HÔN NHÂN
KHÁC TÔN GIÁO
Lời
Biên Tập: Có tất cả bốn câu hỏi liên quan đến vấn đề
hôn nhân khác tôn giáo. Chúng tôi đưa ra năm câu trả
lời. Những câu trả lời này thường không do một người
viết mà do một ban hay một tổ biên tập. Quý bạn đang
ở trong trường hợp sửa soạn một cuộc hôn nhân khác tôn
giáo nên nghiên cứu tường tận tất cả các câu trả lời
và quán chiếu lại chính mình để có thể tìm ra một giải
pháp cho riêng mình.
CÂU
HỎI 1:
Con
là một Phật tử thuần thành, gia đình con có truyền thống
Phật giáo đều quy kính Tam bảo. Con thường xuyên đến chùa
tụng kinh, học hỏi giáo lý. Vì hoàn cảnh riêng nên con phải
lên thành phố học tập và làm việc. Trong thời gian này,
con đã yêu một người con gái, cô ấy cũng rất thương con
và chúng con có ý định tiến đến hôn nhân. Tiếc rằng,
người yêu của con bắt buộc con phải theo tôn giáo của cô
ấy và nói rằng đó là điều kiện để đi đến hôn nhân.
Con không muốn mất cô ấy, khuyên cô ấy theo con thì con không
có khả năng mà bỏ đạo thì con không thể..
ĐÁP:
Một
trong những yếu tố cơ bản để cấu thành cuộc hôn nhân
bền vững ngoài tình yêu là hiểu biết và tôn trọng lẫn
nhau. Trong hôn nhân, cố nhiên tình yêu vốn cực kỳ quan trọng
song chỉ có tình yêu đơn thuần thì chưa đủ. Một tình yêu
đúng nghĩa phải vượt lên tất cả những chướng ngại bằng
bao dung, vị tha và đặc biệt là sự tôn trọng.
Có
thể các bạn thương nhau nhưng chưa thực sự đạt đến độ
chín của tình yêu chân thật. Trở ngại lớn nhất giữa các
bạn bây giờ là niềm tin tôn giáo mà tôn giáo và tín ngưỡng
lại thuộc phạm trù thiêng liêng, vốn bất khả xâm phạm.
Theo như tâm sự của bạn trong thư thì chính bản thân bạn
cũng như người yêu của bạn cả hai đều có lập trường
kiên định trong việc bảo vệ niềm tin của mình.
Giữ
vững niềm tin là điều tốt song éo le ở chỗ là tôn giáo
hiện hữu trên đời để hướng thiện con người, giúp con
người ngày một thăng hoa và tiến bộ trên phương diện đạo
đức và tâm linh trong đó có vấn đề bảo vệ và xây dựng
tình yêu chứ không phải làm chướng ngại, ngăn cách tình
yêu. Vấn đề đặt ra ở đây là người yêu của bạn "thách
cưới" bằng việc bắt buộc bạn phải từ bỏ tôn giáo của
mình để theo tôn giáo của cô ấy. Nếu không thỏa mãn yêu
cầu này thì hôn nhân chỉ là chuyện trong mơ. Chính yêu cầu
này bộc lộ một điều rằng cô ấy quá ích kỷ, hẹp hòi;
bảo vệ niềm tin một cách thiển cận, thiếu tôn trọng và
yêu tôn giáo của mình hơn yêu bạn.
Một
khi lập trường hôn nhân của người yêu bạn nghiêng nặng
về tôn giáo hơn là tình yêu đồng thời ra điều kiện cho
bạn muốn đi đến hôn nhân với cô ấy thì phải bỏ
đạo, chính bạn cần phải sáng suốt cân nhắc và kiểm định
lại quyết định hôn nhân của mình. Bởi lẽ, điều kiện
trên đã cho thấy người yêu của bạn sẵn sàng hy sinh tình
yêu để bảo vệ tôn giáo đồng thời lộ rõ sự thiếu tôn
trọng, xúc phạm đến niềm tin tôn giáo thiêng liêng của
bạn.
Còn
đối với bạn, dù yêu thương cô ấy và có dự định hôn
nhân nhưng vẫn giữ vững lập trường kiên định về niềm
tin tôn giáo của mình. Bạn đã có một quyết định đúng
đắn và sáng suốt. Đạo Phật không chủ trương lợi dụng
hôn nhân để quy nạp tín đồ đồng thời cũng không khắt
khe đến độ cực đoan khi bắt buộc người chung sống với
mình phải cải đạo. Người Phật tử, quy hướng đạo Phật
xuất phát từ niềm tịnh tín, với ý thức tự giác và tự
nguyện đồng thời rất tôn trọng tín ngưỡng và niềm tin
của người khác. Do vậy, bạn cũng không cần người yêu
của bạn từ bỏ tôn giáo của mình để theo bạn nếu không
xuất phát từ tự giác và tự nguyện, nhưng đối với riêng
bản thân bạn thì cần phải sáng suốt, không mù quáng và
nhất là không đánh mất lòng tự trọng của người Phật
tử, vốn dĩ cao quý và thiêng liêng.
Đạo
Phật là đạo giác ngộ, được làm người Phật tử là đã
đặt chân lên thềm thang giác ngộ, đó là một trong những
căn lành mà không phải bất kỳ ai cũng có được. Do vậy,
nếu bạn không muốn trầm luân, đọa lạc trong đời này
và đời sau thì phải giữ vững niềm tin của mình. Hôn nhân
có thể đem lại cho bạn hạnh phúc trong một đời nhưng để
đạt được hạnh phúc trước mắt vốn mong manh ấy mà phải
thay đổi lý tưởng và niềm tin là một điều tệ hại nhất
trong các điều tệ hại vì đánh mất chánh kiến nên chắc
chắn bị đọa lạc ở những đời sau.
Vẫn
biết rằng nếu cùng một chí hướng và niềm tin thì rất
tốt cho việc xây dựng hạnh phúc gia đình song thực tế quan
điểm của hai người hiện giờ thì điều ấy trở thành
không thể. Giải pháp "đạo ai nấy giữ" dù còn nhiều giới
hạn và trở ngại nhưng vẫn không có tính khả thi vì điều
kiện bắt buộc để tiến tới hôn nhân của cô ấy là bạn
phải bỏ đạo. Và đây cũng là tín hiệu rõ ràng nhất của
vấn đề rằng chuyện tình yêu của các bạn còn một khoảng
trống bất hòa khá lớn, chưa hội đủ các điều kiện cần
và đủ cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc và bền vững. Do
vậy, nếu đi đến hôn nhân khi tình yêu cũng như quan điểm
chưa đạt đến độ hòa hợp, chín muồi thì chắc chắn sẽ
bất hạnh, đổ vỡ và chuốc lấy thất bại mà thôi.
Người
Phật tử luôn vận dụng trí tuệ để làm hành trang cho cuộc
sống. Bạn phải luôn ý thức để quán niệm rằng hôn nhân
(nếu may mắn) chỉ đem lại hạnh phúc một đời, còn Chánh
pháp sẽ dẫn bước và soi đường cho bạn đạt đến hạnh
phúc và an vui trong đời này và mãi mãi về sau. (TTV-GN)
CÂU
HỎI 2:
Cháu
là một Phật tử thuần thành, áp dụng những lời Đức Phật
dạy vào cuộc sống thực tiễn được nhiều lợi ích. Cháu
đang làm việc cho một công ty nước ngoài và yêu thương một
bạn gái theo đạo Thiên Chúa. Bạn này cũng như cháu rất
ngoan đạo. Hơn một năm, tình cảm tụi cháu vẫn tiến triển
tốt đẹp, bàn về tương lai xa chúng cháu đã thống nhất
với nhau đạo ai nấy giữ. Nhiều người nói với cháu: "Hai
đạo khó làm ăn, khó dạy con cháu, khó hạnh phúc...".
