Người
phụ nữ VN bước về nẻo Phật như thế nào vẫn là một
thắc mắc lớn của tôi. Câu hỏi nảy sinh khi tôi đến viếng
các tu viện, thiền đường hay tham dự các buổi Pháp Thoại
ở nhiều nơi mà điều đầu tiên tôi nhận ra là số phụ
nữ hiện diện rất đông, vượt trội nam giới. Họ còn dẫn
con cái theo cùng để học đạo. Trọng tâm của đạo Phật
là giúp con người thấy bản chất chân thật của cuộc đời
cùng những phương cách tu thân dưỡng tính để chứng nghiệm
sự giải thoát toàn diện khổ não(universal human sufferings)
và mưu cầu hạnh phúc an lạc cho chính mình và mọi người.
Không lẽ phụ nữ là một sinh vật có nhiều bất ổn tâm
linh, chịu nhiều áp bức, đớn đau, thống khổ nhất trong
các sinh vật nên họ có duyên với Phật?
Hay
là chúng ta thử tìm hiểu xem người phụ nữ VN đến gần
tòa sen trong các trường hợp nào?
Theo truyền
thống gia đình
Tuy
Việt Nam ảnh hưởng “ Tam Giáo Đồng Nguyên” nhưng
tinh thần và văn hóa Phật Giáo đã ăn sâu vào lối sống
suy tư và đã trở khuôn mẫu đạo đức của người Việt
chúng ta trước khi các chủ thuyết hay bất cứ một đạo
giáo nào du nhập. Đối với những gia đình lấy đạo đức
Phật giáo làm gốc thì người phụ nữ tiếp xúc với đạo
Phật qua nền tảng truyền thống của gia đình. Khi tôi phỏng
vấn một số nữ Phật Tử đã dự các buổi Pháp Thoại,
phần lớn những câu trả lời nhận được nằm trong trường
hợp này. Họ nói, họ đi chùa, học đạo vì gia đình theo
đạo, cha mẹ dẫn họ đi từ nhỏ hoặc lớn lên theo chồng,
cha mẹ chồng hoặc người thân hay bạn bè rủ rê mà tìm
đến đạo.
Người
nữ đến với đạo Phật, học đạo, tụng kinh, tuân thủ
những giới luật căn bản của đạo Phật (như ngũ giới
nếu đã quy y) như một thói quen nề nếp. Nếu có tinh thần
mộ đạo cao, người này có thể chuyển từ giai đoạn Phật
Tử tại gia qua xuất gia, đến tu ở chùa cho được thanh tịnh.
Đạo như
một nhu cầu tâm linh: tầm đạo, hiểu đạo, mộ đạo
Có
những người lúc nào cũng băn khoăn, thao thức, trăn trở
về ý nghĩa của cuộc sống. Họ là những người cầu đạo,
tìm đạo, tìm chân lý cho cuộc sống, trong số đó cũng có
những người đã từng là tín đồ các tôn giáo khác ngay
cả các vị nữ tu. Phật Đạo giúp họ chuyển hướng qua
một đời sống tỉnh thức đầy sáng tạo và cuối đường
là sự giải thoát, giác ngộ.
Một
nữ Phật Tử khi hỏi nhân duyên nào đưa chị tới với đạo
Phật, chị trả lời:
Từ
nhỏ tôi đã có một câu hỏi trong đầu “Con người khi chết
sẽ đi về đâu?”. Và khi lớn, để tìm câu trả lời tôi
đã đọc rất nhiều sách, từ các sách về thế giới siêu
hình cho tới các sách về tôn giáo. Một hôm, tình cờ tôi
được đọc “Đường
xưa mây trắng” của thầy Nhất Hạnh”. Tôi bắt
gặp nhiều điều trong đó trả lời được thắc mắc của
tôi. Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần và sau đó tôi bắt
đầu tìm đến đạo Phật dù tôi là người theo đạo Tin
Lành.
Một
chị khác tâm sự:
Bản
chất tôi là người đa nghi. Vì thế nên tôi không dễ tin,
nhất là các tín điều. Tôi là người Công Giáo (chị vừa
nói vừa kéo mặt thánh giá đeo trước ngực dấu ra sau lưng
như một hành động phạm tội) nhưng vì không tin nên tôi
cất công đi tìm hiểu các tôn giáo khác. Tôi cầu đạo và
đến với đạo Phật 12 năm nay và tìm được giáo lý Phật
giáo giúp ích cho đời sống tinh thần của tôi vì đạo Phật
là một triết lý sống rất thực tiễn, một khoa tâm lý học
nghiên cứu sâu sắc về bản ngã con người, giúp con người
khắc phục được chính mình để mưu cầu hạnh phúc, an lạc.
Một
cô kể lại:
Em
theo Tin Lành, từ trước tới giờ em không tin những gì gọi
là mê tín dị đoan. Nhưng bỗng dưng từ hôm mẹ em mất, em
thấy mẹ hoá thân thành một con bướm và em biết đó là
mẹ em nên em bắt đầu tìm đến đạo Phật cho một giải
đáp của luân hồi hay một thế giới thứ ba.
Có ước
muốn trở thành một phật tử.
Trong
trường hợp này người nữ thực sự thực hành những pháp
môn. Trong đạo Phật có tới tám vạn bốn ngàn pháp môn.
Có những người thực hành các pháp môn khác nhau tùy căn
cơ, trình độ, giai cấp mà họ tự chọn lấy hay những vị
thầy của họ chọn cho họ. Tuy nhiên khi chưa thọ Tam Quy,
Ngũ Giới thì chưa phải là người Phật Tử chân chính vì
theo định nghĩa của nhà Phật một người thọ Tam Quy, Ngũ
Giới mới thực sự theo chân Phật và trở thành một Phật
tử chân chính.
Giòng Tiếp
Hiện
Đây
là một hình thức tu học mới trong đó những cư sĩ tại
gia vừa tìm thấy được pháp môn tu học thích hợp vừa có
cơ hội đem tài năng và chí nguyện của mình để phụng sự
cho lý tưởng từ bi mà không cần xuống tóc trở thành một
tu sĩ. Giòng Tiếp Hiện do Thiền Sư Nhất Hạnh sáng
lập năm 1965 tại Việt Nam được Hoà Thượng Thích Tâm Châu
của Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất chấp nhận. Hiện
nay, ở hải ngoại, Giòng Tiếp Hiện vì đáp ứng được
nhu cầu của nhiều người, nhất là các thanh niên trí thức
có cả các sinh viên ngoại quốc, nên đã phát triển đông
đảo với hàng ngàn cư sĩ tại gia thuộc đủ mọi sắc tộc.
Phụ nữ hải ngoại thọ giới Tiếp Hiện rất nhiều vì có
những phụ nữ bận việc gia đình, nhà lại xa, không thể
lái xe, không đến chùa tu tập được nên giòng này rất thích
hợp với họ. Tiếp là tiếp xúc và tiếp nối. Hiện là thể
hiện ra trong hiện tại. Tiếp xúc với thực tại, với ngoại
cảnh và thể hiện, chuyển hoá sự an vui, hiểu biết,
thương yêu thành sự sống cụ thể. Người thọ giới này
ngoài ngũ giới phải thọ thêm Bồ Tát Giới, cộng chung là
14 giới.
Xuất gia
Giai
đoạn này người nữ thực sự bước hẳn vào đạo, xuống
tóc, xuất gia để trở thành một tỳ kheo ni hay một nữ tu.
Ước nguyện xuất gia có khi là một ấp ủ từ lâu mãi đến
khi gặp cơ hội mới thực hiện được như một ni sư khi
phỏng vấn cô nói: Sau ngày giải phóng, chồng mất tôi phải
một mình nuôi bảy đứa con, khổ quá, nhờ có đạo Phật
giúp tôi thoát khổ và tôi nguyện lúc các con khôn lớn nên
người tôi sẽ xuất gia. Giờ các con đã thành nhân, cũng
là lúc tôi về với Phật.
