Trong
khóa nhập thất Hayagriva Tối Mật tại Viện Vajrapani, Tháng
Chín, Tháng Mười năm 1997, Lama Zopa Rinpoche đã ban cho các đệ
tử lời khuyên dạy sau đây. Việc này xảy ra khi Rinpoche giải
thích một luận văn dài cho sadhana (1) Hayagriva Tối Mật, khi
giảng thêm về tiết đoạn quy y:
Cho
tới khi chúng con đạt được trạng thái của Đức Samantabhadra
(Phổ
Hiền) Quảng đại,
Con
và tất cả chúng sinh bao la như bầu trời vô hạn không loại
trừ ai
Quy
y (nương tựa) Tam Bảo, tinh yếu của sự tôn quý hy hữu,
Và
quy y toàn thể tập hội các Bổn Tôn của mạn đà la.
Từ
sinh tử tự vô thủy cho tới ngay giây phút này, những bà
mẹ chúng sinh tốt lành của con và con từng chịu sự khống
chế của ba tâm độc hại. Bị thúc đẩy bởi ba tâm độc
hại, chúng con đã tạo ra những nghiệp khác nhau. Kết quả
là chúng con đã mang những thân tướng khác nhau từ tột đỉnh
của sinh tử xuống tới cõi thấp nhất, địa ngục kim cương,
và từng liên tục kinh nghiệm nỗi khổ không thể chịu đựng
nổi của sinh tử nói chung, và những đau khổ của ba cõi
thấp nói riêng. Ai có đủ năng lực để cứu con và những
bà mẹ chúng sinh đau khổ tốt lành của con thoát khỏi tất
cả những nỗi khổ đó? Chỉ có Tam Bảo, giờ đây đang an
trụ trước mặt con. Ngay bây giờ, cầu xin Tam Bảo che chở
con và những bà mẹ chúng sinh tốt lành của con thoát khỏi
những đau khổ cực kỳ khủng khiếp của sinh tử, đặc biệt
là những đau khổ của ba cõi thấp. Từ giây phút này trở
đi cho tới khi con nhìn thấy dung nhan của Đức Phật Phổ
Hiền, dù cho điều gì xảy ra trong đời con – dù tốt hay
xấu, hạnh phúc hay đau khổ, con sẽ không bao giờ từ bỏ
đối tượng quy y của con, Tam Bảo cao quý và siêu việt.
Các
thuật ngữ Tây Tạng được dùng ở đây trong luận giảng
này, zang-ngan, có thể được dịch nhiều cách. Nói chung, zang
có nghĩa là tốt và ngan có nghĩa là xấu, nhưng chúng cũng
có thể có nghĩa là thanh tịnh và bất tịnh, hoặc hạnh phúc
và đau khổ. Nói chung, khi liên quan tới cuộc đời của chúng
ta, tốt có thể có nghĩa là có một cuộc đời dễ dàng,
ở đó mọi sự tiến hành êm ả, và xấu có nghĩa là một
cuộc đời gian khó, ở đó chúng ta gặp nhiều chướng ngại
và các vấn đề. Tuy nhiên, điều tốt hay điều xấu thì
tùy thuộc vào cách hiểu của từng cá nhân.
Từ
quan điểm của Pháp, nếu quý vị sử dụng đời mình để
tạo thiện hạnh hơn là ác hạnh thì đó là một cuộc đời
tốt đẹp. Nếu năm vừa qua quý vị đã tạo nhiều nghiệp
tích cực hơn nghiệp tiêu cực thì đó là một năm tốt lành;
nếu ngày hôm qua quý vị đã tạo nhiều công đức hơn điều
xấu xa thì đó là một ngày tốt lành. Cho dù quý vị chỉ
dùng một nửa thời gian của mình để làm điều đức hạnh,
thì như thế vẫn khá tốt. Điều đó hoàn toàn tùy thuộc
vào cách quý vị nhìn vấn đề. Nếu quý vị so sánh mình
với người tạo ác nghiệp 24 giờ một ngày, thì một cách
tương đối, việc tạo đức hạnh một ít giờ mỗi ngày
là một cuộc đời tốt đẹp. Hiển nhiên là sống đức hạnh
trong một phần tư ngày thì tốt hơn là không có chút đức
hạnh nào.
Vì
thế đó là định nghĩa tổng quát về một cuộc đời tốt
đẹp và một cuộc đời xấu xa: tỉ lệ tương đối của
thiện nghiệp đối với ác nghiệp. Nếu trong 24 giờ liền,
quý vị có thể tích tập đức hạnh nhiều hơn ác hạnh,
thì mặc dù quý vị có thể cảm thấy kiệt sức, cho dù có
thể gần như mất thân mạng này khi đang thực hành Pháp,
cuộc đời của quý vị trong ngày ấy thật tốt lành.
Hãy
lấy Naropa làm ví dụ. Ngài phải trải qua mười hai gian khổ
to lớn và mười hai gian khổ nhỏ hơn để hoàn thành những
giáo huấn của Đạo sư Tilopa. Tuy nhiên, cuộc đời của ngài
là cuộc đời tốt đẹp nhất trong tất cả những cuộc đời
có thể có được. Ngài Milarepa cũng phải đương đầu với
nhiều khó khăn. Theo lệnh của Đạo sư Marpa, ngài phải xây
một cái tháp chín tầng tới ba lần và lập tức sau đó tự
tay giật đổ xuống. Ngài không bao giờ được phép đi dự
các buổi thuyết giảng hay các lễ nhập môn cùng những đệ
tử khác, luôn luôn bị đánh đập và quở mắng, và chẳng
bao giờ được nghe những lời khen, chẳng hạn như: “Ồ,
con quả là một đệ tử tốt lành,” hay “Con đã thực hành
thật tuyệt vời.” Mặc dù hoàn tất mọi nhiệm vụ được
giao, tất cả những gì ngài nhìn thấy là vẻ phẫn nộ của
Đạo sư. Tuy nhiên, tuyệt đối tuân theo lời chỉ dạy của
Thầy Marpa và không bao giờ khởi lên tư tưởng tiêu cực
nhỏ bé nhất nào về Đạo sư, Milarepa đã thành tựu giác
ngộ ngay trong đời ngài. Khi quý vị suy nghĩ về những gì
tạo thành một cuộc đời tốt đẹp và những gì tạo nên
một cuộc đời xấu xa thì cuộc đời của Milarepa quả là
cuộc đời tốt đẹp nhất.
Điều
tối quan trọng là phải hiểu rõ sự khác biệt giữa một
cuộc đời tốt lành và một cuộc đời xấu xa. Nếu sự
hiểu biết của quý vị không đúng đắn, nếu quý vị có
một quan điểm ảo tưởng về điều đó thì quý vị thật
hết sức sai lầm. Quý vị sẽ đi trệch hướng, và kết quả
sau cùng là tâm thức quý vị chẳng có thành tựu nào, chẳng
có chứng ngộ nào – hoàn toàn không có điều gì giá trị.
Như
thế, quý vị có thể hiểu tốt hay xấu theo trí tuệ của
Pháp, sự hiểu biết đúng đắn về lam-rim và nghiệp, hay
theo quan điểm của sự tham luyến, bản ngã, và sự ái ngã.
Tất nhiên là hai cách hiểu này hoàn toàn đối nghịch nhau.
Ý nghĩa của tốt và xấu theo quan điểm của sự tham luyến
thì đặc biệt hoàn toàn đối nghịch với ý nghĩa theo quan
điểm của trí tuệ. Đây là nơi vô minh ẩn nấp. Nếu niềm
tin và sự hiểu biết về Pháp của quý vị quá yếu ớt,
quý vị sẽ thấy thật dễ dàng để tin vào cách hiểu của
sự tham luyến; nếu niềm tin và sự hiểu biết về Pháp của
quý vị mạnh mẽ, quý vị sẽ không thấy khó khăn khi theo
cách định nghĩa về tốt và xấu của trí tuệ.
Nói
một cách tổng quát thì những người bình thường trong thế
giới sẽ theo đuổi sự tham muốn. Đối với họ, một cuộc
đời tốt lành là cuộc đời mà sự thành công được đo
lường bởi việc phát triển bên ngoài – tích tập càng nhiều
càng tốt của cải, tài sản, xe cộ, bạn hữu, gia đình,
con, cháu, chắt, và v.v.., là những dấu hiệu hiển nhiên,
bề ngoài của sự sung túc, thịnh vượng. Theo sự tham muốn
thì đây là loại cuộc đời tốt đẹp nhất để sống. Nhưng
cái gì đứng đằng sau sự mưu cầu này?
