THƠ
CHO CHỊ
Diệu
Ngọc
Thương
gởi chị, Ðược thơ chị em vội viết về cho chị ngay vì
em biết chị đang cần em như chị đã nói.
Trước
hết em muốn nói với chị, theo em biết, tuy cái bệnh viêm
gan C hay B là một thứ bệnh nan y nhưng không dễ gì nó "quậy"
hay "vật" mình chết liền, có khi mấy chục năm hoặc đến
lúc mình chết rồi nó cũng chưa có cơ hội phát ra cũng không
chừng, bằng chứng là nó nằm tiềm ẩn trong cơ thể mình
không biết tự thuở nào, bây giờ đi thử máu mới khám phát
ra...
Chị
ơi, em có nghe vài người đáng tin cậy nói rằng... Ðối với
cái bệnh viêm gan "C" hay "B", một khi mình biết, mình hiểu
nó thì không nên tạo điều kiện cho nó phát tác... bằng
cách giữ gìn sức khỏe... đừng làm việc quá sức (tức
là làm gì thì làm nhưng khi cảm thấy hơi mệt là phải nghĩ
không được cố rán). Nhứt là tự mình đừng làm suy yếu
mình bằng buồn rầu hoặc lo nghĩ nhiều... Bởi vì chị có
buồn khổ thì cũng không thay đổi được gì mà hãy hướng
tâm tư về một đức tin...
Hơn
thế nữa, mình cũng đừng tạo cơ hội cho nó quậy bằng
ăn uống... những món không thích hợp, tức là không nên gặp
cái gì ngon miệng là ăn mà phải biết ăn vào có lợi hay
có hại, lợi nhiều hay hại nhiều cho cái bệnh của mình...
Tóm lại có những điều mình nên lưu ý như sau:
I/
VỀ
TINH THẦN: Ðừng lo sợ, đừng buồn rầu, đừng suy nghĩ
nhiều về nó mà hãy cố gắng sống như từ hồi nào tới
giờ.... Bởi vì mình có lo, có buồn, có sợ thì nó vẫn còn
đó? Em nghĩ rằng trên đời này ai ai cũng có một cái khổ,
không khổ vì bệnh hoạn thì cũng khổ vì hoàn cảnh trái
lòng....
Chị
có biết không, sau 75, ba của mấy đứa nhỏ bị tập trung
đi tù bỏ lại một mình em vật lộn với hoàn cảnh để
nuôi con. Cái khổ cùng cực đã đến với em, có lúc em nghĩ
rằng rồi em sẽ xuôi tay đầu hàng hoàn cảnh bằng một cách
nào đó... Cũng may em còn có lòng tin, em tin tưởng một cách
đơn giản nhưng mạnh mẻ rằng không lẽ Trời - Phật lại
để cho em bị gục ngã giữa đường bỏ lại các con bơ vơ
sao?
Lúc
đó em hoàn toàn không biết gì về "Ðạo Phật" hay "Phật
Pháp" nhưng nhờ hột giống Phật mà Má em đã gieo vào lòng
em từ thuở bé bằng những lần dẫn em di chùa và bắt em
chấp tay xá Phật... Chính lòng tin đó đã giúp em vượt qua
hết những gian lao khổ cực đến tận cùng của thể xác
và những dằn vật về tinh thần.... em niệm Nam Mô A Di Ðà
Phật, Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát không ngừng nghĩ. Ði đứng
nằm ngồi, lúc làm việc cũng như lúc chờ giấc ngủ ban đêm
em đều niệm mấy câu mấy chữ đó...Khi hoàn cảnh thuận
tiện thì niệm ra tiếng khi có người khác ở gần thì niệm
thầm trong trí...
Vừa
niệm vừa tưởng tới hình ảnh Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát
vì em có linh cảm rằng Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát rất gần
gủi với em.... và không biết có phải nhờ câu niệm đó
hay không mà em cảm thấy bình thản trước mọi khó khăn vất
vã... Ngay lúc vượt biên em cũng nhờ mấy câu niệm Phật
mà giữ được bình tỉnh trước hiểm nguy, chiếc tàu nhỏ
với 173 con người, vừa người lớn vừa trẻ em, người ta
chỉ ngồi co ro chớ không có chỗ để mà duỗi được hai
chân ra... Tàu chở khẳm mà còn bị một trận bão long trời
lở đất...!! Mưa nặng hột, giông to gió lớn, chiếc tàu
vượt biên so với biển cả không bằng chiếc lá nhỏ, lượn
sóng nào cũng cao ngất trời...
