|
|
2008
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2007
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2006
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2005
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2004
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2003
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
2002
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
c
NEW
POSTING THÁNG 7-2003
Trong
kinh Pháp Cú, Đức Phật dành nguyên một chương để nói về
ái dục vì ái dục là nguồn gốc của khổ đau. Ngài
dạy: “ái dục như dòng nước chảy xiết, xoáy sâu vào mặt
đất. Dòng nước đào đất thành hố, cuốn phăng mầu
mỡ, biến đất thành biển cả và hoàn toàn mất sinh lực
của đất (đất là vùng năng lực của tâm). Những ai
còn vướng bận ái dục, tình cảm, tài sản, sắc thân và
sự nghiệp thế gian một cách say đắm, kẻ ấy bị dòng nước
luân hồi cuốn về nơi vô định và sầu khổ triền miên.
Người nào biết hàng phục tham ái và dục lạc thì sầu khổ
tự khắc chấm dứt như giọt sương mai đầu ngọn cỏ tan
biến ngay, khi ánh mặt trời xuất hiện. Đoạn trừ ái
dục mà không đoạn trừ tận gốc rễ thì cũng như người
nhổ cỏ mây (birina) chỉ cắt trên đầu ngọn, càng cắt trên
ngọn thì gốc rễ cỏ càng sung sức và mọc lớn mạnh.
Muốn giải thoát khổ não, muốn thành đạt trạng thái tịch
tĩnh, không dục vọng, phải xa lìa ái dục..Xem
Tiếp: Việc
Đoạn Trừ Ái Dục Đối Với Người Cư Sĩ Tu Tại Gia, Hoàng
Liên Tâm
Đại
Thừa và Sự Liên Hệ Với Tiểu Thừa, Nguyên tác: Nalinaksha
Dutt - HT. Thích Minh Châu dịch
Nhiều
Hiện Vật Cổ được Lưu Giữ tại Chùa Phật Quang (Tin Tức
Khảo Cổ)
Bụt
Từ Dưới Đất Hiện Lên... (Tin Tức Khảo Cổ)
Chùa
Kim Liên, Hà Nội Bị Hư Hỏng Nặng
Kim
Cương Kinh Giảng Nghĩa, Giang Vị Nông Cư Sĩ - Việt Dịch:
Đồ Nam Lão Nhân
Tam
Tạng Kinh Điển Trung Hoa, Liễu Pháp Trích Dịch
Giới
Thiệu Kinh Đại Bát Nhã, Đào Nguyên
Khai
Thị Thiền Thất Tại Chùa Tam Bảo, HT. Duy Lực
...Nghĩ
về ông, tôi không khỏi bùi ngùi cho thân phận kẻ sĩ đã
ỡ vào một giai đoạn lịch sử bi tráng của dân tộc trong
thời kỳ đầu giành lại độc lập từ tay ngoại bang. Những
lời kể về việc tử tiết của ông gây ấn tượng mạnh
mẽ nơi tôi, bởi từ trước tới nay tôi chưa hề nghe
thấy sự tuẫn tiết nào đặc biệt và chấn động đến
thế. Chính vì thế tôi lặn lội tìm hiểu biên khảo
về ông ở thập niên 80 – 90 để viết tiểu sử của ông
.Ôâng tự cho trường hợp của ông là cái án “mạc
tu hữu” mà Nhạc Phi đời Ðường phải gánh chịu (6) nhưng
tôi nghĩ cái chết của ông phảng phất sự tuẫn tiết của
Nhà nho Khuất Nguyên nước Sở- thời Chiến quốc, cũng đã
nhảy xuống giòng sông Mịch La tự trầm, sau khi để lại
câu nói bất hũ : “thế gian này tất cả đều say, chỉ có
mình ta là tỉnh”.Xem
Tiếp: Kỷ
Niệm 100 Năm Ngày Sinh - Lãng Đãng Khuất Nguyên ở Cụ Thiều
Chửu, Thích Đồng Bổn