Trên
thực tế, mọi người đều mong muốn được an bình, hạnh
phúc, và mãn nguyện trong trái tim và trong tâm thức họ. Đó
là những gì mọi người đang tìm kiếm. Điều rắc rối là
hầu hết mọi người không hiểu rõ làm cách nào để tìm
ra chúng. Phương pháp duy nhất mà họ có để được toại
ý là sự phát triển bên ngoài. Đó là tất cả những gì
họ biết bởi họ thiếu sự giáo dục của Giáo Pháp. Do đó,
mặc dù mong muốn tâm được an bình và mãn nguyện, họ không
có phương pháp nào khác hơn là phương pháp bên ngoài. Bất
luận họ làm điều gì, cuối cùng thì họ luôn luôn có tâm
trạng, như ban nhạc Rolling Stones đã diễn tả thật thích
đáng: “Tôi không thể mãn nguyện.”
Giả
sử quý vị đã trải qua nhiều năm tháng, có thể cả một
đời, trong ẩn thất, hoặc sống trong một tu viện hay ni viện
– trung thành với những giới hạnh, trì giới, hy sinh rất
nhiều tiện nghi và lạc thú của đời này để sống một
cuộc đời trong sạch. Nếu quý vị không từ bỏ sự tham
muốn, tâm quý vị sẽ phải chịu rất nhiều đau khổ. Theo
quan điểm của tôi, đó vẫn là một cuộc đời tốt đẹp.
Bởi tâm quý vị không thoát khỏi sự tham luyến cuộc đời
này, không xa lìa những quan tâm thế tục, quý vị không làm
cho tâm mình lành mạnh, quý vị không thụ hưởng những thực
hành hay không hoan hỉ khi dấn mình vào giới luật. Nếu thay
vì kết giao với những thiện tri thức và những hành giả
tốt lành, quý vị lại dính chặt vào sự tham muốn và làm
bạn với tám pháp thế gian thì cho dù thân quý vị có thể
ở trong ẩn thất hay một tu viện, quý vị không thể kinh
nghiệm sự an bình hay hạnh phúc trong tim.
Chừng
nào tâm quý vị còn thân thiết với sự tham luyến cuộc đời
này và tư tưởng tám pháp thế gian, quý vị sẽ không thể
từ bỏ những lạc thú và tiện nghi của đời này để thực
hành Pháp, tuân theo giới hạnh và những lời chỉ dạy của
thiện tri thức, hay phụng sự cho tu viện hoặc cho những tăng
ni khác. Quý vị khó có thể phụng sự bất kỳ chúng sinh
nào một khi tâm quý vị bị sa lầy trong sự tham muốn thay
vì Pháp.
Tuy
nhiên, cho dù tâm quý vị khiến cho quý vị khó vui hưởng
cuộc đời hay tìm được hạnh phúc trong trái tim, nếu quý
vị vẫn cố gắng thực hành giới hạnh và tuân theo kỷ luật
tu viện, là những gì hỗ trợ và dẫn dắt tâm quý vị và
bảo vệ nó không bị những chướng ngại, thì như thế vẫn
là một cuộc đời tốt đẹp. Tương tự như thế, khi quý
vị gặp rắc rối khi ở trong ẩn thất, khi phụng sự các
thiện tri thức, hay khi làm việc cho chúng sinh, nếu quý vị
kiên trì, quý vị lại bảo đảm rằng cuộc đời của quý
vị tốt lành. Tại sao? Đó là bởi công đức quý vị tạo
lập sẽ luôn luôn mang lại những kết quả tốt lành.
Nếu
quý vị bị thúc đẩy bởi tham muốn hơn là bởi trí tuệ,
có thể quý vị không tìm được hạnh phúc hay sự mãn nguyện
trong trái tim và tâm hồn khi thực hành hay giữ giới nguyện.
Tuy nhiên, quý vị vẫn sống một cuộc đời tốt đẹp bởi
những gì quý vị đang làm sẽ mang lại kết quả là một
tái sinh tốt đẹp trong đời sau. Cho dù tâm quý vị không
hoàn toàn thanh tịnh, không hoàn toàn từ bỏ, không hoàn toàn
giải thoát khỏi tư tưởng về tám pháp thế gian, sự tham
luyến cuộc đời này, không hoàn toàn khổ hạnh, kết quả
của việc thực hành nhất định là phải tốt đẹp. Vì thế,
cuộc đời quý vị là một cuộc đời tốt lành.
