|
|
2008
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2007
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2006
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2005
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2004
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2003
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2002
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
c
POSTING
THÁNG 3-2003
Đặc
san Hành Hương Số 2 Tháng 2 Năm 2003
...
Khi mới nghiên cứu PG, Ðạo sư Tịnh Không đọc những cuốn
sách viết về những nguyên lý và giáo lý cốt tủy của Thiên
Thai Tông, Hoa Nghiêm Tông, Duy Thức Tông, Tam Luận Tông, v.v....
Ngài đã rất may mắn được gặp những vị Thầy giỏi, uyên
thâm, đạo đức và nổi tiếng, vì vậy Ngài đã mau chóng
xây dựng nền móng vững chắc về giáo lý. Ngài giải thích:
“dưới sự hướng dẫn của Giáo sư Phương Ðông Mỹ (Dong
Mei Fang), tôi được biết rằng nghiên cứu và thực hành PG
là niềm vui lớn nhất cho loài người. Với Ðạo sư Trương
Gia (Zhang Jia), tôi nhận ra ý nghĩa thực sự của minh triết
và xả ly”. Sau đó, Pháp Sư Tịnh Không học với ông Pháp
sư Lý Bỉnh Nam (Bing Nan Lee). Khi Pháp sư Lý bảo Ngài hãy buông
bỏ tất cả những gì ông đã dạy trước đây và bắt đầu
làm lại từ đầu, Ngài đã nghe lời. Sau mười năm học giáo
lý của Thầy Lý Bỉnh Nam. Pháp Sư Tịnh Không hiểu rằng
người ta có thể đạt giác ngộ viên mãn bằng cách học
bất cứ cuốn kinh nào, thực hành bất cứ pháp môn nào trong
tám mươi tư ngàn pháp môn. Tuy nhiên điều quan trọng là sơ
cơ nên chọn cuốn kinh nào và pháp môn nào thích hợp với
mình nhất và tập trung riêng vào cuốn kinh đó liên tục trong
nhiều năm. Chỉ bằng cách tập trung này mà chúng ta có thể
đạt được định tâm sâu xa và chứng ngộ trí tuệ nội
tại của mình. Với sự nhẫn nhục và tinh tấn như vậy,
chúng ta sẽ thành tựu trong sự học ngoại điển lẫn nội
điển... Xem Tiếp: Pháp
Sư Tịnh Không, Người có công phục hưng Tông Tịnh Ðộ thời
hiện đại, Thích Nguyên Tạng biên soạn
Giáo
pháp của Phật đà được ghi chép trong Tam Tạng là Kinh tạng,
Luật tạng và Luận tạng. Ta thường gọi là Tam tạng Thánh
giáo. Giáo điển của Phật giáo ngoài ba phần nói trên, còn
có một phần được ghi chép những lời nói và việc làm
có tính cách siêu việt của các cổ nhân được tập trung
lại gọi là Ngữ lục. Thiền Lâm Bảo Huấn đây chính là
phần Ngữ lục. Nội dung của sách Bảo Huấn được chia thành
bốn quyển, gồm gần ba trăm thiên. Mỗi thiên đều là những
lời vàng ngọc để răn dạy về cách tu tâm xử thế, đều
là những kỷ cương yếu lĩnh về cách trụ trì, hoằng đạo
của các bậc Thạc đức danh Tăng..Xem
Tiếp Thiền
Lâm Bảo Huấn, HT. Thích Thanh Kiểm Dịch và Chú Thích
..Trong
