Ngày
vội tàn trên dòng sông lặng lẽ
Hãy
mau về sửa soạn đón trăng khuya
để
nghe trăng réo rắc tiếng gọi mời
và
trăng thuyết muôn thiên kinh huyền diệu
Người
chợt thấy bao cõi lòng bỏ ngỏ
từng
suối mây vọng niệm đổ về nguồn
từng
bọt sóng chở trăng rời bến mộng
lời
tâm kinh, trăng soi tỏ ngọn nguồn
Minh Thanh
Thời
kinh vừa tụng xong của buổi sáng. Lời chú Đại bi cùng phẩm
Phổ Môn đã hoà lẫn trong tôi như thưở nào. Không có tiếng
mõ, chỉ có tiếng chuông lâu lâu thỉnh nhẹ, âm vang ngân
rung kéo dài đưa âm thanh vào vô tận. Tiếng chuông để rơi
những âm thanh êm đềm, trong sáng, reo vui, tỉnh lự như dòng
ánh sáng ngọc ngà tinh khôi của ánh mắt trời vừa mở mắt.
Đây là chút hương trầm mà tôi đã sống và tưới tẩm cho
tâm mình qua bao thời gian, hình như đã lâu lắm rồi, không
nhớ rõ. Sau đó, là giờ ngồi thìền….
Mở
cửa ra vườn sau, nơi có trồng vài cây cảnh cho có hoa, có
màu sắc đẹp, có thoảng hương thơm. Ôi mùi hương của hoa
“mai chíếu thủy” mời gọi đâu đây, lôi cuốn. Vẫn biết
sắc thanh hương vị xúc pháp là huyễn, nhưng cái hương thơm
dìu dịu của cánh hoa nhỏ bé, trắng ngần, cũng làm cho sự
kỳ diệu của đất trời biểu lộ, ngây ngất…
Từng
búp hoa phơi giữa đất trời
mỉm
cười xuân sắc lúc chơi vơi
áo
hoa rực rỡ màu tươi mộng
mở
cánh ân tình, khúc mộng rơi
Lặng
nhìn hoa nở, long lanh sắc
gửi
gió cho đời góp chút hương
trần
gian mở cửa, đời vung mộng
mộng
vỡ vô tình, mộng nở hoa…
Minh Thanh
Thiên
nhiên thật đẹp, tuyệt diệu, cao quí qua bao nhiêu là tác
phẩm dâng hiến cho con người với trọn tấm lòng. Có nhiều
người may mắn bắt gặp những nét đẹp, nét hùng vĩ, nét
yêu kiều, nét ẩn chứa thiên thu…. khi đối cảnh, đối
trước những đám mây bạc bay lơ lửng giữa bầu trời, với
những ánh sao có muôn vàn đôi mắt nhấp nháy, với đàn chim
mỏi cánh trở về tổ ấm sau những ngày tha hương, với một
cánh hoa, với một cánh bướm, một lá trúc bâng khuâng trước
gió, với những vật li ti nhỏ bé, với cụ già, cô gái, thanh
niên, em bé, với nụ cười, với gương mặt đa dạng……những
mầu nhiệm nầy bỗng nhiên tươi sáng, rực rỡ muôn
màu được người hoạ sĩ tạo thành những hoạ phẩm mà
đôi khi chỉ một chấm phá cũng đủ dung chứa thiên hình
vạn trạng ẩn tàng hay tùy theo tâm cảm buồn vui của tâm
hồn người nghệ sĩ mà sáng tác thành những bài thơ, bản
nhạc hùng tráng, ủy mị .
Chúng
ta có thể có và có rất nhiều thứ, để ca tụng cho một
nét đẹp nào đó và nhân lớn lên để làm chỗ dung thân
bám víu. Sắc nầy là của tôi, âm thanh nầy, hình hài nầy…từ
những duyên sinh trở thành một thực tại giả tạo, để
ôm ấp, vì là của tôi.
Có
người được gọi bằng nhiều danh từ cao quí, là người
hữu ích cho xã hội, là tri thức, là nhà từ thiện, là bồ
tát, là người nổi tiếng hay là ân nhân, là người như cha
mẹ v.v… Tất cả sự đóng góp cho con người vì sự cao quí
của tâm hồn, của tâm linh, tấm lòng chân chất lại biến
thành những sở hữu giả tưởng, khi “tâm bồ đề” không
có, làm cho chúng ta chạy trốn vinh ảo, ẩn trú trong những
hình dung gán ghép, nhưng thực không phải là chính tâm mình.
Quên rằng sự đóng góp chính thực là làm cho tâm mình bỏ
những vị ngã, chấp trước, mở rộng, bao la và chính những
gì mình được hay có cơ hội đóng góp mới đáng được
mang những danh xưng đó, dù là huyễn, chứ không là mình.
Đó chình là ân nhân của mình.
Cho
nên, một lúc nào đó, chợt thấy rằng sao không còn là như
xưa, tranh đã bạc màu hương sắc, nhạc thơ đã đua đòi
theo vị kỷ, tâm hồn ngày nào sao nay trống rỗng, hoang vu.
Ai đã bỏ rơi ai trong khoảng đường đời, chân bước. Ai
đã từ giả ai khi bốn đại vô thường rủ nhau tan rả? Ai
đã phủ nhận ai khi không còn sức đóng góp, hy sinh? Ai đã
mong tìm những hình bóng mới nương theo nghiệp lực, để
tạo hình dạng : Sắc ư? tiếng nói ư? vị phân biệt ư? một
xúc chạm để đời ư? một đối tác duyên sinh huyễn hoá
ư?
Những
câu hỏi chất vấn mà khi đối mặt với chính mình, với
tâm bỗng trở thành hụt hẫng, chơi vơi như chiếc cầu bị
rút mà chân đang bước lên trên, không nơi bám víu….vì chạm
đến một thực tại được thành hình do duyên hợp mà ta
cắt xén nhỏ để trân trọng.
MỘT
NIỆM ĐỂ ĐỜI KHÔNG ẢO MỘNG
Bao
đời đã đi qua
Ta
là người đi tìm
Tìm
một đời xưa vắng
Tìm
trong những cô đơn
Ta
vục đầu quá khứ
Nghe
rộn ràng tiếng gọi
buổi
sáng tinh mơ đùa
chào
giấc mộng năm xưa
Ngày
qua đã không còn
Ngày
đi nào chưa đến
Bâng
khuâng bước đi tìm
trong
lối mòn cô đơn
Biết
rằng tim còn nặng
Biết
rằng mộng còn xanh
dâng
nửa tim cúng Phật
nửa
gom lại cho người
ngày
đi không vương nặng
ngày
về không có tâm
tâm
vô tâm không có
niệm
niệm cười cánh sen…
Minh Thanh
Tất
cả lời Kinh là những áng văn diễm tuyệt, không lời, nhưng
chứa dung một trời không tánh, là con đường xuyên suốt
chỉ tâm như lời Phật dạy : « Tất cả giáo pháp như con
thuyền đưa người qua sông, như ngón tay chỉ mặt trăng ».
Người
Cùng tử đã bao đời ôm vọng niệm đi tìm trăng nơi những
đoạn đường, lang thang, rách rưới, bán cả đời cho trăng.
Mảnh trăng treo vằng vặc trên bầu trời có phải là tâm,
là nơi cần phải đến, phải trao trọn tâm tình. Chèo thuyền
cùng sông nước, dưới ánh trăng huyền ảo, trong sáng…trăng
đã vung vải trên sông, trên nước, trên những con sóng
nhỏ… ta mãi tìm, vóc trăng, ôm ấp từng mảng ghép nối
của bóng trăng và chợt hoảng hốt thấy rằng trăng đã len
lỏi giữa kẻ ngón tay, tuôn trào dưới nước sông.
Trăng
vỡ nên cười hay nên khóc
vầng
trăng mặc niệm tấm chân tình….
Cơn
khủng hoảng, bối rối, mất mát, mất dấu trăng vì chạy
đi tìm trăng theo bóng, như người đeo thêm ách nặng, ôm bóng
bỏ hình, tìm bên ngoài, bỏ quên chân tâm. Sự hụt hẫng,
sự khổ đau, bất hạnh… là sự quay về, quán chiếu lại
tâm mình, trở về với ánh trăng ngà đang rọi chiếu nơi
tâm, dù qua bao nổi đoạn trường vẫn còn trong sáng, vi diệu.
Người
hành giả bị thúc đẩy, bước chân trên lộ trình của Bảy
Bồ đề phần ( Bojjhanga hay Saptabodhyanga ). Không có cuộc trạm
trán sanh tử với nổi đau, nổi khổ, sự vô thường của
kiếp người, người hành giả sẽ không thể can đảm dấn
bước trên cuộc hành trình nầy, vì đây là con đường mang
đầy đủ yếu tố của giác ngộ, dẫn bước ra khỏi trầm
luân, bất hạnh.
Đó
là Niệm ( Smrti hay Satti ) khởi đầu. Niệm như một ý thức
bừng tỉnh, dừng lại, để nhìn rõ thực tại, nhìn sáng
dấu vết, nhìn xuyên tâm qua thân miệng ý, được xem là một
satori, một tỉnh giác đơn thuần để buớc vào vùng trời
bao la của chân tánh. Niệm loại bỏ tất cả mọi tạp niệm,
vọng hay chân, bỏ mọi kiến thức phân biệt, mọi tài sắc
danh thực thụy, mọi ganh đua, thị phi…thu thúc sáu căn, để
còn lại một chú tâm, quán tâm duy nhất trong không tánh. Niệm
như một sự an tọa vững vàng trước bao sự thôi thúc của
vọng tâm, không còn chút nghi ngờ.
Không
có niệm- một khởi động như đòn bẩy đẩy mũi tên vào
tâm đích, thì người hành già sẽ hoang mang, thoái bước.
Không có niệm hay một ý thức nội chiếu, cuộc đời sẽ
phóng ra, vong thân, quên mất cuộc sống đích thực, quên mất
chính mình…dù là đang sống, đang cười, đang nói, đang vui
đùa.
Đã
bao nhiêu năm qua, chúng ta được chỉ dạy rằng : « Tất cả
chúng sanh đều có tánh Phật và có khả năng thành Phật ».
Đó là một hạnh phúc lớn lao mà người con Phật cảm nhận
được cũng như được ấn chứng bởi Đấng Cha Lành..
Rồi
từng đoạn đường trôi qua, từng thời gian đã nuốt đi
bao tuổi đời, nếu dòng đời vẫn trôi chảy bình thản,
thân thể không bệnh, tiền tài, danh vọng, sắc đẹp v.v…còn
đủ, có thể làm chúng ta bỏ quên buớc đường đi, vì cảm
thấy đời sống quá an ổn, dù biết là giả. Nhưng khi cuồng
phong bão tố của cuộc đời nổi dậy, khi những gì đang
có đang từ rời bỏ ta đi, khi khổ đau có mặt, khi nước
mắt tuôn rơi, cơn đau nhức nhói…cũng là lúc mà chúng ta
muốn tìm lại chính mình, tìm lại gương mặt lâu đời đã
bị bỏ lãng quên và muốn thực chứng, nhìn thấy được
tánh Phật của mình.
Với
cuộc đời vô thường, hữu hạn, vô ngã, kiếp nhân sinh trầm
luân, nhiều khi có được hạnh phúc, an lạc khi mở rộng
tấm lòng, sống trực tâm và sự bất hạnh lại chính là
những chấp trước, ôm đủ, không buông bỏ, dù là tâm hay
vật……
Kính
mời bạn cùng dấn bước trên con đường Bảy phần Giác
ngộ …..
Ngày
16.11.2007
Cư
sĩ Liên Hoa
11-20-2007
06:23:55