TRẢ
LỜI :
Đúng
là trên thực tế có rất nhiều cặp vợ chồng đã không
hạnh phúc chỉ vì họ theo hai đạo khác nhau. Tuy mỗi tôn
giáo có một nền giáo lý khác nhau, mục đích tối hậu khác
nhau nhưng vẫn có những điểm giống nhau trong quan niệm cuộc
sống. Ví dụ như tôn giáo nào cũng khuyên tín đồ của mình
nên siêng làm những việc lành và cố gắng lánh xa điều
ác. Cho nên hai người khác đạo quyết định lấy nhau, họ
đã tìm ra chỗ dung thông sau khi vượt qua biết bao cách trở:
Đạo ai nấy giữ. Song, họ đã không hiểu hết lời tuyên
thệ đó. Họ chỉ hiểu đơn giản khi lấy nhau rồi thì ai
nấy cứ tiếp tục tín ngưỡng tôn giáo của mình, tự do
cúng kiếng lễ bái hay những hình thức sinh hoạt khác mà
một tín đồ cần phải thực hiện. Họ không hề nghĩ đến
sự khác nhau giữa tư tưởng của hai tôn giáo là một trở
ngại lớn. Càng là tín đồ thuần thành thì họ càng khó
chấp nhận về quan niệm sống hay những điều chân lý của
tôn giáo khác. Nếu như chân lý là một cái gì đó ở đằng
xa, họ ít có dịp luận bàn đến thì những giáo lý áp dụng
ngay trong đời sống hiện thực cũng không phải luôn luôn
có điểm chung giữa hai tôn giáo. Vì ai cũng giữ cái "ngoan
đạo" của mình mà không chấp nhận nhau rồi xảy ra việc
tranh cãi và chê trích đạo của nhau là chuyện thường có.
Nếu họ là những người hiểu biết, ôn hòa và nhường nhịn
lẫn nhau thì với tình yêu sắt son cũng không khó xây dựng
hạnh phúc gia đình. Song, đến khi có con lại là một vấn
đề nan giải. Lời giao kết "đạo ai nấy giữ" thuở ban đầu
ấy là dành cho vợ chồng, nhưng con của họ thì sao? Theo cha
hay theo mẹ? Ai mộ đạo thì cũng muốn con mình theo đạo truyền
thống của ông bà cha mẹ mình, phải tranh thủ hướng đạo
cho con ngay từ nhỏ. Nếu cha mẹ khoáng đạt hơn thì lớn
lên cho con tự quyền lựa chọn tôn giáo, nhưng nếu đứa
con mặc dù đã đủ lớn khôn để nhận thức nên theo đạo
nào lại ngặt nỗi sợ mất lòng cha hoặc mẹ thì càng rắc
rối hơn. Đó là chưa nói đến hai họ, bên nội và ngoại,
họ là những bức tường thành kiên cố khó mà vượt qua.
Ngay từ khi cha mẹ chúng lấy nhau đã phải khổ sở lắm mới
chinh phục được quan niệm "như đinh đóng cột" của nội
ngoại, bởi những người theo đạo lâu năm họ cho rằng đó
là một điều thương tổn đạo đức. Vì thương con mà họ
đành ngậm ngùi chấp nhận, nhưng đến khi có cháu thì bất
ngờ trong họ nảy sinh một sự chiếm hữu rất lớn, họ
không thể "mất" thêm đứa cháu. Thật ra, tất cả cũng chỉ
là quan niệm mà con người đã lỡ đặt ra và chấp chặt
vào. Tôn giáo không hề có lỗi, bởi tôn giáo ra đời là
để giáo dục con người hướng đến hạnh phúc trọn vẹn,
chỉ tại con người bị bản ngã làm kẹt vào những quan niệm.
Hai người khác đạo lấy nhau nếu muốn có hạnh phúc thì
phải vượt lên những quan niệm đó. Còn chưa hiểu gì về
tôn giáo của nhau, chưa tìm thấy được điểm chung để cố
gắng hòa vào và điểm riêng để vượt ra khỏi thì nhất
định sẽ rơi vào nghịch cảnh tan vỡ nếu vội vã lấy nhau.
Không nên vì tình yêu quá độ mà lờ đi những hiểu biết
về đạo của nhau. Phải thực sự hiểu giá trị đích thực
của cuộc sống là gì thì mới thấy được sự cần
thiết của đạo, bằng không sẽ xem nó như một nỗi ám ảnh
đọa đày.
