12
- THÀNH TỰU
GIAI
ĐOẠN THÀNH TỰU : KIỂM SOÁT NĂNG LƯỢNG VÀ NỘI HỎA
Pháp
tập luyện giai đoạn Sinh khởi ba thân kỳ thực chỉ để
chuẩn bị cho việc tu tập nâng cấp gọi là giai đoạn Thành
tựu, để thực sự biến cải thân tâm phàm tình của chúng
ta thành thân tâm của một thực thể toàn giác. Nhưng sự
chuẩn bị của giai đoạn sinh khởi là điều tối cần : chính
nhờ nới lỏng những khái niệm cụ thể mà ta có về bản
thân mình, bằng cách phát sinh hình ảnh vị thần từ chân
không, và đào luyện niềm tự hào thiên thần rằng chính
mình là vị thần ấy, chính nhờ làm vậy mà ta tạo được
không gian thuần khiết cho sự chuyển hóa phát sinh.
Khi
đã đủ thiện xảo để tu tập giai đoạn thành tựu như
làm phát sinh Nội hỏa (Tạng ngữ là Tum mo) tại luân xa ở
rốn, ta có thể đưa tất cả luồng khí lực đi vào huyệt
đạo trung ương, khiến chúng hoàn toàn tan vào đấy như khi
ta chết. Kết quả là ánh sáng tuệ của bản tâm sẽ ló dạng,
và cuối cùng ta có thể biểu hiện thân huyễn như cầu vồng.
Thân huyễn này có thể tự do giã từ thân xác rồi trở lại.
Điều này thực sự xảy đến chứ không chỉ là quán tưởng
như khi còn trong giai đoạn sinh khởi trước kia. Năng lượng
kundalini ngủ yên trong ta bây giờ được đánh thức, ta đạt
đến trí tuệ và đại lạc đồng thời; và vượt qua được
mọi giới hạn của thân vật lý.
Khi
đã đạt đến sự làm chủ luồng nội khí để có thể đưa
nó vào bất cứ huyệt đạo nào ta muốn, thì ta còn có thể
kiểm soát năng lực ngoại giới. Có nhiều chuyện kể về
ảnh hưởng lớn lao mà những thiền giả mật tông đã chứng
đắc có thể tác động trên vũ trụ bên ngoài. Ví dụ trong
một buổi lễ lớn mà đức Tsongkhapa tổ chức tại thủ đô
Tây Tạng ngày xưa, người ta thắp hàng ngàn ngọn đèn bơ
để cúng dường tượng Phật Thích Ca. Bỗng một ngọn lửa
bừng lên làm mọi người kinh hãi đến báo cho Tsongkhapa biết
những đèn cúng dường sắp đốt cháy chùa. Khi ấy Tsongkhapa
ngồi xuống nhập định, và tất cả đèn vụt tắt. Người
ta có thể xem đây là một phép lạ, song kỳ thực không có
gì huyền bí khó giải thích về điều ấy. Bởi vì người
nào có thể làm chủ được nội khí như Tsongkhapa cũng chắc
chắn có thể điều khiển được khí bên ngoài.
Tôi
nghĩ thiền định về nội hỏa rất phù hợp với tâm thức
người ngày nay, vì họ mê say nguyên liệu vật chất. Người
ta thích làm việc với vật chất, chơi với vật chất, điều
khiển và chuyển hóa vật chất. Và do điều khiển vật chất,
họ còn muốn điều khiển cả tâm con người. Thiền quán
Nội hỏa cố làm được điều ấy: do điều động năng lượng
bên trong cơ thể vật lý, ta có thể nới rộng phạm vi tâm
thức và kinh nghiệm những mức độ cao hơn về lạc tuệ.
