MẸ
LÀ TẤT CẢ
Mẹ suối mát
thiên thu đời con tắm
Mẹ hoa thơm,
tươi thắm cả vườn xuân
Mẹ trăng thanh
huyền diệu khắp trần gian
Mẹ gió thoảng
giữa vô vàn oi bức
Mẹ Phật Tổ
độ con về bến giác
Mẹ mưa chan
xuống sa mạc cằn khô
Mẹ trái ngon
vừa chín mới hái vô
Mẹ sữa mật
cả đời cho hạnh phúc
Mẹ linh chú
ban con đầy nghị lực
Mẹ bùa thiêng
phù trợ lúc nguy nan
Mẹ cây cao
rợp bóng mát đời con
Mẹ giếng
ngọt uống muôn đời vẫn mát
Mẹ lúa mới
ăn hoài không vơi hạt
Mẹ đại dương
bát ngát bốn mùa thơm
Mẹ trường
sơn ấp ủ nắng mưa chan
Mẹ khúc nhạc
ngân vang lời thánh thót
Mẹ ánh sáng
thái dương về vạn vật
Mẹ càn khôn
vũ trụ rất bao la
Mẹ cho con
trí tuệ, biết vị tha
“Mẹ”
ngôn ngữ Ta Bà không nói hết
Mẹ là cả
những gì cao quý nhất
Mẹ ơi con
thành thật nhớ ơn người.
Thủy
Lâm Synh
Vu
Lan 2003
ĐÔI MẮT MẸ
Đôi mắt mẹ
nhòa,
Quần thâm
thế kỷ
Phản chiếu
niềm đau
Bởi dấu tích
chiến tranh
Đôi mắt ấy
đôi lần khiếp đảm
Nhìn lũ thực
dân đổ bộ vào làng
Nhìn lũ thực
dân, hãm hiếp, giết hại lương dân
Nhìn bom nổ,
thịt xương
người thân vắt lên lùm tre cuối xóm
Đôi mắt mẹ
sâu
Như hai giếng
làng: xóm trên, xóm dưới
Vào mùa khô
người ta vét từng giọt nước
Như khổ đau
vét lệ mẹ cạn nguồn
Đôi mắt ấy
đã bao lần mẹ khóc
Khóc người
chồng xấu số ra đi
Khóc đứa
em trai không kịp chia ly
Đang đập
lúa,
máy bay đã
rót vào người em cả tràng rốc kết.
Chiến tranh
chấm dứt
Đôi mắt mẹ
vẫn còn phải khóc
Khóc cho em
gái mù lòa tàn tật
Và khóc thằng
con khi nghe tin vượt biển bị chìm
Đôi mắt mẹ
từ bi
Như cái nhìn
Bồ Tát
Có một lần
mẹ khóc cho chính bản thân
Đại bác từ
đâu rơi ngay thửa ruộng
Những mảnh
đạn bay vèo vào thân ốm yếu
Mẹ ngã quỵ,
ruột gan lòi
ra bên hông và phì phèo theo từng hơi thở
Mẹ không khóc
vì từng cơn nhức nhối
Nhưng khóc
vì sợ chúng con sẽ mãi mồ côi
Đôi mắt mẹ
trên cao
Như hàng
ngàn tinh tú
Như giải Ngân
Hà từ lâu ấp ủ
Trái đất
nầy từ thuở hồng hoang
Tình mẹ cho
con
To hơn những
gì to lớn nhất
Đôi mắt ấy
cả đời nhật thực
Cả một đời
mẹ vẫn hy sinh
Nếu phải
mù lòa để con được quang minh
Mẹ cũng sẵn
sàng làm việc ấy.
Ôi ! đôi mắt
mẹ là ngọn đèn trong đêm tối
Dắt dìu con
ra khỏi bể trầm luân...
Mùa
Vu Lan 2004
Thủy
Lâm Synh
BÀN TAY MẸ
Bàn tay mẹ
Có đầy năm
ngón
Những ngón
tay khô
da dính sát
vào xương
Nơi các khớp
nhô lên
như không còn
cách nào nhỏ nữa.
Ôi bàn tay
gầy như que
củi ấy
Đã từng nâng
niu chiều chuộng
Từng đút
cho con
những miếng
cơm nhai thơm phức
Bàn tay bươn
chải
hai mùa mưa
nắng
Mẹ không mong
vá trời lấp
biển
Nhưng vá lành
áo con
để lấp tủi
hờn.
Bàn tay mẹ
Có đầy năm
ngón
Những ngón
tay khô
như cọng rạ
phơi
mất tính hồi
sinh
Ôi bàn tay
xương gầy guộc ấy
không cần
biết
đồ trang sức
là gì
Bàn tay từng
tắm rửa cho con
Ôm con vào
lòng
những khi trời
giông sét
Bàn tay ấy
ru con
bằng bốn
tao nôi
Cũng là bàn
tay từng nấu nướng suốt đời
Bàn tay thô
của me
không biết
sơn phết là gì
Mẹ không biết
làm chuyện phi thường
Mẹ không mong
làm một vị
anh thư vĩ đại
Mẹ chỉ biết
có tình
Ấy là tình
vô tận
yêu chồng
thương con.
Thủy
Lâm Synh
Mother’s
Day 2004
Down
Load " Word Document" (WinZip File 458 KB)
(Hạ
Tải Đem Về Nhà Để Xem Sau hay in ra Giấy)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân