Giáo
lý sau đây được ban ra để trả lời một câu hỏi gồm
hai phần được nêu lên trong chuyến viếng thăm của Lạt
ma Lodu tại Taos, New Mexico
Hỏi:
Làm thế nào những người không có vị Thầy tâm linh có thể
sống trong thế giới và thực hành tâm linh một cách thiện
xảo, và làm cách nào những người đã có một con đường
có thể sống và làm việc trong một thế giới nơi những
người khác không chia sẻ con đường đó?
Đáp:
Những người không có vị dẫn đạo tâm linh và được thúc
đẩy bởi một khao khát mãnh liệt có thể tự mình thực
hành cho tới khi tìm thấy một vị dẫn đạo tâm linh tốt
lành. Những ai có ý hướng làm những điều thiện lành thì
sớm hay muộn cũng sẽ gặp một vị Thầy đầy đủ phẩm
tính.
Với
động lực để làm những điều lợi lạc và đi theo con đường
tâm linh, nhờ thiện tâm và lòng bi mẫn, thân, ngữ và tâm
ta có thể được sử dụng để phát triển thái độ chân
chánh và các hành động đúng đắn (chánh hạnh). Ta cũng nên
được thúc đẩy để phát triển ước muốn kiên định,
mong ước tất cả chúng sinh đều kinh nghiệm hạnh phúc và
thoát khỏi đau khổ. Kết quả là thân, ngữ và tâm ta sẽ
trở thành sự hiển lộ của lòng bi mẫn. Đây là một thực
hành tâm linh chuẩn bị căn bản mà ta có thể tự tu học
không có sự trợ giúp của một vị dẫn đạo tâm linh.
Là
Phật tử, chúng ta tin rằng ta không nên làm điều gì gây
tổn hại cho người khác. Vì thế bạn nên luôn luôn tự mình
làm một gương mẫu. Nếu có ai nói với bạn trong một cách
thế tích cực, bạn kinh nghiệm hạnh phúc; vì thế, bạn nên
nói với những người khác bằng một cách thức tương tự
để họ cũng có thể có kinh nghiệm (hạnh phúc) đó. Khi bạn
gặp một người giao tiếp với bạn không bằng ngôn từ,
với động lực hoàn toàn từ ái và năng lực tâm linh tràn
đầy bi mẫn, bạn cảm thấy sảng khoái, an lạc hơn. Tới
lượt bạn, bạn nên nuôi dưỡng thiện tâm và lòng bi mẫn
tương tự càng nhiều càng tốt, và sau đó hãy đem thái độ
của thân, ngữ và tâm đó tới tất cả những người bạn
gặp.
Vì
thế đây là lời khuyên của tôi cho những người không có
một vị dẫn đạo tâm linh: Bạn không nhất thiết phải ngồi
xuống, thiền định đúng bài bản và thực hành quán tưởng.
Việc biểu lộ thiện tâm từ ái và lòng bi mẫn có thể được
thực hiện ở bất kỳ nơi đâu. Bạn luôn luôn có cơ hội
để ứng dụng thiện tâm và lòng bi mẫn đối với người
khác và để sử dụng thân, ngữ và tâm bạn trong chánh hạnh.
Thái độ này rất mạnh mẽ và là thực hành tâm linh chuẩn
bị toàn hảo. Sớm hay muộn, nhờ sức mạnh của động lực
tích cực của bạn, bạn sẽ gặp vị dẫn đạo tâm linh đúng
đắn, và cánh cửa sẽ mở ra con đường tâm linh.
Trong
trường hợp thứ hai, bạn đã có thực hành tâm linh, và bạn
bị xao lãng bởi những mối bận tâm thế tục. Điều quan
trọng là bạn phải đi theo thiện tri thức, vị Thầy và không
đi đó đi đây. Hãy lưu lại với một vị dẫn đạo tâm
linh, là người mà bạn thực sự cảm thấy là chân chính,
và đừng cố thay đổi các vị Thầy cho tới khi bạn có được
sự thấu suốt chân thật trong tâm.