Ngoài
việc tu thân các sư cô còn phải trì giới tức là tuân giữ
các giới luật dành riêng cho ni giới. Có những phụ nữ ấp
ủ trong tâm một lý tưởng đi tu để cứu giúp người khác,
mục đích này còn gọi là độ tha. Tôi được dịp nói chuyện
với một vài vị tỳ kheo ni trẻ và biết được ý hướng
giúp đời, giúp người rất cao đẹp của họ. Họ đến từ
thành phần có học, có địa vị cao trong xã hội như Bác
Sĩ, Kỹ Sư, Luật Sư ... v..v.. đã từ bỏ đời sống vật
chất sung túc, chức vị trọng vọng để vào tu viện trước
là tu thân(tự độ) sau là giúp người(độ tha).
Hiện
nay trong nước vì vấn đề khác biệt chánh kiến và ý thức
hệ nên Phật giáo không thể phát triển đồng thời tự do
tôn giáo bị cấm đoán do đó tôi không thể tìm được tài
liệu hay thống kê nào rõ rệt về con số nữ phật tử tại
gia, xuất gia hay có ý xuất gia.
Ở
ngoài nước, riêng ở Hoa Kỳ, theo tôi biết so với thời điểm
những năm
đầu
tỵ nạn, số phụ nữ mộ đạo và theo đạo và xuất gia
tăng lên rất nhiều tỷ lệ thuận với số tu viện, chùa
chiền gia tăng. Bạn có thể mở mục lục của cuốn điện
thoại niên giám địa phương, sẽ nhanh chóng tìm ra điều
này. Trên hai trăm tu viện có mặt ở Mỹ, số tu viện có
người trụ trì là phái nữ chiếm 38 vị. Riêng Âu châu và
các nơi trên thế giới không kể Việt Nam có khoảng một
trăm ngôi chùa thì 30 chùa có vị trụ trì là Tỳ kheo ni. Tỷ
như: trụ trì Ni sư Thích Nữ Như Ngọc-Chùa A Di Đà (Nam Cali),
Ni sư Thích Nữ Nguyên Thanh-Chùa An Lạc(Bắc Cali), Ni sư Thích
Nữ Diệu Từ- Chùa Diệu Quang (Bắc Cali), Ni Sư Thích Nữ Chân
Như-ChùaChân Như (Colorado), Ni Sư Thích Nữ Minh Phước-Chùa
Phật Bửu(Nam Cali), Ni Sư Như Phương- Chùa Phổ Minh(Bắc Cali),
Ni sư Thích Nữ Như Trí-Chùa Phổ Quang(Nam Cali), Ni Sư Thích
Nữ Chân Phước-Chùa Quan Âm (Nam Cali).. vvv...vvv...
Tới với
đạo vì cần một chỗ tựa
Người
phụ nữ sinh ra trời phú cho một bản chất nhiều ưu điểm
như nhu mì, dịu dàng, hiền thục, sức chịu đựng dẻo dai,
chuộng hòa khí. Bên cạnh những ưu điểm họ cũng có nhiều
khuyết điểm như nhạy cảm, dễ xúc động, dễ động lòng
thương hay mau hờn giận, phẫn nộ, đố kỵ, ghen ghét...v..v...Những
ưu và khuyết điểm này ngẫu nhiên cấu thành một thể chất
đầy cảm tính mà người ta thường gọi là yếu đuối. Phái
nữ không những bị xem là yếu đuối phần tinh thần mà phần
cấu trúc vật lý cũng vậy. Hệ thần kinh yếu và mong manh
nên dễ mất bình tĩnh và thiếu sự xử sự sáng suốt nếu
gặp trường hợp quẫn bách, khó khăn, cùng khổ, người phụ
nữ không đủ sức đối đầu và đảm đương.
Người
phụ nữ VN từ ngàn xưa chịu ảnh hưởng nền văn hóa Khổng,
Mạnh đã thừa hưởng đức tính phục tòng(tam tòng, tứ đức)
ăn sâu vào đầu óc nên trở thành thụ động. Khi gặp tai
biến thiếu khả năng chống đỡ, họ phản ứng lại bằng
cách tựa vào một sức mạnh nào đó hoặc cần một trợ
lực tinh thần trong cơn phong ba bão táp. Khi bị phụ bạc,
ruồng rẫy, thất tình, khủng hoảng tinh thần người phụ
nữ thường tìm đến nương nhờ cửa Phật. Đạo Phật đến
với người phụ nữ như một cứu tinh, một giải thoát nhiệm
màu.
Do
đó hễ thấy bất cứ một sư cô nào thấp thoáng ở thiền
môn người ta lại thầm nghĩ “chắc thất tình đi tu”
hoặc “chắc chán đời nên đi tu”. Sự phỏng
đoán này ngẫu nhiên biến thành lý do chính trong việc “đi
“tu” của người phụ nữ VN hoặc đây là lý do chiếm đa
số trong các lý do khiến người phụ nữ bước về nẻo đạo.
Nếp nghĩ truyền thống này làm sai lạc hoặc mất đi ý nghĩa
cao đẹp của những phụ nữ tìm đến đạo Phật bằng trí
thông tuệ của sự hiểu đạo, cảm đạo và mến đạo. Tôi
đã từng ghé thăm tu viện Lộc Uyển của thiền sư Nhất
Hạnh, (một chi nhánh của Làng Mai bên Pháp) và thấy được
rất nhiều sư cô cũng như nhiều thiếu nữ VN cũng như ngoại
quốc trẻ đến tu học và thọ giới. Có điều tôi biết
chắc là họ tìm đến đạo vì ham học đạo, thán phục phương
pháp thiền định và mến mộ Đức Phật người chỉ lối
cho họ vào con đường hạnh phúc, an lạc, chứ không phải
vì thất tình đi tu. Tuy nhiên, người đến với đạo vì bất
cứ mục đích nào đi trốn hay đi tìm, tiêu cực hay tích cực,
cửa chùa lúc nào cũng rộng mở bất kể nam, nữ, nghèo, giàu,
màu da, tôn giáo.
Đi
sâu vào văn hóa dân gian, ta thấy truyện tình “Lan và Điệp”
là một thí dụ điển hình cho sự phỏng đoán trên. Sau khi
nghe tin Điệp lấy vợ, nhân vật nữ tên Lan đau đớn vì
bị phụ tình, bỏ vào chùa tu. Khi hay tin này, Điệp tìm vào
thăm. Sư cô Lan đã can đảm cắt đứt dây chuông như cắt
đứt quá khứ, cắt đứt chữ si, hay đoạn tuyệt mối tình
để yên tâm mà rảnh dạ tu hành.
Trong
kho tàng văn học nước ta, một Thúy Kiều thanh lâu hai lượt,
thanh y hai lần minh chứng người nữ bước vào đạo như một
giải thoát những khổ lụy vì tình. Chúng ta hầu như ai cũng
đã đọc Truyện Kiều, không ai không biết đến“cái ghen
Hoạn Thư”. Cái ghen mà Nguyễn Du mô tả khéo léo trong thơ
ông, ghen hay đến nỗi tình địch là Thúy Kiều có miệng
mà nói không nên lời, chết không được, sống cũng không
xong và cuối cùng nàng chỉ còn một con đường giải thoát
cuối cùng là trốn ra Quan Âm Các để “nhồi tâm hương”
là xin Hoạn Thư cho nàng đi tu. Nguyễn Du đã để Hoạn Thư
mở cho Thúy Kiều một lối thoát của khổ hạnh.
“Tam
quy, ngũ giới cho nàng xuất gia”
Thúy
Kiều lo việc chuông mõ, chép kinh, nhồi tâm hương tức là
tô bồi năm phấn hương của pháp thân.
“Phật
tiền thảm lấp sầu vùi
Ngày
phô thủ tự, đêm nhồi tâm hương
Cho
hay giọt nước cành dương
Lửa
lòng rưới tắt mọi đường trần duyên”
Số
phận chìm nổi của Kiều lại đưa nàng về nẻo Phật lần
thứ hai khi nàng xui Từ Hải về hàng và bị Hồ Tôn Hiến
đánh lừa gả cho Thổ Quan. Kiều đã dứt nghiệp khi trầm
mình ở sông Tiền Đường và được Giác Duyên vớt lên để
bắt đầu một nghiệp khác ở Chiêu Âm Am với sư Giác Duyên:
“Sớm
khuya lá bối phiến mây
Ngọn
đèn khêu nguyệt, tiếng chày nện sương”
Chú
tiểu Lan, ni cô Trạc Tuyền hay bất cứ phụ nữ nào một
khi đã quyết tâm xuống tóc xuất gia đều
phải dọn lòng để bước vào con đường tu tập đầy chông
gai thử thách. Con đường tu đạo, tứ đại giai không, thắng
được chính mình không phải là một con đường hoa bướm
dễ đi, ai cũng có thể đến được bến bờ an lạc. Đối
với những người có tâm tìm đạo, việc tuân giữ các giới
luật đã khó khăn khôn xiết, người đến với Pháp bằng
con đường tựa đạo mà đi, sự việc còn gian nan thập phần.
