy đã nhìn thấy thọ một cách tận tường, chân
chánh (tức không để sanh khởi những ý niệm thường còn,
thường lạc và tự ngã) và hiểu biết."
Vị
hành giả chuyên cần chú niệm thấy thọ khổ là một sự
áp bức giống như gai nhọn đâm vào mình. Thọ lạc được
xem là đáng sợ, vì phải chịu bao nhiêu khổ nhọc phiền
toái trong khi chạy theo rượt bắt cho được nó, rồi bao nhiêu
đau buồn sầu muộn khi mất nó. Thọ vô ký được xem là
khổ vì tánh chất vô thường của nó và bao nhiêu cố gắng
cần phải có để bảo trì gìn giữ nó lại. Do đó khi được
hỏi có thích hợp không nếu xem thọ "Cái nầy là của tôi,
đây là tôi, đây là tự ngã của tôi" Nhóm Năm Vị liền
đáp, "Bạch Ngài, quả thật không thích hợp."
Ðức
Thế Tôn dạy rằng không nên xem thọ là "của tôi", "tôi",
"tự ngã của tôi". Bởi vì Nhóm Năm Vị Tỳ Khưu đã chứng
đắc tầng Nhập Lưu, lời dạy nầy đối nghịch với sự
hiểu biết rằng thọ là thường còn, xem thọ là "của tôi",
là "tôi" và hiểu biết sai lầm như vậy đưa đến tham ái
và ngã mạn. Ðối với người thường trong dân gian lời dạy
nầy đi ngược với tà kiến "đây là tự ngã của tôi" là
"chính tôi".
Bản
Chất Vô Thường Của Tưởng Uẩn
Saññā
niccā vā aniccā vāti. Aniccā Bhante. Yampanāniccaṁ, dukkhaṁ vā
taṁ sukhaṁ vāti. Dukkhaṁ Bhante. Yampanāniccaṁ dukkhaṁ vipari-ṇāma
dhammaṁ kallaṁ nu taṁ samanupassituṁ etaṁ mama esohamasmi eso
me attāti. No hetaṁ Bhante.
"Tưởng
(saññā) là thường còn hay vô thường?" Ðức Thế Tôn hỏi.
-- "Bạch Ngài, là vô thường."
Tưởng
(saññā), hồi nhớ những sự việc đã thấy trước kia. Tưởng
là yếu tố chánh trong sự học hỏi và trí nhớ. Người có
tưởng uẩn tốt sẽ hồi nhớ lâu dài những gì đã thấy
hay đã nghe chỉ một lần. Ðặc tính nhớ dai nầy được
lầm hiểu là mãi mãi thường còn, là tốt, là tự ngã.
Nhưng
khi tưởng (saññā) đã nhận ra một đối tượng, thì nó
liền tan biến. Những gì mà sau đó mình nhận ra là chức
năng của một tưởng (saññā) khác. Nghe cũng vậy. Những
gì mình nghe và hồi nhớ nhận ra lần đầu tiên cũng nhanh
chóng hoại diệt, rồi tiếp theo sau đó là sự nghe và nhận
ra mới khác. Vị hành giả đã thận trọng ghi nhận những
gì đã thấy hay đã nghe, nhận thức rằng hai tiến trình thấy
và nhận ra, hay nghe và nhận ra, cùng tan biến một lúc. Hiểu
biết như vậy hành giả đi đến kết luận rằng saññā,
tưởng, cũng là vô thường. Hiểu như vậy, khi Nhóm Năm Vị
Tỳ Khưu được hỏi tưởng (saññā) là thường còn hay vô
thường thì liền trả lời, "Bạch Ngài, là vô thường", bởi
vì các vị nầy nhận thấy rằng những tiếng nói của Ðức
Thế Tôn nhanh chóng tan biến, ngay trong khi các Ngài vừa nghe
và nhận ra nó.
"Lại
nữa, cái gì vô thường là đau khổ hay hạnh phúc?" -- "Bạch
Ngài, là đau khổ." "Toại nguyện hay bất toại nguyện?" --
"Bạch Ngài là bất toại nguyện." "Giờ đây, cái gì vô thường,
bất toại nguyện, phải chuyển biến, có thích hợp không
nếu xem đó 'Cái nầy là của tôi, đây là tôi, đây là tự
ngã của tôi'?" -- "Bạch Ngài, không thích hợp."
Ðây
là những câu vấn đáp mà chúng ta đã thảo luận trước.
Ðiều chỉ cần phải hiểu biết là bằng cách nào tưởng
(saññā) dính mắc với tham ái và tà kiến. Thông thường,
người mà không thể quán niệm những hiện tượng danh và
sắc bằng lòng với tưởng (saññā), bám níu vào nó (với
lòng tham ái) nghĩ "đây là của tôi". Nghĩ rằng trí nhớ dai
của ta tốt hơn của người khác và hãnh diện với điều
ấy: đó là bám níu với ngã mạn. Cũng nghĩ rằng mỗi khi
thấy và nghe ta hồi nhớ và nhận ra, đó là bám níu do tà
kiến, "đây là tự ngã của tôi, là chính tôi."
Trong
thực tế, sự hồi nhớ (saññā) một đối tượng là vô
thường, vừa khởi sanh liền nhanh chóng tan biến. Vị hành
giả thận trọng có chánh niệm nhận thức rằng saññā, tưởng,
là vô thường, bởi vì tự chính mình thấy nó vừa khởi
sanh liền tức khắc tan biến; vị ấy nhận thức tưởng là
đau khổ bởi vì nó là vô thường, vừa sanh đã diệt. Tưởng,
saññā, có thể giữ lại trong trí nhớ những sự việc khủng
khiếp, và như thế là có tính cách áp bức. Tưởng, saññā,
không ở yên trong một hình thức mà luôn luôn chuyển biến.
Tưởng, saññā, không đáng cho ta tham ái như một điều gì
vừa ý đẹp lòng, không đáng cho ta lấy đó làm hãnh diện
vì bền bỉ, có thể tồn tại lâu dài, cũng không đáng cho
ta tin tưởng vào đó như một thực thể sống. Do đó Nhóm
Năm Vị Tỳ Khưu đáp rằng xem tưởng, saññā, như "của ta,
ta, tự ngã của ta" là không thích đáng.
Ðức
Thế Tôn nêu lên câu hỏi như thế nhằm gội rửa tình trạng
dính mắc với lòng tham ái và ngã mạn trong tâm Nhóm Năm Vị
Tỳ Khưu, xem tưởng uẩn, vốn vô thường, khổ, luôn luôn
chuyển biến, như "Ðây là của tôi, đây là tôi," và đối
với người thế gian thông thường, nhằm diệt trừ tà kiến
về tự ngã, xem tưởng uẩn là chính ta.
Bản
Chất Vô Thường Của Hành Uẩn
Saṅkhārā
niccā vā aniccā vāti. Aniccā bhante. Yampanāniccaṁ dukkhaṁ vā
taṁ sukhaṁ vāti. Dukkhaṁ bhante. Yampanāniccaṁ dukkhaṁ vipari-ṇāmadhammaṁ
kallaṁ nu taṁ samanupassituṁ etaṁ mama esohamasmi eso me attāti.
No hetaṁ bhante.
"Saṅkhārā,
hành uẩn, là thường còn hay vô thường?" Ðức Thế Tôn nêu
lên câu hỏi. -- "Bạch Ngài, là không thường còn."
Saṅkhārā,
hành, là nguyên động lực đưa đến những hành động có
ý muốn bằng thân, khẩu, ý. Theo ý nghĩa trừu tượng, đây
là năm mươi hai tâm sở -- do tác ý, cetanā, dẫn đầu. Những
tâm sở nầy có ảnh hưởng trong một phạm vi rộng lớn.