Thái
độ Bồ Tát thì rất quan trọng; không có nó, bạn không thể
thực hành Kim Cương thừa và Đại thừa. Khi tâm bạn hoàn
toàn được thúc đẩy bởi thái độ thuần tịnh này thì
thân, ngữ và tâm bạn hướng về sự tích cực tốt lành
một cách tự nhiên. Từ viễn cảnh Đại thừa và Kim Cương
thừa, cho dù bạn không thể ngồi yên trên nệm thiền trước
bàn thờ bởi bạn có con cái, việc làm, và vì bạn có đủ
thứ xao lãng trong thế gian, bạn vẫn có thể thực hành. Bạn
phải nhận được một lời khuyên chân chính từ vị Thầy
của bạn và có niềm tin nơi ngài và Giáo Pháp. Khi đó hoạt
động của bạn trong thế gian sẽ hiến tặng một cơ hội
tương tự để đạt được Giác ngộ như bạn có được
trên nệm thiền.
Hỏi:
Xin ngài giải thích làm cách nào thực hiện được điều
đó?
Đáp:
Để được hướng dẫn trong những tình huống như thế, chúng
ta có thể hướng về Machig Labdron, một trong những Đạo sư
Tây Tạng vĩ đại, người sáng lập thực hành Chod. Bà là
một yogi và vị Thầy có thành tựu cực kỳ lớn lao.
Mặc dù hầu hết giáo lý đạo Phật chỉ di chuyển từ Ấn
Độ sang Tây Tạng, giáo lý của bà từ Tây Tạng trở ngược
về Ấn Độ. Bà có một ít lời khuyên dạy vĩ đại về
chủ đề này mà với tôi chúng dường như đầy đủ, phong
phú và đơn giản. Bà nhắc nhở chúng ta rằng đời người
chúng ta xen lẫn hạnh phúc và đau khổ. Trong chốc lát chúng
ta thật hạnh phúc, nhưng hạnh phúc không kéo dài; chúng ta
bám luyến vào hạnh phúc đó và thình lình nó trở thành đau
khổ thật khó thoát ra. Đôi khi ta lại có hạnh phúc ngắn
ngủi, nhưng điều này tạo thêm sự dính mắc và bám luyến,
và như thế ta càng thêm đau khổ. Đây là kinh nghiệm của
tất cả chúng sinh, nhưng loài người cảm nhận điều đó
nhậy bén hơn.
Machig
Labdron dạy: Đừng lo lắng. Nếu bạn đau khổ, bạn có một
cơ hội tuyệt vời để thực hành. Hãy nhớ: “Nếu tôi hạnh
phúc, tôi ước muốn tất cả chúng sinh không loại trừ ai
được hưởng hạnh phúc mà tôi được trải nghiệm thật
dễ chịu này. Cầu mong mọi người đều kinh nghiệm hạnh
phúc này giống như tôi đã kinh nghiệm.” Theo cách này hạnh
phúc trở thành sự tịnh hóa, thực hành thực sự, và công
đức được tích tập. Kế đó: “Nếu thân hay tâm tôi đau
đớn, cầu mong cùng với nỗi khổ của tôi, tôi nhận lấy
nỗi khổ của tất cả chúng sinh không loại trừ ai.” Vì
thế nỗi khổ của chúng ta cũng trở nên hữu ích như pháp
tịnh hóa và mang lại cho ta một cảm thức sâu xa về Bồ
Tát hạnh. Sự tiếp cận này rất ích lợi cho những người
không có thời gian để thực hành chính thức trong một thế
giới tràn đầy trách nhiệm và những xao lãng.
Một
người có thể thực hành an tọa và tụng đếm các thần
chú trong nhiều năm, và người khác có thể thực hành khi
sống trong thế gian với kỹ thuật mà tôi vừa đề cập.
Người thứ hai có thể đạt được giác ngộ sớm hơn bởi
họ xử sự với đời sống hàng ngày như một thực hành
tâm linh, chuyển hóa mọi hoàn cảnh thế gian thành các hiện
tượng tâm linh. Người ngồi ở nhà suốt ngày có thể không
thực hành đúng đắn; họ có thể mộng tưởng hão huyền,
bị xao lãng và không thể thành tựu sự chứng ngộ.
Chúng
ta luôn luôn có những cơ hội để tỉnh thức. Khi chúng ta
thực hiện các trách nhiệm của ta đối với gia đình, tình
thương của ta đối với những người thân vẫn mạnh mẽ
bất chấp các vấn đề. Nếu ta nghĩ tưởng rằng tất cả
chúng sinh cũng bình đẳng với gia đình ta thì một ngày nào
đó ta sẽ có thể phụng sự tất cả những chúng sinh ấy
trong một cách thế tương tự. Ví dụ như tại chỗ làm việc
của bạn, do bởi nghiệp, một người bất đồng ý kiến
với bạn. Nhờ nhận trách nhiệm về chuyện bất hòa, bạn
nhận vào mình nỗi khổ này, tịnh hóa nó, và nguyên nhân
của nỗi khổ được giải trừ. Thay vì như thế, nếu bạn
cứ tiếp tục đeo đuổi cuộc tranh luận, bạn sẽ tạo thêm
đau đớn và khổ sở. Vì thế điều tối quan trọng là nhận
vào mình nỗi khổ của chúng sinh. Khi bạn làm điều này,
tính ích kỷ của bạn sẽ suy yếu đi và bạn sẽ trở nên
vô ngã hơn.