Nếu là xuất gia, thì tùy theo trình độ tu học, xuất gia
lâu năm hay mới xuất gia mà phân biệt. Có 10 giới, dành cho
người mới xuất gia (Sa Di và Sa Di Ni). 250 giới dành cho các
bậc Tỳ Kheo đã xuất gia lâu năm, tối thiểu trên 10 năm
và có trình độ thọ giới đầy đủ. 348 giới dành
cho các bậc Tỳ Kheo Ni, tức nữ tu sĩ, xuất gia lâu năm. Ngoài
ra còn có 48 giới Khinh và 10 giới Trọng dành cho các bậc
thọ Bồ Tát Giới, xuất gia hay tại gia. Ở Làng Mai hay Tu
Viện Lộc Uyển của Thầy Nhất Hạnh còn có 14 giới dành
cho các Phật tử đã quy y và đang chuẩn bị bước vào con
đường xuất gia gọi là giới Tiếp Hiện.
Người
phụ nữ VN ở hải ngoại ngày nay phải đương đầu với
bao sự thay đổi
từ
việc chuyển đổi ngôn ngữ, địa vị, văn hoá, nếp sống
cho đến môi trường xã
hội.
Sự đáp ứng của người nữ nhanh, nhạy hơn người nam nhưng
khi vấp phải đau thương người nữ ngã đau hơn người nam.
Gần đây tỷ lệ ly hôn của nhiều gia đình VN tăng cao, người
nữ sống độc thân ngày càng nhiều.
Sự
chán nản, đau khổ cũng như ngán ngẩm nhân tình thế thái
càng khiến người phụ nữ tìm đến đạo như tìm sự an
lạc, giải thoát cho tâm hồn ngày càng đông. Đạo đến với
giới trẻ như một câu trả lời cho những ước ao tìm chân
lý sống, những thao thức trong câu hỏi về đời sống tâm
linh và ước nguyện lý tưởng giúp đời, cứu người. Người
lớn tuổi trở về nẻo đạo mưu cầu sự thanh thản, hạnh
phúc, thong dong, bình yên trong cuộc sống vật chất nhiều
giả dối, xô bồ, xáo trộn và đầy áp lực. Hầu như tất
cả các nguyên nhân gây ra khổ đau cho đời sống tâm linh
con người đều là nguyên nhân đưa con người tìm về nẻo
Phật. Người phụ nữ là hoa, khi hoa tìm về nẻo Phật là
hoa đi tìm những giọt nước, giọt sương mai tưới tắm cho
cánh mềm tươi thắm, cho đài bung nhụy ngát hương và trên
dung nhan ngày lúc nào cũng rạng rỡ nở một đoá môi cười.
Trịnh
Thanh Thủy
Tài
liệu tham khảo
-
Phụ nữ
trong đạo Phật- Ni sư Thích Nữ Như Thủy-www.thuvienhoasen.org
-
Giới luật- Thư Viện Hoa Sen
http://www.thuvienhoasen.org/index-gioiluat.htm
-
Giới Tiếp Hiện chú giải của Nhất Hạnh
Bài
đọc thêm:
Bước
Sen: Nữ Tu và Cư Sĩ Phật Giáo cuộc sống, tình yêu và
thiền định, Martine Batchelor
Quà
Tặng Cuộc Đời Tự Truyện Của Một Ni Sư Phật Giáo
Người Tây Phương: Ayya Khema
Bước
Tới Thảnh Thơi, Giới Luật và Uy Nghi của Các vị Sa Di
(sách)
11-21-2007
05:13:42