Sinh
là anh học trò nghèo kiết xác, tha phương cầu học . Anh ở
trọ trong một ngôi chùa, ngày đêm dùi mài kinh sử để ứng
thi . Quan huyện sở tại cũng là người xứ khác bổ nhiệm
đến, thường lui tới chùa vì quan rất mộ đạo . Quan có
một cô con gái tuổi độ trăng tròn, nhan sắc mỹ miều diễm
lệ . Một hôm nhân ngày lễ Vu Lan, cô gái theo cha đến chùa
. Vừa trông thấy người ngọc, Sinh ôm lòng thầm yêu trộm
nhớ . Nhưng chàng đã có vợ con ở quê nhà, lại thuộc gia
đình nghèo khó, mà nàng thì đang độ xuân xanh, lá ngọc cành
vàng . Chuyện lương duyên thật khó nỗi ước mơ . Mối tình
bị chướng duyên ngăn trở càng thêm nồng nàng thắm thiết,
mặc dầu chưa một lời trao đổi, tình yêu chỉ đơn phương
. Chàng đành nuốt nước bọt ngâm câu "tình tuyệt vọng"
:Xem Tiếp Người
Ngày Xưa, Thìch Nữ Trí Hải
Điểm
Trọng Yếu Quan Tâm Đầy đủ Đối Với Người Sắp Chết,
Thích Nguyên Định
Nói
Rõ Những Việc khi Lâm Chung, Thích Nữ Chơn Minh
Để
Hiểu Đạo Phật, Phương Bối
Bài
Học Ngàn Vàng, Hoà Thượng Thích Thiện Hoa
...Ðức
Phật cũng nói: "Một bài pháp, bất cứ thuộc loại nào, dầu
được thốt lên từ một thi sĩ hay một người hiền triết,
dầu được viết thành văn vần, đầy thi vị, hoa mỹ, du
dương mấy đi nữa, nếu chẳng có liên quan đến tánh Không
(Sunnatà), thì còn chưa theo đúng Chánh pháp." Như thế, có
hai loại bài thuyết giảng giáo lý; loại nào nói đến Tánh
Không, Sunnatà, thì đó là đúng theo lời giảng của Ðức
Phật; còn loại chẳng bàn đến sự rỗng vắng, đó là những
luận văn của người sau. Do đó, ta thấy Ðức Phật
xem Tánh Không, Sunnatà, và các bài pháp thuyết giảng về Tánh
Không, là tinh túy chơn thật của Phật giáo. Vì vậy mà Ngài
mới nói: "Khi giáo lý về Tánh Không, Sunnata, đã "chết" (suy
tàn) rồi và chẳng còn ai quan đến nữa, thì bấy giờ bản
chất thật sự của Chánh pháp hoàn toàn bị đánh mất."...Xem
Tiếp: Phật
Pháp Cho Sinh Viên, Nguyên tác : Lak Dhamma Samrab Nak Seuksa của
Buddhadàsa Bhikkhu bằng Thái ngữ ; Bản dịch ra Anh văn
của Rod Bucknell; Thiện Nhựt lược dịch sang Việt ngữ
Xét
thấy, Tọa Thiền là pháp môn đại giải thoát. Các pháp từ
đó mà lưu xuất, muôn hạnh từ đó mà thông đạt, thần
thông, trí huệ, phước đức, đều từ trong cửa này mà khởi
lên, cho đến con đường tánh mạng của trời, người cũng
đều
từ cửa ngõ này mà mở ra. Chư Phật đã từ cửa ngõ này
mà ra vào. Người thực hành hạnh Bồ-tát chính phải vào
cửa này, hàng Nhị thừa thì còn ở giữa đường, bọn ngoại
đạo tuy có đi mà chẳng vào được con đường chính. Phàm
các tông Hiển, Mật chẳng thực hành pháp môn này, thì chẳng
còn con đường nào khác để thành Phật...Xem
Tiếp:Luận
Về Toạ Thiền, Thiền Sư Đại Giác, Thiền Sư Thích Nhật
Quang Việt Dịch
Loài
người chúng ta là những sinh vật hữu hình hữu hạn, chúng
ta không thể sống ngoài viễn tượng không gian và thời gian.