Giáo
lý Đức Phật dạy chúng ta từ bi bình đẳng, độ lượng
vị tha, nhu hòa nhẫn nhục... để thanh tịnh hóa nội tâm,
chuyển hóa và trị liệu những tật bệnh phiền não chứ
không hề khuyên chúng ta phải chết sống để bám giữ khư
khư vào đạo mà không được phép tạm rời. Sống hình thức
trong đạo mà không thực hành được những điều đạo đã
dạy thì coi như hoàn toàn xa đạo, ngược lại không điều
kiện để gần đạo hoặc có thể ở chung đạo khác mà vẫn
sống tốt theo những gì đã được hấp thụ từ đạo của
mình và còn tạo ảnh hưởng đến người đạo khác thì quả
là một tín đồ thuần đạo, rất gần với đạo. Đó là
lời răn nhắc của Đức Phật. Nhưng tư vấn đến đây, chúng
tôi có ý định khuyên cháu khoan tiến xa hơn trong mối tình
này, bởi chúng tôi vừa phát hiện ra cháu phát biểu nông
nổi: "Chúa Jesus và Phật Thích Ca là một". Dựa vào đâu là
cháu dám nói càn như vậy? Cháu hiểu Phật Thích Ca là như
thế nào và Chúa Jesus ra sao? Không nên vì muốn chuyện tình
cảm của mình được trọn vẹn mà cẩu thả "sáp nhập" đại
để tìm ra sự "dung hòa chân tình" trong tư tưởng của mình.
Điều đó chứng tỏ rằng vì những lời cảnh báo của kẻ
bàng quan và thấy người đi trước gặp thất bại nên cháu
mới lo lắng băn khoăn chứ cháu chưa thật sự quan tâm đến
vấn đề trở ngại của chính bản thân mình. Chúng tôi tán
đồng quan điểm của cháu là cuộc sống là do bàn tay và
khối óc của mình tạo nên, song sức mạnh của bàn tay thì
có thể dễ dàng biết rõ chớ còn khối óc thì cần phải
kiểm tra thật kỹ lại từng giây phút mới không lầm nhận
về nó. Sự hiểu biết của con tim luôn nhạy cảm tìm sự
thích nghi với hoàn cảnh và cũng bị tác động ít nhiều
từ hoàn cảnh. Cháu không được phép chủ quan mà không chịu
tìm ra chỗ gút của bài toán khó này thì về sau cháu sẽ
hối tiếc vì không còn đủ sức để nhận diện nữa, lúc
ấy chỉ còn biết đương đầu chấp nhận và thở dài mặc
tùy số phận mà thôi. (TTV-GN)
CÂU
HỎI 3:
Em
năm nay 20 tuổi, anh ấy 23, em quen anh ấy đã được 3 năm,
tình cảm giữa em và anh ấy rất mặn mà, anh ấy đang học
computer science, nhưng có một chuyện mà hai đứa em luôn đau
khổ: em là người đạo Thiên Chúa, nhưng gia đình anh ấy
theo đạo Phật, có nhiều lần anh đã muốn công khai chuyện
tình cảm của hai đứa nhưng không dám vì gia đình của anh
ấy không chấp nhận anh quen với người có đạo, bản thân
anh cũng là con út trong gia đình, cho nên bây giờ hai đứa
em quen nhau cứ phải lén lút, điều này làm em buồn lắm,
gia đình em khó lắm, không chấp nhận em kết hôn với người
ngoại đạo, thậm chí anh ấy đồng ý theo đạo mà ba em cũng
còn không chấp nhận, chúng em không thể xa nhaụ
Bây
chúng em phải làm sao để hai gia đình chấp nhận, bản thân
anh là người rất có trách nhiệm, là đứa con ngoan trong gia
đình, anh ấy sẵn sàng theo đạo nếu gia đình chấp nhận,
nhưng mãi mãi gia đình anh ấy không chấp nhận thì chúng em
sẽ phải xa nhau mãi mãi ư, đời em đã thuộc về anh ấy,
