Giữa
những bận rộn của cuộc sống, thỉnh thoảng có những thời
gian ta tìm cho mình một góc nhỏ, ngồi yên trong một buổi
sáng, là một hạnh phúc. Mà trong cuộc đời ta cần có
những niềm vui nhỏ ấy.
Trời
năm nay bắt đầu vào đông bằng những ngày mưa thật lạnh.
Vào những tuần cuối năm, bên này chúng tôi thường có những
ngày nghỉ lễ gọi là winter holidays. Cuối một năm bận
rộn thì đây cũng là dịp để người ta refresh, làm mới
lại con người của mình.
Và
bên này, cũng có những thiền viện họ mở những khóa thiền
mười ngày cho các thiền sinh vào dịp nghỉ lễ. Nghĩ
cũng thú vị phải không bạn, trong khi mọi người đang nhộn
nhịp đón chào một năm mới, thì ta quay trở về ngồi lại
với chính mình trong tĩnh lặng. Trong khi người chung quanh
đang rộn rịp vào những ngày cuối năm, thì ta tập buông
bỏ hết, chậm lại trong mỗi bước đi, ngồi xuống và không
làm gì hết.
Thầy
Thái Tuệ hỏi tôi trong dịp nghỉ lễ cuối năm này có đi
chơi đâu xa không. Tôi không đi đâu hết, có thời gian
nghỉ, tôi muốn thong thả được làm những gì mình thích.
Ở gần nhà có một tiệm sách lớn, những dịp rảnh rỗi
tôi lại thường ghé qua đây, mua một ly cà phê nóng, và tìm
một góc ngồi đọc sách.
Giữa
những bận rộn của cuộc sống, thỉnh thoảng có những thời
gian
ta tìm cho mình một góc nhỏ, ngồi yên trong một buổi sáng,
là một hạnh phúc. Mà trong cuộc đời ta cần có những
niềm vui nhỏ ấy.
Con
phố cuối năm đông người qua lại, nhưng nơi ta ngồi với
tách cà phê thơm vẫn yên lạ. Quyển sách trên tay thơm
mùi giấy mới. Ánh nắng sớm mai chiếu qua khung cửa
sổ lớn in một vạt sáng êm ả nơi góc phòng, ấm áp chỗ
tôi ngồi.
Bức
Tranh Trên Cát
Sáng
nay tôi tìm thấy một quyển sách có một tựa đề rất lạ,
tình cờ giở đọc vài trang, trong ấy có một câu truyện
giả tưởng khá thú vị. Có một anh chàng rất yêu nghệ
thuật, nhất là tranh vẽ. Một ngày nọ anh đứng trên
một bờ đá, nhìn xuống phía dưới là bãi biển cát trắng.
Xa
xa, anh thấy có một người đàn ông đang cắm cúi vẽ một
bức tranh trên cát. Người ấy vẽ hình của một gương
mặt, nhưng với một cái nhìn lập thể, như là nó được
nhìn dưới nhiều góc cạnh khác nhau, cùng một lúc. Giống
như là tranh vẽ của Picasso!
Nghĩ
đến đó, anh ta cố gắng nhìn kỹ lại người hoạ sĩ đang
vẽ. Tim anh như ngừng đập, người ấy chính là nhà danh họa
Picasso. Mỗi ngày anh vẫn thường đi dạo trên lối đi
này, và anh biết chỉ vài giờ nữa thôi, thuỷ triều sẽ
dâng lên, và bức tranh kia của Picasso sẽ bị sóng cuốn xoá
tan đi. Anh phải làm gì bây giờ đây? Anh biết mình
phải bảo vệ bức tranh vô giá trên cát ấy, nhưng bằng cách
nào đây?
Anh
đâu thể ngăn được nước thuỷ triều đang lên! Anh
cũng đâu có thì giờ để xây một bức tường bảo vệ nó!
Hay là anh chạy về nhà, lấy một chiếc máy ảnh để chụp
lại bức tranh ấy, nhưng rồi nó cũng chỉ là một phóng ảnh
của bức tranh nguyên thuỷ mà thôi. Mà cho dù anh có làm
việc ấy đi chăng nữa, chưa chắc gì khi anh trở lại, bức
tranh ấy vẫn chưa bị sóng cuốn trôi đi.
Hay
là việc duy nhất mà anh có thể làm bây giờ, là ngắm nhìn
bức tranh có một không hai đó, thưởng thức cái hay và đẹp
của nó, cho đến khi nào con nước đến mang nó đi. Đứng
yên đó, anh không biết mình nên mừng vui hay buồn tiếc.
Mà
bạn nghĩ sao, anh ta nên mừng vui hay tiếc nuối? Thật
ra thì chúng ta cũng đâu có khác gì mấy với anh chàng ấy
đâu bạn nhỉ!
Trong
một ngày cuối năm, ngồi trong góc phòng nhỏ, tôi cũng đang
nhìn ngắm một bức tranh đẹp, với ý thức rất rõ rằng
thuỷ triều đang lên, và tất cả rồi cũng chỉ là còn lại
trong ký ức!
Trong
cuộc sống, chúng ta cũng đã từng đối diện với những
hoàn cảnh như anh chàng ấy, có biết bao nhiêu những hình
ảnh mà ta muốn lưu giữ mãi, và cũng có biết bao nhiêu những
phiền muộn, mà ta cứ tưởng rằng chúng sẽ không bao giờ
đổi thay. Nhưng tất cả rồi cũng chỉ là phù du thôi,
cho dù đó là một hạnh phúc hay khổ đau.
Và
sự nắm bắt của mình, đôi khi khiến ta cứ ngở như tất
cả sẽ không bao giờ thay đổi! Tôi đi xa nhà đã lâu.
Lần đầu tiên trở về là cũng sau gần 30 năm. Và tôi
cũng có dịp trở về thăm lại ngôi trường cũ của mình
sau một thời gian dài rất xa.
Tôi
ghé ngang qua vào một buổi chiều hè, sau giờ tan học nên
ngôi trường vắng tênh. Bước vào lớp học cũ, ngồi vào
chiếc bàn ngày nào, nhìn lên bảng đen, vẫn chiếc bục bằng
xi măng, vẫn khung cửa sổ với tàng cây xanh lớn. Dường
như tôi vẫn ngữi thấy cũng một mùi gỗ ẩm ướt ấy!
Tôi
đi theo dãy hành lang rộng và im vắng, tìm đến một góc sân,
ngày xưa cùng đám bè ngồi bàn chuyện tương lai, chuyện của
tuổi mới lớn. Bước lên chiếc cầu thang rộng mà mỗi
giờ tan học, bọn chúng tôi ồn ào theo nhau ra về.
Trường
xưa dường như vẫn không có thay đổi bao nhiêu, có thêm dãy
nhà thư viện, phòng thí nghiệm mới xây, nhưng tất cả vẫn
còn như xưa, vẫn sân trường rộng tráng xi măng, vẫn mấy
cây phượng bóng mát, dãy lớp học vẫn có mặt y như những
ngày nào…
Đi
dạo quanh ngôi trường cũ, tôi bất chợt nhận thấy mình
không có những xúc động như mình vẫn tưởng tượng trước
khi về lại thăm. Có gì thay đổi rồi chăng? Cảnh
vật không thay đổi, hay có lẽ chính mình đã thay đổi?
Chắc là vậy!
Nhưng
chúng ta nhiều khi lại vô tình ít chịu nghĩ đến điều ấy.
Tôi bây giờ đâu phải là tôi của gần 30 năm trước, tôi
đâu có những suy tư, những hoài bão, những ước mơ của
ngày xưa nữa.
Nhưng
trong ký ức mình vẫn cứ giữ nguyên và đóng khung, như đó
là một thực tại không bao giờ biến đổi. Bạn có
thấy vậy không, chúng ta đứng nhìn bức tranh trên bãi cát,
đang bị nước dâng lên cuốn trôi đi, tiếc nuối, nhưng đâu
hay rằng chính mình cũng đang bị xoá tan đi trong từng mỗi
giây phút!
Dòng
Sông Vẫn Chảy Trôi
Ngày
xưa đức Khổng Tử đứng nhìn một dòng sông đang trôi và
cất lời cảm thán Thệ giả như tư phù bất xả trú dạ!
"Ngày đêm chảy mãi thế này ư!" Một triết gia Hy Lạp
cũng nói rằng "Có ai tắm hai lần trong cùng một dòng sông
đâu!"
Thật
vậy, cuộc đời vẫn cứ trôi chảy liên tục có bao giờ
ngừng nghỉ. Ta đâu có thể nào bước lại chỗ mình đứng
lần thứ hai bao giờ đâu. Không gian cũng vô thường
như thời gian.
Tôi
thấy, chúng ta thường nghĩ rằng tuy cuộc đời này thay đổi,
nhưng mình thì bao giờ cũng vẫn vậy. Ta bao giờ cũng vẫn
mãi là ta. Ta dễ thấy được sự vô thường của cuộc đời,
nhưng ít khi chịu nhìn lại để thấy được cái vô thường
của chính mình.
Triết
gia Heracleitus nói rất đúng, chúng ta không bao giờ có thể
nào bước chân xuống hai lần trong cùng một dòng sông. Lần
thứ nhì ta bước xuống, thì dòng sông ấy đã khác với dòng
sông lần trước rồi.
Nhưng
bạn biết không, đức Phật còn nói thêm rằng, người bước
xuống dòng sông lần thứ hai ấy, cũng không còn là một với
người bước xuống dòng sông lần thứ nhất. Không phải
chỉ có dòng nước đã trôi đi mà chính ta cũng không còn
y như xưa nữa!
Vậy
mà trong cuộc sống, nhiều khi ta cứ ôm ấp mãi những khổ
đau xưa cũ, như không có gì là thay đổi. Ta, người làm khổ
ta, và ngay chính nỗi muộn phiền ấy, tất cả đâu còn như
xưa nữa, nhưng mình thì vẫn cứ nuôi dưỡng và giữ nó nguyên
như vậy. Mà cái tưởng của mình thì bao giờ cũng rất khác
với sự thật!
Trước
khi về lại trường cũ, tôi có những tưởng tượng và ký
ức về những kỷ niệm xưa. Nhưng khi đứng yên một mình
trước không gian ấy, ta lại chợt thấy rằng tất cả không
quan trọng và lớn lao như mình nghĩ. Ta bây giờ đã khác.
Mặc dù ta bao giờ cũng muốn đóng khung lại những gì trong
quá khứ, và không cho phép nó được đổi thay, nhưng làm
sao ta có thể tiếp xúc được với thực tại nếu ta không
nhận thấy được điều ấy bạn nhỉ!
Tôi
thấy, thực tập buông bỏ có thể mang lại cho ta rất nhiều
hạnh phúc, và nhất là một thực tại mới!
Mùa
đông năm nay trời chưa bắt đầu lạnh lắm, nhưng vào những
hôm trời âm u và có gió thì rất lạnh, mặc hai ba lớp vào
mà vẫn thấy không đủ ấm. Trên cao có những đám mây
xám che ngang khuất hết ánh nắng mặt trời.
Bạn
biết không, từ dưới này thì những áng mây xám trên cao
ấy có vẽ như là một khối đặt, cố định. Nhưng tôi nghe
nói, thật ra bản chất của mây là 99.9% trống không. Và vì
bản chất của nó là rỗng không, cho nên nó sẽ tan biến
và đổi thay, bầu trời sẽ trở lại trong xanh, và nơi này
sẽ có ngàn tia nắng ấm.
Tôi
nghĩ chúng ta cũng thế, chúng ta không cố định và cũng rỗng
không như những áng mây ấy! Dầu cuộc đời có mất mát
đến đâu, cũng sẽ không có gì là thật sự hư hao hết.
Và tôi nghĩ, cũng nhờ sự trống không ấy mà hạnh phúc thật
sự có thể có mặt, bạn có thấy vậy không, vì ta có dính
mắc vào một khổ đau nào đâu!
Những
ngày vào đông cuối năm, buổi sáng ngồi với một quyển
sách hay và tách cà phê thơm là một hạnh phúc. Ở bên này
tôi lại bắt đầu quen uống cà phê lúc nào không hay.
Hôm
về thăm nhà, ghé qua thăm thầy Nhuận Phổ, thầy có rót mời
tôi một tách trà, nhưng có lẽ thấy tôi không đụng đến,
nên Thầy mang ra cho tôi một ly nước lọc. Thầy cũng khéo
để ý!
Không
hiểu sao, sau này khi uống trà tôi lại bị khó ngủ, nhưng
cà phê thì lại không sao hết. Đã nói là cái gì cũng
thay đổi mà! Những hôm lên tu viện, được ngồi uống trà
với thầy Viện Trưởng, thầy pha một tách nhỏ thật đậm,
vậy là tôi thức gần nguyên đêm. Với lại, bên đây vào
tiệm sách nào mình cũng có thể tìm được một ly cà phê
nóng thơm ngon hết. Thật tiện!
Còn
Lại Tình Thương
Ở
nơi này có bốn mùa rõ rệt. Trên con đường nhỏ tôi đi
mỗi ngày, có những buổi sáng bụi phấn hoa phủ xanh trên
những vũng nước mưa, và có những hôm tàng lá cây xanh rợp
bóng mát che mưa chở nắng, cũng có những ngày con đường
nhỏ được trải một thảm lá thu đầy màu sắc, và có những
buổi sáng tuyết phủ trắng xóa kín cả mặt hồ.
Nhưng
con đường nhỏ của tôi bây giờ cũng biến đổi nhiều theo
sự phát triển của cuộc sống chung quanh. Khu rừng nó
đi ngang qua giờ đã thu nhỏ lại, với những cao ốc lớn
bắt đầu xuất hiện cùng với các sân cỏ rộng xanh tươi.
Tôi
nhớ những năm trước, vào những ngày mưa đi ngang qua đây,
tôi phải bước rất cẩn trọng, vì có rất nhiều con trùng
đất bò ra đầy trên lối đi. Có những lúc nắng lên,
thỉnh thoảng tôi phải dừng lại "giúp" vài con trùng qua được
đến bờ bên kia, khi mặt đường bắt đầu khô nóng.
Nhưng
bây giờ tôi không còn thấy có những con trùng đất ấy nữa!
Hai bên đường ngày nay là những sân cỏ xanh tươi rất đẹp,
được người chăm sóc kỹ lưỡng quanh năm.
Vào
mùa lá đổ, tôi thấy người ta đến hút mang đi hết ngàn
chiếc lá khô từng đã làm tươi tốt thêm cho vùng đất ấy.
Họ dọn dẹp sân cỏ rất sạch sẽ, và mang đổ những chiếc
lá vàng ấy đến một nơi xa xôi nào khác. Bây giờ vùng
đất này được nuôi dưỡng thay thế vào bằng các phân bón
hóa học.
Những
bãi cỏ dường như xanh đẹp hơn xưa, nhưng có lẽ nó đã
trở nên một vùng đất chết. Sau những ngày mưa, nắng lên,
bây giờ chỉ có bước chân tôi trên một mặt đường nhựa
bốc đầy hơi nước.
Tôi
nghe kể về Aldous Huxley, ông là một nhà văn và cũng
là một triết gia người Anh rất nổi tiếng của thế kỷ
20. Thời gian ngắn trước khi ông mất, có người phỏng vấn
và hỏi ông rằng, ông đã học được gì từ cuộc sống
của mình, từ những vị thầy, và các đạo sư mà ông đã
có dịp tiếp xúc?
Ông
thinh lặng một hồi rồi đáp, "Tất cả chỉ là như vầy
'Learning to be kind' !" Ta hãy tập sống làm sao để mình
trở nên dễ thương hơn, có từ tâm hơn, biết đối xử với
nhau bằng tình người hơn.
Trong
một khóa tu học, một chị có chia sẻ với chúng tôi về
một bài thơ của bác chị viết,
"Trăm
năm trước thì ta chưa có
Trăm
năm sau có cũng như không
Cuộc
đời sắc sắc không không
Trăm
năm còn lại tấm lòng từ bi"
Cuộc
đời này dù có hay không gì thì chúng ta vẫn cần có một
tình thương. Dù cuộc sống có biến đổi đến đâu
thì tình thương vẫn sẽ còn tồn tại mãi, bởi vì nó là
chân thật. Cái gì chân thật thì sẽ không bao giờ đổi
thay phải không bạn! Tình thương có một năng lượng
mang lại hạnh phúc, nó ôm ấp và chuyển hóa hết mọi khổ
đau cho dầu có to tát đến đâu!
Một
tình thương cho chính mình, cho người khác và cho thiên nhiên
chung quanh ta. Thật ra chúng cũng chỉ là một. Bạn
biết không, tôi không nghĩ chúng ta phải cần có một tâm
đại từ, đại bi, một tình thương lớn mới có thể mang
lại hạnh phúc và chuyển hoá những khổ đau của cuộc đời.
Không
phải tôi cho rằng tình thương lớn là không cần thiết, nhưng
tôi nghĩ rằng chúng ta phải bắt đầu với chính mình, và
chỉ cần bắt đầu với những tình thương nhỏ mà thôi.
Những tình thương mà ta có thể thực tập được, thể hiện
được, một tình thương cụ thể, nó sẽ làm sáng thêm cuộc
đời một chút. Mà bớt đi một chút khổ đau thôi, thì
ta cũng có thể mang lại cho cuộc sống này rất nhiều hạnh
phúc rồi phải không bạn!
Quyển
"Hạnh phúc và Con đường tu học" của tôi viết mấy năm
trước, đang được xuất bản lại ở bên nhà. Đó cũng
là một niềm vui. Có một người quen xem bản thảo của
quyển sách ấy, và đề nghị tôi sửa lại một câu mình
viết trong đó.
Tôi
có viết là "đời sống của người xuất gia chắc chắn có
nhiều những hạnh phúc nho nhỏ," anh ấy đề nghị tôi nên
bỏ đi chữ "nho nhỏ." Anh chia sẻ, chữ "hạnh phúc nho
nhỏ" ấy có thể gây ra sự hiểu lầm về đời sống xuất
gia, một cuộc sống đang hướng đến niềm hạnh phúc vô
biên, tràn đầy chứ không chỉ là nho nhỏ, vụn vặt...
Có
lẽ anh nhận xét rất đúng, chúng ta có thể dễ hiểu lầm.
Nhưng theo tôi nghĩ thì chúng ta chỉ cần bắt đầu bằng những
hạnh phúc, những tình thương nhỏ thôi. Mà những cái
"nho nhỏ" ấy đâu phải dễ thực hiện phải không bạn?
Trong
những ngày tu học ở đây, chúng tôi cũng cố gắng thực
tập những điều nho nhỏ ấy. Chúng tôi tập có ý thức
và thể hiện tình thương trong mỗi việc mình làm, cho dù
có vụn vặt đến đâu. Trước khi bước chân xuống
giường, chúng tôi được hướng dẫn tập dừng lại trong
vài hơi thở và đọc thầm,
Sáng,
trưa, chiều và tối
Mọi
loài hãy giữ gìn
Nếu
dưới chân lỡ đạp
Xin
nguyện chóng siêu sinh
Và
khi cần trả lời điện thoại hay nói một điều gì, chúng
tôi cũng tập dừng lại và niệm thầm:
Tiếng
đi ngoài ngàn dặm
Xây
dựng niềm tin yêu
Mỗi
lời là châu ngọc
Mỗi
lời là gấm thêu
Chúng
tôi tập làm những việc nho nhỏ ấy, trong mỗi bước chân,
trước mỗi lời nói của mình. Và tôi nghĩ rằng, những
việc nhỏ ấy tự nó cũng chính là một biểu hiện của một
tình thương rộng lớn.
Chúng
tuy rất nhỏ nhưng vô cùng cần thiết. Nếu chúng ta không
thể sửa đổi được một tánh nhỏ của mình, thì nói đến
chuyện chuyển hóa khổ đau và mang lại hạnh phúc cho cuộc
đời cũng hơi khó và xa vời bạn nhỉ!
Bạn
biết không, trong cuộc đời ta sẽ có những ngày mà mình
cho rằng rất quan trọng và đáng nhớ, ví dụ như là ngày
lễ ra trường, ngày đám cưới, những ngày ta ăn mừng các
thành đạt trong cuộc sống chẳng hạn.
Nhưng
ta có thể quên rằng, ngày lễ ra trường có được là do
những ngày tháng học tập, ngày đám cưới có mặt là do
những năm tháng của thương yêu, những thành đạt là kết
quả của những cố gắng nho nhỏ.
Nhà
văn Nhật Chiêu có chia sẻ rằng, một giọt nước cũng là
biển lớn, một tia nắng cũng là mặt trời, mà một lá cỏ
cũng đủ là thiên nhiên, và đó là một điều rất thật
phải không bạn?
Một
Hạnh Phúc Không Đổi Thay
Trời
đất vào cuối năm và cũng là một bắt đầu cho năm mới.
Chúng ta cũng như anh chàng trong câu truyện bức tranh trên cát
của Picasso, đối diện với một cuộc sống đầy những đổi
thay, có cố nắm bắt hay tránh né thì cũng chỉ mang lại cho
mình thêm những muộn phiền không cần thiết.
Cuộc
đời này rồi vẫn sẽ tiếp tục có những nắng mưa, những
ngày họp mặt, những buổi chia tay, những ngày lễ hội đông
vui, hay những đêm dài lo âu, và cũng có những bất ngờ mà
ta không bao giờ đoán trước được… Nhưng giữa những
biến đổi ấy bao giờ cũng có một cái gì rất chân thật
và sẽ tồn tại mãi, đó là một tình thương phải không
bạn!
Năm
ngoái khi về quê nhà, có một người bạn rũ chúng tôi cùng
đi trên một chiếc thuyền rất tiện nghi, mình sẽ được
ngủ lại trong một vùng biển núi đẹp và hoang vắng, để
được nhìn buổi chiều hoàng hôn buông xuống sau đồi núi,
đêm cùng ngồi dưới bầu trời lấp lánh đầy sao, và buổi
sáng được ngắm mặt trời bình minh mọc giữa trời nước
bao la.
Tôi
cũng rất thích, nhưng không có dịp thực hiện được điều
ấy! Mà tôi cũng không mấy tiếc nuối, vì chúng tôi
cũng có dịp giúp các thầy cô đến mang lại những nụ cười
cho một bà mẹ mang thuốc về cho đứa con mình đang sốt,
cho một em nhỏ được tiếp tục mang sách đến trường, che
lại vài mái nhà cho bớt những nắng mưa…
Có
cảnh bình minh hay trăng sao nào mà lại đẹp hơn những nụ
cười ấy bạn nhỉ! Và tôi cũng tin rằng đó là những
hạnh phúc mà sẽ không bao giờ đổi thay.
Nguyễn
Duy Nhiên
Nội
San Hoằng Pháp (Thừa Thiên Huế) 22 tháng 7 năm Mậu Tý
08-30-2008
11:23:46