Dĩ
nhiên là phải cần có thời gian để phát triển một tâm
thức hoàn toàn từ bỏ. Phải cần tới thiền định mạnh
mẽ, liên tục, mãnh liệt, đặc biệt là thiền định về
sự vô thường và cái chết khi liên hệ tới nghiệp và những
đau khổ của sinh tử, đặc biệt là những nỗi khổ trong
các cõi thấp, và những thiền định tiền lam-rim về sự
tái sinh toàn hảo: tám tự do, mười thuận lợi, việc khó
có được tái sinh làm người, về việc nó vô cùng hữu ích
và khó có thể tìm lại một lần nữa ra sao. Nhưng tâm quý
vị càng từ bỏ mạnh mẽ thì quý vị càng bỏ xa lại đằng
sau tư tưởng xấu ác của tám pháp thế gian, sự tham luyến
cuộc đời này, và sự an bình, hạnh phúc và mãn nguyện mà
quý vị tìm được trong trái tim càng to lớn hơn nữa.
Tương
tự như thế, mức độ mà tám pháp thế gian – khen hay chê,
vinh hay nhục, được hay mất, sướng hay khổ - quấy nhiễu
quý vị thì tùy thuộc vào mức độ tâm quý vị theo đuổi
sự tham muốn. Ví dụ như quý vị càng bám vào việc được
yêu thích hay được nghĩ tốt thì quý vị càng đau khổ khi
bị phê bình, chỉ trích; quý vị càng mong muốn được cảm
thấy thoải mái thì quý vị sẽ càng ghét sự bực dọc, phiền
muộn. Khi xảy ra những điều mà tâm tham muốn không thích
– những gì đi nghịch lại bốn tình huống đáng ao ước
– quý vị càng cảm thấy phiền não thì nỗi khổ trong tim
quý vị càng lớn, những vấn đề của quý vị sẽ phát sinh
càng lớn lao.
Nhưng
cho dù quý vị không hoàn toàn từ bỏ sự tham luyến cuộc
đời này, cho dù trái tim quý vị không hoàn toàn viễn ly tư
tưởng xấu ác về tám pháp thế gian, cho dù quý vị không
hoan hỉ khi sống trong tu viện hay ni viện hoặc sống đời
sống xuất gia, chừng nào quý vị còn cố gắng duy trì việc
thực hành, quý vị vẫn đang sống một cuộc đời tốt đẹp;
những nỗ lực của quý vị sẽ mang lại kết quả tuyệt
hảo là một tái sinh tốt đẹp trong đời sau. Đó là điều
tôi gọi là một cuộc đời tốt lành.
Nếu
quý vị không nhìn vấn đề theo cách đó, quý vị có thể
quyết định từ bỏ mọi sự: “Ồ, việc thực hành Pháp
không làm cho tôi hạnh phúc. Sau bao nhiêu năm nghiên cứu Phật
Giáo Tây Tạng, nhận giáo lý từ những Lạt ma đầy đủ
tư cách nhất, sống trong tu viện, và duy trì đời sống xuất
gia, tôi vẫn không thấy mãn nguyện hay hạnh phúc trong trái
tim tôi. Có lẽ tôi nên đi tới một nhà thờ Hồi giáo và
thử theo đạo Hồi.” Sau đó quý vị từ bỏ mọi sự quý
vị đã làm và cố sống không có quy tắc hay giới luật,
một thanh niên hay thiếu nữ hoàn toàn tự do. Quý vị đi từ
chỗ nỗ lực tự giải thoát khỏi tham muốn tới việc làm
điều ngược lại – sống bởi sự mê lầm.
Dĩ
nhiên là tôi đang khái quát hóa. Tôi không ám chỉ tất cả
những người cởi y tu sĩ nhưng đây là điều thường xảy
ra khi người ta thay đổi cuộc đời mình. Tuy nhiên, cho dù
quý vị bị kích động ra sao, cho dù bao nhiêu hạnh phúc mà
quý vị cho rằng mình tìm được từ những lạc thú bên ngoài,
quý vị phải tự tra hỏi mình: hạnh phúc này xuất phát từ
quan điểm của Pháp hay từ quan điểm của sự tham luyến?
Quý vị nên phân tích những gì quý vị kinh nghiệm là hạnh
phúc theo cách này.
Vì
thế, cho dù quý vị cảm thấy phấn khích muốn được giải
thoát hay có một tiện nghi vật chất, giàu có, và nhiều bạn
hữu, cuộc đời quý vị bị thúc đẩy bởi một tâm thức
phóng túng, và quý vị phải cân nhắc về kết quả của nghiệp.