em không hề hối hận những điều em đã làm, nhưng em phải
làm sao để gia đình cho anh ấy theo đạo, chẳng lẽ em cứ
chờ đợi mòn mỏi hoài vậy, em và anh ấy yêu nhau là một
cái tội ư, bây giờ em phải làm sao đâỷ Xin chi giúp em vớị
TRẢ
LỜI :
Phải
nói thẳng một điều là cả hai gia đình, gia đình em và gia
đình anh ấy của em, đều hẹp hòi, ích kỷ, không quan tâm
đến hạnh phúc của con cái mà chỉ muốn chúng phải là những
con cừu do mình chỉ huy, áp đặt, nếu chúng không làm đúng
theo ý mình thì mặc kệ, cho chúng nó đau khổ. Họ không thèm
quan tâm đến tình huống cặp tình nhân tre, quá yêu nhau, muốn
sống chung với nhau nhưng phải lén lén lút lút, nếu người
con gái có thai ngoài hôn nhân, rồi hậu quả sẽ ra sao, liệu
mầm sống mới chưa kịp mở mắt chào đời kia có vì sự
khắt khe của ông bà nội, ông bà ngoại mà đành trôi theo
bàn tay nạo thai mà ngậm hờn dưới lòng cống không?
Tuyệt
đỉnh của tôn giáo là CHÂN THIỆN MỸ. Nhưng khi tôn giáo
đã gom lại thành tổ chức thì đôi khi lại nẩy sinh ra những
hạng người cuồng tín, làm những điều khiến cho tôn giáo
của họ trở thành biến thể, đi xa cái chân thiện mỹ, mà
trở thành một hình thức giống như là phe pháị Phe này muốn
lấn lướt phe kia, tự cao về phe mình, không nghiên cứu giáo
lý của tôn giáo khác để nhìn thấy được cái tuyệt đỉnh,
cái CHÂN THIỆN MỸ mà giáo chủ của họ đã vì những điều
đó mà hình thành tôn giáo của họ. Trái lại, cứ như con
ếch ngồi dưới đáy giếng, nhìn lên thấy bầu trời nhỏ
hơn cái chiếu, tưởng rằng chỉ có đạo của mình là hay
nhất, không biết gì về các đạo khác, thậm chí, do không
hiểu biết, đôi khi nói những điều vô căn cứ, hoang đường,
thành ra như là nói xấu đạo khác vậỵ
Căn
bệnh trầm kha này đã và đang gây tai họa cho nhân loại qua
các cuộc thánh chiến. Chỉ khi nào, hoặc là mọi người đều
nghiên cứu thêm về các tôn giáo khác để hiểu biết và
thông cảm nhau hơn, hoặc là không nghiên cứu thì cứ nên
tôn trọng sự tự do tôn giáo, tự nhủ rằng vì mình thiếu
hiểu biết, không thấy cái hay của các tôn giáo khác không
có nghĩa là đạo khác xấu, mình có bổn phận phải <<
cứu vớt >>. Đừng nghĩ rằng chỉ có riêng những người
theo tôn giáo mình là <<có đạo>>, còn các người không
theo đạo của mình thì gom chung thành << người ngoại
đạo >> cần được giáo dục để << theo đạo >>. Điều
này phải cần đến sự tận tâm giảng dậy của các vị
linh hướng có tinh thần cởi mở, hiểu biết rộng, và có
tấm lòng từ bi, bác ái, thương xót cho cái kiếp người vốn
đã đầy nỗi thống khổ, không nên lợi dụng tôn giáo để
quàng thêm vòng dây kẽm gai lên đầu lên cổ tuổi trẻ nữạ
Các
em nên cố gắng học hành chăm chỉ để kiếm được việc
làm, thoát được ảnh hưởng của gia đình về mặt kinh tế,
rồi sau đó, hãy can đảm trình bầy hoàn cảnh thực sự của
hai em, là hai em không thể xa nhau được, yêu cầu hai bên cha
mẹ tác thành, nếu không, các em đã lớn, các em cũng có bổn
phận đối với chính mình, các em có thể tự định đoạt
đời các em.
