NY
ÐÀ NA
(No.
1452)
Quyển
thứ tư
-ooOoo-
Thành
kính đảnh lễ đức Thế tôn, Ứng cúng, Chánh biến tri.
Tụng
thứ tư
Yên
đồng hoại sắc y
Tỷ
đồng ẩm thúy khí
Châm
đồng phi bảo vật
Nhãn
được hợp tinh trùy.
Phật
ở thành Thất La Phạt. Cụ Thọ Ô Ba Ly bạch Thế Tôn:
- Như
Thế Tôn dạy cho phép các Bí-sô được giữ ống khói, không
biết được dùng bằng vật liệu gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật liệu quí, ngoài ra đều được cất giữ.
Như
Thế Tôn dạy: Cho phép các Bí-sô mặc y hoại sắc, không biết
làm bằng vật liệu gì?
Phật
dạy:
- Ðược
phép dùng bảy loại sợi để làm, và tùy ý cất giữ.
- Cho
phép các Bí-sô dùng ống thông mũi, không biết dùng bằng
vật liệu gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật quí.
- Cho
phép các Bí-sô dùng chén uống nước, không biết được dùng
bằng vật liệu gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật liệu quí.
- Cho
các Bí-sô được giữ ống đựng kim không biết được dùng
bằng vật liệu gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật liệu quí.
- Cho
phép các Bí-sô được giữ que chấm thuốc nhỏ mắt và vật
nhỏ đựng thuốc. Không biết được dùng bằng vật liệu
gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật quí, ngoài ra được phép giữ.
Tụng
thứ năm.
Dược
khí cập cù du
Thừa
túc khô tả dược
Bí-sô
bất ưng tác
Ðương
trạch tử nhân y.
Duyên
xứ như trước. Cụ thọ Ô Ba Ly bạch Thế Tôn:
- Như
Thế Tôn dạy: Cho phép các Bí-sô được chứa vật dụng đựng
thuốc, nên dùng bằng vật gì?
Phật
dạy:
- Trừ
các vật quí.
- Cho
phép các Bí-sô cất dùng tấm thảm, vậy được sử dụng
loại nào?
Phật
dạy:
- Thảm
dệt bằng bảy loại sợi, có thể giữ sử dụng.
- Cho
phép các Bí-sô khi rửa chân được sử dụng vật lót chân
cho khô. Vậy được phép dùng loại gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật quí.
Duyên
xứ như trước. Có trưởng giả bị bệnh nặng, đến thầy
thuốc hỏi:
- Hiền
thủ! Dùng thuốc thích hợp để trị bệnh cho tôi.
Thầy
thuốc đáp:
- Trước
hết ăn vật có chất trơn nhớt để bệnh thay đổi, sau đó
có thể uống thuốc xổ.
Trưởng
giả nghe lời, uống dầu bơ. Có Bí-sô là chỗ trưởng giả
thường cúng dường đến nhà thăm hỏi bệnh tình, sức khỏe
có an ổn không?
Người
bệnh đáp:
- Thánh
giả! Tôi bị bệnh khó tiêu, thầy thuốc cho uống dầu bơ,
sau đó dùng thuốc xổ.
Bí-sô
bảo trưởng giả:
- Tôi
giỏi nghề thuốc. Ngài đem tiền mua thuốc mà trị bệnh đưa
cho tôi. Tôi có thuốc xổ đưa cho ngài.
Trưởng
giả nghe vậy nói:
- Rất
tốt!
Bí-sô
đưa thuốc cho trưởng giả dùng.
Bấy
giờ trưởng giả dùng thuốc công phạt quá mạnh vội vàng
sai người đến thầy thuốc hỏi:
- Hiền
thủ! Gia chủ tôi dùng thuốc bị xổ mãi không cầm.
Thầy
thuốc hỏi:
- Ai
đưa thuốc?
Trả
lời:
- Một
Bí-sô đưa.
Thầy
thuốc nghe xong rất tức giận:
- Người
nên đến hỏi ông ta đó là thuốc gì?
Người
này vội đến chỗ Bí-sô để hỏi. Bấy giờ trưởng giả
đã chết mất.
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Này
các Bí-sô! Không được bán thuốc. Nếu Bí-sô nào giỏi về
thuốc, phát tâm từ bi tùy bệnh cho thuốc. Nhưng các Bí-sô
không được đưa thuốc xổ cho họ rồi bỏ đi. Phải tự
xem xét không được để quá độ. Giả như có việc cần
đi, phải bảo người ở lại chăm sóc, sau đó mới đi, nhưng
phải bảo họ, nếu thuốc công phạt quá mạnh nên lấy thuốc...
mổ... để giải. Nếu Bí-sô nào nhận tiền của họ, sau
đó đưa thuốc; hoặc thuê người khác làm, đều bị tội
ác tác.
Duyên
xứ như trước. Người kia mắc nợ trưởng giả một số
tiền, lại bị câu lưu trải qua bảy tám ngày, theo giấy nợ
thì kỳ hạn đã gần kề. Người mắc nợ tự nghĩ: "Ngày
hẹn trả nợ đã đến mà ta không thể trả cho họ, bỏ trốn
là hơn". Anh ta lại nghĩ: "Bỏ nhà chạy trốn thật là khó,
nên giết họ là tốt nhất". Trưởng giả ở gần rừng Thệ
Ða, bị người mắc nợ kia giết chết.
