THẦY TÔI
Trần
Trung Đạo
Đời
tôi gần giống như cuộc đời của cậu bé mồ côi ở viện
Dục Anh trong văn Vũ Trọng Phụng. Chúng tôi đều sinh ra dưới
một ngôi sao xấu. Từ những ngày còn bé tôi đã không có
một cái gì để gọi là riêng tư. Đời tôi gắn liền với
tập thể, lớn lên và nương tựa vào tập thể. Không có
tập thể tôi không sống được. Không có tập thể, tôi sẽ
cảm thấy trơ trọi và lạc lõng trong rừng đời.
Tập
thể là nước để tôi uống, là hơi để tôi thở, là gia
đình, là niềm vui và cũng là chiếc dù che nắng trong hành
trình nhiều đại hạn của đời tôi. Ngay cả bây giờ khi
khôn lớn, tập thể vẫn đóng một phần quan trọng trong sinh
hoạt tinh thần của tôi. Một trong những tập thể mà tôi
luôn gắn bó: Gia Đình Phật Tử Việt Nam.
Hành
trang đi vào cuộc đời của tôi là những vốn liếng tôi
học được từ Gia Đình Phật Tử. Ngày bỏ làng Mã Châu
ra đi, tôi không có gì để mang theo ngoài tinh thần Bi Trí
Dũng, những hạt giống đầu tiên được gieo trồng trong tâm
hồn tôi từ thuở ấu thơ. Tôi học để thương yêu người
và vật, để khai phóng và dung hóa với tha nhân, để chịu
đựng và vượt qua các thử thách của cuộc đời. Hơn ba
mươi năm sau, những hạt giống tốt kia đã mọc thành cây
xanh, trái ngọt. Từ một mức độ rất giới hạn và nhiều
chủ quan, tôi nghĩ mình đã học và hành theo đúng phần nào
các châm ngôn của một người Phật tử.
Tôi
gia nhập Gia Đình Phật Tử từ những ngày còn rất nhỏ.
Buổi sáng mùng tám tháng Chạp, nhân ngày lễ Đức Phật Thích
Ca Thành Đạo, tôi hồi hộp theo cha đến chùa Ba Phong, ngôi
chùa làng nho nhỏ nằm bên bờ sông Thu êm đềm chảy ra Cửa
Đại, để ghi tên vào Gia Đình Phật Tử Ba Phong. Hôm đó
là một trong những ngày trọng đại của đời tôi.
Sau
một thời gian sinh hoạt như một đồng niên, vào dịp lễ
Phật Thích Ca Thành Đạo năm sau, cả đoàn chúng tôi được
Đại Đức Thích Như Vạn từ Hội An về làm lễ quy y. Thầy
bổn sư tôi có pháp hiệu là Như Vạn, theo nghĩa câu kệ "Ấn
Chơn Như Thị Đồng" của tổ Minh Hải, được truyền thừa
qua nhiều thế hệ tăng sĩ. Trong lễ phát nguyện quy y Phật
Pháp Tăng và thọ ngũ giới, đoàn chúng tôi quỳ sát nhau sau
lưng Đại Đức Thích Như Vạn. Mỗi khi thầy đọc tên một
đoàn sinh thì thầy cũng đọc thêm Pháp Danh mà thầy đặt
cho đoàn sinh đó. Phe con gái thì không cảm thấy gì lạ với
những tên đạo Thị Diệu, Thị Trang, Thị Từ, Thị Hạnh....của
họ nhưng khi thầy đọc pháp danh của tôi thì cả đoàn, cả
trai lẫn gái cùng bật tiếng cười ồ, dù đang làm lễ trước
chánh điện. Còn tôi thì dĩ nhiên khi nghe tên đạo của mình
tôi ngượng đến điếng người. Khóc không được nhưng cười
cũng không xong. Ở lại thì không muốn chút nào mà bỏ đoàn
ra về thì không dám. Lý do vì thầy đặt cho tôi một cái
tên rất là con gái: Thị Nghĩa.
Đám
bạn tôi và cả tôi vẫn nghĩ chữ Thị chỉ dành độc quyền
cho đàn bà con gái dùng mà thôi. Đàn ông con trai phải được
lót bằng những chữ văn hoa như Tâm, Từ hay hùng tráng như
Trung, Nguyên,v.v... chứ không ai đặt chữ lót là Thị bao giờ.