Về
việc đổi đạo, em nên giữ sự tế nhị và hợp lý, không
nên đem hôn nhân làm một áp lực bắt người khác đổi đạọ
Hai em nên đạo ai nấy giữ. Sau này, khi hai em sống chung,
chính cung cách sống của các em sẽ nói lên tính ưu việt
của tôn giáo mà các em chịu ảnh hưởng. Từ đó, tùy theo
lòng kính quý của mỗi em đối với từng tôn giáo, các em
vẫn còn dư thời giờ để đổi đạo, nếu muốn. Sự cưỡng
bách không thể thấm sâu vào lòng người, mà lại phát sinh
ẩn ức. Để xứng đáng đi vào lãnh vực tâm linh, mỗi người
phải có tấm lòng thành khẩn, bước những bước hân hoan,
tâm hồn sung mãn với những tư tưởng khai phóng, không
phải là những bước lầm lũi tủi hờn vì bị ép buộc.
(Thuần Nhã)
MỘT
Ý KIẾN KHÁC:
Ðối
với Ðạo Phật, Ðức Phật quan niệm rằng: "Không có sự
phân biệt Tôn giáo và giai cấp, khi trong máu người cùng đỏ
và nước mắt người cùng mặn". Lời dạy ấy chứng tỏ
rằng: Ðối với Ngài hay đối với Ðạo của Ngài - Ngài
không phân biệt ai cả. Ai tin thì theo Phật, ai không tin Ngài
cũng không sao. Câu nói ấy cũng chứng tỏ rằng: Ngoài Ðạo
Phật, Ngài còn công nhận nhiều Ðạo khác nữa. Trong khi đó
những Ðạo khác có tính cách cực đoan hơn, chỉ biết công
nhận Ðạo của mình, còn những ai không tin mình đều là
Ngoại Ðạo cả. Từ đó mới phát sinh ra chuyện khó khăn
giữa một chàng trai Phật Tử đã quy y Tam Bảo đi yêu một
cô gái theo đạo Thiên Chúa.
Cuộc
tình nào cũng đẹp nhưng cũng lắm đắng cay. Nếu chỉ có
hai người không thì họ đã tự quyết định rồi; nhưng ngặt
còn cha mẹ của hai bên và còn chuyện tương lai của con cái
nữa. Có nhiều cuộc tình rất đẹp; nhưng đến ngày cưới
lại tan vỡ, vì bên này không chấp nhận lễ nghi bên kia,
hoặc bên kia không chấp nhận lễ nghi bên này. Thật ra thì
Phật Tử chưa hiểu Ðạo vẫn có người cực đoan, mà con
Chiên của Chúa cực đoan cũng không phải là ít.
Ðiều
mà người Phật Tử phải nhớ là đã quy y Phật, Pháp, Tăng
rồi thì dầu cho không gian và thời gian có thay đổi cũng
không được quyền thay đổi Ðạo của mình. Ðổi Ðạo tức
là đã phạm vào những giới mà mình đã phát nguyện lúc
quy y Tam Bảo. Và Phật Giáo cũng không bắt buộc một người
nào theo Ðạo của mình dưới bất cứ một hình thức nào
cả.
Một
vị Tăng sĩ có thể đứng ra chủ lễ cho một đám cưới
hai Ðạo khác nhau; nhưng chúng tôi đoan chắc rằng một vị
Linh Mục Việt Nam không làm điều đó. Vì cho rằng chú rể
hoặc cô dâu kia là người ngoại đạo. Nhưng đó chỉ là
những vị Linh Mục Việt Nam bắt buộc như thế thôi, còn
các Linh Mục Âu, Mỹ vẫn khuyên rằng đạo ai nấy giữ -
nếu có đi chăng nữa là từ hồi xưa - lúc họ còn ít tín
đồ- chứ bây giờ có lẽ vì bị sự chống đối của Tín
hữu nên không thấy nói.