Trưởng
giả khi chết có mặc y phục. Lục chúng thấy vậy, bàn với
nhau:
- Nay
được y phấn tảo dồi dào đầy đủ.
Họ
nói xong, cùng nhau lấy y phục của trưởng giả, bấy giờ
thân tộc của trưởng giả đi đến. Trông thấy như vậy,
liền buông lời độc ác mắng chửi:
- Thánh
giả! Ngài mặc y phục của bậc Ðại tiên mà làm việc hi
pháp này, thật là kẻ giặc ti tiện.
Lục
chúng trả lời:
- Ðây
không phải tôi giết đâu! Do thù hằn oan trái cá nhân nên
bị họ giết hại. Phần chúng tôi chỉ lấy y phấn tảo,
nào có lỗi gì?
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Này
các Bí-sô! Không được tự ý lấy đoạt y phấn tảo này.
Nếu tất cả đại chúng đều biết là vật bỏ, thì mới
được lấy loại y ấy. Nếu không làm như vậy, bị tội
ác tác.
Tụng
thứ sáu.
Thiết
oa tinh chử tiêu
Tự
thân bất phụ đảm
Dĩ
thực cúng phụ mẫu
Mao
điềm bất sung y.
Phật
ở thành Thất La Phạt. Cụ Thọ Ô Ba Ly bạch Thế Tôn:
- Như
Phật đã dạy: Vì dùng nước ấm cho phép các Bí-sô chứa
chảo sắt lớn đậy kín. Vậy được phép dùng bằng vật
liệu gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật liệu quí.
- Cho
phép các Bí-sô vì nấu thuốc nên giữ chén sang thuốc. Ðược
dùng bằng vật liệu gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật quí.
Duyên
xứ như trước. Lục chúng Bí-sô tự gánh vác chăn lớn. Bà
la môn cư sĩ thấy vậy chê rằng:
- Thánh
giả! Người thế tục chúng tôi vì cha mẹ vợ con quyết thuộc
phải tìm cầu y thực nên phải đem thân ra gánh vác, quí ngài
vì ai mà phải làm việc nhọc nhằn như vậy.
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Này
các Bí-sô! Không được đội, vác, gánh, ôm chăn lớn. Nếu
phạm bị tội ác tác.
Duyên
xứ như trước. Cư sĩ nọ lấy vợ chưa bao lâu, sinh đợc
một con hình dáng đẹp đẽ, mọi người đều yêu mến. Cha
vì con lập hội sơ sinh giao cho nhũ mẫu nuôi dưỡng đứa
trẻ.
Người
con lớn lên, theo Phật xuất gia, ngày đầu tiên mặc y mang
bát vào Thành Thất La Phạt khất thực, tình cờ gặp cha.
Cha hỏi:
- Con
đã xuất gia?
Ðáp:
- Vâng!
Con đã xuất gia.
Người
cha nói:
- Thân
con do ta sinh ra và nuôi nấng, ngày nay con được khôn lớn,
đối với việc buồn vui phải có người chia xẻ. Nay con từ
bỏ xuất gia thì ai sẽ giúp đỡ ta?
Bí-sô
trả lời:
- Chẳng
lẽ con phải gánh vác cả việc gia đình thế tục hay sao?
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Cha
mẹ đối với con làm những việc khó làm, gánh vác những
điều cực khổ. Nếu có xuất gia đi nữa, đối với cha mẹ
cần phải giúp đỡ cung cấp.
Vị
ấy không biết lấy gì cung cấp cho cha mẹ.
Phật
dạy:
- Trừ
y bát ra được phép cung cấp các vật khác. Nếu không có
vật khác có thể tùy lúc xin của thí chủ, nếu cầu xin khó
khăn, nên lấy những vật lợi dưỡng thường nhận được
của tăng, gom lại cung cấp. Nếu không có lợi vật, nên lấy
phần ăn của tăng chia cho mình, bớt một nửa để cung cấp.
Nếu thường khất thực thì tùy theo vật họ cho, lấy phần
ăn vừa đủ no của mình, chia bớt một nửa giúp cha mẹ.
Duyên
xứ như trước.
Có
thí chủ lập trú xứ ngay trong tụ lạc cúng dường chúng
tăng, một Bí-sô già sống ở trú xứ này. Bí-sô già vì lễ
bái tháp nên đến rừng Thệ Ða.
Lục
chúng Bí-sô vì tham lợi dưỡng, cùng nhau lập ra qui định
mỗi ngày thay nhau xem xét, sai một người thường đứng ngoài
cửa. Một hôm đến phiên Ô Ba Nan Ðà trực, đi kinh hành ngoài
cửa rồi đứng đó. Ô Ba Nan Ðà thấy từ xa ông lão Bí-sô
đang đi đến, tự nghĩ: "Ðây là thượng tọa nào vậy, ta
mau đến gặp vị ấy để lễ kính". Ðến nơi, Ô Ba Nan Ðà
nói:
- Thiện
lai! Thiện lai!
Bí-sô
già đáp:
- Tôi
xin kính lễ A Giá Lợi Da (quĩ phạm sư).
Ô
Nan Ðà tự nghĩ: "Người này giả cả xuất gia, chẳng những
không biết hai thầy (Bổn sư và giáo thọ sư) căn bản mà
cũng chưa từng biết pháp lễ kính các vị ấy".
Ô
Ba Nan Ðà ôn tồn nói rằng:
- Thiện
lai lão phụ!
Sau
đó đưa vị này vào rừng Thệ Ða giải lao, Ô Ba Nan Ðà bảo
vị ấy tạm nghỉ.
Bí-sô
già bạch rằng:
- Ðại
đức Ô Ba Nan Ðà! Tôi cần đi.
Hỏi:
- Ông
muốn đi làm việc gì?
Ðáp:
- Tôi
lễ bái tháp xong sẽ trở lại.
Ô
Ba Nan Ðà lại khuyến dụ vị ấy ở lại. Bí-sô già này
nói:
- Trước
đây, tôi không có ý định ở lại bên ngoài trú xứ, nên
để ba y ở nhà. Do đó, tôi không thể ở lâu hơn nơi đây
được.
Ô
Ba Nan Ðà nói:
- Tại
đây có ba y chớ nên lo lắng, tôi sẽ đưa cho ông để sử
dụng.
Ô
Ba Nan Ðà đưa tấm mền lông dày và tấm nệm lông dùng làm
ba y và y mặc bên dưới.
Vào
xế chiều, chúng tăng đánh kiền chùy, đến giờ lễ bái
tháp, mọi người đều tập hợp.
Bí-sô
già nói:
- Ô
Ba Nan Ðà! Tôi ra ngoài một lúc để lễ bái tháp.
Ô
Ba Nan Ðà nói:
- Ông
già! Không có ba y làm sao lễ kính?
Ô
Ba Nan Ðà lấy tấm thảm nhỏ mặc cho Bí-sô già là hạ y.
Dùng dây thô làm dây buộc lưng, đem tấm nĩ hướng mặt lông
ra ngoài làm Ôn đản la tăng già (y mặc trên), chồng hai tấm
nỉ lên nhau hướng mặt lông ra ngoài làm Tăng già chi (trùng
y). Làm như thế rồi, bảo rằng:
- Ông
già! Bây giờ có thể tùy ý kính lễ.
Bí-sô
già mang y phục ấy xong, đi ra khỏi phòng. Các Bí-sô thấy
vậy đều nói:
- Ông
già này ở đâu mà mặc y lố bịch này?
Ðáp:
- Ba
y tôi mặc đều đúng như Phật chế ra, sao gọi là đùa giỡn?
Các
Bí-sô hỏi:
- Người
nào đưa cho ông thọ trì ba y này?
Ðáp:
- Ðại
đức Ô Ba Nan Ðà.
Mọi
người nghe xong đều nói:
- Trừ
nhóm người ấy ra, ai lại làm việc ác như thế này!
Bí-sô
đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Y
phục có lông dài, gây những lỗi như vậy. Này các Bí-sô!
Tất cả những vật có lông dài đều không được lấy dùng
làm ba y. Nếu ai quy phạm bị tội ác tác.
Như
Thế Tôn dạy: Các Bí-sô không được giữ và dùng ba y có
lông dài.
Bấy
giờ có Bà la môn tịnh tín và các cư sĩ đem tấm nỉ dệt
bằng lông tốt và những tấm choàng dày khác cúng dường
cho các Bí-sô. Các Bí-sô nghi ngại không dám nhận, các cư
sĩ nói rằng:
- Thánh
giả! Nếu đức Phật Thế Tôn không xuất hiện trong thế
gian thì chúng tôi chỉ biết tôn thờ ngoại đạo là hơn hết.
Nay Thế Tôn giáng lâm thế giới này, chúng tôi lấy quí ngài
làm phước điền cao thượng. Chúng tôi cúng dường vật mọn
này, lại không được nhận. Chẳng lẽ quí ngài để cho chúng
tôi mất cả tư lương tốt đẹp, để rồi đi không từ thế
gian này bước qua đời khác hay sao!
Các
Bí-sô này đem việc bạch Phật. Phật dạy:
- Ðược
phép nhận cho họ nhưng sử dụng với ý tưởng là vật của
họ. Nếu loại bằng lông ngắn nhẹ mỏng thì lấy làm y chư
để thọ trì. Nếu loại bằng lông dài, dày, lớn thì phải
nghĩ là vật của thí chủ kia rồi vì họ nên cất giữ.
Tụng
thứ bảy.
Phát
trảo tốt đổ ba
Nhiệm
tác tiễn bạch sắt
Tùy
ý mang đăng xứ
Nhất
bạn xuất cao diêm.
Phật
ở thành Thất La Phạt. Trưởng giả Cấp Cô Ðộc đến chỗ
Thế Tôn, bạch rằng:
- Con
muốn thu nhặt tóc, móng tay của Thế Tôn xây tháp thờ. Cầu
mong Thế Tôn từ bi cho phép!
Thế
Tôn bảo:
- Tùy
ý.
- Xin
Thế Tôn cho phép trên tháp thờ này con dùng vật liệu trắng
tốt đẹp để sơn phết, con lại thắp đèn thành hàng tại
nơi tháp để cúng dường.
Phật
dạy:
- Tùy
ý.
Trưởng
giả bố trí đèn trên bậc cấp, dầu chảy làm bẩn tháp.
Phật
dạy:
- Nên
xếp đèn thành hàng dưới bậc cấp.
Bố
trí như vậy chó đến ăn dầu làm ngã hư đèn.
Trưởng
giả bạch Phật:
- Xin
làm cây đèn.
Phật
dạy:
- Tùy
ý.
Bò
đến húc ngã. Trưởng giả bạch Phật:
- Xin
làm giá để đèn.
Phật
dạy:
- Nên
làm.
Bốn
phía để đèn nên không nhìn rõ ở xa. Trưởng giả bạch
Phật:
- Xin
phép làm hành lang cao lên.
Phật
dạy:
- Tùy
ý.
Tụng
thứ tám
Môn
hộ tinh diêm ốc
Cập
dĩ tháp hạ cơ
Xích
thạch tử khoáng đồ
Thử
đăng giai tùy tác.
Trưởng
giả Cấp Cô Ðộc bạch Thế Tôn:
- Cho
phép con làm cửa nơi chỗ trống ở tháp thờ tóc, móng Phật,
làm thêm hàng lang có mái che và xây thêm nền tháp dùng đá
đỏ tô trát nơi trụ, dùng bột đỏ tô trát nơi trụ, dùng
bột đỏ vẽ các đồ hình.
Phật
dạy:
- Tùy
ý.
Tụng
thứ chín.
Bất
ưng dĩ quyết đinh
Cặp
thăng tốt đổ ba
Khai
hứa kim ngân hoa
Tháp
thượng dĩ xá cái.
Bấy
giờ Phật ở thành Thất La Phạt. Chúng Bí-sô khi cúng dường
muốn dùng vòng hoa treo lên tháp. Ðể tiện việc leo lên, họ
đóng đinh lên tháp để treo các vòng hoa.
Các
Bà la môn cư sĩ nói:
- Ðại
sư của quí ngài đã từ bỏ gai góc từ lâu. Tại sao ngày
nay quí ngài lại dùng đinh để đóng lên.
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Không
được dùng mũi nhọn đóng lên tháp. Nếu ai vi phạm bị tội
ác tác. Nhưng khi xây tháp nên làm thêm bên ngoài những cọc
gỗ hình ngà voi.
Các
Bí-sô khi cúng dường, leo lên đỉnh của tháp để đặt ngọn
đèn.
Phật
dạy:
- Không
được bố trí đèn sáng trên đỉnh nhà cao. Người nào vi
phạm bị tội ác tác.
Các
Bí-sô lên tháp trang hoàng phan lọng và các vật cúng dường.
Bà la môn cư sĩ chê trách để lại dấu chân bất tịnh.
Phật
dạy:
- Nên
bảo cư sĩ làm; nếu không có cư sĩ thì bảo cầu tịch; nếu
không có cầu tịch, các Bí-sô trước hết phải rửa chân
thật sạch bằng nước thơm hay xoa dầu thơm lên. Làm như
vậy với ý nghĩa: "Nay ta muốn cúng dường đại sư". Sau đó
mới lên tháp, làm trái với trên, bị tội ác tác.
Nếu
tháp quá cao lớn nên dùng dây cột với nhau từ trên xuống
dưới và nắm dây leo lên trên.
Có
Bà la môn cư sĩ đến chỗ tháp thờ tóc, móng tay, đều cầm
vòng hoa để cúng dường, những chỗ có hoa héo không vứt
bỏ nên không tinh khiết.
Phật
dạy:
- Nên
bỏ đi.
Trưởng
giả Cấp Cô Ðộc thưa Thế Tôn:
- Con
muốn dùng vàng bạc vòng hoa để cúng dường tháp.
Phật
dạy:
- Tùy
ý.
Trên
tháp chim đậu phóng uế bất tịnh, nên muốn làm nhà che trên
tháp.
Phật
dạy:
- Tùy
ý.
Không
có đủ cửa, phòng thất bị tối tăm hư hoại.
Phật
dạy:
- Tùy
ý làm thêm cửa.
Tụng
thứ mười.
Thiết
tác tốt đổ ba
Cập
dĩ kim ngân đẳng
Hứa
phan kỳ cúng dường
Tinh
khả dụng hương do.
Phật
ở thành Thất La Phạt. Trưởng giả Cấp Cô Ðộc bạch Thế
Tôn:
- Xin
phép Thế Tôn cho con làm tháp bằng sắt.
Phật
dạy:
- Tùy
ý.
Hỏi:
- Dùng
vàng, bạc, lưu ly, thủy tinh, đồng, v.v... làm được không?
Phật
dạy:
- Nên
làm.
Tuy
đã làm tháp nhưng chưa trang hoàng muốn dùng phướn, cờ,
lụa nhiều màu để trang hoàng cúng dường.
Phật
dạy:
- Nên
làm.
Họ
không biết cách làm cờ.
Phật
dạy:
- Có
bốn loại cờ: là cờ sư tử, cờ trâu, cờ kim xí điểu,
cờ rồng. Trên cờ và phướn vẽ hình bốn loại thú ấy.
Lại
bạch Phật:
- Con
muốn dùng dầu thơm xoa, sau đó dùng bột tía, chiên đàn uất
kim làm nước thơm đặc biệt để chùi rửa tháp thờ, mong
Phật cho phép.
Phật
dạy:
- Ðược
làm tùy ý.
(Hết
Phần Thứ Ba)
-ooOoo-
Ny
Ðà Na, tụng tổng quát thứ tư
Hộ
hoàn tùy xứ dụng
Triêm
y đại tiểu tiện
Nhiễm
y tổn nhẫn y
Xa
y quả vô tịnh.
Tụng
thứ nhất.
Hộ
hoàn ỷ đới võng
Thủ
mễ vi chúng thực
Tự
nội tác tư phòng
Cư
nhân ưng thọ dụng.
Phật
ở thành Thất La Phạt. Cụ thọ Ô Ba Ly bạch Thế Tôn:
- Như
Thế Tôn dạy: Nên làm vòng khóa cửa. Bí-sô không biết làm
bằng vật gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật quí, các loại khác đều làm được.
- Như
Thế Tôn dạy: Bí-sô được làm gối để dựa. Vậy được
phép làm bằng vật gì?
Phật
dạy:
- Cỏ
tranh, cỏ cói, cỏ chổi đót, dây gai đều có thể làm.
- Như
Thế Tôn dạy Cho phép làm cửa sổ lưới, vậy làm bằng vật
gì?
Phật
dạy:
- Trừ
vật quí ra, đều được phép làm.
Duyên
xứ như trước.
Trong
thành có một trưởng giả kính tín Tam Bảo thuần thành tâm
ý vui thích sống trong điều thiện. Nhưng trưởng giả cưới
vợ là tín đồ của ngoại đạo lõa hình. Trưởng giả bảo
vợ:
- Hiền
thủ! Bậc Vô Thượng từ phụ là đại sư của anh, em phải
thường xuyên cúng dường và các tăng già là phước điền
thắng thượng, nên cúng dường y phục, ăn uống cho các vị
ấy.
Bấy
giờ các Bí-sô y theo sự phân chia theo thứ tự của tăng,
hằng ngày thường đến nhà trưởng giả nhận thức ăn.
Một
hôm, trưởng giả có việc riêng phải đi qua làng xóm khác
bảo vợ rằng:
- Anh
có việc phải qua thôn bên kia. Như khi anh ở nhà, em phải
thường xuyên cúng dường cho Phật và Tăng, không được để
thiếu thốn.
Vợ
đáp:
- Thánh
đệ tử! Em sẽ làm theo lời anh dặn bảo.
Trưởng
giả đến chỗ các Bí-sô bạch rằng:
- Thánh
giả! Nay con có việc riêng phải qua xóm bên kia. Ngưỡng mong
Tăng già vẫn theo thứ lớp của Tăng đến nhà con nhận thức
ăn.
Ðáp:
- Vâng.
Khi
ấy, các Bí-sô bàn với nhau:
- Vợ
của trưởng giả này trước đây có tín tâm. Vị nào đến
lược tăng sai phải đi cho sớm.
Hôm
ấy, vợ trưởng giả thấy các Bí-sô đến sớm, tức giận
bảo rằng:
- Tôi
chưa làm thức ăn xong và chưa dọn chỗ ngồi, tại sao các
ông đến sớm thế!
Các
Bí-sô nói với nhau:
- Chúng
ta biết từ trước, vợ trưởng giả không có tín tâm, nay
đến sớm nên bị giận dỗi trách móc, ngày mai chờ đến
trưa chúng ta đi lại nhà.
Hôm
sau mới sáng sớm, vợ trưởng giả đã dọn thức ăn và trải
tòa, để đợi các Bí-sô. Ðến gần trưa, tăng già mới đến.
Vợ trưởng giả nói rằng:
- Thánh
giả! Tôi nào phải ở không để chỉ làm việc này! Từ sáng
sớm tôi đã dọn thức ăn và trải tòa xong, tại sao giữa
trưa các ông mới đến?!
Các
Bí-sô nói với nhau:
- Chúng
ta đến sớm đã bị giận trách chờ trưa mới đến cũng
bị trách cứ! Bí-sô chúng ta khất thực là việc thường
ngày, nên tuần tự từng nhà để nuôi thân, không đến nhà
thế tục kia nữa.
Sau
khi xong việc, trưởng giả trở về nhà, hỏi vợ:
- Hiền
thủ! Các vị Thánh giả của anh có thường đến nhà thọ
thực không?
Ðáp:
- Hai
ngày đầu có đến thọ thực, sau không đến nữa.
Trưởng
giả tự nghĩ: "Ðúng là vợ ta biểu hiện tướng bỉn xỉn
thô tháo làm cho các vị Thánh giả không đến thọ thực nữa".
Bấy
giờ các Bí-sô tuần tự khất thực đi đến cửa nhà trưởng
giả. . Trưởng giả thấy vậy dò hỏi:
- Thánh
giả! Tại sao quí ngài không thường đến nhà con thọ thực
nữa.
Ðáp:
- Trưởng
giả! Tôi vốn là người khất thực, chỉ mang bát đi là được
no đủ.
Trưởng
giả nói:
- Thánh
giả! Chỉ vì vợ con sinh tâm bỏn xẻn thô tháo. Nhưng ruộng
con lúa mới chín, tùy ý quí ngài mang đem về để bổ sung
vào bữa ăn trưa.