Tôi
cũng nghĩ rằng nhiều người ngày nay hết sức nóng nảy;
họ muốn những hiệu quả tức thì. Họ mua cà phê tức thì,
mì ăn liền, điểm tâm có liền, liền liền đủ thứ. Và
khi đi vào lĩnh vực tu hành họ cũng muốn được thỏa mãn
liền, có kinh nghiệm chứng ngộ liền. Với pháp tu nội hỏa,
đây là điều ta có thể thực hiện. Dựa theo một số phương
pháp thực tiễn được đặt ra một cách khoa học và khúc
chiết minh bạch, ta sẽ có được kết quả là một tâm thức
hoàn toàn biến đổi. Ta không cần phải chấp nhận một tín
ngưỡng bất thường nào, chỉ cần tuân theo chỉ dẫn, thì
những kinh nghiệm tự động xảy đến. Nhờ tập trung vào
các nguồn năng lượng có sẵn trong thân tâm ta, mà cái thực
tại ta kinh nghiệm có một biến chuyển sâu xa. Điều ấy
thực đơn giản và trực chỉ.
Thề
kỷ 20 này có tốc độ kinh khủng, đầy năng lượng. Cùng
với sự bùng nổ năng lượng ghê gớm này, nhiều chuyện
tốt lành đang xảy ra, và cũng nhiều tai họa khủng khiếp
nữa. Sự thể là như thế. Bởi vậy nếu muốn làm một điều
gì tích cực với cuộc đời mình, ta cần một phương pháp
ít nhất cũng mãnh liệt bằng những năng lượng vật chất
rối ren trong đó ta đang mắc vướng. Những lý thuyết triết
học dù vĩ đại đến đâu cũng không đủ giúp ta ra khỏi
những khủng hoảng hiện thời. Tư tưởng triết học tự
chúng chỉ như những đám mây không thực chất; mới đầu
có vẻ đẹp đẽ nhưng sau đó mau chóng tan đi, để lại mình
ta với tình trạng vô vọng như trước. Chúng ta cần một
cái gì năng động, mãnh liệt, trực tiếp. Ta cần một cái
gì mình có thể làm ngay, đạt hiệu quả ngay. CÁI GÌ ấy
chính là mật tông, nhất là giai đoạn "thành tựu" của du
già nội hỏa.
Câu
chuyện về hiệu quả tức thì và sự phát sinh đại lạc
như thế nghe ra thật hấp dẫn, nhưng đừng quên hai điểm
hết sức quan trọng. Trước hết mặc dù pháp hành nội hỏa
đương nhiên dẫn khởi kinh nghiệm đại lạc, song mục đích
chính của nó là giúp ta đi vào trạng thái tuệ với ánh sáng
trong suốt. Chính tuệ này, một cái thấy trực tiếp chiếu
vào thực chất mọi sự, sẽ giải thoát ta khỏi dây trói
của vọng tưởng vô minh. Hỷ lạc tự nó không làm được
việc này. Bởi vậy, bằng pháp thiền quán nội hỏa, ta cần
phải phát triển một sự liễu tri mạnh mẽ về chân không,
bất nhị, phi tự tính, của chính kinh nghiệm hỷ lạc ấy.
Nếu ta cứ theo thói cũ mà xem cảm giác hỷ lạc là thực
hữu tự tồn, thì sự phát sinh năng lượng ham muốn mạnh
mẽ do thiền quán nội hỏa chỉ đưa đến những hậu quả
khốc hại.
Hơn
nữa, không bao giờ nên bị lôi cuốn bởi kinh nghiệm hỉ
lạc đến nỗi quên mất động lực chính của mật tông.
Mục đích cuối cùng của Phật giáo, theo kinh thừa cũng như
mật thừa, là để đem lại tối đa lợi ích cho người khác.
Nếu ta quá chú trọng nỗ lực được hỉ lạc mà quên sự
lợi tha, thì tuyệt đối không cách gì ta có thể thành công
trên đường tu tập. Chúng ta chỉ có tạo thêm nhân tố cho
bất hạnh và đau khổ.