Nếu quý vị không phân tích cuộc đời của quý vị phù hợp
với động lực và kết quả mà thay vào đó chỉ chăm chú
vào những gì đang diễn tiến trong môi trường xung quanh ngay
trước mắt, điều đó có vẻ làm quý vị hài lòng; có vẻ
như quý vị đang vui sướng. Nhưng cho dù quý vị tin tưởng
chắc chắn tới đâu rằng quý vị đang hạnh phúc và vui hưởng
một cuộc đời tốt đẹp, điều đó hoàn toàn là một ảo
tưởng. Ngay cả hạnh phúc cũng là một ảo tưởng.
Chỉ
khi nào quý vị không nghĩ về động lực của quý vị hay
những kết quả của nghiệp trong tương lai thì cuộc đời
quý vị mới có vẻ hạnh phúc. Một cuộc đời hạnh phúc
thực sự là cuộc đời có một động lực tích cực và một
kết quả tích cực. Theo quan điểm của tôi, theo quan điểm
của Pháp, đó là một cuộc đời hạnh phúc. Đức Naropa và
Milarepa, là những vị đã trải qua những gian khổ ghê gớm
theo lệnh của Đạo sư của các ngài, đã có tương lai thật
phi thường, tương lai tốt đẹp nhất. Cuộc đời của các
ngài là cuộc đời tốt đẹp nhất trong mọi cuộc đời có
thể có được, cho dù các ngài đã phải chịu đựng rất
nhiều gian khó.
Tuy
nhiên, quý vị không thể tịnh hóa tâm thức mình chỉ trong
một ngày. Quý vị không thể là một đệ tử hoàn toàn viễn
ly khỏi những tham luyến vào cuộc đời này chỉ bằng cách
sống trong một tu viện hay ni viện hoặc bằng cách trở thành
một nhà sư hay ni cô. Phải có thời gian. Cho tới khi điều
đó xảy ra, quý vị cũng phải trải qua nhiều gian khổ. Nhưng
nếu quý vị không thiền định liên tục và mãnh liệt về
con đường tiệm thứ của hạnh giả có căn cơ thấp, đặc
biệt là về sự vô thường và cái chết và sự tái sinh làm
người toàn hảo, quý vị sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi sự
tham muốn.
Trong
khi chờ đợi, quý vị nên hoan hỉ khi sống trong giới hạnh,
giữ hạnh xuất gia, trung thành với các giới luật của tu
viện. Tất cả những điều này bảo vệ tâm của quý vị
và mang lại lợi lạc to lớn cho những người khác. Dĩ nhiên
là giới luật mà quý vị tuân thủ phải mang lại lợi ích
cho tâm của quý vị; giới luật ấy được lập ra là vì
mục đích đó. Như thế, nó hoàn toàn khác biệt với, ví
dụ thế, kỷ luật của quân đội. Những giới luật được
tuân thủ trong các đại tu viện Sera, Ganden, và Drepung và trong
các Học viện Mật thừa Cao và Thấp do những tôn giả phi
thường đặt ra để làm lợi lạc cho tâm thức của những
người trì giới nhằm phát triển tâm họ trên con đường
dẫn tới giác ngộ. Chúng sinh khác cũng được lợi lạc bởi
trong khi quý vị thực hành trì giới, quý vị đang tự kiềm
chế không làm hại chúng sinh đó. Đây là những mục đích
của giới luật tu viện.
Do
đó, trong khi quý vị đang sống trong hoàn cảnh như thế, cho
dù một phần của tâm quý vị có thể đang nói với quý vị
rằng lối sống này không mang lại hạnh phúc hay sự mãn nguyện
cho quý vị, quý vị cũng nên nhớ lại những kết quả mà
việc thực hành mang lại. Bởi quý vị đang an trú trong giới
hạnh không sát sinh, không trộm cắp, và v.v.., quý vị biết
rằng sẽ có một kết quả tốt đẹp, quý vị sẽ kinh nghiệm
hạnh phúc trong tương lai. Vì thế, cho dù ngay bây giờ quý
vị không cảm thấy hạnh phúc trong lòng, quý vị có thể
đoan chắc rằng quý vị sẽ hạnh phúc trong tương lai. Đó
là vấn đề chính yếu tôi đang cố gắng nhấn mạnh.