Bí-sô
đáp:
- Phật
chưa cho phép.
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Phải
sinh ý tưởng là vật của người, nhận mang về cho tăng già,
không phạm.
Lại
có trưởng giả ngay tại rừng Thệ Ða lập ra một phòng riêng.
Ngay trong phòng này bố trí nhiều giường nệm và các thứ
lợi dưỡng. Bấy giờ các Bí-sô chia nhau lần lượt quản
lý. Có người đem vật trong phòng này nhập vào vật của
chúng Tăng. Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Vật
thuộc phòng riêng, tùy chỗ nào nơi đó sử dụng.
Có
Bí-sô đem lợi dưỡng của phòng riêng hòa vào lợi dưỡng
của Tăng, Phật dạy:
- Không
nên hòa lẫn, người nào ở phòng riêng có thể sử dụng
lợi dưỡng ấy.
Tụng
thứ hai.
Tùy
xứ đương dụng vật
Doanh
tác nhân sở tu
Khí
cực thực đăng do
Tùy
tha chủ ưng dụng.
Phật
ở thành Thất La Phạt. Có trưởng giả ngay trong chùa cũ lập
một phòng riêng. Trong phòng này được cúng dường nhiều
giường nệm và đặt lợi dưỡng rất đầy đủ.
Bấy
giờ các Bí-sô tự tiện đưa vật trong phòng này vào vật
của tăng.
Phật
dạy:
- Thọ
dụng tùy theo người ở biệt phòng. Những vật lợi dưỡng
có được không nên hòa lẫn vào tăng. Họ cúng dường nơi
nào, nơi ấy thọ dụng.
Bấy
giờ Bí-sô phân vật của tăng, không chịu phân cho người
ở biệt phòng.
Phật
dạy:
- Tuy
họ đã có thọ nhận ở biệt phòng nhưng vẫn được hưởng
lợi chung với Tăng.
Các
Bí-sô sai người làm việc, vì thấy người ở biệt phòng
nên không sai.
Phật
dạy:
- Cứ
y vào thứ tự để sai họ.
Trong
thành có một Bí-sô khất thực. Ông khuyến hóa thí chủ kia
qui y Tam Bảo và thọ trì năm học xứ. Vào một lúc nọ, ông
giảng dạy cho thí chủ kia về bảy phước nghiệp, tán thán
phước lợi thù thắng này.
Thí
chủ nói:
- Con
cũng muốn làm vậy, nhưng hiện nay nên làm gì?
Ðáp:
- Nên
vì tăng già tạo lập trú xứ.
Thí
chủ thưa:
- Con
có tài vật muốn tạo phước nghiệp nhưng chưa có người
hỗ trợ.
Bí-sô
đáp:
- Ngài
có thể mang đến và tôi sẽ giúp đỡ để làm.
Bấy
giờ trưởng giả đem vật tư đến đưa cho Bí-sô để tạo
trú xứ. Bí-sô nhận vật tư mà không chịu làm trú xứ. Thí
chủ tự nghĩ: "Ta đến xem trú xứ đã cất xong chưa!" Thí
chủ đến nơi, không thấy xây dựng trú xứ gì cả, thưa
rằng:
- Thánh
giả! Tại sao đã lâu rồi mà vẫn chưa xây cất?
Bí-sô
đáp:
- Tôi
cần dùng vật liệu để xây cất nhưng những thứ ấy không
có đủ thì làm sao khởi công được?
Thí
chủ trả lời:
- Vật
tư tôi đã cúng tại sao không sử dụng?
Bí-sô
đáp:
- Vật
tư ấy thuộc tứ phương Tăng già, ai dám đem ra sử dụng.
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Nếu
thí chủ đồng ý thì nên lấy vật họ đã đưa, đổi ra
vật liệu xây dựng.
Bí-sô
này nhân đi khất thực đến nhà thí chủ. Trưởng giả thấy
Bí-sô từ xa đi lại, hỏi:
- Thánh
giả! Ngày nào ngài cũng phải đi khất thực từng nhà, vậy
ai trông coi việc xây chùa của con.
Bí-sô
đáp:
- Chẳng
lẽ tôi nhịn đói để làm chùa cho người hay sao?
Trưởng
giả nói:
- Vật
con cúng tại sao ngài không đem ra sử dụng vào việc ăn uống?
Ðáp:
- Vật
ấy thuộc tứ phương Tăng già. Phật chưa cho phép (xử dụng
riêng).
Ðem
sự việc bạch Phật. Phật dạy:
- Thí
chủ đồng ý thì được sử dụng.
Bí-sô
làm những món ăn uống thượng hạng đặc biệt và tùy tiện
sử dụng.
Phật
dạy:
- Không
được như vậy, nên ăn thực phẩm tầm thường.
Khi
Bí-sô ăn thức ăn quá tầm thường, không có sức khỏe để
trông coi xây cất. Phật dạy:
- Bí-sô
được phép ăn vật thực đồng hạng với chúng Tăng đang
ăn.
Bí-sô
để vật liệu xây cất trong phòng tối, phải cần đèn dầu,
nên đi từng nhà để xin. Thí chủ thấy Bí-sô đi xin dầu
liền hỏi:
- Thánh
giả! Ngài xin dầu làm gì?