Chúng
tôi thấy Phật Tử của mình bị mất mát quá nhiều; vì một
cậu Phật Tử đi lấy vợ theo Thiên Chúa hoặc một cô Phật
Tử đi lấy chồng theo Thiên Chúa là sự đi chùa của cô hay
cậu đó hoàn toàn trống vắng mà lâu nay quý Thầy không nói
có lẽ còn nể tình, hoặc bảo rằng chuyện không đáng. Vì
Phật Giáo không có chủ trương thâu nhận tín đồ cho lấy
nhiều mà chỉ tự nơi tâm thôi.
Nhiều
Phật Tử có tâm đạo hay nói với chúng tôi rằng: "Nếu chỉ
theo Ðạo Chúa để lấy được vợ thì sau khi lấy vợ xong
con phải dẫn vợ về chùa, chứ không đi nhà thờ nữa". Nhưng
thông thường thì đàn ông theo đạo vợ hơi nhiều, chứ đàn
bà ít theo đạo chồng - có lẽ niềm tin của các ông chồng
còn yếu.
Gần
đây bên Giáo Hội Thiên Chúa có cho xuất bản bộ giáo luật
mới có đề cập đến vấn đề hôn nhân giữa người khác
Ðạo. Chúng tôi thấy rằng Giáo Hội Thiên Chúa giáo có cho
tự do kết hôn giữa người khác Ðạo (nghĩa là Ðạo ai nấy
giữ) nhưng đến đời con, cháu phải theo Ðạo Chúa. Chúng
tôi nghĩ rằng đó cũng chỉ là tự do trong một giai đoạn
ngắn thôi. Ðiều quan trọng là ở tương lai chứ hiện tại
cũng không có gì đáng nói lắm. Chúng tôi thấy hơi lạ là
bên Ðạo Thiên Chúa cứ bắt buộc người khác rửa tội mới
được làm lễ nhà thờ. Trong khi đó Ðạo Phật thì không
bắt buộc gì cả. Ðạo ai nấy giữ. Nếu cứ tình trạng
này thì con Chiên của Chúa cứ tăng dần mà Phật Tử càng
ngày càng ít. Nên chúng tôi có một số ý kiến như sau :
Việc
viết lên bài này không nhằm đả kích giữa Tôn giáo này
hay Tôn giáo khác mà chỉ nhằm mục đích nói rõ, nói thẳng
cho người Phật Tử cũng như con Chiên của Chúa hiểu được
Ðạo là gì theo một Tôn giáo không phải là thay cái
áo cũ mặc cái áo mới, mà theo một Tôn giáo là trọn đời
của mình phải phục vụ cho một niềm tin cao thượng, giải
thoát - chứ không phải theo một Tôn giáo để lấy vợ hoặc
chồng rồi lại thôi không theo nữa.
Chúng
tôi thấy có nhiều gia đình sống không có hạnh phúc với
nhau vì khác Ðạo. Nên chúng tôi khuyên những vị sắp lập
gia đình nên tìm những người cùng Tôn giáo để kết hôn
nhau vẫn hơn là khác Tôn giáo. Vì con cái của quý vị sẽ
khổ sở, không biết nên theo Ðạo của cha hay Ðạo của mẹ.
Người Phật Giáo luôn luôn quan niệm rằng Ðạo nào cũng
tốt; nhưng cuối cùng người Phật Tử để bị đồng hóa
trở thành con Chiên của Chúa hơn là con Chiên của Chúa trở
thành Phật Tử.
Chúng
tôi cũng đề nghị với quý vị Linh Mục Việt Nam rằng: "Không
nên bắt buộc những người Phật Tử phải bỏ Ðạo Phật
để theo Ðạo Chúa. Vì điều đó Chúa cũng không dạy mà
Phật cũng không muốn". Chúng tôi chỉ trình bày sơ lược
một số vấn để có liên quan về việc hôn nhân giữa người
cùng Ðạo và khác Ðạo. Hy vọng sẽ nhận được những ý
kiến đóng góp tích cực của những bậc Tôn Túc, quý vị
lãnh đạo tinh thần giữa Phật Giáo cũng như Thiên Chúa Giáo.