Như
thế những người không có thời giờ thực hành nên ghi nhớ
những lời dạy của Machig Labdron và cố gắng nghĩ về ý
nghĩa tròn đầy và phong phú của giáo lý ấy khi bạn hoàn
thành cuộc sống hàng ngày. Dứt khoát là bạn phải tỉnh
giác, bạn phải tự nhắc nhở mình từ sáng cho tới tối
về những nội quán sâu xa này, và bạn phải áp dụng ý nghĩa
của chúng mỗi ngày. Cũng nhớ rằng bận rộn không phải
là một lý do. Điều này đặc biệt đúng trong truyền thống
Đại thừa. Ngay cả trong Kim Cương thừa, bạn nghĩ tưởng
bản thân bạn như Bổn Tôn của sự nhập môn, bất kỳ âm
thanh nào bạn nghe cũng đều là âm thanh của các thần chú,
mọi chúng sinh là tập hội các Bổn Tôn. Và tuy thế mọi
sự được nhìn và nghe thấy không có sự hiện hữu bẩm
sinh. Đúng hơn, đó là sự hiển lộ của Pháp Thân, sự hiển
lộ của tánh Không sâu thẳm. Nếu bạn có thể áp dụng tâm
bạn theo cách này mỗi ngày thì việc bạn làm, việc bạn
chăm sóc gia đình – tất cả những điều này trở thành
thực hành của bạn, và bạn đang tiến bộ trong từng giây
phút. Nhưng đôi khi các vấn đề của ta đến từ sự lười
biếng, thiếu sự tin cậy và phó thác, niềm tin yếu ớt,
và chần chừ do dự. Ta nghĩ rằng thực hành hàng ngày là
điều tốt lành cần làm, nhưng không phải ngày hôm nay. Thình
lình, một điều quan trọng tới gần và chúng ta ước muốn
dấn mình kịch liệt vào thực hành; chỉ khi đó ta mới có
được một quan điểm tâm linh. Thay vào đó, ta nên luôn luôn
hiến dâng tất cả hạnh phúc cho người khác và sử dụng
mọi đau khổ cá nhân để nhận lấy đau khổ của tất cả
chúng sinh.
Hãy
nhớ kỹ khi giữ quan điểm Kim Cương thừa: mọi hình tướng
bất khả phân với hình tướng của các Bổn Tôn, mọi âm
thanh bất khả phân với thần chú; nhưng mọi hình tướng
và âm thanh không có hiện hữu bẩm sinh, là một sự biểu
lộ của tánh Không. Đó là cách thức thực hành Kim Cương
thừa.
Lạt
ma Lodu Rinpoche an trụ tại Kagyu Droden Kunchab, một trung tâm
Giáo Pháp để thực hành Phật Giáo Đại thừa và Kim Cương
thừa, có trụ sở ở 1892 Đường Fell (gần Clayton) San Francisco,
CA 94117. Lạt ma trông nom việc dịch thuật nhiều bản văn
thực hành (Sadhana) và đã biên soạn vài quyển sách: Giáo
lý Bardo (có thể mua được nhờ Nhà Xuất bản Snow Lion), Tinh
túy của Giác tri và Vô tri, Thành tựu Giác ngộ, Trì giữ
Giới nguyện Bồ Tát, và Kính lễ Kalu Rinpoche (có thể tìm
được ở Nhà Xuất bản KDK).
Nguyên
tác: “Instant Advice”
by
Lama Lodu Rinpoche
http://www.directcon.net/thubten/instant_advice.htm
Bản
dịch Việt ngữ của Thanh Liên
Instant Advice
The
following teaching was given in response to a two-part question presented
during Lama Lodu's visit to Taos, New Mexico.
Question:
How does one live in the world and do spiritual practice skillfully when
one has no spiritual teacher, and how does one who already has a path live
and work in a world where others don't share it?