SỰ
TỈNH THỨC ĐẦY HỶ LẠC
Khi
dần dần quen thuộc với kinh nghiệm ánh sáng đầy hỉ lạc
ở huyệt đạo trung ương, ta sẽ phát triển một phương pháp
hiệu lực để vượt qua những kinh nghiệm phàm tình, hạn
cuộc về thế giới giác quan này. Ta có thể, trong đời sống
hàng ngày, hội nhập bất cứ gì xảy đến với kinh nghiệm
nội tâm về sự tỉnh thức đầy hỉ lạc ấy. Khi ấy không
còn lo gì những lạc thú thường tình mà ta hưởng thụ có
thể khuấy động sự an tịnh của tâm ta. Ngược lại, bất
cứ khoái lạc giác quan nào ta có do tiếp xúc những đối
tượng khả ý cũng sẽ tan hòa vào tuệ giác hỷ lạc một
cách dễ dàng, và nhờ thế tăng thêm sự an tĩnh nội tâm
ta.
Mỗi
khi một giác quan tiếp xúc với một đối tượng gây lạc
thú, thì thay vì sa vào thói vồ vập, bám víu để đưa đến
chán chường và thất vọng như thường tình, ta có thể đưa
cái năng lượng mà đối tượng ấy gợi lên, cho nó đi vào
huyệt đạo trung ương để lan khắp toàn thể hệ thần kinh
trong ta. Và đồng thời ta có thể để cho ý thức hỷ lạc
này thể nhập vào không gian trong sáng của bất nhị. Thế
là tất cả những vấn đề liên hệ đến dục vọng đã
được giải quyết: thay vì đưa đến bất mãn, năng lượng
dục vọng bây giờ được làm nhiên liệu cho sự chứng nghiệm
cái TOÀN VẸN.
Nhờ
phát triển nguồn hỷ lạc nội tâm, ta đâm ra ít đòi hỏi
gì ở hoàn cảnh. Sự sáng suốt nội tâm ta dần dần giải
thoát ta khỏi lệ thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài. Khi mọi
sự trong sinh hoạt hàng ngày không được trôi chảy, ta không
còn xem đó là một vấn đề. Ta cũng không còn lo lắng về
tương lai. Lo gì ngày mai ta sẽ mất đi một lạc thú phù vân
nào đó, trong khi hiện tại ta có đầy đủ hỷ lạc nội
tâm ? Và cũng đừng tưởng rằng cảm nghiệm hỷ lạc nội
tâm này có hơi ích kỷ. Ta càng hài lòng trong nội tâm thì
càng dễ đem niềm vui đến cho người khác.
Dĩ
nhiên, việc tu tâm để đạt được trình độ ấy cần rất
nhiều thực tập. Hiện tại ta không dễ gì duy trì cảm giác
nội lạc và quân bình ấy. Nhưng nếu nhớ lại ta cũng đã
có đôi lần cảm nghiệm được điều ấy phần nào, thì
ta có thể tin tưởng mình có khả năng cảm thọ sự bình
an nội tâm trở lại như thế. Nhất là khi ta đã được giới
thiệu những kỷ thuật mật tông để làm phát sinh đại lạc
và tâm sáng suốt, thì ta có lý do để cảm thấy hứng khởi.
Càng tập luyện những kỷ thuật này, ta càng nhận thức được
chắc chắn mình có thể làm cho đời mình thực sự xứng
đáng, lợi ích cho bản thân và cho mọi người.
NAM
THẦN VÀ NỮ THẦN
Khi
ta đã làm chủ được những pháp hành mật tông ở giai đoạn
thành tựu, đã kềm chế đưọc những luồng khí lực vi tế.v.v.
sẽ đến một lúc xuất hiện những nam thần nữ thần. Những
nam nữ thần ấy là gì? Nói đơn giản, ấy là những người
nam người nữ có được kinh nghiệm chuyển hóa của mật
tông, và bởi thế có khả năng làm tăng trưởng lạc tuệ
nơi một hành giả cao cấp. Ở giai đoạn "thành tựu" sẽ
có một thời điểm mà sự ôm một con người như vậy là
cần thiết để đưa tất cả luồng khí lực vào huyệt đạo
trung ương, một điều kiện để triển khai toàn vẹn luân
xa tim, ngõ hầu đạt đến tầng sâu nhất của Ánh sáng trong
suốt.
Nhiều
người vì thấy những tượng tranh Tây tạng trình bày những
vị thần ôm nhau, đã có quan niệm lầm lẫn rằng Phật giáo
Tây Tạng toàn chú trọng đến quan hệ nam nữ. Như đã nói,
nghệ thuật này chỉ muốn trình bày kinh nghiệm về cái Toàn
thể bất khả phân : phương pháp và trí tuệ, hỷ lạc và
chân không -những đặc tính của toàn giác. Bây giờ nói đến
pháp hành trong giai đoạn "thành tựu", người ta lại có thêm
cơ hội để hiểu lầm hơn nữa. Bởi thế, cần nhấn mạnh
rằng, khi chưa đạt đến sự làm chủ những luồng khí vi
tế trong thân, chưa "ôm trọn" năng lượng kundalini đầy phúc
lạc trong mình, thì ta chưa đủ tư cách để ôm một người
nào bên ngoài hết trọi.
Sự
ôm trong mật tông và cái ôm sinh lý thông thường khác nhau
trời vực. Điều này sẽ rõ khi ta nhớ rằng, trong giai đoạn
"thành tựu", hành giả đã hòa tan tất cả các luồng khí
lực vào huyệt đạo trung ương, kinh nghiệm cái trạng thái
thân và tâm xảy ra lúc chết. Khi chưa đi vào được kinh nghiệm
này với tất cả tỉnh giác và chủ động, thì nói đến
việc ôm trong mật tông chỉ là chuyện đùa. Hơn nữa, trong
cái ôm chân thực của mật tông, thì chính năng lượng nữ
đi vào nam, chứ không phải ngược lại như cái ôm thông thường.
KẾT
QUẢ CỦA PHÁP HÀNH MẬT TÔNG
Có
nhiều mức độ thành công khi tu các pháp mật tông về chuyển
hóa. Sự thành tựu cao nhất dĩ nhiên là đạt đến ba thân
Phật, nghĩa là đạt toàn giác ngay trong đời này, trước
khi chết. Điều này quyết định có thể xảy ra, nhiều hành
giả thành công đã đạt toàn giác theo cách đó. Tuy nhiên
nếu không thể khám phá ngay tính toàn vẹn của bản thể,
ta vẫn có thể khám phá được nó vào lúc chết, hoặc lúc
ở trong trạng thái trung ấm. Cho dù việc tu tập không đưa
ta đến giác ngộ, nó cũng có thể giải thoát ta khỏi nỗi
sợ chết, và giúp ta phần nào trong việc kiểm soát tái sinh.
Chính điều này cũng là một thành tựu lớn lao, vì nó giúp
ta tiếp tục tu hành trong tương lai không gián đoạn.
Khi
tu một pháp quán mật tông, dù lúc đầu có vẻ khó đến
đâu, bạn cũng nên bạo dạn nghĩ "dù có đạt thành chính
quả hay không, ít ra ta cũng sẽ cố gắng có được vài kinh
nghiệm." Đừng nghĩ: "Tôi làm sao mà thiền quán được? Điều
này hoàn toàn mới lạ đối với tôi. Hơn nữa, đời tôi
đã tạo quá nhiều nghiệp ác, tôi là kẻ đầy tội lỗi.