Năng lực làm động cơ nằm phía sau tất cả những hành động
bằng thân như đi, đứng, ngồi, nằm, co vào, duỗi ra và cử
động là saṅkhārā, hành; những hành động bằng khẩu cũng
do chính saṅkhāra nầy thúc đẩy. Những lời nói của Sư
(Ngài Mahāsi Sayadaw) hiện thời cũng do saṅkhārā, hành, làm
động cơ. Khi nói và đọc kinh, mỗi tiếng được thốt ra
đều do saṅkhārā. Cũng chính saṅkhārā nằm phía sau mọi
ý nghĩ và mọi tính toán trong tâm.
Thông
thường người ta nghĩ rằng những hành động -- bằng thân,
khẩu, ý -- ấy là do "tôi, tự ngã của tôi" thực hiện, và
cái "tôi", người hành động ấy, là thường còn. Nhưng vị
hành giả có chánh niệm quán chiếu di động phồng lên xẹp
xuống của bụng và thận trọng ghi nhận mọi sinh hoạt của
tâm, ngay vào lúc nó khởi phát. Vị ấy nhận thức rằng cetanā,
tâm sở tác ý, liên hợp với tâm tham (lobha) làm phát sanh
ý muốn và thúc đẩy ta làm theo những gì nó muốn. Người
hành thiền phải ghi nhận những sinh hoạt tâm linh ấy, "ưa
thích," "muốn". Khi liên hợp với tâm sân, tác ý phát hiện
là tình trạng nổi nóng, hay giận dữ. Khi tác ý liên hợp
với tâm si, ta nghĩ đến những hành động sai lầm; những
ý tưởng sai lầm ấy phải được ghi nhận. Khi liên hợp
với ngã mạn, tác ý thổi phồng tự ngã, và ta phải loại
bỏ bằng cách niệm, "ngã mạn, ngã mạn." Khi liên hợp với
lòng ganh ghét, đố kỵ, hay bỏn xẻn, tác ý liên hợp với
tánh ganh tỵ và bỏn xẻn, phải được ghi nhận đúng như
vậy.
Khi
tác ý phát sanh liên hợp với đức tin và niềm tin vững chắc
ấy làm phát triển tâm đạo nhiệt thành và lòng tôn kính
Phật, Pháp, Tăng, thúc đẩy ta lễ bái Tam Bảo. Những tư
tưởng ấy được ghi nhận là đức tin, tâm đạo và lòng
tôn kính, ngay khi nó khởi phát. Hành động bất thiện (akusala)
đưa đến quả dữ, nhưng tác ý có thể chận đứng, cắt
đứt luồng tư tưởng bất thiện, khuyến khích ta gạt bỏ
tư tưởng bất thiện ấy. Hành động thiện (kusala) dẫn đến
quả lành; tác ý có thể thúc giục ta theo chiều hướng thiện
ấy. Tác ý có thể phát hiện dưới nhiều hình thức và phải
được ghi nhận đúng như vậy. Tác ý có thể phát hiện liên
hợp với niệm, chăm chú vào một sự kiện nào, vào một
lúc nào, một hành động thiện tương tợ có thể được
thực hiện. Tác ý có thể khởi sanh theo nhiều phương cách
khác nhau, và thái độ tâm linh của những chặp tư tưởng
ấy cũng phải được ghi nhận. Khi tâm từ (mettā) phát sanh
cùng với tác ý (cetanā) thì có những cảm nghĩ từ thiện
đối với người khác, những tư tưởng muốn làm cho người
khác có hạnh phúc. Với tâm bi, tác ý phát sanh liên hợp với
lòng thương hại kẻ khác và những suy tư tìm cách giúp người
thoát khỏi cảnh bất hạnh. Tất cả những thái độ tâm
linh ấy phải được thận trọng ghi nhận.
Trong
khi ghi nhận di động phồng xẹp ở bụng, nếu có những cảm
thọ cứng, mềm hay nóng, lạnh khởi hiện, phải ghi nhận
tất cả. Trong khi ghi nhận như vậy có thể có những ý nghĩ
thúc giục ta co tay vào hay duỗi tay ra và thay đổi thế ngồi.
Những điều ấy cũng phải được ghi nhận đầy đủ. Rồi
có sự thúc giục muốn cúi đầu xuống hay ngẩng đầu lên,
muốn nghiêng mình ra trước hay ngả ra sau, đứng dậy và đi.
Những sinh hoạt ấy của cơ thể đều do tác ý khởi phát
ý muốn và tạo duyên. Tất cả đều phải được ghi nhận.
Rồi có tác ý thúc giục ta có những lời nói, nói theo chiều
hướng nào và nói như thế nào, cũng y như hiện thời Sư
(Ngài Mahasi) đang nói. Vị hành giả cẩn trọng theo dõi tất
cả những sinh hoạt của tác ý ắt tự kinh nghiệm bản thân,
hiểu biết rằng những "ý muốn làm" ấy vừa khởi sanh đã
tức khắc tan biến và do đó, là vô thường. Và Nhóm Năm
Vị đã chứng đắc tầng Nhập Lưu xuyên qua kinh nghiệm bản
thân hiểu biết bản chất vô thường của vạn hữu. Trong
khi nghe kinh Vô Ngã Tướng, Anattalakkhaṇa Sutta, nhìn thấy trở
lại bản chất vô thường, bằng cách nhận thức trạng thái
không ngừng sanh diệt của hành, saṅkhāra, như xúc (phassa),
tác ý (cetanā), sự chú ý (manasikāra), đức tin (saddhā), và
niệm (sati). Do đó, để trả lời câu hỏi "Hành là thường
còn hay vô thường?" Năm Vị bạch, "Bạch Ngài, là không thường
còn."
"Lại
nữa, điều gì vô thường, điều ấy là đau khổ hay hạnh
phúc?" -- "Bạch Ngài, là đau khổ."
"Ðiều
gì vô thường, đau khổ và phải luôn luôn chuyển biến ...
có thích nghi không nếu ta xem đó là 'Của tôi, đó là tôi,
đó là tự ngã của tôi'?" -- "Bạch Ngài, là không thích nghi."
Ðây
là những loại vấn đáp mà ta đã thấy trước kia. Ta chỉ
nên hiểu biết thế nào saṅkhāra, hành, có thể làm cho ta
dính mắc với tham ái, ngã mạn và tà kiến, và làm thế nào
không để bị vướng kẹt trong những dính mắc ấy.
Người
thường không thể ghi nhận những hiện tượng sắc và danh
ngay vào lúc nó khởi sanh, tin tưởng rằng hành (hay tâm sở
tác ý) là tốt đẹp và hoan hỷ thỏa thích trong ấy. Ðó
là dính mắc với tham ái. Nghĩ rằng những việc làm ấy là
của ta, do chính ta thực hiện, rằng ta có thể làm giỏi hơn
những người khác, đó là dính mắc với ngã mạn. Nghĩ rằng
những hoạt động như đi, đứng, ngồi, co vào, duỗi ra, và
di động, do chính ta thực hiện -- "Tôi đi, chính tôi làm điều
ấy; tôi nói, chính tôi nói; tôi nghĩ, chính tôi nghĩ; tôi
thấy, tôi nhìn, tôi nghe, chính tôi thấy, nghe, nhìn, và lắng
tai" -- là dính mắc với tà kiến. Nghĩ rằng sự dính mắc
ấy nằm bên trong người hành động, được gọi là kāraka
attā, tin tưởng rằng tất cả những hành động -- bằng thân,
khẩu và ý -- đều do chính ta thực hiện. Tin tưởng rằng
cái "ta" ấy, vốn nằm bên trong ta, đi khi nó muốn đi, đứng,
ngồi, co vào, duỗi ra, nói, và suy tư khi nó muốn, khi nó quyết
định, và chính ta điều khiển là sāmi attā.