Answer:
Those who have no spiritual guide and are motivated by a strong aspiration
can practice on their own until a good spiritual guide is found. Those
who have the intention to do good things will, sooner or later, meet a
qualified teacher.
With
the motivation to do beneficial things and to follow the spiritual path,
body, speech, and mind can be used to generate right attitude and right
actions through kindness and compassion. One should also be motivated to
develop the constant wish that all beings experience happiness and freedom
from suffering. As a result, one’s body, speech and mind will become
engaged in expressing compassion. This is a basic preliminary spiritual
practice that can be learned on one's own without the help of a spiritual
guide.
As
Buddhists, we believe that we shouldn't do anything to others that would
hurt them. So you should always make an example of yourself. If someone
speaks to you in a positive way, you experience well-being; therefore,
you should speak to others in the same manner so they may also have that
experience. When you meet someone who communicates, without words, purely
motivated loving and compassionate mind-energy, you feel clear, more peaceful.
In turn, you should cultivate that same kindness and compassion as much
as possible, and then bring that attitude of speech, mind and body to all
that you meet.
So
this is my advice to someone who does not have a spiritual guide: It is
not necessary for you to sit down and do formal meditation and visualization
practice. Expressing loving-kindness and compassion can be done anywhere.
There is always an opportunity for applying kindness and compassion to
others and for using your body, speech and mind in right action. This attitude
is very powerful and is the perfect preliminary spiritual practice. Sooner
or later, through the power of your positive motivation, you will meet
the right spiritual guide, and the door will open to the spiritual path.
In
the second case, you are already in spiritual practice, and you are distracted
by worldly concerns. It is important that you follow the spiritual friend,
the teacher and not go from place to place. Stay with one spiritual guide,
someone you really feel is true, and try not to change teachers until you
get the true understanding within.
The
Boddhisattva attitude is very important; without it, you cannot practice
Vajrayana and Mahayana Buddhism. When your mind is motivated one hundred
percent by this pure attitude, then your body, speech and mind naturally
turn toward the positive. From the Mahayana and Vajrayana perpsective,
even if you are not able to sit on your cushion in front of your altar
because of children, because of a job, because you have all kinds of distractions
in the world, you can still practice. You must get the true advice from
your teacher and have confidence in him or her and also in the teachings.
Then your activity in the world will offer the same opportunity for enlightenment
as that gained on your cushion.
Question:
Would you please explain how this is done?
Answer:
For guidance in such situations, we can turn to one of the great Tibetan
masters, Machig Labdron, the founder of the Chod practice. She was an extremely
accomplished yogi and teacher. Although most Buddhist teachings travelled
only from India to Tibet, hers was transmitted from Tibet back to India.
She has a few great words of advice on this subject that for me seem full,
rich and simple. She reminds us that we human beings alternate between
happiness and suffering. One moment we are very happy, but the happiness
does not last long; we grasp at that happiness and suddenly it becomes
suffering which is hard to get rid of. Occasionally there is brief happiness
again, but this causes more attachment and clinging, and thus more suffering.
This is the experience of all sentient beings, but it is more acultely
felt by humans.
So,
Machig Labdron taught: Do not worry. If you are suffering, you have an
excellent opportunity there to practice. Remember, "If I am happy, this
happiness which I experience so pleasantly, I wish for all living beings
without exception. May everyone experience this happiness just as I have."
In this way happiness becomes purification, true practice, and accumulated
merit. Secondly, "If I suffer physical or mental pain, may I take on with
my suffering the suffering of all sentient beings, without exception."
So our suffering also becomes useful as purification and gives us a deeper
sense of the bodhisattva conduct. This approach is highly useful for those
who have no time to formally practice in a world full of responsibilities
and distractions.
One
person may practice for years sitting and counting mantras, and another
person may practice living in the world with the technique I have just
mentioned. The second person may reach enlightenment sooner because he
or she has dealt with daily life as a spiritual practice, transforming
all worldly circumstances into spiritual phenomena. The person staying
at home sitting all day may not be practicing correctly; they may be daydreaming,
distracted and unable to accomplish realization.
We
always have opportunities to be mindful. As we fulfill our responsibilities
to our families, our love for them remains strong in spite of problems.
If we think of all sentient beings as being equal to family, some day we
will be able to serve all in the same way. For instance, at your place
of work, because of karma, a person has a dispute with you. By accepting
responsibility for the dispute, you take this suffering on yourself, you
purify it, and the cause of the suffering is removed. If, instead, you
more forcefully continue with the argument, you will create more suffering
and pain. Therefore it is very important to take on the suffering of other
sentient beings. As you do this, your selfishness will be weakened and
you will become more selfless.