Làm sao một người như tôi có thể hy vọng thực chứng được
cái gì?" Lối suy nghĩ ấy hoàn toàn sai lạc. Trước hết,
bạn không bao giờ tự biết được trình độ của mình, khi
chưa tu tập. Nếu nỗ lực, bạn sẽ ngạc nhiên về tiềm
năng của chính mình. Thứ nữa, thật điên rồ khi nghĩ mình
quá tội lỗi, khó thành công trong thiền quán. Hãy nhìn cuộc
đời Milarepa. Ngài đã tạo bao nhiêu nghiệp ác, giết bao nhiêu
người, thế nhưng Ngài vẫn có được năng lực thực chứng
sự từ bỏ, tâm bồ đề và chân không, và cuối cùng giác
ngộ nhờ thực hành mật tông. Chính Ngài đã công nhận rằng
trước kia Ngài đã từng là một tội nhân đại hình, nhưng
nhờ sự hướng dẫn của bậc thầy Marpa và chí cương quyết
của mình, Ngài đã chuyển hướng năng lượng trong mình để
thành một thiền giả vĩ đại. Nếu Milarepa có thể thắng
lướt dĩ vãng đầy tội lỗi của mình, thì tại sao bạn
lại nghĩ bạn không làm được, trong khi bạn còn hiền hơn
Ngài nhiều?
Tôi
cũng chú ý rằng những người đã từng gây nhiều ác nghiệp
trong đời, khi quay lại tu tập thường dễ thành công hơn
người khác. Trong khi đó, những người đặt ít năng lượng
vào sinh tử thì cũng thường có rất ít năng lượng cho việc
thực chứng niết bàn. Những người ấy quá trơ lì không
được một việc gì cả, dù thiện hay ác.
Điều
tôi muốn nói ở đây là, đã làm được con người, thì ta
không bao giờ nên đặt giới hạn mình có thể thành tựu
được bao nhiêu, dù hiện tại đời ta có ra sao đi nữa. Có
thể bao nhiêu lần nỗ lực thiền quán bạn vẫn bị tán tâm,
nhưng bỗng chốc có một tiềm năng nào đó trở nên thuần
thục, đem lại cho bạn khả năng lạ lùng để tập trung không
gián đoạn trong những thời gian dài. Những điều này thực
sự đã xảy đến, bởi vậy bạn hãy can đảm lên, và tiếp
tục cố gắng. Ít nhất bạn nên quyết định mạnh mẽ như
sau: "Tôi sẽ đạt được sự làm chủ tâm mình để nếu
có tai họa xảy đến, hoặc lúc chết, tôi sẽ đủ định
lực và sự sáng suốt bình tĩnh nhận ra cái gì sắp xảy
ra." Bạn chỉ cần giữ một loại động lực tu hành như thế
cũng đủ. Nó sẽ làm cho bạn có khả năng thể hiện viên
mãn tiềm năng nội tâm của mình còn nhiều hơn bạn tưởng.
NHỮNG
ĐỨC TÍNH ĐƯA ĐẾN THÀNH CÔNG
Nhưng
muốn đạt đến bất cứ trình độ thực chứng nào nhờ
tu mật tông, ta cần phải có 4 đức tính. Trước hết là
niềm tin bất hoại. Điều này có nghĩa phải thấy rõ con
đường ta đang theo, từ lúc quy y cho đến giai đoạn cuối
của sự tu tập, là một con đường bảo đảm đáng tin cậy.
Khi đã thấy được bằng kinh nghiệm bản thân, rằng con đường
này có thể đưa ta về hướng ta muốn đến, thì lòng tin
của ta không ai lay chuyển nổi.
Nói
cách khác ta cần có sự tự tín. Điều này khá dễ khi ta
có những bạn đạo hay ở gần bậc thầy. Trong một môi trường
được che chở như vậy, sự tu hành giống như cùng san sẻ
một nền văn hóa, ta không cảm thấy lạc lỏng. Nhưng khi
từ giã tình huống được cách ly một cách giả tạo này
để trở về đời sống thường nhật, ta có thể mất đi
niềm tự tín đối với việc tu hành. Ta bị áp lực của
những mong đợi và sự đánh giá của mọi người, kiểu như
"Thiền quán để làm gì? tại sao phải ngồi ngắm lỗ rốn
của bạn, trong khi có bao nhiêu điều hấp dẫn khác để làm
với cuộc đời của bạn?" Thế là ta dễ dàng sa vào ảnh
hưởng của họ. Thế là một lần nữa, ta lại chìm vào trong
đống rác của đời sống thường ngày, không phương cách
nào chuyển nó thành một cái gì đáng kể. Nhưng nếu ta được
lòng tin bất động, thì sự tu tập của ta không ai lay chuyển
nổi. Chẳng những không bị ngoại cảnh cuốn phăng đi, mà
ta còn có thể chuyển hóa nghịch cảnh thành đường lối
tu hành.
Đức
tính thứ hai là giải thoát khỏi hoài nghi, do tâm không sáng
suốt. Khi ta đã có tuệ giác sáng suốt, hiểu rõ những yếu
tố khác nhau của pháp tu, như trình tự, mục đích của chúng
v.v. thì tất cả những hoài nghi chướng ngại cho tu tập tự
nhiên sẽ tan biến.
Điều
quan trọng đối với chúng ta là phải biết rõ cơ cấu liên
kết các pháp tu. Có nhiều người đã đi nghe giảng giáo lý
khá nhiều năm, nhưng đôi khi tôi nghe họ phàn nàn: "Tôi hoàn
toàn mù tịt không biết phải khởi sự từ đâu. Tôi đã
thọ giáo với nhiều thầy, nên bây giờ tôi không biết ai
là vị thầy chính của tôi. Tôi lại còn không biết phải
tu pháp thiền quán nào trước hết." Nếu chúng ta đã học
nhiều dề tài khác nhau, đã thọ nhiều pháp quán đảnh, đã
được nhập môn nhiều pháp thiền quán, mà vẫn không biết
làm sao để tu tập, thì điều ấy chứng tỏ chúng ta mất
căn bản. Một điều đẹp đẽ trong truyền thống Phật giáo
Tây Tạng là nó có một cấu trúc hết sức rõ ràng từ đầu
chí cuối. Có thể nói có một bản đồ rõ ràng về những
trình tự tu chứng. Theo tôi điều này thật tuyệt. Bởi vậy
nếu bạn cảm thấy hoang mang thì hãy theo một bậc thầy có
kinh nghiệm, để tự mình kiểm chứng xem cấu trúc đó ra
sao, rồi tu theo một cách tuần tự.
Điều
thứ ba là cần phải phát triển sự tập trung toàn triệt,
nhất tâm. Không thể nào đi sâu vào pháp tu và nếm được
hương vị của nó nếu ta thiếu sự tập trung bền vững.
Ví dụ, nếu muốn kiểm soát những luồng năng lượng khác
nhau trong hệ thần kinh vi tế của ta, ta không thể có ý niệm
mơ hồ về những luồng khí lực, chẳng hạn không biết chúng
ở đâu, vận hành như thế nào. Ngược lại, ta phải có một
hiểu biết thật chính xác, và điều này chỉ xảy đến nếu
tâm ta hoàn toàn tập trung. Về điểm này, tu mật tông không
khác gì làm các công việc khác. Những người thành công trong
việc làm của họ, dù đó là việc học, hay chơi thể thao,
hay bất cứ việc gì - tất cả đều có chung một điều là,
tập trung cao độ. Nếu không có nó, người ta không thể tiến
xa.