(Một độc giả gửi không ghi nguồn gốc bài viết)
CÂU
HỎI 4:
Con
tên là Trung, cư ngụ tại tiểu bang Arizona, là một tín đồ
Công Giáo cùng một người bạn đường và bạn đời cùng
kết nghĩa vợ chồng. Tất cả mọi việc đều giải quyết
thật ổn thỏa êm đẹp. Nhưng có một điều là con cái sau
này thì làm sao? Theo Chúa hay Phật!! Thật là nan giải. Xin
quý thầy cùng các bậc hiểu biết làm ơn giúp ý. Thành thật
cảm ơn. Cầu xin ơn Trên trả công cho quý vị.
ÐÁP
Theo
như thư anh kể, anh, một người theo đạo Thiên Chúa Giáo
và chị, một người theo đạo Phật đã yêu nhau và kết nghĩa
vợ chồng, cùng chung sống hạnh phúc bên nhau. Sự kiện đó
đã nói lên một thực thể đẹp và có thể là trong tương
lai con cái anh chị cũng sẽ thừa hưởng được cái đẹp
đó.
Chúng
tôi nghĩ rằng những cuộc hôn nhân như vậy sẽ tạo nên
cơ hội tốt để hai người có thể học hỏi truyền thống
tôn giáo của mỗi bên. Khi anh chị sanh các cháu, anh chị có
thể khuyên các cháu ôm ấp cả hai truyền thống tôn giáo
của cha mẹ hoặc là để cho các cháu được tự do học hỏi
và lựa chọn, đừng nên bắt ép các cháu phải bỏ bên này
mà theo bên kia, cũng đừng bắt buộc các cháu phải rửa tội
hay phải quy y Tam Bảo trước khi các cháu tới tuổi trưởng
thành.
Cũng
thế, trong đời sống gia đình, anh nên nói với chị, "Khi
nào em đi chùa, nhớ cho anh đi với để chúng ta cùng cúng
hoa lên Phật." Chị cũng nên nói với anh: "Chủ Nhật tới
anh hãy cho em đi nhà thờ với để cùng dự lễ cầu kinh với
anh." Thật là tuyệt đẹp, con cái cũng vậy, đứa nào thích
đi chùa thì đi chùa, đứa nào thích đi nhà thờ thì đi nhà
thờ, hay thích đi cả hai càng hay, hãy để chúng tự do lựa
chọn, đừng ép buộc, đừng khuyến dụ. Trong cuộc sống
hằng ngày hãy dạy các cháu những điều cơ bản mà cả hai
truyền thống tôn giáo đều dạy là không làm các điều ác,
làm các việc lành và hiếu kính cha mẹ. (1)
Ðó
là tương lai của con cháu chúng ta, bởi vì nếu chúng ta khác
truyền thống tôn giáo, khác tư tưởng mà có thể sống với
nhau đẹp đẽ như vậy, chắc chắn xã hội chúng ta sẽ không
còn hận thù, xung đột và chiến tranh. Chúng ta sẽ sống an
lạc, và hạnh phúc hơn trong tinh thần tự do, cởi mở vì
không chấp trước bất kỳ một tư tưởng nào. Anh hay chị
hay cháu hãy cứ là Phật tử hay là con của Thiên Chúa, cứ
enjoy những giá trị truyền thống sẵn có và luôn luôn mở
rộng lòng đón nhận giá trị truyền thống khác của người
bạn đời hay của con cái.
(1)
Lẽ dĩ nhiên có những sự khác biệt quan trọng giữa đạo
Phật và các đạo khác, mà trong đó đạo Phật có điểm
"tự tịnh kỳ ý" nghĩa là phải "thanh tịnh tâm ý".
(1)
Lẽ dĩ nhiên có những sự khác biệt quan trọng giữa đạo
Phật và các đạo khác, mà trong đó đạo Phật có điểm
"tự tịnh kỳ ý" nghĩa là phải "thanh tịnh tâm ý".
http://www.thuvienhoasen.org/ddpp-honnhankhactongiao.htm
Kinh
Sách và Các Bài Viết Mới Post Lên Mạng Trong Tháng 05-2003
Down
Load " Word Document" (WinZip File 331 KB)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân