Đoạn
đường đi dài trên 400 dặm, thật quá xa đối với người
lớn tuổi, làm biếng như tôi. Ngồi trên xe mà ngán ngẩm,
nhưng do nhu cầu của công việc, đành phải lái xe đi, khi
giá vé máy bay mắc nhiều lần hơn lúc thường.
Trước
mặt tôi là khoảng trống của con đường đang bị nuốt dần
theo tốc độ của xe. Nhiều đoạn đường đi qua, chỉ có
mỗi một chiếc xe tôi lủi thủi chạy, giúp cho con đường
có bóng dáng người. Hàng cây dọc hai bên đường, lá như
run nhẹ theo cơn gió. Có chỗ thì lá đã vàng, có nơi thì
lá vẫn còn mạnh khoẻ, xanh tươi. Thật sự không biết có
phải trời đã vào thu hay chưa, dù rằng mùa thu có mặt?
Nhìn
chung quanh xe, quanh quẩn cũng chỉ một mình. Một cảm giác
cô đơn bâng khuâng xuất hiện. Cô đơn với chính mình, với
những vật vô hình xung quanh, với con đường dài hun hút.
Vẫn biết rằng cô đơn là khởi đầu của bước tiến tâm
linh, bỏ những vướng víu gánh nặng, bước hài thô dẫm
nhẹ nhàng vào cõi tâm, vì không có cô đơn sẽ không có cách
nào để độ được cho những chúng sanh cô độc đã hiện
diện, quậy phá nơi vùng nội kết của tâm đã bao đời qua,
để vượt đến cõi an lạc.
Có
người sợ hãi cô đơn, tưởng rằng đó là nổi thống khổ
của cô độc, hoang vắng của kiếp người, nên lao đầu vào
những cuộc biến tướng để che dấu cho một nội tâm khổ
đau, chán chường, u ám, không biết sống để làm gì?
Mỗi
người lựa chọn mỗi cách khác nhau để sống, để chạy
trốn cô đơn tùy theo bản tánh, theo cách thức phô bày, tùy
theo tâm ý, theo trình độ… Có người lao vào rượu chè như
môt thú vui, nâng mình lên cao như một tiên ông, “khi say
quên cả thiên thu quanh mình ”. Có người đam mê theo bài
bạc, vung tiền ra như một hãnh diện, ngã giá cho những thú
vui của cuộc đời “ta chung tình bên người chuồn bích.
Cuộc tàn dư, ta bóng hiện hình “ hoặc giả có người
sống bất cần đời, sống buông tha, không ai cần ai, vì tự
nhận mình có quyền tự do cho cá nhân mình- ta sống vui cho
chính ta là được rồi “ khi ta vui thì ta biết. Vì mình
ta, ta chỉ muốn ta vui.. ”.
Còn
lại, thì đa số mọi người đều muốn sống an phận, học
hành, thành tài, lập gia đình và yên vui với đời sống hoặc
có thể vươn cao trên danh vọng, tiền tài, sắc đẹp v.v…cũng
có người thi vị hoá cuộc đời để làm thơ, viết văn để
ca tụng một pháp vị, một đối tác nào đó mà mình bắt
gặp, thân yêu, ôm ấp hầu che dấu nổi cô đơn. Có người
đau xót khi thấy lá đổi sang vàng, đang buông thả mình theo
gió và họ thảng thốt bâng khuâng “nước mắt mùa thu…
để khóc cho phận người…”, có ai đó đã ngập ngừng,
tê tái, cất lên tiếng hát day dứt, não nuột để khóc cho
“mùa thu đã chết, đã chết rồi…”. Một lúc nào
đó, thu chợt dừng chân, rùng mình, hỏi mọi người rằng
“ phải chăng tôi đã có mặt và đã ra đi, đi vào cõi
chết như mọi người suy tưởng”
một
sớm mai, trời thức giấc
nghe
thu vàng mang ấm lạnh đôi vai
dấu
hương xưa cất gió đời
mùi
phẩm vị lan toả mầm say ảo
hồn
thơ ai , gió thổi bay
đời
mộng say, người buông tay
chút
đắng cay, vị tâm ngay
bỏ
ngày mai, còn chỗ nay…….
Minh Thanh
Thu
đã từng hỏi và cũng đã mỉm cười. Thu đã có mặt và
khi nhân duyên thay đổi, lại chan hoà cùng muôn vật để tồn
tại trong sự chuyễn hoá, sinh hoá, cộng hoá…Nơi nầy có
thể thấy lá vàng, nhưng nơi khác, rừng lá vẫn xanh, thì
thu trú ẩn nơi đâu? Khi lá buông rời khỏi cây, chơi vơi
trên khoảng không, lá vẫn ý thức rằng mình vẫn còn hiện
diện trên những mẫu đời của muôn vật. Mỗi hạt vi trần
là chỗ dung thân của vạn pháp, mỗi ánh chớp mắt của sát
na là toàn biến của vô biên. Tại sao trên đôi vai ấm lạnh
của cuộc đời, ta không buông bỏ hết những hoài niệm,
vọng niệm, di niệm, ái niệm…mà buông tay, để cho ba ngàn
thế giới hiện hình, nơi đây, chỗ nay? Ta có thể ngao du
trong cơn say của ảo mộng, của khiếu thẩm mỹ, của ngả
ngách của tâm bất an v.v…để chia cắt thực tại, cất dấu
hương trong gió đời để cho phẩm vị theo mình làm trò say
ảo ảo say? Nhưng, sao ta có thể nhẫn tâm, vô tình dập tắt
hơi thở ngút ngàn tuôn chảy trong thu và phán án là thu đã
hoại vong, đã ngừng lại, đã chết rồi….?
Vẫn
biết rằng đời người rồi cũng đi qua, ai cũng đã một
lần đến và đi. Cuộc trăm năm trong kiếp nhân sinh là hiếm.
Ta có thể nuối tiếc, bồn chồn, mong kéo dài hơi thở để
xoay chuyển vòng cuộc đời theo ý muốn của mình, dù là để
chịu đựng thêm những nóng bỏng của nghiệp lực, cái giới
hạn, khó khăn, bấp bênh của kiếp người và rồi than thân
trách phận. Dòng đời vẫn xuôi chảy dù ta có mặt hay không.
Tuy nhiên, có người lại đơn giản, vui vẻ đi vào cuộc đời
như một lý tưởng, một nguyện.
Theo
dấu chân của Đức Phật.- một con người đặc biệt mà
trái tim từ bi và trí tuệ đã tỏa sáng, lan rộng trong quá
khứ, hôm nay và ngày mai hoặc chỉ là trong sát na hiện tại
mà mỗi người khi tiếp cận bỗng mở rộng được khung trời
thanh tịnh bao la, ấm áp, đã luôn luôn che mát bao loài hữu
hoặc vô tinh.
Theo
bước chân Ngài, để người con Phật vươn cao, thầm lặng
và tỉnh thức trên con đường Tứ nhiếp pháp- con đường
mà các vị Giác Ngộ, các vị Bồ tát hoặc giả những người
mang tâm nguyện dấn thân vì sự khổ đau con người mà phô
bày, mà thi thố, mà thực hiện, mà lấy tâm để chỉ tâm,
lấy đồng sự để mà cùng đi trên mọi nẻo đường trong
thân phận một con người với tất cả nghiệp lực,
mà làm hiển dương, sáng tỏ cái “trực tâm”.
Bố
thí để cởi bỏ dần cái ngã, cái vị kỷ. Ái ngữ để
tiếp cận đến con người. Lợi hành để xuyên qua thân khẩu
ý, sống thiện tâm với người và chung lại, chính đồng
sự là tác động mạnh nhất, ý nghĩa nhất vì là biểu hiện
sức sống của 3 pháp trên hoặc ngược lai. Đồng sự trên
thân phận con người, con người với tất cả bao nội kết,
với gốc nguồn của u tối và dùng mắt tuệ soi chiếu được
rõ căn tánh nầy- ta và người đều giống nhau, có đau khổ,
có điên đảo, có mộng tưởng…và do nội chiếu, cũng thấy
trong chiều sâu của tâm- có một bản tánh sáng suốt, mầu
nhiệm, vượt thoát ra khỏi những ràng buộc của sắc không,
của vọng mê- để mà chia xẻ, để mà nắm tay nhau trên con
đường làm người chân thực.
một
mảnh trăng non vừa ló dạng
mây
cười thoáng nhẹ bóng từ tâm
xin
ai dừng lại xem trời đất
chớ
để mây buồn, vỡ ánh trăng …
Minh Thanh
Không
có đồng sự, chúng ta chỉ chơi vơi trong chốn hoang vu của
chính mình, làm sao có thể chấp nhận, thương yêu, bao dung
để mà đến với nhau, ví dụ như mùa thu cũng như các mùa
khác trong cuộc vận hành của thiên nhiên, vẫn đồng sự
cùng các pháp trong vũ trụ để tồn sinh, ôm ấp. Chỉ có
con người mới hiểu, thấu triệt, cảm thông và cứu được
nổi khổ đau của con người.
MÙA
THU CẤT CÁNH
Hãy
mở rộng đôi tay vô tận
Đem
mắt đời soi tỏ nguồn cơn
Là
tâm son không dấu bụi trần
Dòng
hơi thở mở trời vô tướng
Tâm
hãy thở, lòng từ nhập cuộc
đời
bao dung rọi bóng luân hồi
lời
thưở trước, một đời bước nguyện
hoa
lòng son, năm uẩn nhiệm mầu
Màu
mắt sáng, đêm thâu chiếu rọi
chung
trà xưa vãng cảnh ta bà
hãy
nâng chén, trà xanh bốc khói
trong
cội nguồn, tâm mở cõi vô biên……
Minh Thanh
Trong
sự hoá thân của đồng sự, đạo Phật đã biến hoá đơn
giản, hiện trú theo chiếc y ngàn cánh của người Khất sĩ.
Màu vàng hoại sắc của dung dị, thanh tịnh, chia cung bậc
của ngũ điều, thất điều v.v..làm ruộng phước cho con người.
Nơi « phước điền y » nầy dung chứa biết bao nguyện lớn
cho chính sự giác ngộ giải thoát của mình và cho các loài
chúng sinh.
Đạo
Phật đã tồn tại, lan truyền và mãi mãi sẽ là nguồn sáng
từ bi trí tuệ đem an lạc-hạnh phúc cho con người vượt
qua khỏi trầm luân của khổ đau, chấp trước của kiếp
nhân sinh. Nhưng đạo Phật có phải là suối nguồn tươi mát
hay không, phải do chính mỗi con người khi tiếp cận với
chân trời cao thượng nầy có sống với, có quán chiếu, có
thực hành giáo pháp hay không ? Chất liệu giải thoát của
đạo Phật là sự thực tu, thực chứng. Vì có thực hành
giáo pháp của Ngài, có nghĩa là chúng ta đã nhận thức và
tin chắc rằng mình có tánh Phật và thể nhập. Nếu không
thực hành, áp dụng giáo pháp trong đời sống thường nhật,
thì dù chúng ta có nói đến ngàn vạn trang kinh, có nói đến
từ bi trí tuệ, đến ngôn ngữ của Phật giáo v.v..thi đó
cũng chỉ là ngôn ngữ, lời nói, không phải là bản chất
của đạo Phật và do đó, chúng ta bỏ quên tánh Phật, không
thể tự chuyển hoá cho chính mình, nên không thể đồng sự
với con người, mà còn làm cho ngăn sông cách núi qua những
thiên kiến, biên kiến, ái ngã.
Người
con Phật đến với các vị Tôn Túc và kính quí, trọng ân
như những vị Thầy dẫn đường, như người cha tinh thần,
đã đem tấm lòng trong sáng mà chỉ đường, mà chia xẻ…nhưng
chính mình phải thể hiện tánh giác cho chính mình.
Bát
cơm dâng lên cúng dường, nghe lời chú nguyện của các vị
Khất sĩ « phải nghỉ đến công khó của người tín
thí, coi lại chính mình có đủ đức thọ dụng, tránh sự
tham chấp, đây là lương dược để cho sức khoẻ và vì nguyện
thành đạo quả, nên thọ sự cúng dường ». Chất phù
sa của sức nguyện lớn, dưỡng chất dung chứa trí tuệ và
từ bi, dung chứa tấm lòng phục vụ, dấn thân vì con người
đang chìm đắm trong oán thù, sân hận, bạo động, vô minh
….đã là suối nguồn vi diệu, tươi mát qua biết bao nhiêu
thế hệ, đã đưa bao người, bao dân tộc vượt thoát qua
các cơn khát nạn, thăng trầm.
Lời
nguyện « Thành đạo quả » không phải là một hiện tượng,
mà là một cuộc sống, thể nhập và là một hạnh phúc cao
thượng để san sẻ.
Người
Phật tử quí kính tấm lòng đó, nên đê đầu đảnh lễ
và cần cầu học hỏi cho chính mình. Họ biết rằng các bậc
Thầy đã vững chắc, tự tại giữa bao đời thường, giữa
vinh nhục, thịnh suy : « tự tại trong mạng, trong tâm, trong
tư cụ, trong nghiệp, trong giải kiến, trong nguyện, trong thần
lực, trong pháp, trong trí tự tại.. », nên không sợ hãi
trước những vấn nạn phải đối diện như xã hội băng
hoại , văn hoá xáo trộn hay áp lực của thế quyền, thần
quyền nào…«Tinh thần vô úy » nầy đã bao lần làm
chất liệu hoá giải những tham vọng đen tối, vị kỷ, mong
gây chia rẻ, đày đọa loài người.
«
Chúng sanh hữu bệnh, ngã hữu bệnh », đó là cuộc
dấn thân, đồng sự cao thượng. Không có kẻ thù giữa con
người, chỉ có vô minh-tham-sân mong hũy diệt con người.
Những
nhà sư Miến
Điện đã dấn thân, đối diện với vô minh, trực
diện trước cuồng vọng, tấn cộng, áp bức, dày xéo trên
thân phận con người. Các Ngài không phải vì danh, vì lợi…nhưng
chỉ vì con người, vì tấm lòng thương yêu phài phục vụ,
mong lấy thân làm chỗ bảo bọc nhân sinh, lấy y vàng làm
ngọn đuốc làm tan biến vô minh. Đánh đập, giết chết,
đày đọa…chỉ là một cáo trạng, một bản kết án cho
chính mình và không giải quyết được vấn nạn, quốc tế
bỏ quên lương tâm vì quyền lợi, vô minh thù hận vẫn còn
đó .
Kìa
dòng sông ô nhiểm
chiếc
y vàng lẻ loi
bén
cánh gươm trí tuệ
cắt
bỏ những ưu phiền
Một
mai, y hoá kiếp
trời
đất gục cúi đầu
vàng
y, vàng vũ trụ
dòng
suối, đất nhiệm mầu…
Minh Thanh
Đạo
Phật không y cứ nơi hình thức, vì đó chỉ là phương tiện
để thể hiện. Nếu bám víu vào hình thức, khi hình thức
bị hoại diệt, thì đạo Phật có còn không ? Như vũ trụ
vận hành, có các mùa thay đổi, nhưng bản chất của các
mùa vẫn là bản chất của duyên sinh, duyên hợp, nên vũ trụ
vô cùng vô tận, bao la. Đạo Phật còn là nhờ sự tu tập,
thực hành, vô trụ nên vô ngã, vì vô ngã nên hiện rõ tánh
Phật. Đó là đạo Phật, một đạo Sống không biên giới,
mà tràn ngập trong mỗi tâm tỉnh thức.