Hãy
xét trường hợp sau đây. Người ta thường nói nhờ tu mật
tông, mọi hoạt động được thúc đẩy bởi lòng ham muốn
- như muốn uống một cốc sô cô la - đều có thể chuyển
thành kinh nghiệm lạc tuệ lớn lao. Nếu đã tu tập khá, năng
lực tập trung đủ mạnh, ta có thể theo dõi một cách chính
xác những gì xảy đến khi ta thưởng thức cốc sô cô la
ấy. Ta có thể lèo lái tất cả năng lượng đã được đánh
thức đi theo một hướng nhất định, để làm tăng luồng
nội hỏa ở đan điền. Hơi nóng này đưa nhiều năng lượng
lạc thọ vào hệ thần kinh, và toàn thể kinh nghiệm này trở
nên đầy hương vị nhờ tuệ giác khoáng đạt về tính "không
hai". Đối với con người rõ biết những gì mình đang làm,
thì việc uống một cốc sô cô la đơn giản cũng trở thành
một phương pháp đầy năng lực để động đến thực tại
về lạc tuệ. Điều ấy không phải chỉ mong muốn hay giả
vờ, mà thực sự xảy ra.
Nhưng
thông thường, chúng ta mất liên lạc với thực tại nội
tâm. Chẳng hạn khi uống một cái gì, ta không có sự rõ biết
trực tiếp về những gì xảy ra ở lưỡi, bao tử, hệ thần
kinh hay thân tâm ta nói chung. Khác với một hành giả biết
rõ điều gì đang xảy ra và có thể điều khiển năng lượng
theo cách này cách khác khi cần, chúng ta không biết được.
Thay vì kinh nghiệm lạc tuệ, có lẽ ta chỉ có kinh nghiệm
đau bụng đi chảy.
Cuối
cùng, muốn chứng đắc cao nhất, ta phải giữ bí mật sự
tu tập của mình. Điều này nghe lạ lùng, song kỳ thực là
một điểm rất quan trọng. Danh từ Mantra có nghĩa là che chở
tâm, và chữ "mật" trong mật tông là để nhắc nhở cho ta
nhớ rằng những phương pháp này cần được giữ riêng cho
mình như một kho tàng quý báu. Ngày nay sự thực hành mật
tông đã khá suy đồi; nhiều người tu mật tông lại đi khoe
"tôi đang hành mật tông, hãy xem tôi có thể làm thế này,
thế nọ." Một thái độ kiêu căng công khai như vậy là thiếu
trí, nó chỉ làm chướng ngại cho việc tu tập. Chẳng thà
giữ một bề ngoài khiêm cung trong khi bên trong là một hành
giả cỡ lớn, còn hơn bên ngoài có vẻ lớn lối mà bên trong
không có gì.
Những
thiền giả vĩ đại trong quá khứ đã nói rằng nếu chúng
ta đào luyện được bốn điểm trên đây - lòng tin bất hoại,
chấm dứt hoài nghi, tập trung cao độ, và giữ bí mật - và
thực hành một cách kiên trì và chính xác, thì những thực
chứng chắc chắn ở trong tầm tay ta. Theo kinh nghiệm của
nhiều hành giả, ta có thể đạt đến một điểm ở đó
một sự bùng vỡ lớn về trí tuệ và thực chứng xảy ra.
Nó như là phút trước ta vẫn còn là một phàm phu ngu tối
mà phút sau đã biến thành một hành giả thực chứng cao siêu.
Đây không phải là điều bịa đặt, nó đã thực sự xảy
ra. Con người thuờng tình chúng ta bị gói kín trong những
tấm màn mê tín. Nếu có thể nới lỏng bớt những khái niệm
ngột ngạt này, ta có thể đoạn tuyệt để xuyên thấu chiều
sâu của thực tại. Trong khi ta không chờ đợi cái gì đặc
biệt xảy đến, thì bỗng dưng bùng nổ một thực chứng
lớn lao, không cần dụng công nỗ lực. Nhưng không ích gì
chỉ đọc kinh nghiệm của người khác. Muốn được những
lợi lạc của sự chuyển hóa trong mật tông, chính ta phải
đào luyện những kinh nghiệm ấy.