Vị
hành giả chuyên cần nhìn những hiện tượng sắc và danh,
nhận thấy rằng mỗi sinh hoạt vừa khởi sanh, như ý muốn
suy nghĩ, thấy, nghe, co vào, duỗi ra, thay đổi oai nghi, đứng
dậy, đi, hay nói chuyện, tức khắc tan biến vừa khi được
ghi nhận. Như vậy, tất cả những sinh hoạt không ngừng sanh
và diệt ấy, là vô thường, do đó không đáng cho ta hoan hỷ
thỏa thích hay tin cậy, mà là đau khổ; rồi do kinh nghiệm
bản thân, hành giả đi đến kết luận là không có gì để
bám níu như "đây là của tôi," không có gì để cho ta hãnh
diện như "đây là tôi" hay tin rằng "đây là tự ngã của
tôi, là chính tôi".
Nhóm
Năm Vị đã nhận thức như vậy và chứng đắc Tu Ðà Huờn.
Trong khi lắng nghe bài kinh Vô Ngã Tướng nầy cũng vậy, các
Ngài nhận thấy hành uẩn luôn luôn sanh diệt. Do đó các Ngài
trả lời câu hỏi của Ðức Thế Tôn rằng quả thật không
thích nghi nếu xem những gì vô thường, khổ và phải luôn
luôn chuyển biến là "của tôi, tôi, tự ngã của tôi."
Bản
Chất Vô Thường Của Thức Uẩn
Viññāṇaṁ
niccaṁ vā aniccaṁ vāti. Aniccaṁ bhante. Yampanāniccaṁ dukkhaṁ
vā taṁ sukhaṁ vāti. Dukkhaṁ bhante. Yampanāniccaṁ dukkhaṁ
vipariṇāma dhammaṁ kallaṁ nu taṁ samanupassituṁ etaṁ mama
esohamasmi eso me attāti. No h'etaṁ bhante.
"Thức
là thường còn hay vô thường?" Ðức Thế Tôn nêu lên câu
hỏi. Năm Vị Tỳ Khưu trả lời, "Là vô thường, Bạch Ngài."
Viññāṇā
là tâm, hay thức; danh từ "thức" ít thông dụng bằng danh
từ "tâm". Chí đến những tâm sở như tác ý, tham, sân, đều
được gọi là tâm, bởi vì tâm có một nhiệm vụ dẫn đầu.
Trong chương nầy chúng ta cũng dùng thường danh từ "tâm" thay
vì "thức".
Những
người không thể quán chiếu và niệm tâm ngay vào lúc nó
khởi phát, tưởng tượng rằng tâm liên tục tiếp nối, thường
còn; chính cái tâm ấy cảm nhận sự thấy, sự nghe, sự hửi,
sự nếm, và sự suy nghĩ; chính cái tâm thấy một cách liên
tục không gián đoạn, và sự nghe, sự hửi cũng liên tục
không gián đoạn như thế; chính cái tâm hiện hữu lúc tuổi
thơ vẫn còn tồn tại đến nay và sẽ tiếp tục tồn tại
đến chết; chính cái tâm ấy đã liên tục sinh hoạt xuyên
qua suốt kiếp sống. Vài người còn tin rằng cũng cái tâm
ấy sẽ di chuyển sang những kiếp sống tương lai. Như thế
ấy tâm được xem là vĩnh viễn thường còn. Khi vị hành
giả ghi nhận di động phồng xẹp của bụng chuyên cần quán
chiếu những hiện tượng sắc và danh ghi nhận sự khởi sanh
của một ý nghĩ hay một tư tưởng, liền niệm, "ý nghĩ",
"tư tưởng". Khi niệm như thế, ý nghĩ hay tư tưởng tan biến.
Như vậy hành giả nhận thức: "Trước đó không có tư tưởng,
nó xuất hiện và tức khắc biến tan. Trước kia tôi tưởng
tượng rằng tư tưởng là thường còn bởi vì lúc ấy tôi
không quán chiếu một cách thận trọng. Giờ đây tôi thận
trọng quán chiếu và thấy nó tan biến, hiểu biết đúng sự
thật, tôi nhận ra nó là vô thường."
Nhĩ
thức cũng vậy, khi niệm "nghe, nghe" tâm cũng liên tục khởi
sanh rồi tan biến, khởi sanh rồi tan biến, một cách rất
nhanh chóng. Tỷ thức và thiệt thức, tâm hay biết mùi và
vị, cũng cùng thế ấy. Thân thức cảm nhận xúc giác, được
ghi nhận cũng khởi sanh và hoại diệt rất nhanh chóng, chỗ
nầy chỗ kia, cùng khắp châu thân. Khi tâm định an trụ thật
vững chắc, nhãn thức cũng được nhận ra là luôn luôn sanh
diệt trong một chuỗi dài, một loạt những sự thấy riêng
biệt và liên tục, cái nầy đến cái khác. Như thế ấy ta
nhận thức rằng tâm suy tư, nghe, sờ đụng, thấy v. v... khởi
sanh riêng biệt và riêng biệt tan biến, hết cái nầy đến
cái khác, tất cả đều vô thường, không ổn định. Tâm
muốn thay đổi oai nghi, muốn co vào hay duỗi ra, đứng dậy,
hay đi, đổi mới từng chặp và tức khắc hoại diệt. Tâm
ghi nhận mỗi hiện tượng cũng hoại diệt mỗi khi ghi nhận.
Như vậy cái tâm hay biết những loại đối tượng khác nhau
không ngừng sanh diệt và do đó, là vô thường. Nhóm Năm Vị
Tỳ Khưu đã nhận thức sự việc như vậy và chứng đắc
tầng Nhập Lưu. Khi lắng nghe Ðức Thế Tôn giảng giải kinh
Vô Ngã Tướng (Anattalakkhaṇa Sutta) nầy, xuyên qua trạng thái
sanh diệt của thức uẩn, các Ngài nhận thấy rõ ràng bản
chất vô thường một lần nữa. Do đó, đáp lại câu hỏi
của Ðức Thế Tôn, "Thức là thường còn hay vô thường?"
các Ngài kính bạch, "Bạch Ngài, là không thường còn." Ðối
với người hành thiền chuyên cần quán niệm, hiển nhiên
quả thật là rất rõ ràng.
"Hơn
nữa, cái gì là vô thường, đó là khổ (dukkha) hay lạc (sukha)?"
Ðức Thế Tôn hỏi, và các vị trả lời, "Bạch Ngài, là
khổ."
"Cái
gì là vô thường, khổ, và phải luôn luôn chuyển biến, có
thích nghi chăng nếu xem đó 'Cái nầy của tôi, đây là tôi,
đây là tự ngã của tôi'?" -- "Bạch Ngài, không thích nghi."
Ðây
là những câu vấn đáp đã có được đề cập đến ở phần
trên. Chúng ta chỉ cần hiểu thế nào tâm suy tư và hiểu
biết có thể lầm lạc vướng kẹt trong các dính mắc ấy
với tham ái, ngã mạn, và tà kiến, và làm thế nào để tháo
gỡ, vượt thoát ra khỏi những loại dính mắc ấy.
Người
thường, vốn không thể ghi nhận tâm của mình ngay vào lúc
nó phát hiện ở lục căn, lấy làm hoan hỷ thỏa thích xem
thức hay biết ấy là "của tôi, là chính tôi." Người ta thích
thú với cái tâm phát hiện trong khoảnh khắc hiện tại; người
ta thỏa thích với cái tâm đã khởi sanh trước đó, và người
ta thỏa thích với cái tâm sẽ phát sanh trong tương lai. Ðó
là dính mắc, chấp ngã, với tâm tham ái. Người hành thiền,
trong khi niệm, nhận ra rằng tất cả những loại nhãn thức
hay nhĩ thức đẹp mắt, êm tai và đem lại niềm vui thú ấy
nhanh chóng tan biến khi mình niệm đến nó. Người ấy không
hoan hỷ thỏa thích trong đó và không khao khát mong tìm. Ðó
là phương cách để vượt thoát ra khỏi sự dính mắc với
lòng tham ái.