So
those who have no time to practice should keep in mind Machig Labdron’s
words and try to think of their full and rich meaning as you go through
daily life. You definitely have to be mindful, you must remind yourself
morning and evening of these insights, and you have to apply their meaning
daily. Also remember that being busy is not an excuse. This is especially
true in the Mahayana tradition. Even in the Vajrayana, you think of yourself
as the deity of the initiation, whatever sound you hear is the sound of
the mantra, and all beings are the entourage of the deities. And yet all
that is seen and all that is heard has no inherent existence.v This is,
rather, the manifestation of the Dharmakaya, the manifestation of profound
emptiness. If you are able to apply your mind in this way daily, then your
work, your taking care of your family -- all these things become your practice,
and you are progressing every moment. But sometimes our problems come from
laziness, lack of confidence and trust, insufficient faith, and procrastination.
We think daily practice is a good thing to do, but not today. Suddenly,
something important comes up and we are willing to engage in practice seriously;
only then we take a spiritual point of view. Instead, one should always
dedicate all happiness to others and use every personal suffering to take
on the suffering of all sentient beings.
Remember
when taking the Vajrayana point of view: every form is inseparable from
the form of the deities, every sound is inseparable from mantra; but every
form and every sound is inherently non-existent, an expression of emptiness.
That's the way Vajrayana is practiced.
Lama
Lodu Rinpoche resides at Kagyu Droden Kunchab, a Dharma center for the
practice of Mahayana and Vajrayana Buddhism, located at 1892 Fell Street
(near Clayton) San Francisco, CA 94117. Lama has supervised the translation
of numerous practice texts (sadhanas) and has written several books: Bardo
Teachings (available through Snow Lion Publications), The Quintessence
of the Animate and Inanimate, Attaining Enlightenment, Maintaining the
Bodhisattva Vow, and Homage to Kalu Rinpoche (available from KDK Publications).
Life
Story and Activity of
Lama
Lodru Rinpoche
written
by Lama Sherab
(Don
Iocca)
Lama
Lodru was appointed resident lama of Kagyu Droden Kunchab in San Francisco
in 1976 by His Holliness the Gyalwa Karmapa and His Eminence Kalu Rinpoche.
He was born in Sikkim in 1942 into a Tibetan family. His grandfather, Lama
Wongten, was held in very high esteem throughout the region as a yogi and
general practitioner of the Dharma. Lama Lodru Rinpoche completed his preliminary
training and education at the monasteries of His Holiness the Karmapa and
His Eminence Kalu Rinpoche. He also studied and trained under the great
yogi Drupon Tenzin Rinpoche and His Eminence Thrangu Rinpoche.
Lama
Lodru Rinpoche completed the traditional three-year retreat under H.E.
Kalu Rinpoche, and then spent a period of time leading isolated retreats.
He then went to Kalu Rinpoche's monastery in Sonada and served for seven
years as a puja master. He taught for two years at various European centers
before coming to KDK.
His
Holiness, the Gyalwa Karmapa during one of his visits to San Francisco,
emphacized that those whoare interested in the teachings of the Buddha
are very fortunate to be involved with KDK and should take advantage of
the precious opportunity to study and practice the Dharma with Lama Lodru
Rinpoche. The Karmapa descriped Rinpoche as, "... a lama who has highly
developed his inner practice."
Lama
Lodru Rinpoche's teachings are very clear, unique, and profound. They touch
the heart of everyone who listens. For example, during an initiation ceremony,
Rinpoche will explain every detail. This makes a definite difference in
the student's understanding of the method and makes it easier to experience
the simplicity of the nature of mind. Rinpoche is very accomodating to
anyone who wants to seriously practice meditation.
Lama
Lodru Rinpoche's teachings benefit many people of all ages and levels of
experience. His direct insight and simplicity as well as his humor and
kindness make these teachings appear as transparent and brightly radiating
five colored light, powerfully illuminating the truth. He teaches us to
cultivate virtue and avoid wrong actions, stressing the value of true compassion
as the key for liberation and supreme knowledge.
In
this era of disease, famine, war and untimely death, we the students of
this excellent Rinpoche pray for his good heath and long life. We rejoice
in his guidence and pray that all may learn loving kindness for each other,
and share his limiless profound realization until we reach enlightenment.
(writtten
by Don Iocca, a devoted student who went on three year retreat)