đời sống chúng ta ai cũng có bản năng tự nhiên mong được
hạnh phúc và thoát được đau khổ. Mong cầu được sung sướng
là điều chính yếu của tất cả mọi người. Muốn trả
lời câu hỏi vì sao thế? Có lẽ ta chỉ cần nói "Nó vậy
đó!". Dù chúng ta ai nấy đều có ước nguyện tự nhiên
đó, dù chúng ta đều tìm cầu hạnh phúc, nhưng cũng thật
sự tự nhiên, chúng ta ai cũng phải gặp đi gặp lại những
cảnh đau khổ đủ mọi loại. Vì sao như thế? Vì sao khi thật
lòng mong được sung sướng, chúng ta lại cứ bị phiền não...Xem
Tiếp Bốn
Dấu Ấn Của Phật Pháp, Ðạt Lai Lạt Ma thứ 14-Dịch Việt:
Chân Huyền
Trong
hơn 40 năm thuyết pháp độ sinh, Đức Phật chỉ dùng lời
nói dạy mọi người nghe chớ không dùng chữ viết để truyền
lại, cho nên sau khi Phật nhập Niết-Bàn, trong giáo-hội có
nhiều ý tưởng sai khác, bất đồng về giáo-nghĩa và giới
luật, khiến phát sinh ra nhiều bộ phái chống đối nhau; bộ
phái nào cũng cho tư tưởng và lập luận của mình là đúng
đắn và chân chánh, y như lời Phật dạy. Cuộc tranh chấp
này làm nẩy sinh ra nhiều mưu mô để hạ uy tín đối phương
và đề cao giáo-lý bộ phái của mình..Xem
Tiếp:Vô
Ngã, Minh Lạc
Chúng
ta hiện sống một cuộc đời đầy sợ hãi: sợ chết, sợ
tội, sợ bệnh, sợ nghèo, sợ khổ, sợ dốt, sợ chiến tranh,
sợ dư luận... còn rất nhiều thứ sợ không thể kể ra cho
hết. Mọi người đều mong được thoát ra khỏi những sự
sợ hãi đang trực tiếp đe dọa đời sống, nhưng có mấy
ai thoát được. Vừa hết cơn sợ này thì cái sợ kia đã
đến, và còn nhiều cái sợ khác thường xuyên ám ảnh..Xem
Tiếp:Vô
Ngã và Sự Sợ Hãi, Minh Lạc
Phật-giáo
chia ra có hai thứ Niết-Bàn: Hữu dư y Niết-Bàn và Vô dư
y Niết-Bàn. Nhập Hữu dư y Niết-Bàn là đã đoạn hết cái
nhân đưa đến sinh tử luân hồi, nhưng còn dư cái quả khổ
sinh tử biến dịch là cái xác thân; nội tâm đã thanh tịnh
giải thoát hoàn toàn, không còn triền phược tham sân si, nhưng
còn cái thân tứ đại, vẫn phải sống phải ăn uống ngủ
nghỉ, phải chịu đau già bệnh chết. Nhập Vô dư y Niết-Bàn
là đoạn được cái nhân sinh tử rồi, nay đoạn nốt cái
quả biến dịch, cứu cánh không còn luân hồi nữa, nghĩa
là người tu hành hoàn toàn giác ngộ và giải-thoát, lìa bỏ
xác phàm, được tự tại vô ngại...Xem
Tiếp:Nhập
Niết Bàn, Minh Lạc
Xưa
ở đông-nam nước Xá-Vệ, có một con sông lớn, vừa sâu
vừa rộng. Trên ven sông, có trên năm trăm nhà đều chưa nghe
đến những hạnh đạo đức cứu đời, lại quen thói cang
cường khi trá, tham lợi buông lung, chỉ nghĩ đến những điều
thích ý vừa lòng mà thôi. Biết đó là những nhà phước-đức
đáng độ. Thế-Tôn bèn đi đến bờ sông, người dưới cội
cây. Người trong làng thấy tướng tốt ánh sáng của Phật
lấy làm kỳ dị và không ai không sợ hãi. Tất cả đều
đổ xô đến chỗ Phật ngồi, người kính lạy, kẻ lễ hỏi.