Rồi
cũng nhờ lòng tin đó mà em cảm thấy rất an tâm nơi xứ
lạ quê người, qua tới Úc, nhờ có điều kiện thuận tiện,
ở gần chùa, em đi chùa tập tụng kinh... Ban đầu lạ sau
quen dần.... và cũng nhờ đó em mới biết đuợc rằng hồi
trước em buồn khổ quá rồi em niệm Phật em đã vô tình...
tu theo pháp môn "Tịnh độ" của nhà Phật mà em không biết
! Ðó cũng còn gọi là pháp môn niệm Phật.
Hơn
nữa em còn thấy trong kinh "Niệm Phật Ba La Mật" có nói rằng
niệm Phật còn có mấy điều lợi nữa là: (Ðại ý) - Hồi
hướng công đức cho ông bà cha mẹ từ tiền kiếp. - Các
tội nhân ở địa ngục khi nghe được tiếng niệm Phật đều
được giải thoát. - Ðược vãng sanh về cõi Tây Phương Tịnh
Ðộ.
Tức
là những người tu niệm Phật chẳng những tự cứu được
mình mà còn cứu được cả ông bà cha mẹ từ muôn kiếp
xa rời được nẻo khổ... Ðó là lời Phật nói mọi người
không thể không tin....
Chị
có biết không, hiện nay khắp nơi trên thế giới số người
tu theo Phật càng ngày càng đông. Vì ngay cả khoa học gia cha
đẻ thuyết tương đối Albert Einstein (1879-1955) cũng nói đại
ý rằng.... "Trong tương lai nếu thế giới cần một tôn giáo
cho hoàn vũ thì chỉ có Phật giáo, vì Phật giáo không cần
phải xét lại quan niệm của mình để thích ứng với khoa
học mà Phật giáo đã đi trước khoa học..."
Em
đọc thấy trong các kinh và sách về Phật giáo có nhiều
điều lý thú để em kể chị nghe...
Thí
dụ như ngày nay khoa học mới biết phóng vệ tinh, khám phá
vũ trụ.... Nhưng sau khi đã giác ngộ đức Phật còn cho chúng
ta biết trong vũ trụ bao la này có tới mấy ngàn đại thiên
thế giới! Chẳng những vậy mà Phật còn biết tên của từng
thế giới, tên từng ông Phật ở thế giới đó nữa
kia... Phật đã nói rõ ông Phật nào ở thế giới nào, cha
ông Phật đó tên gì, mẹ ông Phật đó tên là gì, trước
khi đi tu nếu ông Phật đó có vợ, có con thì vợ tên gì,
con tên gì, đệ tử lớn của Phật đó có mấy người, tên
là gì ...(xem kinh Phật Thuyết Phật Danh).
Chưa
hết, khoa học mới khám phá ra vi trùng cách đây không lâu
nhưng đức Phật đã cho chúng ta biết về vi trùng từ khi
Phật giác ngộ, tức là cách đây 2 ngàn năm trăm năm...!!
Theo
kinh Phật mà em hiểu thì con người ta sinh ra ra do nhân quả,
nghiệp báo, kiếp trước đã tạo nghiệp nên phải luân hồi
trở lại để trả quả, nếu kiếp trước làm lành thì
kiếp này hưởng quả lành, sinh vào hoàn cảnh sung sướng,
ít khổ. Nếu kiếp trước làm ác thì kiếp này sẽ trả quả
ác, sinh ra trong hoàn cảnh khổ sở, trái ý.... (xem kinh Ðịa
Tạng).