Người
thường, vốn không niệm tâm, không thể phân biệt cái tâm
đến trước và cái theo sau. Họ nghĩ rằng tâm của họ lúc
thiếu thời vẫn một mực liên tục tồn tại đến hiện
nay, vẫn là cái tâm thường còn. Cái tâm mà họ có trước
kia tiếp tục thấy, nghe, sờ đụng, và suy tư. Nghĩ rằng
tâm là thường còn và có những đặc tính riêng biệt làm
phát triển tính ngã mạn, "tôi hiểu biết như thế nầy, tôi
sẽ không chấp nhận điều vô lý, tôi có tâm gan lì can đảm."
Ðó là dính mắc với ngã mạn. Nhưng người hành thiền chuyên
cần quán niệm hiểu biết rằng tất cả những chặp tâm
ấy luôn luôn hoại diệt biến tan khi mình vừa ghi nhận, niệm
đến nó. Người ấy hiểu biết bản chất vô thường của
tâm. Cũng như tánh ngã mạn không phát sanh đến người biết
mình sắp chết, vị hành giả đã thấu triệt bản chất phù
du của tâm không dính mắc vào đó với lòng ngã mạn. Ðó
là phương cách nhằm vượt thoát ra khỏi dính mắc với ngã
mạn.
Người
thường tin tưởng, "Chính tôi đã thấy, chính tôi đã nghe,
hửi, sờ đụng và suy tư; tôi có thể hiểu biết nhiều loại
đối tượng khác nhau; tôi muốn co vào, duỗi ra, đi, nói chuyện,
tất cả những tư tưởng và hành động là do tâm tôi, do
chính tôi thực hiện." Ðó là chấp thủ kāraka attā.
Sự
chấp thủ dưới hình thức hành uẩn có thể được xem là
saṅkhāra, nhưng cũng có thể liên quan đến thức (viññāṇa).
Thông thường ý muốn co vào, duỗi ra, hay làm một việc gì,
được xem là tâm hay thức. "Tâm hay thức nầy được xem là
tự ngã hiện hữu thường còn bên trong một người; chính
tự ngã ấy trở thành nhãn thức và nhĩ thức." Tin tưởng
như thế đó là chấp thủ nivāsa attā. Vài tôn giáo hiện
đại nói về một cái thức hay linh hồn trường cửu nằm
bên trong thân. Theo niềm tin nầy, khi một người chết, linh
hồn lìa xác chết và vào ở trong một cơ thể mới. Vào thời
Ðức Phật vị tỳ khưu Sāti xem thức là tự ngã. Câu chuyện
nầy đã được tường thuật trong Chương IV, trang 360. Ðây
là tà kiến xem thức là tự ngã.
Rồi
lại có niềm tin rằng ta có thể suy tư theo ý muốn, hay kiểm
soát cái tâm của mình như mình quyết định. Ðó là chấp
thủ sāmi attā.
Ðối
với vị hành giả luôn luôn giữ chánh niệm, chí đến mỗi
khi niệm, "suy tư, suy tư" thì tâm suy tư tan biến; niệm "nghe,
nghe", thì nhĩ thức tan biến; niệm, "sờ đụng, sờ đụng"
thì thân thức tan biến; niệm, "thấy, thấy" thì nhãn thức
tan biến. Nhận ra sự tan biến của thức như vậy ngay vào
lúc niệm đến nó, hay biết rằng "những thức khác nhau liên
hệ đến suy tư, nghe, sờ đụng, thấy v.v... chỉ là những
hiện tượng phát sanh do các nhân của nó tạo duyên, rồi
liền tan biến. Thức ấy không phải là tự ngã, không phải
một thực thể sống."
Hành
giả nhận thức rõ như thế nầy:
Theo
đúng với câu cakkhuṁ ca paṭicca rūpa ca uppajjati viññāṇaṁ
-- nhãn thức phát sanh tùy thuộc nơi mắt và hình thể được
thấy; nhĩ thức phát sanh tùy thuộc nơi tai và tiếng động;
thân thức phát sanh tùy thuộc nơi thân và vật được sờ
đụng; ý thức phát sanh tùy thuộc nơi ý căn và đối tượng
tâm linh; tâm chú niệm phát sanh tùy thuộc nơi ý muốn (niệm,
hay ghi nhận) và đối tượng được ghi nhận. Những loại
thức khác nhau phát sanh do những nhân và duyên của chính nó.
Với
những nguyên nhân tạo duyên ấy nó khởi phát và hoại diệt,
dầu ta có muốn nó khởi phát và hoại diệt cùng không. Nếu
không có những nguyên nhân tạo duyên ấy ắt không có ý muốn
làm cho nó phát sanh. Chúng ta muốn cho tâm thỏa thích tồn
tại lâu dài, nhưng nó không tồn tại mà nhanh chóng hoại
diệt.
Như
vậy vị hành giả có thể quyết định với sự hiểu biết
của chính mình rằng, "thức không phải là tự ngã thường
còn tác hành những sinh hoạt theo ý muốn của ta." Nó chỉ
là một hiện tượng khởi sanh tùy thuộc nhân duyên rồi tan
biến.
Trí
tuệ của Nhóm Năm Vị Tỳ Khưu không phải là sự hiểu biết
thông thường mà là tuệ giác của bậc đã Nhập Lưu, hoàn
toàn không còn chấp thủ. Do đó, khi Ðức Thế Tôn hỏi, "Thức
uẩn vốn là vô thường, khổ và phải chuyển biến, có thích
nghi chăng nếu xem đó như 'Ðây là của tôi, đây là tôi,
đây là tự ngã của tôi'?" Các vị trả lời, "Bạch Ngài,
là không thích nghi."
Chúng
ta đã giải thích đầy đủ những câu hỏi trong giáo huấn
đề cập đến sự chấp thủ ngũ uẩn, sắc, thọ, tưởng,
hành, thức, xuyên qua tham ái, ngã mạn và tà kiến. Giờ đây
ta tiếp tục thảo luận đến phương cách quán chiếu nhằm
rửa sạch ba loại chấp thủ ấy.
Mười
Một Phương Cách Phân Tách Sắc Pháp
Tasmātiha
bhikkhave yaṁkiñci rūpaṁ atītānāgata-paccuppannaṁ ajjhattaṁ
vā bahiddhā vā oḷārikaṁ vā sukhumaṁ vā hīnaṁ vā paṇītaṁ
vā yandūre santike vā sabbaṁ rūpaṁ netaṁ mama nesohamasmi na
meso attāti' eva metaṁ yathābūtaṁ sammappaññāya daṭṭhabbaṁ.
"Nầy
chư tỳ khưu, bởi vì là không thích nghi nếu nghĩ đến sắc
uẩn 'Ðây là của tôi, đây là tôi, đây là tự ngã của
tôi,' tất cả những loại sắc pháp, dầu ở quá khứ, vị
lai hay hiện tại, bên trong hay bên ngoài, thô kịch hay vi tế,
thấp hèn hay cao thượng, xa hay gần, phải được xem với
sự hiểu biết chân chánh, đúng theo thực tế như sau, 'Ðây
không phải là của tôi, đây không phải là tôi, đây không
phải là tự ngã của tôi'."
Trong
lời tuyên ngôn trên, sắc uẩn được mô tả bằng mười
một phương cách: quá khứ, vị lai, hiện tại, bên trong, bên
ngoài, thô kịch, vi tế, thấp hèn, cao thượng, xa, gần. Về
phương diện thời gian, sắc uẩn được mô tả bằng những
danh từ quá khứ, vị lai, hiện tại. "Quá khứ" hàm ý là
đã phát sanh và hoại diệt trong những kiếp sống trước,
hoặc trong kiếp nầy, những gì đã phát sanh và hoại diệt
trước đây. "Vị lai" có nghĩa là cái gì chưa xảy diễn,
cái gì sắp xảy đến một lúc nào trong tương lai. "Hiện
tại" là cái gì thật sự xảy diễn ngay bây giờ. Do đó,
nó bao trùm tất cả những gì xảy ra trước đây, những gì
đang xảy ra ngay bây giờ và những gì sắp xảy ra trong tương
lai. Như vậy, khi sắc uẩn được kể ra bằng ba phương cách
theo thời gian thì tất cả sắc pháp bên trong ta và trong người
khác, cả hai -- hữu tri hữu giác và vô giác vô tri -- đều
được bao trùm trong đó.