Phật mời ngồi và đem kinh pháp ra thuyết..Xem
Tiếp:.Kinh
Pháp Cú Tỷ Dụ, Phẩm Đốc Tín
Lúc
Phật còn tại thế, vua Phất Ca Sa và vua Bình Sa là hai bạn
thân. Là người chưa biết đạo Phật, vua Phất Ca Sa cho lấy
bảy báu kết thành một cái hoa đem biếu vua Bình Sa. Nhận
được hoa báu, Bình Sa vương đem dâng lên Phật..Xem
Tiếp:Kinh
Pháp Cú Tỷ Dụ, Phẩm Duy Niệm
Xưa
kia, có năm vị sa-môn ẩn cư học đạo trên một ngọn núi
tại nước Ba-la-nại, cách thành 45 dặm. Cứ mỗi sáng tinh
sương là các thầy rời núi vào xóm làng khất thực, ăn xong
về đến núi là trời đã tối. Vì phải nhọc mệt sớm đi
tối về như thế, năm thầy không kham ngồi thiền chánh định,
hóa ra suốt mấy năm trời, không thu hoạch kết quả nào.Xem
Tiếp:.Kinh
Pháp Cú Tỷ Dụ, Phẩm Giới Thận
Thiền
sư Dhammarakkhita là một vị cao tăng tinh thông Tam tạng, nhưng
Ngài lại ưa thích pháp hành nên thường đi một mình vào
rừng hành đạo. Ngài được các vị Thiền sư tiền bối
khen ngợi là người giàu ý chí, kiên nghị, dũng cảm và có
khả năng về cả pháp học lẫn pháp hành. Ngài được Phật
tử Thái Lan mời làm viện chủ một thiền viện nổi tiếng
theo truyền thống của Thiền sư Achar Nep lỗi lạc, nhưng thỉnh
thoảng Ngài chỉ đến dạy Thiền rồi một mình thong dong
tự tại, như cánh hạc ngàn. Đặc biệt là cuối năm nay Thiền
sư Rhippa Panno ở chùa Jetavanavihàra Washington D.C đến hướng
dẫn chúng tôi một khoá Thiền Vipassanà trong vòng một tuần...Xem
Tiếp: Kỹ
Thuật Thiền Vipassana, LV
Diễn
Văn Khai Mạc Lễ Khánh Thành Chùa Lân - Thiền Viện Trúc Lâm
Yên Tử
Biên
soạn công trình này là một Ban biên tập gồm 7 vị do Đại
đức Thích Đồng Bổn làm chủ biên và một Hội đồng Cố
vấn 5 thành viên gồm những bậc tôn túc Giáo phẩm, Cư sĩ,
Giáo sư có uy tín và có học vị khoa học. Là một biên
khảo khoa học, công trình này không phân biệt hệ phái, tông
môn, địa phương, cũng như quan điểm, chính kiến..Xem
Tiếp:Tiểu
Sử Danh Tăng Việt Nam Thế Kỷ XX Tập 2, Thích Đồng Bổn
Phật
Pháp Cho Sinh Viên, Nguyên tác : Lak Dhamma Samrab Nak Seuksa của
Buddhadàsa Bhikkhu bằng Thái ngữ ; Bản dịch ra Anh văn
của Rod Bucknell;Thiện Nhựt lược dịch sang Việt ngữ (Phần
Một)
...
Và
mục tiêu tối hậu của người học Phật là giải thoát khỏi
cảnh giới tương đối. Giải thoát khỏi cảnh giới
tương đối tức là trở về hay hội nhập lại cái bản thể
tuyệt đối xưa nay vốn sẵn có. Trong cảnh giới tuyệt
đối này, lẽ dĩ nhiên, chẳng có tương đối, tất cả đều
tuyệt đối, không sanh tử, không thiện ác, không tốt xấu,
không giầu nghèo, không cấu tịnh, không tội phước, không
đối đãi và tuyệt đối cũng chính là bất nhị, là không
hai. Đã bất nhị không hai thì nhân quả không còn.
Nhân cũng không và quả cũng không. Do đó bất cứ chúng
sinh nào chưa giác ngộ, chưa giải thoát khỏi vòng sinh tử
thuộc thế giới hiện tượng tương đối, thì vẫn còn bị
chi phối bởi qui luật nhân quả (vốn chỉ hiện hữu trong
thế giới tương đối)...Xem
Tiếp:.Người
Giác Ngộ Còn Bị Luật Nhân Quả Chi Phối Không?, Hoàng Liên
Tâm
Nhân-quả,
Luân-hồi, Nghiệp báo là đạo lý căn bản của Phật giáo.
Sông biển có thể cạn khô. Mặt trời mặt trăng có thể
rơi rụng. Nhưng đạo lý nầy muôn đời không sai. Dù thế
pháp hay đạo pháp, tăng hay tục, bất luận hạng người nào,
hễ còn vào ra trong sanh tử, trôi lăn trong sáu đường, đắm
chìm trong ngũ dục, lặn hụp trong lợi danh dục tình, thì
nhất định không cách nào thoát khỏi mãnh lực của luật
nhân quả, luân hồi, nghiệp báo chi phối...Xem
Tiếp:.Lược
Truyện Tiền Thân Đức Phật, HT. Thích Đức Niệm (Tập Truyện)
Thiền
lại có cửa (quan) sao ? Đạo vốn không có trong, ngoài, ra,
vào; nhưng người hành đạo bởi có mê, ngộ nên bậc đại
thiện-tri-thức giữ cửa không thể không có khi mở, đóng.
Các Ngài giữ khóa chốt kỹ càng, tra hỏi nghiêm ngặt, khiến
những kẻ loạn ngôn, tà ý muốn vượt qua bị cửa ngăn cản
không thể thực hiện được mưu gian, cũng là cái kế giữ
lâu dài vậy. Xem
Tiếp: Thiền
Quan Sách Tấn, Sa Môn Châu Hoằng - Việt Dịch: HT. Thanh Từ
...Chấp
nhận ý kiến của người khác một cách mù quáng và không
thắc mắc sẽ là một sự ngu xuẩn, nhưng làm ngơ ý kiến
của họ cũng là một sự ngốc nghếch. Trí tuệ và kinh nghiệm
của những người khác, đặc biệt là bậc trí, có thể giúp
chúng ta làm sâu sắc thêm sự hiểu biết của chúng ta và
đưa chúng ta đến một vị trí tốt hơn để chọn lựa một
giải pháp đúng hơn. Với sự mở rộng của tri thức Phật
giáo trong khoảng hơn trăm năm qua, một số đông giới trí
thức phương Tây, kể cả nhiều vị lãnh giải Nobel hòa bình,
đã bày tỏ một sự quan tâm sâu sắc và ngưỡng mộ tôn
giáo cổ đại này. Chỉ có một số ít thực sự trở thành
Phật tử. Một số do bị ấn tượng bởi lối tư duy trong
sáng và hợp lý của đạo Phật, số khác bởi sự khoan dung
độ lượng nhã nhặn của tôn giáo này. Một số bị ngạc
nhiên bởi giáo lý của tôn giáo này rất giống với những
phát minh của khoa học hiện đại, trong khi số khác lại bị
thu hút bởi ý tưởng về đời sống luân lý đạo đức mà
không cần tin vào một đấng Thượng đế đầy quyền năng.
Những lời trích dẫn được thu thập trong cuốn sách nhỏ
này thật sự đáng để quan tâm vì một số lý do sau:..Xem
Tiếp:.Giới
Trí Thức Bình Luận Về Đức Phật và Giáo Lý của Ngài,
Thích Quảng Bảo
..Một
số người cho rằng, Phật Giáo có mặt đầu tiên trên đất
nước Việt Nam là do Phật Giáo Trung Hoa truyền vào qua các
thời đại thống trị của Trung Hoa. Nguyên vì họ thấy nghi
lễ của Phật Giáo Việt Nam giống như nghi lễ của Phật
Giáo Trung Hoa, và lễ phục cũng như cách thờ tự của Phật
Giáo Việt Nam không khác cho mấy về lễ phục và cách thờ
tự của Phật Giáo Trung Hoa. Họ hiểu như thế là hoàn toàn
sai lầm và không biết chút nào về nguồn gốc lịch sử Việt
Nam... Xem Tiếp:
Những
Đặc Điểm của Văn Hoá Phật Giáo Trong Văn Hoá Việt Nam,
H.T. Thích Thắng Hoan
Bạn
có biết không? Nói cho cùng thì bất cứ một nơi nào bạn
đến cũng sẽ là bây giờ và ở đây mà thôi. Trong giờ phút
này bạn đang bận bịu với những vấn đề gì, thì chúng
cũng đã là những việc bạn đã bận bịu trong quá khứ.
Những gì bạn đang suy nghĩ ngay bây giờ là những gì đang
ở trong tâm bạn. Bất cứ việc gì đã xảy ra thì nó đã
xảy ra. Câu hỏi quan trọng là ta sẽ xử sự với chúng như
thế nào. Nói một cách khác: "Bây giờ sao đây?" Xem
Tiếp:Nơi
Ấy Cũng Là Bây Giờ và Ở Đây, Jon Kabat-Zinn - Việt Dịch:
Nguyễn Duy Nhiên
Phật
tử - Những Câu Hỏi Thông Thường Về Đạo Phật, Hòa thượng
Thích Thiện Châu

|