Tuy
nhiên, hiện nay, đặc biệt là ở Tây phương, mục tiêu duy
nhất có vẻ là: “Điều này có làm tôi hạnh phúc tức thời
không?” Đó là mục tiêu chính yếu: tôi, hạnh phúc, hiện
tại. Phải ngay lập tức, ngay lúc này, ngày hôm nay. Rồi thì
ở tột đỉnh của điều đó xuất hiện khoa tâm lý cổ điển
của sự yêu quý bản thân, tự thổi phồng mình lên cho tới
khi cảm thấy mình thực quan trọng, sự khẳng định thường
ngày, và v.v.. Tuy nhiên, cách thức tốt nhất để chăm sóc
bản thân quý vị, cách thức tốt nhất để yêu thương mình,
đó là thực hành Pháp.
Khi
quý vị thực hành Pháp, quý vị không hắt hủi bản thân
mà đúng hơn, chăm sóc bản thân theo cách thức tốt nhất
có thể có. Khi quý vị phát triển sự từ bỏ (xả ly), quý
vị đang giải thoát bản thân khỏi sinh tử. Đó chính là
điều quý vị cần: không có giải thoát, quý vị sẽ không
ngừng kinh nghiệm đau khổ, liên tục, không có lúc chấm dứt.
Việc thiền định về tánh Không cũng là cách thức tốt nhất
để chăm sóc bản thân: khi phát triển quan điểm đúng đắn
(chánh kiến), quý vị cắt đứt gốc rễ của sinh tử. Như
thế, điều cần thiết là đừng quên phát triển Bồ đề
tâm, là cái đưa dẫn quý vị tới hạnh phúc tối thượng
của sự giác ngộ. Ngoài ba phương diện chính yếu của con
đường, quý vị cần điều gì khác? Có gì tốt đẹp hơn
điều này để quý vị thực hiện? Những mục đích cao cả
nào quý vị có thể thành tựu? Điều gì có thể tốt hơn
sự giải thoát khỏi sinh tử và thành tựu giác ngộ? Cách
thức tốt nhất để chăm sóc bản thân quý vị là gì?
Bất
kỳ khi nào chúng ta thực hành Pháp trong đời sống hàng ngày
của ta, chúng ta nên chăm sóc bản thân theo cách thế tốt
nhất có thể có. Như Đức Đạt Lai Lạt Ma thường nói, nếu
quý vị sắp ích kỷ, hãy khéo léo một chút. Điều đó có
nghĩa là nếu quý vị muốn hạnh phúc, quý vị nên phục vụ
người khác, làm lợi lạc người khác, tránh làm tổn hại
họ. Đó là cách thức tốt nhất để bảo đảm cho hạnh
phúc của riêng quý vị và làm cho cuộc đời quý vị thành
công. Đây là cách Đức Đạt Lai Lạt Ma muốn nói khi ngài
nói về “sự ích kỷ khôn ngoan.”
Những
gì tôi đang nói thì cũng giống như thế. Không có thực hành
Pháp thì không có hạnh phúc; không thực hành Pháp, quý vị
sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc. Vì thế, cách hay nhất để
tìm
hạnh phúc, cách thức tốt nhất để chăm sóc bản thân, cách
thức tốt nhất để chăm lo cho bản thân là thực hành Pháp.
Bất kỳ khi nào quý vị thực hành Pháp, quý vị tích tập
đức hạnh; kết quả không thể sai lạc của đức hạnh là
hạnh phúc – không chỉ hạnh phúc trong đời này mà còn là
hạnh phúc trong nhiều đời sau. Nghiệp thì chắc chắn; thiện
nghiệp nhất định mang lại hạnh phúc. Ngoài Pháp ra, những
phương pháp khác để đạt được hạnh phúc đều không đáng
tin cậy.
Trong
thực tế, ngoài Pháp ra, không có phương pháp nào để đạt
được hạnh phúc. Quý vị không bao giờ có được hạnh phúc
nhờ một phương pháp không phải là Pháp. Nếu phương pháp
đó không phải là Pháp, nó vô-đạo đức, và kết quả duy
nhất có thể có là đau khổ. Vì thế, bất kỳ khi nào chúng
ta thực hành Pháp trong đời sống hàng ngày của ta, chúng
ta đang thực sự quan tâm tới bản thân bằng một cách thế
tốt đẹp nhất có thể có, thực sự đang thương yêu bản
thân mình. Kết quả duy nhất có thể có là hạnh phúc.
Cho
dù thái độ của quý vị chỉ là tìm kiếm hạnh phúc cho
bản thân – những đời sau tốt đẹp hơn hay sự giải thoát
khỏi sinh tử của riêng quý vị - quý vị vẫn đang chăm sóc
bản thân và sống một cuộc đời tốt đẹp. Và nếu quý
vị đang hiến tặng sự phục vụ cho người khác nhưng quý
vị không tìm được hạnh phúc trong đời quý vị bởi tâm
quý vị bất tịnh, bởi quý vị chưa chiến thắng bản ngã
và sự tham muốn, chưa từ bỏ sinh tử, thì ít nhất quý vị
cũng đang làm việc cho chúng sinh. Chừng nào quý vị còn
làm việc cho hạnh phúc của chúng sinh, quý vị vẫn đang sống
một cuộc đời tốt đẹp.
Tuy
nhiên, như ở trên, quý vị có thể cảm nhận: “Tôi không
vui hưởng cuộc đời này; trái tim tôi không hạnh phúc,”
hay “Động lực của tôi không trong sạch,” và kết quả
là ngừng làm việc cho người khác. Khi ấy nếu quý vị bỏ
đi và làm việc gì khác, những điều không làm lợi lạc
cho bản thân quý vị mà cũng chẳng lợi ích cho người khác,
quý vị sẽ bỏ mất ngay cả lợi ích nhỏ bé nhất mà quý
vị có thể hiến tặng cho người khác nhờ nỗ lực của
thân, ngữ, và tâm của quý vị, và cuộc đời quý vị trở
thành một sự hoàn toàn lãng phí thời gian.
Hãy
so sánh hai điều này: hoàn toàn phí phạm cuộc đời của
quý vị, và làm điều gì đó lợi lạc cho người khác ngay
cả với một động lực bất tịnh. Nếu những gì quý vị
làm trở nên hữu ích cho người khác, quý vị vẫn đang sống
một cuộc đời tốt đẹp; những người khác nhận được
hạnh phúc từ những gì quý vị làm. Nếu quý vị ngừng làm
việc ấy và thay vào đó làm một công việc không có lợi
ích gì hết, quý vị hoàn toàn lãng phí năng lực của thân,
ngữ, và tâm của quý vị. Mọi sự quý vị đã tiêu dùng
trong thực phẩm, nhà cửa, thuốc men, và quần áo từ lúc
sinh ra cho tới nay được coi như hoàn toàn vô ích; chẳng lợi
ích cho quý vị mà cũng chẳng làm lợi lạc cho người khác.
Quý
vị không chỉ phí phạm mọi sự bản thân quý vị đã làm
mà quý vị còn lãng phí tất cả những gì cha mẹ quý vị
đã thực hiện. Trong tất cả những năm tháng đó, từ lúc
quý vị được hoài thai cho tới nay, cha mẹ quý vị đã hy
sinh cuộc đời mình để chăm sóc quý vị. Họ đã làm việc
thật nhọc nhằn tới nỗi kiệt sức, với sự quan tâm, sợ
hãi, và lo lắng cho hạnh phúc của quý vị. Nếu giờ đây
quý vị phí phạm cuộc đời mình để làm điều gì đó không
mang lại lợi ích cho bản thân hay cho người khác, mọi nỗ
lực của cha mẹ quý vị sẽ hoàn toàn bị lãng phí.
Vì
thế, chúng ta nên hoan hỉ rằng ta đã gặp được Phật Pháp
quý báu, đặc biệt là lam-rim, là pháp kết hợp toàn bộ
tuyển tập 84.000 giáo lý của Đức Phật thành một toàn thể
mạch lạc cho phép ta thực hành không sai lầm và đạt được
mục tiêu tối thượng của sự giác ngộ. Nhờ thực hành
lam-rim, bằng cách tịnh hóa nghiệp tiêu cực và những che
chướng của ta và tích tập công đức nhờ việc, chẳng hạn
như, trì tụng thần chú Vajrasattva (Kim Cương Tát Đỏa) hay
danh hiệu của những Bổn Tôn đầy năng lực, chúng ta có
thể tiệt trừ mọi quan niệm sai lầm của ta, thành tựu mọi
chứng ngộ của con đường, đặc biệt là Bồ đề tâm, và
làm việc một cách toàn hảo cho tất cả chúng sinh. Mỗi ngày,
nhờ lắng nghe, quán chiếu và thiền định về lam-rim chúng
ta mang lại rất nhiều lợi ích cho cuộc đời mình. Bằng
cách đọc giáo lý lam-rim thậm chí một ít phút, một ít giây,
chúng ta gieo trồng hạt giống của sự giác ngộ trong tâm
ta. Khi đọc trong một lúc, chúng ta cũng mang lại lợi ích
to lớn cho chúng sinh. Và ngoại trừ việc thiền định về
con đường, chúng ta cũng có thể phụng sự chúng sinh bằng
nhiều phương cách khác. Vì thế, không còn nghi ngờ gì nữa,
chúng ta nên hoan hỉ.
Trở
lại luận giảng: “…bất luận điều gì xảy ra trong đời
tôi, thanh tịnh hay bất tịnh” có nghĩa là quý vị phải
nương tựa (quy y) trong mọi lúc. Nếu quý vị vi phạm các
giới nguyện, hay cho dù quý vị không giữ giới luật mà lại
phạm điều gì đó trong mười ác hạnh hay nghiệp tiêu cực
khác, quý vị vẫn cần phải quy y. Trong thực tế, vào những
thời điểm ấy quý vị nên nương tựa nhiều hơn nữa. Quý
vị không thể nghĩ: “Tôi đã tạo ác nghiệp, thật vô hy
vọng,” và hoàn toàn buông xuôi, không thực hành Pháp nữa.
Quý vị vẫn muốn hạnh phúc; quý vị vẫn không muốn đau
khổ. Do đó, vào những thời điểm như thế, quý vị nên
nương tựa mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Vì
thế, cho dù điều gì xảy ra trong cuộc đời quý vị, thanh
tịnh hay xấu xa, tốt hay xấu, hạnh phúc hay đau khổ, hãy
quy y – không chỉ bằng miệng, không chỉ bằng ngôn từ,
mà từ tận đáy lòng quý vị, hãy khẩn cầu Tam Bảo: “Xin
dẫn dắt con, ngay bây giờ.” Sau đó, với tư tưởng này
trong tâm, hãy tụng: “Con và toàn thể chúng sinh bao la như
bầu trời không loại trừ ai …” và v.v.. Câu kệ này chỉ
cho chúng ta cách thức để quy y mạnh mẽ. Khi quý vị cầu
nguyện, lời lẽ xuất phát từ miệng quý vị và những gì
quý vị cảm thấy trong lòng nên hòa hợp với nhau. Điều
quý vị nói và những gì quý vị cảm xúc nên đồng nhất;
quý vị phải an trụ trong ý nghĩa của ngôn từ.
Vấn
đề chính mà tôi cố gắng nói ra là chừng nào quý vị còn
sống đời sống xuất gia hay trong một tu viện hoặc ni viện,
mặc dù quý vị có thể không tìm thấy hạnh phúc hay mãn
nguyện trong trái tim quý vị, cuộc đời của quý vị vẫn
đáng sống; nó vẫn là một cuộc đời tốt đẹp, bởi kết
quả của thiện nghiệp quý vị đang làm sẽ là hạnh phúc
trong những đời sau. Không chỉ trong một đời mà trong nhiều
đời sau. Vì thế mặc dù quý vị thấy cuộc sống khó khăn
và cảm thấy mình phải hy sinh rất nhiều tiện nghi và lạc
thú, việc thực hành Pháp của quý vị nhất định sẽ bảo
đảm một tương lai tốt đẹp cho quý vị. Về lâu về dài,
quý vị sẽ nhận được nhiều hạnh phúc, những tái sinh
tốt đẹp, sự giải thoát, và giác ngộ. Vì thế, cho dù quý
vị thấy khó khăn khi thực hành và không thích thú nó, xin
đừng trở nên ngã lòng.
Chú
thích:
(1)
Sadhana: (Tây Tạng: drup tab) ‘phương pháp thành tựu,’ một
bản văn tập trung vào Bổn Tôn Du già bằng cách sử dụng
những kỹ thuật thiền định và trì tụng khác nhau. Đây
là nghi thức để thực hành Hai Giai đoạn – Phát triển và
Thành tựu.
Nguyên
tác: “A Life Well Lived” by Lama Zopa Rinpoche
Trích
trong “Advice for Monks and Nuns” by Lama Yeshe & Lama Zopa Rinpoche
Bản
dịch Việt ngữ của Thanh Liên
07-27-2007
11:23:34