Tuy
nhiên trong pháp hành thiền Minh Sát (vipassanā), người hành
thiền chỉ chú trọng đến công phu quán chiếu những gì phát
sanh trong thân, như đã được trình bày rõ ràng trong Chú Giải
và Phụ Chú Giải kinh Anupada Sutta của bộ Majjhima Nikāya (Trung
A Hàm). Những hiện tượng xảy ra nơi nào khác chỉ được
hiểu biết bằng cách ức đoán. Như vậy người hành thiền
chỉ cần hiểu biết những hiện tượng vật chất và tinh
thần (sắc và danh) xảy ra bên trong chính thân mình và thấy
bản chất thật sự của nó với trí tuệ của chính mình.
Dầu
đối với những hiện tượng xảy ra bên trong mình ta chỉ
hiểu biết những gì xảy ra trong tương lai bằng cách suy diễn,
bởi vì nó chưa xảy ra. Những gì đã xảy ra trước đây,
ta cũng không thể hiểu biết đúng như nó thật sự là vậy,
mà chỉ hiểu bằng cách suy đoán. Dầu đó là những hiện
tượng xảy ra trong kiếp sống nầy ta cũng không dễ gì thấy
rõ những gì thật sự xảy ra trong vài năm trước, trong vài
tháng, hay vài ngày qua. Dầu những gì vừa xảy ra trong vài
giờ trước đây, cũng khó mà hiểu được sự thật một
cách tuyệt đối, bởi vì với người thường, mỗi khi thấy,
nghe hay sờ đụng vật gì liền bị dính mắc trong những khái
niệm chế định như "tôi", "nó", "người nam", "người nữ".
Như
đã ghi rõ trong kinh Bhaddekaratta Sutta, "Paccuppannañca yo dhammaṁ,
tattha tattha vipassati": Trong pháp hành thiền Minh Sát, chỉ có
hiện tại là phải được quán chiếu, có nghĩa là chỉ có
những hiện tượng xảy diễn trong hiện tại mới được
xem là những hiện tượng được thấy và được kinh nghiệm.
Kinh Satipaṭṭhāṇa Sutta, Niệm Xứ, cũng ghi rằng phải ghi
nhận trước tiên hiện tượng xảy ra trong hiện tại khi đi,
đứng, ngồi, nằm. Sư đã thận trọng phân tách chương nầy
bởi vì trong đó đề cập đến "quá khứ, hiện tại, vị
lai" và ta có thể hoài nghi rằng có phải chăng nên bắt đầu
bằng cách quán chiếu những gì xảy ra trong quá khứ. Công
trình phân tách chương nầy loại bỏ hoài nghi ấy. Chỉ có
những hiện tượng vật lý và tâm linh phát hiện ở lục
căn ngay vào lúc đối tượng được thấy, nghe, hửi, nếm,
sờ đụng, hay nghĩ đến, phải được ghi nhận, giống như
thiền sinh chúng ta hiện thời đang ghi nhận những hiện tượng
phồng, xẹp, ngồi, đụng v.v... Bằng cách thực hành như vậy,
khi tâm định vững mạnh chắc chắn hành giả có thể phân
biệt rõ ràng di động phồng lên và tâm ghi nhận sự phồng
lên ấy; di động xẹp xuống và tâm ghi nhận di động ấy.
Thời gian cái bụng giãn ra, ép lên và nổi phồng chỉ kéo
dài chí đến lúc xẹp xuống, rồi tan biến khi bụng xẹp.
Trạng thái và di động xẹp xuống của bụng cũng chỉ kéo
dài đến lúc bụng bắt đầu phồng lên, rồi tan biến và
chấm dứt tại đó ngay vào lúc ấy.
Khi
đi cũng vậy, tác động duỗi chân ra và di động đưa "bước
mặt tới" chỉ kéo dài đến lúc "bước trái" bắt đầu;
cùng thế ấy, động tác và di động bước tới của chân
trái chỉ kéo dài đến khi bước mặt bắt đầu. Vừa phát
hiện đã chấm dứt. Tác động "dở lên" chỉ kéo dài đến
lúc "đưa chân tới"; tác động đưa chân tới chỉ kéo dài
đến lúc "đặt chân xuống"; tất cả đều chấm dứt khi
giai đoạn sắp tới kế đó khởi phát.
Cùng
thế ấy khi co tay vào và duỗi tay ra, mỗi hiện tượng tan
biến ngay vào khoảnh khắc mà hiện tượng tới kế đó khởi
phát. Khi tâm định đặc biệt vững mạnh hành giả sẽ nhận
thấy rằng trong khoảng thời gian của tác động co vào hay
duỗi ra, tiến trình hoại diệt xảy diễn rất nhanh chóng,
liên tục tiếp nối trong một chuỗi dài. Vị hành giả nhận
thức rằng cho đến nay mình chưa từng hiểu biết bản chất
thiên nhiên của những hiện tượng nầy như thế ấy, bởi
vì đến nay mình ghi nhận không đủ xuyên thấu. Giờ đây
thận trọng ghi nhận, hành giả nhận thức rằng các uẩn
không di chuyển từ khoảnh khắc nầy sang khoảnh khắc kế
mà luôn luôn hoại diệt ngay vào lúc vừa khởi sanh. Như vậy
những đặc tính vật lý, hay sắc pháp, khởi phát trước
không kéo dài đến khoảnh khắc hiện tại mà tất cả đều
chấm dứt. Những sắc pháp phát hiện trong hiện tại trong
di động phồng, xẹp, co. duỗi, bước, đặt xuống, không
tiến đến khoảnh khắc sau kế đó mà tan biến trong khoảnh
khắc hiện tại. Rồi những sắc pháp của những hiện tượng
kế đó cũng chấm dứt ngay vào lúc khởi sanh. Như vậy tất
cả những loại sắc pháp là vô thường, không ngừng sanh
diệt. Nó là đau khổ, vô ngã, chỉ là những hiện tượng,
bởi vì ta không thể kiểm soát. Nó phát sanh và hoại diệt
tùy thuộc những nhân và duyên của chính nó. Ðến đây hành
giả nhận thức sắc pháp qua trí tuệ của chính mình. Nhằm
giúp nhận thức như thế Ðức Thế Tôn kêu gọi nên cố gắng
hành thiền để có thể hiểu biết rằng "đây không phải
của tôi."
Quán
Chiếu Về Netaṁ mama và Anicca
Netaṁ
mama -- "Ðây không phải là tôi" -- Theo lời dạy nầy ta có
thể hỏi rằng phải chăng quán chiếu có nghĩa là đọc tụng
công thức nầy. Không có đọc tụng chi cả. Công phu thực
hành Thiền Tập phải được thực hiện để hiểu biết bản
chất thật sự của sự vật là vô thường, khổ và vô ngã.
Hiểu biết thực tướng của các pháp hữu vi tức là thông
hiểu ý nghĩa của thành ngữ "netaṁ mama" trong tiếng Pāli.
Trong
kinh Channa Sutta, phẩm Saḷāyatanavagga của bộ Saṁyutta Nikāya,
Tạp A Hàm, có đoạn ghi rằng khi Channa được hỏi "Ông có
nhận thức chăng rằng: 'Ðây là của tôi, đây là tôi, đây
là tự ngã của tôi'?" và Channa trả lời, "Tôi nhận thức
như thế nầy: 'Ðây không phải là của tôi, đây không phải
là
tôi, đây không phải là tự ngã của tôi'." Bản Chú Giải
giải thích rằng như vậy có nghĩa là Channa nhận thức sự
vật chỉ là vô thường, khổ và vô ngã.
Nơi
đây, đoạn thấy "đây không phải là của tôi" cũng đồng
nghĩa với câu nói "bởi vì sự vật luôn luôn sanh và diệt,
không có chi đáng cho ta thích thú với nó, hay không có chi
đáng cho ta tùy thuộc, tin cậy, hay nương tựa vào, mà chỉ
là đau khổ". Thấy "đây không phải là tôi" là thấy rằng
nó không thường còn. Tánh ngã mạn phát sanh bởi vì ta tin
rằng sự vật là thường còn. Khi hiểu biết thực tướng
vô thường của sự vật thì không có gì để ta hãnh diện.
Thấy "đây không phải là tự ngã của tôi", tức không phải
là chính tôi, là thấy vô ngã, anattā. Sự kiện không ghi nhận
đúng những hiện tượng vật lý và tâm linh, sắc và danh,
vào lúc nó phát hiện ở lục căn và tin tưởng rằng đó
là thường còn, đưa đến hãnh diện "đây là tôi". Nhưng
khi các hiện tượng được nhận thức là không tồn tại
đến một nháy mắt, khi mọi sự vật được thấy là vô
thường, thì ngã mạn không thể phát sanh. Giờ phút nào mà
sự vật không được nhận thức rõ ràng là vô ngã thì còn
ý niệm chấp thủ vào cái "ta"; khi sự vật được thấy là
vô ngã thì không thể còn chấp ngã. Ðiều nầy dĩ nhiên là
vậy, không cần phải diễn giải dong dài.
Người
thường, không thể quán sát và hiểu biết những hiện tượng
được cảm thọ vào lúc nó khởi phát, tin rằng chính những
sắc pháp khởi sanh vào lúc mình thấy kéo dài và trở thành
những sắc pháp vào lúc mình nghe, hay ngược lại, những sắc
pháp ấy tồn tại từ khoảnh khắc nầy sang khoảnh khắc
kế. Họ cũng tưởng rằng chính một "cái tôi" thấy và cũng
chính một "cái tôi" ấy nghe, và sờ đụng. Họ tin tưởng
rằng những sắc pháp trong quá khứ còn tồn tại đến hiện
tại, và những sắc pháp trong hiện tại sẽ kéo dài tồn
tại trong tương lai, đó là chấp thủ vào niềm tin thường
còn. Nhưng vị hành giả chuyên cần quán niệm những hiện
tượng, hiểu biết rằng các sắc pháp phát hiện trong lúc
mình thấy tan biến ngay vào lúc ấy. Nó không tồn tại kéo
dài đến lúc mình nghe, và các sắc pháp phát hiện trong lúc
mình nghe cũng tức khắc tan biến liền tại chỗ, không kéo
dài đến lúc mình thấy. Mỗi khi thấy, nghe, sờ đụng và
hiểu biết là một sự phát hiện mới. Ðó là hiểu biết
chân lý vô thường của sự vật đúng như thật sự nó là
vậy. Thông hiểu như vậy người hành thiền nhận thức rằng
sắc pháp trong quá khứ đã chấm dứt trong quá khứ, không
tồn tại đi vào hiện tại; các sắc pháp phát sanh trong hiện
tại cũng luôn luôn tiêu diệt ngay vào lúc nó được ghi nhận
và sẽ không tồn tại đi vào vị lai. Vị ấy cũng hiểu biết
rằng các sắc pháp phát sanh trong tương lai cũng sẽ hoại
diệt ngay vào lúc khởi sanh. Vị ấy nhận thức rằng sắc
pháp không thể tồn tại đến một nháy mắt.
Nhận
thức như vậy không có cơ hội để làm khởi sanh tình trạng
chấp ngã do lòng tham ái, "đây là của tôi", chấp ngã do tính
ngã mạn "đây là tôi", và chấp ngã do tà kiến "đây là tự
ngã của tôi".
Ðức
Thế Tôn kêu gọi Nhóm Năm Vị Tỳ Khưu nên quán chiếu và
suy niệm theo phương cách nầy để loại trừ tình trạng chấp
ngã do tham ái và chấp ngã do ngã mạn. Người thường cũng
được dạy nên quán niệm như vậy để diệt trừ tà kiến
ngã chấp.
Các
Vị Tu-Ðà-Huờn Ðược Dạy Nên Quán Niệm Về Ðặc Tướng
Vô Ngã
Tại
sao Nhóm Năm Vị Tỳ Khưu, vốn đã chứng ngộ tầng Nhập
Lưu, còn được dạy nên quán niệm "đây không phải là tự
ngã của tôi" để diệt trừ tà kiến ngã chấp? Ðó là điều
mà ta nên suy tư. Theo sách Thanh Tịnh Ðạo (Visudhimagga), bậc
Nhập Lưu đã loại trừ những ảo kiến về tự ngã (diṭṭhi
vipallāsa), những ảo kiến về tri giác, tưởng uẩn (saññā
vipallāsa) và ảo kiến về tâm (citta vipallāsa). Bởi vì Nhóm
Năm Vị Tỳ Khưu đã loại trừ tất cả ba loại ngã chấp
ấy thì lời kêu gọi của Ðức Thế Tôn nhằm vào chấp thủ
nào? Trong phần trước chúng ta đã thấy bài kinh Anattalakkhaṇa,
Vô Ngã Tướng, nầy dạy phải hành như thế nào để loại
trừ asmi māna, vốn tương tợ như ngã chấp. Nhưng nơi đây,
vì đã có lời dạy nhằm loại trừ asmi māna trong câu neso
hamasmi, "đây không phải là tôi", thì không thể có lời dạy
quán niệm về na meso attā, "đây không phải là tự ngã của
tôi" cũng nhằm loại trừ asmi māna. Như vậy thì lời dạy
nầy nhằm tiêu trừ loại chấp thủ nào? Ðây là điểm cần
phải xét lại.
Tìm
ra một giải pháp rõ ràng và chính xác cho vấn đề nầy không
phải là dễ. Sư sẽ cố gắng giải quyết bằng ba phương
cách:
1.
Trong kinh Sīlavanta Sutta, có lời ghi nhận rằng vị A La Hán
cũng hành thiền về bản chất của tự ngã. Bài giảng về
kinh Sīlavanta Sutta của Sư [ấn bản tiếng Miến Ðiện], trang
470, có thể được tham khảo. Mặc dầu một vị Tu Ðà Huờn
không còn ngã chấp nữa để loại bỏ, Ngài vẫn phải quán
niệm về đặc tướng vô ngã như chư vị A La Hán để tiến
đến Ðạo Quả cao thượng hơn. Nếu câu giải đáp nầy cho
câu hỏi trên chưa được thỏa đáng, thì sau đây là giải
đáp thứ nhì của chúng ta.
2.
Ðiều nầy theo đúng với những gì đã được trình bày trong
bài giảng của Sư về kinh Sīlavanta, trang 330. Vị Tu Ðà Huờn
đã loại trừ mọi ảo kiến về trạng thái thường còn của
tự ngã, không còn hoài nghi gì nữa. Nhưng với ảo kiến về
tri giác, tưởng uẩn (saññā vipallasa) ta nên hiểu biết rằng
vị Tu Ðà Huờn chỉ loại trừ ảo kiến nầy khi Ngài cố
ý suy niệm về nó, hoặc khi Ngài suy niệm về đặc tướng
vô thường và vô ngã. Chỉ trong những trường hợp ấy vị
Tu Ðà Huờn mới được nói là đã vượt qua khỏi tà kiến
thường còn và ngã chấp. Nói rằng vị Tu Ðà Huờn cũng đã
vượt qua khỏi các ảo kiến ấy trong những trường hợp
khác, tức khi không cố tâm để ý đến, là đặt vị Tu Ðà
Huờn ngang hàng với những vị A La Hán, vốn đã hiểu biết
rằng tất cả mọi tác động nhìn và nghe đều là vô thường
và đã không còn ngã mạn và tham ái đối với người nam
hay người nữ.
Do
đó, trong những giây phút không chú ý, vị Tu Ðà Huờn có
thể còn có những ảo kiến hay ý niệm sai lầm về sự việc.
Nhằm giúp Nhóm Năm Vị Tỳ Khưu loại bỏ những ảo kiến
và ý niệm sai lầm tương tợ, Ðức Thế Tôn khuyên dạy các
Ngài nên suy niệm về đặc tướng vô ngã.
3.
Ðiểm nầy dựa trên giải thích của Ðại Ðức Khemaka, lúc
bấy giờ là bậc A Na Hàm (Anāgami, Bất Lai). Ðức Khemaka nói
rằng Ngài đã không còn chấp sắc pháp, xem "đây là tôi"
và cũng không chấp thủ những uẩn -- thọ, tưởng, hành,
thức -- như vậy. Tuy nhiên, đối với năm uẩn nói chung, xem
như một toàn thể, Ngài vẫn còn chưa thoát ra khỏi ý niệm
"đây là tôi". Ðối với vị Tu Ðà Huờn, lời giải thích
nầy cũng giống như vậy, không còn chấp uẩn nào trong năm
uẩn sắc, thọ, tưởng, hành, thức, là "ta", nhưng đối với
năm uẩn xem như một toàn thể vị Tu Ðà Huờn vẫn chưa thoát
ra khỏi ý niệm đây là người nam hay người nữ. Vì chưa
thoát ra khỏi ý niệm sai lầm ấy, khát vọng về tình dục
vẫn còn có thể khởi sanh, đến mức độ mà Ngài có thể
trở lại cuộc sống gia đình. Do đó, nên hiểu rằng Nhóm
Năm Vị Tỳ Khưu được kêu gọi nên suy niệm về đặc tướng
vô ngã để vượt thoát qua khỏi những tri giác và ý niệm
thông thường tương tợ.
Trên
đây là một cố gắng nhằm dung hòa những lời dạy trong
Kinh Ðiển Pāli và lời Chú Giải, nói rằng vị Tu Ðà Huờn
đã thoát ra khỏi mọi tri giác và ý niệm về tự ngã.
Mười
Một Phương Cách Quán Niệm
Giờ
đây Sư sẽ thảo luận đến phương cách phải quán niệm
như thế nào để thấy các sắc pháp trong quá khứ, hiện
tại và tương lai là vô thường. Chúng ta đã mô tả vị hành
giả hiểu biết đặc tướng vô thường, khổ và vô ngã như
thế nào khi quán chiếu các sắc pháp lúc bụng phồng lên
xẹp xuống và chấm dứt vừa khi mới phát hiện. Vị hành
giả hiểu biết như thế có thể dựa theo đó mà suy diễn
rằng sắc pháp trong quá khứ không tồn tại kéo dài đến
hiện tại và những sắc pháp phát hiện trong hiện tại sẽ
không kéo dài đến tương lai; nó chấm dứt ngay vào lúc vừa
phát sanh và như thế là vô thường. Do đó các sắc pháp ấy
là đau khổ, vô ngã. Nó chỉ là những hiện tượng.
Hành
giả suy niệm như sau:
1.
Những sắc pháp trong quá khứ đã chấm dứt, không còn hiện
hữu; nó không duy trì đến hiện tại. Vì vừa hiện hữu
giờ đã chấm dứt, nó là vô thường. Vì bỗng nhiên, đột
ngột tan biến, nó đáng kinh sợ, là một nguồn đau khổ.
Vì nó không tùy thuộc quyền điều khiển hay kiểm soát của
ta (sāmi), không phải một thực thể thường còn (nivāsi),
không chủ động (kāraka), không kinh nghiệm những cảm thọ,
nên nó không phải là tự ngã, không phải là chính ta, không
có thực chất.
2.
Các sắc pháp trong hiện tại sẽ hoại diệt và chấm dứt
ngay bây giờ, không tồn tại đến tương lai. Vì phải chấm
dứt và tan biến, nó là vô thường. Vì luôn luôn phải tan
biến nên nó là đáng sợ, một nguồn đau khổ. Vì không có
quyền điều khiển hay kiểm soát, không phải là một thực
thể thường còn, nó không phải là tự ngã, không có thực
chất.
3.
Các sắc pháp sẽ phát sanh trong tương lai sẽ chấm dứt ngay
tại chỗ, nó sẽ không tồn tại đến một đời sống vị
lai nào sau đó nữa. Vì luôn luôn phải hoại diệt, nó là
đáng sợ, một nguồn đau khổ. Vì không có thực chất, nó
không phải là tự ngã.
Ðó
là phương cách mà ta thường quán chiếu bản chất thật sự
của các sắc pháp. Trong khi hành thiền, chúng ta suy niệm như
sau:
1.
Những sắc pháp quá khứ đã khởi sanh vào lúc bụng phồng
không tồn tại kéo dài đến giai đoạn bụng xẹp; những
sắc pháp quá khứ vào lúc bụng xẹp không tồn tại đến
giai đoạn bụng phồng, và do đó là vô thường. Bởi vì là
vô thường nên nó là đau khổ; bởi vì ta không thể điều
khiển và kiểm soát, nó là vô ngã. Sắc pháp cuối cùng phát
sanh vào lúc mình thấy hay nghe trong khoảnh khắc vừa qua, không
tồn tại đến hiện tại trong sự thấy hay sự nghe trong khoảnh
khắc hiện tại; do đó nó là vô thường, khổ, vô ngã.
2.
Sắc pháp phồng lên phát sanh trong khoảnh khắc hiện tại
không tồn tại đến giai đoạn xẹp xuống; sắc pháp xẹp
xuống trong khoảnh khắc hiện tại không tồn tại đến lúc
bụng phồng lên. Nó hoại diệt, chấm dứt ngay trong khi phồng
hay xẹp, và do đó nó là vô thường, khổ, vô ngã.
Những
sắc pháp thấy và nghe trong khoảnh khắc hiện tại không tồn
tại đến khoảnh khắc thấy và nghe kế đó. Nó hoại diệt
ngay trong khi thấy và nghe. Do đó nó là vô thường, khổ, vô
ngã.
3.
Những sắc pháp trong khoảnh khắc phồng và xẹp trong tương
lai sẽ không tồn tại đến khoảnh khắc phồng và xẹp kế
tiếp theo đó trong tương lai. Nó sẽ tan biến vào lúc vừa
khởi sanh. Do đó nó là vô thường, khổ, vô ngã.
Trên
đây là phương cách mà sắc pháp trong quá khứ, hiện tại
và tương lai nên được quán chiếu trong khi ghi nhận những
hiện tượng phồng xẹp. Còn có một phương pháp suy niệm
các sắc pháp trong quá khứ và vị lai bằng cách quán chiếu
các sắc pháp hiện tại. Chúng ta sẽ đọc lại phương pháp
suy niệm nầy.
Cũng
giống như có những sắc pháp sanh diệt vô thường trong di
động phồng, xẹp, co, duỗi, dở lên, bước tới, đặt xuống,
thấy và nghe, ngay vào lúc mình ghi nhận, có những sắc pháp
cùng thế ấy đối với di động phồng, xẹp, co, duỗi trong
quá khứ, nhanh chóng hoại diệt vừa khi khởi sanh. Do đó,
nó cũng là vô thường, khổ, vô ngã.
Ðã
tự bản thân kinh nghiệm và nhận thức sắc pháp bên trong
mình hoại diệt như thế nào, giờ đây hãy suy niệm về sắc
pháp của những người khác, và những sắc pháp trong toàn
thể thế gian. Cũng như những sắc pháp bên trong mình nhanh
chóng hoại diệt vừa khi được ghi nhận, các sắc pháp trong
những người khác và trong toàn thể thế gian cũng hoại diệt
và tan biến, do đó là vô thường, khổ, vô ngã.
Quán
Chiếu Các Sắc Pháp Bên Trong Và Bên Ngoài
Người
ta tưởng tượng rằng khi mình khạc nhổ, hoặc bài tiết,
đại hay tiểu tiện, ta tống khứ hay vứt bỏ ra ngoài những
sắc pháp bên trong thân. Khi vật thực được ăn vào hay không
khí được hít vào người ta tưởng tượng rằng ta đem những
sắc pháp từ bên ngoài vào trong thân. Thực tế không phải
vậy.
Những
sắc pháp phải tan hòa ngay vào lúc vừa khởi sanh, và những
sắc pháp mới mẻ khác liền khởi sanh ở một nơi mới khác.
Người
hành thiền chuyên cần giữ chánh niệm nhận thức tình trạng
hòa tan và chấm dứt tương tợ ở mỗi nơi nó phát sanh.
Và
sau đây là phương cách mà người hành thiền nhận thức:
khi niệm và định được củng cố mạnh mẽ vững chắc,
(trong khi niệm về hơi-thở-ra-và-thở-vào) hơi thở ra được
thấy là đứt đoạn từng phần nhỏ trong phổi, cuống họng
và mũi, trước khi sau cùng thoát ra khỏi thân. Hơi thở vào
cũng được thấy là hơi được đẩy vào trong một loạt
những đoạn nhỏ. Vị nào hút thuốc sẽ thấy rõ hơi khói
được hít vào và thoát ra trong một loạt từng đoạn nhỏ.
Một hiện tượng tương tợ cũng được nhận thấy khi uống
nước, nước được nuốt vào cuống họng từng đợt nhỏ.
Do
đó ta thấy rằng không phải những sắc pháp bên trong được
vứt bỏ ra ngoài, hay những sắc pháp bên ngoài được đưa
vào trong. Các sắc pháp ấy chấm dứt và tan biến ngay tại
chỗ, khi nó khởi sanh, và như vậy nó là vô thường, khổ
và vô ngã.
Quán
Chiếu Các Sắc Pháp Thô Kịch Và Vi Tế
Thông
thường người ta tin rằng những sắc pháp vi tế mềm mại
non nớt của một người lúc còn trẻ trở thành thô sơ, kịch
cộm của người lớn; những sắc pháp khỏe mạnh, nhẹ nhàng,
tế nhị trở thành những sắc pháp bệnh hoạn, nặng nề,
thô kịch.
Vị
hành giả chuyên cần, thận trọng và xuyên thấu quán thân,
nhận thức rằng những sắc pháp ấy phân tán ra thành những
mảnh nhỏ vừa khi được ghi nhận. Nhận thức như vậy, vị
nầy hiểu biết rằng không phải sắc pháp vi tế trở thành
thô kịch, mà sắc pháp thô kịch cũng không trở thành vi tế.
Những sắc pháp thô kịch, nóng, hay lạnh, không trở thành
sắc pháp vi tế, lạnh, nóng; những sắc pháp vi tế, lạnh
hay nóng không trở thành thô kịch, nóng hay lạnh. Những sắc
pháp thô kịch, cứng còng, co giãn, luôn luôn di động, không
trở thành vi tế, ổn định, ở yên. Tất cả đều tan biến
vào lúc vừa khởi sanh; và do đó tất cả đều vô thường
và vô ngã.
Quán
Chiếu Theo Ðặc Tính Thấp Hèn Hay Cao Thượng
Thông
thường người ta tin rằng những sắc pháp ươn yếu bệnh
hoạn, thấp hèn, trở thành sắc pháp khỏe mạnh cao thượng;
sắc pháp của tuổi trẻ trở thành sắc pháp của người
già.
Nhưng
người hành thiền có chánh niệm chuyên cần theo dõi các sắc
pháp vào lúc nó khởi sanh thì nhận thức rằng mọi sắc pháp
đã khởi sanh đều phải chấm dứt và tan biến ngay vào lúc
được ghi nhận và do đó vị ấy hiểu biết rằng sắc pháp
thấp hèn không trở thành sắc pháp cao thượng, mà sắc pháp
cao thượng cũng không trở thành thấp hèn.
Do
đó, bản chất của tất cả đều là khổ và vô ngã.
Quán
Chiếu Theo Ðặc Tính Xa Và Gần
Người
đời thường hiểu rằng hình như khi một người được thấy
đi từ xa đến gần, người ấy đem theo với họ sắc pháp
của người ở xa. Khi một người đi từ gần đến một nơi
xa, hình như vị ấy mang theo sắc pháp của người ở gần
đến xa. Nhưng vị hành giả luôn luôn ghi nhận hiện tượng
sắc và danh hiểu rằng khi quán chiếu, thí dụ như, quán chiếu
những hiện tượng duỗi ra của thân, sắc pháp mà duỗi ra
tan biến trong một loạt những hình ảnh mù mờ biến dạng
chớ không từ chỗ nầy đến một nơi nào khác; khi co lại,
sắc pháp mà co lại biến dần trong một loạt biến dạng
mù mờ chớ không đến một nơi nào khác.
Nhận
thức như vậy, vị hành giả tin chắc rằng sắc pháp ở gần
không đi xa; sắc pháp ở xa không đến gần. Nó tan biến mỗi
khi phát sanh và do đó là vô thường, khổ và vô ngã.
Trong
khi nhìn một người từ đàng xa đi lại gần và niệm, "thấy,
thấy" ta thấy người ấy biến mất từng giai đoạn, từ
chút từ chút, từng phần từng phần, trong một loạt biến
dạng nhanh chóng mù mờ. Khi nhìn một người từ ở gần đi
xa và niệm "thấy, thấy", người ấy biến mất từng giai
đoạn, từ chút từ chút, từng phần từng phần, trong một
loạt biến dạng nhanh chóng mù mờ.
Như
vậy không phải sắc pháp từ đàng xa đi đến gần; không
phải sắc pháp từ gần đi xa. Sắc pháp cũ liên tục tan biến
và sắc pháp mới liên tục khởi sanh, làm cho ta có cảm tưởng
rằng có người từ xa đến và có người từ gần đi. Chỉ
có vị hành giả đã tiến đến giai đoạn bhaṅga ñāṇa,
tuệ diệt, và có khả năng phân biện sắc bén mới có thể
nhận thức hiện tượng đúng như thật bằng cách nầy. Những
người khác mà tuệ giác không đủ sắc bén sẽ không có
thể nhận thức rõ ràng điều nầy.
Nhắc
lại, trong khi đi tới đi lui và niệm dở, bước, đạp, tác
động dở chân lên được phân biệt riêng rẻ trong một giai
đoạn, bước tới, được phân biệt riêng rẻ trong một giai
đoạn và đặt chân xuống được phân biệt riêng rẻ trong
một giai đoạn khác. Khi tuệ minh sát phát triển tốt đẹp
những tác động của thân và chân, được thấy trong một
loạt biến dạng mù mờ. Nhận thấy như vậy, hành giả đi
đến kết luận rằng sắc pháp khi di chuyển từ nơi nầy
đến nơi khác, nó chấm dứt và biến tan ngay tại nơi mà
nó phát sanh. Ðó là hiểu biết đúng theo lời tuyên ngôn của
Phụ Chú Giải, Ṅhững thực tại tuyệt đối không di chuyển
từ nơi nầy đến nơi khác; nó chấm dứt và tan biến ngay
tại nơi mà nó vừa phát sanh." Như vậy, sắc pháp từ xa không
đến gần; sắc pháp từ gần không đi xa. Nó chấm dứt và
tan biến ngay tại nơi mà nó phát sanh. Như vậy nó là vô thường,
khổ, và vô ngã.
Trên
đây là như thế nào phương thức quán chiếu các sắc pháp
theo mười một phương cách, đưa đến sự hiểu biết "đây
không phải là của tôi" ... netaṁ mama.