Không chỉ riêng tôi mà tất cả nam đoàn viên hôm đó đều
bị thầy đặt tên con gái. Thông thường, pháp danh các thầy
ban xuôi nghĩa với tên thật. Chẳng hạn tên thật tôi là
Nhơn thì thầy ban pháp danh là Nghĩa, bạn tôi tên là Phúc
thì thầy ban cho pháp danh là Thị Hồng. Hồng Phúc thì không
sao nhưng Thị Hồng lại càng có vẻ con gái hơn cả pháp danh
của tôi. May là trong đám con trai bọn tôi không có đoàn viên
nào tên Sắc, nếu có thì biết đâu thầy lại chẳng đặt
cho cái tên là Thị Mầu, xuôi theo chữ "mầu sắc" thì chỉ
còn nước trốn đoàn, bỏ xứ mà đi.
Tôi
buồn vì cái tên Thị Nghĩa nầy lắm. Buồn mấy năm trời.
Trong truyền thống của Gia Đình Phật Tử, từ huynh trưởng
đến đoàn viên, đều gọi nhau bằng pháp danh thay vì bằng
tên thật. Thật khó chịu biết bao khi nghe các anh các chị
gọi tôi là Thị Nghĩa. Nhiều lần tôi định sẽ quy y lại
một lần nữa và với một thầy khác. Mục đích duy nhất
là để được đặt một pháp danh dễ nghe hơn là pháp danh
Thị Nghĩa quê mùa và con gái mà tôi đang có.
Gia
đình Phật Tử ở quê tôi coi như tan rã kể từ sau khi Cộng
Sản mở cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân. Các anh chị
huynh trưởng, một số đi theo Cộng Sản, một số đi lính
Cộng Hòa, một số khác bỏ làng ra Đà Nẵng tìm cách sinh
sống, làm ăn. Đám đoàn viên chúng tôi từ đó như đám chim
non bay tán loạn đầy trời. Tôi bay lạc xuống thị xã Hội
An và đậu dưới gốc đa chùa Viên Giác.
Trong
những ngày ở Hội An, tôi may mắn gặp lại bổn sư Thích
Như Vạn trong một dịp thầy tới thăm chùa. Câu đầu tiên,
sau khi vấn an thầy, là tôi phàn nàn ngay việc thầy đã ban
một pháp danh rất đàn bà con gái không thể nào chấp nhận
được. Tôi bạch với thầy rằng, thầy là bậc tu hành nên
không thể hiểu được nổi khổ đau của một kẻ có tên
mà không muốn ai gọi.
Thầy
cười và giải thích các triết lý sâu xa của từng chữ,
từng câu trong bài kệ tám câu của tổ Minh Hải mà chúng
tôi được vinh dự kế thừa. Theo thứ tự mỗi chữ trong
câu "Ấn Chơn Như Thị Đồng" có nghĩa là các đệ tử của
Đại Đức Thích Như Vạn, dù nam hay nữ, dù xuất gia hay tại
gia đều được bắt đầu bằng chữ Thị. Tôi hiểu được
một phần nào, nhưng thú thật, đối với một thiếu niên
mười bốn, mười lăm tuổi, không phải dễ dàng chấp nhận
cái tên của một cô con gái quê mùa Thị Nghĩa .
Tôi
rời Hội An vào năm 1972 để vào Đại Học. Ở Sài Gòn tôi
gần gũi với các tổ chức thanh niên sinh viên Phật tử, có
dịp học hỏi dưới sự hướng dẫn của chư tôn đức trong
Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương. Đối với nhiều người,
việc được làm đệ tử của các tôn đức trong hội đồng
lãnh đạo của giáo hội là một điều khó khăn nhưng với
tôi có lẽ không phải là một điều quá khó. Tuy nhiên, cái
toan tính trẻ con thay tên đổi họ, quy y thêm một lần nữa
ngày xưa cũng đã thật sự chết đi khi tuổi trưởng thành.