Theo
bước chân các bậc Tôn Túc, người Phật tử lại thêm gánh
nặng trên vai, ngoài cuộc mưu sinh :
- Ơn
của cha mẹ- người sanh thành dưỡng dục.
-
Ơn của tất cả mọi người, của tăng thân.
-
Ơn của đất nước nơi mình sinh sống
-
Ơn của Tam bảo.
Và
dù hoàn cảnh như thế nào, trong cuộc đồng sự, người con
Phật vẫn vui vẻ dấn bước theo gương các bậc Thầy- những
người nêu gương sáng trên đường cầu đạo và phục vụ
nhân sinh- để trả bốn trọng ân.
Qua
« Tiếng nói tự tình mùa thu », mượn cảnh, mượn
thời tiết, mượn lá thu vàng và biết rằng tất cả các
pháp đều thị hiện Phật Pháp tùy theo bản tánh của mình.
Mỗi một pháp trong vũ trụ đều thuyết pháp, bài pháp vi
diệu, thâm sâu để tỏ rõ tất cả các pháp đều vô thường,
biến đổi và thể hiện tánh Phật trong vô ngã. Tuy nhiên,
trước những xáo trộn do con người hay do những thế lực
vô minh v.v..mong làm chia rẻ tiếng nói từ bi-trí tuệ-vô úy
của những người đang mang trọng trách « thiệu long Phật
Pháp », chúng con muốn nói lên những lời tâm sự hay sự
khẩn cầu :
-
Kính xin những ai muốn chia cách, thù hận...hãy nhớ đến
hạnh viễn ly, nhớ lời nguyện độ sanh, nhớ đến bao nguyện
ước của mình vì sự khổ đau của con người, mà đến lại
với nhau. Tất cả pháp thế gian đều vô thường, dù là địa
vi, danh vọng, tiền tài v.v..mà mọi người ai nấy đều thường
quán chiếu, thấu tận...chỉ có Tánh Phật hay sự chứng ngộ
mới là lý tưởng đi tới. Tất cả mọi người con Phật
đều nhìn tới và hy vọng.
-
Kính xin những ai, những con người tự xưng là Phật tử,
trí thức, thiện tri thức v.v...xin đừng vì bất cứ lý do
gì được che phù bởi những lý tưởng cao đẹp, mà vị kỷ,
hạn hẹp, tham vọng, danh lợi...làm cho cuộc ba sinh nổi sống,
làm chia cách tình đạo.
Trăm
năm rồi cũng qua, không ai mang theo được gì khi rời bỏ cuộc
đời, ngoài nghiệp lực. Nếu vì hạnh phúc-an lạc của con
người mà chúng ta- những người con Phật- cần dấn thân
phục vụ, hy sinh, chia xẻ, thì đó là tư lương cao thượng,
quí giá mà mình tạo được, đem theo và mọi người khi hưởng
được hương vị đó đều thầm cảm ơn, kính trọng.
Nhưng
nếu vì tham vọng, ích kỷ, mưu đồ cho cá nhân v.v...chúng
ta tạo những thảm cảnh để người không thể nhìn người,
dù là đồng đạo, đó là chúng ta đang gạt mình và bỏ rơi
tánh Phật nơi mình.
Thì
đó là « một trọng tội và chúng ta đã vô tình để nợ
cả trần gian một tấm lòng »
Với
tất cả tâm thành kính đảnh lễ, chia xẻ và hy vọng.
Ngày
06.11.2007
Cư
sĩ Liên Hoa
11-14-2007
12:23:34