Như
vậy có nghĩa là: Chết không phải là hết mà chết chỉ là
một sự chuyển tiếp của cuộc sống. Cái chết ví như người
ta thay y phục vậy thôi. Cái xác thân này phải chịu hư hoại
theo luật vô thường, sinh, trụ, hoại, diệt... nhưng cái tâm
thức không mất, không hoại, nó sẽ... đào thai lại trong
một xác thân khác để tiếp tục trả những nghiệp quả
mà trong kiếp sống vừa qua (và bao kiếp trước) nó đã tạo
nên.... Ðó là luân hồi để vay vay trả trả... Mà đã
sinh ra kiếp người là khổ (!) Không ai không khổ, giàu khổ
theo giàu, nghèo khổ theo nghèo (khổ hơn) dân khổ theo dân,
quan khổ theo quan... Ðừng nói một tỉ phú không lao tâm khổ
trí... rồi cái chết là cái khổ sau cùng, chết là một cái
gì đau đớn đến cùng cực ở cuối đời, cho nên không ai
mà không sợ chết, nhưng nếu biết tu, hiểu được lời Phật
dạy rồi biết chấp nhận, coi đó là một chuyện đương
nhiên thì sẽ không còn lo sợ hay nuối tiếc và ra đi một
cách thư thả...
Tịnh
Ðộ là pháp môn niệm Phật để khi chết được Phật A Di
Dà và Thánh chúng rước về cõi cực lạc để tiếp tục
con đường tu và không bị lẫn quẫn trong vòng sinh tử luân
hồi.... Nghĩa là tự biết sức mình tu trong một đời khó
mà thành cho nên nhờ tha lực Phật A Di Ðà...
Chị
thương, Nhiều khi em ngẫm nghĩ lại và thấy rằng cuộc đời
con người ta có thể chia làm ba giai đoạn:
1.
CÒN
NHỎ: Ði học để chuẩn bị cho giai đoạn trưởng thành,
có học chăm thì chừng lớn lên mới có chỗ làm vừa ý,
lập gia đình, có vợ có chồng không phải bị khổ...
2.
TRƯỞNG
THàNH: Ai cũng phải làm lụng để chuẩn bị cho lúc có
con có cháu và đồng thời chuẩn bị cho lúc tuổi già xế
bóng không làm lụng gì được thì có của để hưởng.
3.
TUỔI
GIÀ: Ở tuổi già thì người ta sẽ không thể làm được
gì... Vậy sao không tận dụng thời gian đó để chuẩn bị
cho cuộc khởi hành đi về kiếp sau? Một cuộc đi chơi xa
vài ngày ai cũng biết chuẩn bị rất kỷ. Vậy tại sao không
chuẩn bị cho chuyến đi về kiếp sau này? Theo em thì cách
chuẩn bị tốt nhất là tin Phật và tu Phật bằng cách niệm
Phật chuyên lòng thì sẽ đạt được sự thanh thản trong
kiếp sống hiện tại và sẽ thoát khỏi vòng luân hồi trong
mai sau.... Ðó cũng là mục đích của pháp môn niệm Phật.
II.
VỀ
SỨC KHỎE: Nói đến giữ sức khỏe thì nên chú ý đến
2 vấn đề : Thứ nhứt là ăn uống và thứ hai là siêng năng
tập thể dục.
1.
Ăn
uống: Bệnh gan tối kỵ rượu ! Thứ đến là thức ăn
có nhiều dầu mỡ kế đến là các loại thức ăn có chứa
chất hóa học, bớt ăn thịt, nên ăn nhiều rau cải, đậu
hủ... Chính vì vậy mà em thấy rằng ăn chay là tốt hơn hết.
Em
xin ghi ra đây một số người có tiếng tăm là những người
ăn chay trường:
-
Người lực sĩ chạy đường trường nổi danh nước Úc là
cụ Cliff Young tuy đã 77 tuổi nhưng vẫn còn tráng kiện và
có ý định đi bộ vòng quanh nước Úc với lộ trình dài
15 ngàn cây số là người ăn chay trường..
-
Cô Chelsea ái nữ của cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton cũng
là người ăn chay trường
-
Tim Macartney-Snape nhà lực sĩ leo núi nổi tiếng đã hai lần
chinh phục đỉnh Everest là đỉnh núi cao nhứt thế giới thuộc
dãy Hy mã lạp sơn cũng là người ăn chay trường.