Thế
hệ trẻ chúng tôi lớn lên giữa mùa bão lửa, đi trong những
điêu tàn đổ nát của quê hương, lắng nghe những nỗi đau
ngất trời không thể nào câm nín được của dân tộc Việt
Nam. Chúng tôi ôm ấp trong lòng một hoài bão lớn lao là kết
hợp các tổ chức thanh niên, sinh viên, học sinh thành một
tập hợp của những người Việt Nam trẻ có lý tưởng quốc
gia, yêu nước, yêu tự do dân chủ. Tuy nhiên, thành thật mà
nói, trong hoàn cảnh phân hóa chính trị và chiến tranh trước
1975, chúng tôi là những kẻ cô đơn, yếu thế và bị lãng
quên. Tre đang tàn nhưng không bao nhiêu người biết lo cho măng
mọc. Chính quyền không hiểu chúng tôi. Cha mẹ không hiểu
chúng tôi. Thầy tổ không hiểu chúng tôi. Chúng tôi lớn lên
trong một giai đoạn lịch sử bi thảm, trong đó các giá trị
tự do, dân chủ, độc lập, hòa bình, dân tộc ...đều bị
các phe phái, các quyền lực trong và ngoài nước, lạm dụng
và nhân danh.
Về
phía Phật Giáo, từ ngày được chính thức thành lập vào
đầu năm 1964, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, đã
phải chịu đựng quá nhiều sóng gió. Chỉ một thời gian
ngắn sau ngày thống nhất, cửa chùa đã nghe thoang thoảng
mùi phấn son chính trị. Các tổ chức trực thuộc giáo hội
vừa được thành lập, chưa có cơ hội để kiện toàn và
ổn định đã phải đương đầu với các nhu cầu chính trị
đoản kỳ. Số phận của Phật Giáo, cùng với dân tộc, giống
như một quả cầu trong một trận banh quốc tế với dã tâm
chia rẽ. Bất cứ một thế lực nào muốn chiếm đoạt, muốn
thực dân, muốn cai trị Việt Nam, trước hết, phải nghĩ
đến chuyện làm phân hóa Phật Giáo Việt Nam.
Một
điều đáng buồn là hàng ngũ Phật tử trong giai đoạn đó,
một số vị chẳng những không góp phần vào việc bảo tồn
chánh pháp và bảo vệ đất nước, trái lại đã cố ý hay
vô tình góp phần vào việc làm nát tan đất nước và phân
chia giáo hội. Không ít "cư sĩ" theo chân các thầy chỉ vì
thời thế lợi danh, một số khác đi theo thầy để núp dưới
bóng chiếc áo vàng của thầy làm chính trị, một số theo
thầy chỉ để chờ cơ hội hại thầy mà thôi.
Thời
đại của các ngài Tâm Minh Lê Đình Tám, Chánh Trí Mai Thọ
Truyền không còn nữa. Chung quanh các thầy, các trung tâm Phật
Giáo là các ông quan văn bị thất sủng, các ông nghị sĩ,
dân biểu thất thế, các ông tướng võ thất thời. Họ là
những món hàng ế ẩm, những sản phẩm sai mùa không một
cường quốc nào muốn mua, không một thế lực nào để mắt
tới. Họ là phe thất bại của những cuộc chỉnh lý, đảo
chánh tranh quyền đoạt lợi triền miên sau 1963.
Họ
từng là những tay cầm cờ, chạy lệnh cho Thực Dân, nay thời
thế đổi thay quay sang Phật Giáo để được đóng vai những
người yêu nước thương nòi. Họ đi chùa còn siêng năng hơn
cả những Phật Tử thuần thành nhất, mặc dù suốt đời
chưa hẳn đã thuộc được một câu kinh Phật chứ đừng
nói chi đến những bước khó hơn của tâm đạo, trí đạo.
Và mai đây khi cơn bão lửa tàn đi, chiếc vòng danh lợi không
còn nữa, họ sẽ là những người đầu tiên bỏ chùa, bỏ
thầy ra đi và sẽ không bao giờ trở lại. Và đúng như thế,
đại đa số nếu không muốn nói là tất cả đã quay lưng,
đã bỏ đi, và thậm chí đã đồng lõa với bạo quyền khi
giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất lâm vào Pháp nạn
1975.