Bí-sô
trình bày sự việc.
Trưởng
giả nói:
- Tại
sao không đem vật ra đổi?
Bí-sô
trình bày sự việc như trên.
Phật
dạy:
- Thí
chủ đồng ý sử dụng không phạm.
Bí-sô
này thắp đèn suốt đêm không tắt. Phật dạy:
- Không
được thắp đèn suốt đêm, thu xếp vật liệu xong, phải
tắt đèn.
Như
vậy nên biết rằng từ các vật lau chân cho đến những việc
làm lớn, căn cứ theo như trên để thi hành.
Tụng
thứ ba.
Linh
vũ triêm tăng vật
Dạ
bán cộng phân sáng
Tiểu
tòa tinh y niên
Phu
tịch hàm đồng thử.
Phật
ở thành Thất La Phạt. Lục chúng mang y tăng già phi (sanghati:
y nhiều lớp) đã xả ra, bố trí sử dụng nơi đất trống,
để cho mưa làm hư nát. Các Bí-sô đem việc này bạch Phật.
Phật dạy:
- Ngọa
cụ của đại chúng không được để ngoài trời suốt mùa
hạ, mưa làm cho hư nát. Ai không thu cất bị tội ác tác.
Các
Bí-sô mặc y của Tăng già để giặt y, nhuộm y và làm bát,
làm cho y bị hư hoại. Phật dạy:
- Nếu
mặc y của chúng để nhuộm y, làm bát bị tội ác tác.
Lục
chúng Bí-sô du hành trong nhân gian đến một thôn kia. Trong
thôn có một trú xứ của tăng. Lục chúng vào chùa vừa lúc
nửa đêm, tìm đến thân hữu, họ đều đã nghỉ ngơi. Lục
chúng bảo rằng:
- Này
các cụ thọ! Chánh pháp của bậc đại sư còn ở đời. Tại
sao quí vị không phụng hành lời dạy, đừng nên để sau
này sanh tâm hối hận. Các người nên tùy theo năm mà cho chúng
tôi ngọa cụ.
Bấy
giờ các vị cựu trú, ngay lúc giữa đêm, tập hợp, tất
cả tọa cụ lớn nhỏ, nệm giường của tăng lại một nơi,
cùng nhau phân chia. Lục chúng lấy được ngọa cụ liền đi
tìm chỗ ngủ. Chúng tăng phân phối công việc xong thì trời
vừa rạng sáng. Bấy giờ lục chúng bảo các Bí-sô:
- Quí
vị hãy thu cất ngọa cụ,chúng tôi muốn ra đi.
Vị
chủ trú xứ nói:
- Thượng
tọa chỉ cần an thân một đêm, làm cho đại chúng phải mệt
nhọc sinh bệnh.
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Không
được phân tọa cụ của tăng vào ban đêm. Nếu ngủ một
đêm nên ở tạm nơi chỗ bạn thân. Nếu ở lại thêm nữa,
có thể tùy theo năm mà đưa cho họ. Nếu làm trái qui định
này, bị tội ác tác.
Lục
chúng Bí-sô du hành trong nhân gian đến một trú xứ trong thôn
xóm kia. Vào chùa họ thấy có chỗ nằm đã dọn sẵn. Bấy
giờ lục chúng cùng các đệ tử chiếm những giường lớn
này để nghỉ ngơi. Do lục chúng là người lớn tuổi, không
ai có thể mời qua chỗ khác. Các vị kỳ túc khác phải ngủ
dưới đất.
Ðến
sáng hôm sau đoàn người đến rừng Thệ Ða. Các Bí-sô thấy
họ đến, chào mừng:
- Thiện
lai! Thiện lai! Những nơi quí ngài đi qua được an lạc không?
Ðáp:
- Nào
có an lạc gì, ngủ cả đêm dưới đất không an gì cả!
Hỏi:
- Cụ
thọ! Vậy đêm qua quí vị ngủ ở đâu?
Các
Bí-sô này đem sự việc kể lại. Các Bí-sô đem việc này
bạch Phật. Phật dạy:
- Nếu
giường tòa lớn và nệm nằm khác, nên tùy theo bậc thượng
tọa mà nhường cho nhau.
Tụng
thứ tư.
Ðại
tiểu tiện lợi xứ
Kinh
hành bất não tha
Tẩy
túc cập thức hài
Phủ
bề bất đoạt dụng.
Duyên
xứ như trước. Lục chúng Bí-sô thường đến kinh hành nơi
phòng đại tiểu tiện. Họ cùng nhau nói chuyện, dạy dỗ,
đọc tụng và chơi đùa. Họ thấy Bí-sô khác nói chuyện
dạy dỗ, đọc tụng và chơi đùa. Họ thấy Bí-sô khác sắp
vào phòng vệ sinh, cùng nhau ngăn lại, bảo rằng:
- Thầy
thong thả hãy vào. Tôi là người lớn tuổi.
Họ
cố ý giữ lại làm cho người khác sinh phiền não. Các Bí-sô
sinh tâm bực bội, đem sự việc bạch Phật. Phật dạy:
- Không
được kinh hành, ở lại lâu, gây phiền hà nhau tại chỗ
đại tiểu tiện. Nếu ai vi phạm bị tội vượt pháp.