-
Cô Alicia Silverstone nữ minh tinh điện ảnh Hollywood đã ăn
chay trường và đã đồng quan điểm với Linda McCartney (vợ
quá cố của nhạc sĩ Paul McCartney của ban nhạc lừng danh
The Beatles) là dân chúng cần được giáo hóa về sự
đau khổ và khiếp đảm của súc vật khi bị đưa vào lò
sát sinh. Mọi người cần phải hiểu rằng loài vật cũng
cảm được sự đau đớn về thể xác, cũng biết kinh hoàng
la hét trước khi bị hành quyết vậy...
- Thánh Ghandi, Albert Einstein nhà bác học cha đẻ thuyết tương
đối, văn hào Isaac Bashivis Singer đoạt giải Nobel văn học
nghệ thuật năm 1978, Leona Da Vinci là nhà danh họa và điêu
khắc người Ý, kịch tác gia nổi danh Bernard Shaw và còn nhiều
nữa..... đều là những người ăn chay trường.
Còn
hơn thế nữa, vị Bác sĩ thú y Ian Gawler, người đã bị bệnh
ung thư xương năm 1975 đã nhờ ngồi thiền và ăn chay trường
mà khỏi bệnh. Sau đó hai ông bà đã thành lập hai trung tâm
điều dưỡng cách thành phố Melbourne khoảng 70 cây số để
giúp đở những người bệnh nan y bằng cách hướng dẫn người
bệnh ngồi thiền và chỉ dẫn cách nấu ăn chay... (Những
chi tiết này em ghi lại từ quyển"Ăn chay và sức khỏe" của
tác giả Trần anh Kiệt và trong sách đó tác giả cũng có
ghi lại địa chỉ và số điện thoại của hai trung tâm đó
như sau: - The Gawler Foundation, P.O.BOX: 77G, Yara Junction,
Vic. 3797.
Ðiện
thoại: (059) 671 370
Riêng
về bệnh ung thư nhủ hoa xin gọi bà Grace Gawler số: (059) 681
977
-
Hopewood Health Centre, 103 Greedale Road, Wallacia, NSW. 2745
Ðiện
thoại: (047) 738 401
Tập
thể dục: Người mình khi lớn tuổi thì hay coi thường
vấn đề tập thể dục cho nên thường bị già trước tuổi...
Chưa tới tuổi đi khòm mà đã lụm cụm rồi... Mỗi buổi
sáng nên tập mấy động tác xương sống. Mỗi ngày nên đi
bộ chừng một tiếng đồng hồ là tốt nhất.
Em
xin đề nghị với chị là mỗi sáng chị nên đi bộ lên chùa
làng mình... Nếu chị không leo lên được 200 bậc cấp dành
cho người đi bộ thì hãy đi theo đường xe chạy cho dễ đi,
nhớ là mỗi bước chân chị niệm một chữ của sáu chữ
"Nam Mô A Di Ðà Phật" và để hết tâm mình về ảnh tượng
của Phật A Di Ðà. Lên chùa, chị vào lễ Phật rồi ra đứng
ở điện Quan Âm trên đồi cao hướng ra biển hít thở không
khí trong lành, đón nhận gió biển từ dưới thổi lên, em
tin chắc là sẽ có ích lợi cho sức khỏe làm cho bệnh thuyên
giảm không chừng....
Chị
thương, muốn viết cho chị nhiều nữa nhưng thư đã quá dài,
em mong rằng khi đọc xong thư của em chị sẽ có được một
niềm tin để chọn cho mình một hướng đi. Tuy ở xa nhưng
tình thương em dành cho chị vẫn như ngày nào.
Thương
chị nhiều,
Em
của chị.
Diệu
Ngọc
Down
Load " Word Document" (WinZip File 458 KB)
(Hạ
Tải Đem Về Nhà Để Xem Sau hay in ra Giấy)
Các
Số Đặc Biệt:
Số Đặc Biệt Mừng Phật Đản
Số Đặc Biệt Tưởng Niệm Bồ Tát Quảng Đức
Số Đặc Biệt Vu Lan
Số Đặc Biệt Mừng Thích Ca Thành Đạo
Số Đặc Biệt Mừng Xuân