Một
buổi chiều tháng mười năm 1973, một người bạn và cũng
là người lãnh đạo của một tổ chức sinh viên Phật Tử
ghé qua thăm. Cậu ấy rủ tôi vào mùng Một tháng sau đi làm
lễ Quy Y ở Viện Hóa Đạo. Cậu đưa cho tôi xem một danh
sách những thành viên trong tổ chức của cậu đã phát nguyện
và khuyên tôi nên quy y để bạn bè làm theo. Nhìn sơ qua, tôi
rất ngạc nhiên vì danh sách khá dài. Tôi hỏi người bạn:
"Chẳng lẽ chừng nầy Phật tử chưa có một người nào đã
quy y trước hay sao?" Bạn tôi đáp: "Dù một số đã quy y rồi
nhưng họ xin quy y lại vì đây là dịp may mới có một tôn
đức lãnh đạo trung ương của giáo hội làm lễ thu nhận
đệ tử".
Tôi
bỗng dưng cảm thấy một nỗi buồn đang thấm sâu vào trong
từng mạch máu. Tôi tự hỏi, giáo hội Phật Giáo, từ một
giòng suối tình thương đã biến thành một trung tâm quyền
lực từ bao giờ thế nhỉ? Phật giáo đã bị những nhiễu
nhương suy đọa của thế gian ảnh hưởng nặng nề đến
thế hay sao? Tôi nhìn người bạn thân đầy nhiệt huyết của
tôi mà thầm lo sợ cho chính tôi và thế hệ chúng tôi. Phải
chăng chúng tôi đã mất đi những nhiệt tình hồn nhiên của
tuổi trẻ? Phải chăng chúng tôi không còn yêu nước một
cách vô tư và trong sáng như trước nữa?
Chiến
tranh, phân hóa, lợi danh đang đục khoét mỗi ngày một sâu
hơn vào thế hệ chúng tôi, vào tương lai của đất nước
chúng tôi.
Tôi
nghiêm khắc trả lời bạn tôi: "Mình quy y từ hồi nhỏ và
không có ý định quy y lần nữa vì làm như thế là không
nên". Người bạn hỏi tôi về pháp danh, tôi trả lời cho
cậu ấy biết pháp danh của tôi là Thị Nghĩa. Không giống
như hồi nhỏ, khi nhắc đến pháp danh mình là mỗi lần mặt
tôi đỏ bừng vì mắc cở, đêm đó tôi nói về pháp danh
của mình một cách trang nghiêm và hãnh diện. Tôi kể với
người bạn về thầy tôi, một ông thầy tu quanh năm chỉ
biết tu hành, làm ruộng, làm tương, gánh nước tưới rau
ở Tổ Đình Phước Lâm thuộc thị xã Hội An. Thầy tôi không
tăm tiếng, không quyền lực. Thầy tôi không bận tâm đến
chuyện trung ương hay địa phương, thầy Bắc hay thầy Trung.
Không ai biết gì về Đại Đức Thích Như Vạn ngoài các đệ
tử của ngài và tôi cũng chẳng cần ai biết đến thầy tôi.
Với tôi, ngài là hình ảnh của một ngôi trong Tam Bảo mà
tôi mãi mãi tôn thờ. Với tôi, ngài là trưởng tử của Như
Lai, đi gieo hạt giống tình thương giữa lòng thế gian đau
khổ nầy.
Phật
tánh bao giờ cũng bình đẳng, không có trung ương hay địa
phương, không có sang hay hèn, không có giàu hay nghèo. Thái
Tử Tất Đạt Đa đã từ bỏ tất cả cung vàng điện ngọc
để đi vào cuộc đời khổ đau bằng một chiếc áo vàng
và đôi chân đất. Bài học giáo lý đầu tiên của ngành
Oanh Vũ cách đây mấy chục năm tôi vẫn còn ghi nhớ.
Cách
đây ba năm, tình cờ nơi đất khách tôi hân hạnh làm quen
với Đại Đức Thích Hạnh Tuấn, là một trong các đệ tử
xuất gia của thầy Thích Như Vạn. Thầy Hạnh Tuấn báo tôi
biết rằng bổn sư của chúng tôi đã viên tịch. Tôi cảm
thấy buồn. Có thể thầy chẳng hề nghĩ đến tôi, một đệ
tử trong hàng ngàn đệ tử tại gia của Thầy. Nhưng đó không
phải là điều quan trọng. Với tôi, điều quan trọng vì ngài
là một trong Tam Bảo mà mỗi người Phật Tử phải tôn kính.
Thầy trò chúng tôi đã nối nhau bằng một mối dây đạo
tính thiêng liêng. Sợi dây đó đứt đi trong kiếp nầy, tự
nhiên tôi cảm thấy đau buồn. Thầy Hạnh Tuấn tặng tôi
tấm hình của bổn sư chúng tôi. Tôi thỉnh bức hình về
thờ để nhớ đến thầy, nhớ đến những kỷ niệm không
thể nào quên trong thời thơ ấu ở quê hương.
Tôi
viết lại những điều nầy không phải để ca ngợi đạo
tính chung thủy của mình nhưng là để nhắc lại một quá
khứ đáng quan tâm và ghi nhớ của Phật Giáo Việt Nam trong
một giai đoạn đầy khó khăn của dân tộc và đạo pháp.
Phật
Giáo, trong cũng như ngoài nước, đang đứng trước một kỷ
nguyên mới nhưng với những thử thách và đe dọa cũ. Quá
khứ vẫn còn đó và luôn luôn là một bài học quý giá cho
tương lai. Chư tôn đức lãnh đạo Phật Giáo trong và ngoài
nước chắc đã có nhiều thời gian nhìn lại một chặng đường
dài mà giáo hội đã đi qua và từ đó chọn một con đường
dung hóa, thích hợp cho đạo Phật trong lòng dân tộc và nhân
loại thời đại toàn cầu hóa.
Mới
đây, trên đường từ Philadelphia về, tôi ngồi chung xe với
anh Thiện Hải và may mắn nghe anh kể lại vài mẫu chuyện
đạo. Một trong những câu chuyện anh kể có liên quan đến
đời sống và đạo hạnh đẹp như ánh trăng rằm của Đại
Lão Hòa Thượng Thích Giác Nhiên, Đệ Nhị Tăng Thống Giáo
Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Một
ngày trước 1975, anh Thiện Hải không nhớ rõ ngày nào, phái
đoàn giáo phẩm trung ương từ Sài Gòn ra Huế để thỉnh
an đức Đệ Nhị Tăng Thống. Trong lúc chư tôn đức đứng
ngoài cửa chùa Thuyền Tôn, chờ ngài cho phép vào, thì đức
Tăng Thống lại đang bận cùng chúng điệu coi sóc mấy luống
khoai lang trong vườn chùa. Mãi một lúc sau ngài mới ra tiếp
phái đoàn, trên tay ngài vẫn còn mang một thúng khoai nhỏ.
Đạo từ của đức Tăng Thống ban cho phái đoàn chỉ vỏn
vẹn một câu ngắn: "Ra chi mà đông rứa hỉ" và quay lại
dặn các đệ tử đi rửa khoai nấu cho phái đoàn giáo phẩm
trung ương dùng trai. Năm đó đức Tăng Thống đã ngoài 80
tuổi. Mặc dù là vị lãnh đạo tinh thần tối cao của tất
cả phật giáo đồ toàn quốc, đức Đệ Nhị Tăng Thống
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã sống cuộc đời
của một tăng sĩ đạm bạc và thanh cao như thế đó.
Phật
Giáo đã đến Việt Nam và đã đi vào lòng lịch sử dân tộc
Việt Nam bằng những bước chân và bằng những tấm lòng
hiến dâng cao quý như đức Đại Lão Hòa Thượng Tăng Thống
Thích Giác Nhiên, chứ không phải bằng những cuộc tranh giành,
thắng thua. Tinh thần Phật Giáo không phải thể hiện từ
những con số, những khẩu hiệu nhưng từ những củ khoai
còn dính đầy đất mà đức Đại Lão Hòa Thượng Thích Giác
Nhiên đã trồng được. Dân tộc Việt Nam là đất, Phật
giáo Việt Nam là nước, và Phật tử Việt Nam là những củ
khoai được nuôi dưỡng và lớn lên từ trong lòng đất nước.