Lục
chúng Bí-sô ngay tại chỗ rửa chân, bên cạnh vò chứa nước,
đuổi người khác đứng dậy, tự nói:
- Tôi
lớn tuổi được phép dùng trước.
Phật
dạy:
- Tại
chỗ rửa chân, ai rửa trước nhưng chưa xong, không được
bảo họ bảo họ đứng dậy. Làm trái lại bị tội vượt
pháp.
Các
Bí-sô vào chỗ tiểu tiện trước, lục chúng đến sau lấn
trước, bảo rằng:
- Ta
lớn tuổi.
Phật
dạy:
- Ai
đến trước vào trước, chỗ ấy không nên tùy theo tuổi
tác.
Có
Bí-sô đang rửa chân nửa chừng, lục chúng đến nói:
- Ta
lớn tuổi, ông nên tránh xa.
Phật
dạy:
- Không
được làm như vậy. là bậc thượng tọa phải biết lúc
nào nên làm gì. Thấy họ làm trước nhưng chưa xong, không
được bảo họ đi nơi khác. Ai làm trái lại, bị tội vượt
pháp. Có Bí-sô đang lau dép nửa chừng, lục chúng lấy khăn
lau, bảo rằng:
- Ta
lớn tuổi.
Phật
dạy:
- Không
được dựa vào tuổi lớn, phải đợi người trước làm
xong, đoạt lấy bị tội vượt pháp.
Có
Bí-sô đang nấu thuốc trong nồi chưa được nửa chừng. Lục
chúng lấy nồi nói:
- Ta
lớn tuổi nên dùng vật này trước. Lục chúng đổ thuốc
ra đất và sử dụng nồi.
Phật
dạy:
- Không
được y vào tuổi, chờ người trước làm xong mới được
lấy dùng. Ai không tuân thủ, bị tội vượt pháp.
Bí-sô
dùng cào dầy bằng sắt của Tăng để trải thuốc, đang làm
chưa xong, lục chúng giật lấy.
Phật
dạy:
- Không
được! Nếu ai phạm như vậy, bị tội vượt pháp.
Tụng
thứ năm.
Nhiễm
phủ cập thủy bình
Tăng
bát tinh ẩm khí
Ðao
thạch trão tỉ vật
Chi
sàng bất vấn niên.
Duyên
xứ như trước. Các Bí-sô dùng thau bình chảo, v.v... để
nhuộm y của tăng, dùng nấu thuốc nhuộm. Ðang làm nửa chừng,
lục chúng bảo rằng:
- Ta
đáng được dùng trước!
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Không
được ỷ vào tuổi tác phải chờ người trước dùng xong,
nếu ai cố ý cưỡng đoạt, bị tội vượt pháp.
Có
Bí-sô đang dùng bát của chúng để ăn, nhưng chưa xong, lục
chúng bảo rằng:
- Ta
lớn tuổi nên đưa ta dùng.
Bí-sô
bạch Phật. Phật dạy:
- Ðợi
họ ăn xong, không nên cưỡng lấy. Nếu cố ý đoạt, bị
tội vượt pháp. Ngoài ra những vật dùng để uống nước,
căn cứ như trên thì biết.
Có
Bí-sô đang cạo tóc nửa chừng. Lục chúng đến, đoạt lấy
dao của vị ấy.
Phật
dạy:
- Nếu
họ cạo chưa xong, không được lấy dùng. Ðá mài, dao căn
cứ như trên thì rõ biết. Ngoài ra kéo cắt, dao nhỏ, đang
dùng nửa chừng, kềm nhỏ đang dùng chưa xong, giường tòa
giành lấy khi họ đang nằm.
Bí-sô
đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Tất
cả vật ấy đều không được y vào tuổi tác. Phải chờ
họ làm xong mới được lấy dùng. Nếu không tuân thủ bị
tội vượt pháp.
Tụng
thứ sáu.
Yết
sĩ na y trành
Tinh
tuyền chánh phùng thời
Nhiễm
chấp tạp vất đẳng
Dụng
thời bất ưng đoạt..
Duyên
xứ như trước. Ðại chúng có dụng cụ là y yết sĩ na. Bí-sô
dùng dụng cụ này để làm y tăng già phi (đại y) vị này
đang làm y được một nửa. Lục chúng đến thấy, liền đoạt
lấy, bảo rằng:
- Ta
lớn tuổi, theo lý được sử dụng trước.
Các
Bí-sô đem việc này bạch Phật. Phật dạy:
- Họ
chưa dùng xong, không được đoạt lấy, chờ họ làm xong mới
có thể lấy. Như vậy, ai đoạt lấy bị tội vượt pháp.
Thế
nên biết rằng:
- Kim
chỉ khâu vá cắt may nửa chừng, lục chúng liền đoạt.
Phật
dạy:
- Chờ
họ làm xong mới lấy, họ chưa xong mà lấy, bị tội vượt
pháp.
Nếu
sử dụng nước nhuộm, dao nhỏ, kim, y cạo tóc, chỗ ngồi,
đều không được đoạt, căn cứ ở trên thì biết rõ.
CĂN
BẢN THUYẾT NHẤT THẾ HỮU BỘ
TỲ
NẠI DA
NY
ÐÀ NA
- Hết
quyển 4 -