Vì sao ? vì sắc chất chúng ta được cấu tạo nên từ tứ
đại giả hợp, không có cách nào chụp bắt hay bám víu vào
những lý thuyết hão huyền của vô hạn. Vậy thì làm sao
chúng ta có thể tự giải thoát mình ra khỏi sự ràng buộc
của phiền não khổ đau trong kiếp người từ giới hạn cuộc
sống ? Xem
Tiếp:Sống
và Chết Thế nào Cho Co Ý Nghĩa, Thích Đồng Bổn
Gần
đây, trong khi tu nhìn lại giáo lý tôi thấy có hai điều hệ
trọng khác hơn hồi xưa. Hai điều đó là gì? Một là Tánh
Không. Hai là Chân Không. Lâu nay người ta thường hay lẫn
lộn về hai điều này. Trước tôi nói về Tánh Không. Nhiều
vị cho rằng khi đạt được Tánh Không sẽ có vô số thứ
nhiệm mầu, tức là Tánh Không diệu hữu, như Chân Không diệu
hữu vậy. Đó là do không hiểu, không phân biệt được thế
nào là Tánh Không, thế nào là Chân Không. Xem
Tiếp: Tánh
Không và Chân Không, HT. Thanh Từ
Nghi
Thức Phật Đảnh Tôn Thắng Vô Cấu Quang Đàn Pháp, HT. Thích
Thiền Tâm Soạn Thảo
Trong
Phật giáo Ðại thừa, Giới không phải chỉ là một căn bản
chung cho mọi người tu Ðạo của bất cứ tông phái nào, Giới
cũng không phải chỉ là một bài học vỡ lòng về Ðạo,
hay chỉ là một sự thực hành phụ kèm theo các sự thực
hành chính yếu của Thiền Quán, mà Giới còn là một chủ
trương và thực hành chính yếu lập thành một Tông phái riêng
rẽ quan trọng nữa. Mà đã là một tông phái thì phải có
giáo thuyết lập trường chính xác và rõ ràng. Chính vì thế
mà mọi ý nghĩa về Giới mới được quán sát và giải thích
tinh vi tường tận qua các tổ sư của Luật tông. Sự hiểu
lầm hay lơ là về thật nghĩa của Giới thường bị các tổ
Luật tông than phiền và chỉ trích... Dù gì đi nữa thì bất
kể tông phái sai khác, Giới vẫn là một cánh cửa mà ai cũng
phải di qua nếu họ muốn vào trong kho tàng của đạo Phật.
Vậy, Giới là gì vậy? Phần trình bày sau đây chỉ nói về
các ý nghĩa căn bản chung của Giới trong khuôn khổ của Giới
luật tại gia mà thôi. Xem
Tiếp:Thọ
Giới, TT. Thích Nhất Chân
Lúc
ban sơ, sư Pháp-Thường đến tham vấn Mã-Tổ Đạo-Nhất.
Sư
hỏi : - Thế nào là Phật ?
Tổ
đáp : - Tức tâm tức Phật.
Chợt
nghe, Pháp-Thường đại ngộ.
(Truyền
Đăng-lục)
Chỉ
một câu đáp ngắn của Mã-Tổ, võn vẹn có bốn từ "tức
tâm tức Phật" mà ngay đây sư Pháp-Thường đại ngộ. Thật
là hy hữu ! Thế nhưng nói sư ấy ngộ, như vậy là ngộ
làm sao, ngộ cái gì ?X em Tiếp:Tức
Tâm Tức Phật, Cư Sĩ Nhuận Bảo
Nhận
Định Về Các Bài Giảng Pháp Của Hoà Thượng Thích Thông
Lạc
Gần
đây có người nói rằng Phật Giáo Đại Thừa là Bà La Môn
Giáo, là tà ma ngoại đạo. Thật ra lời nói này không
có gì mới lạ, nó đã có từ thời xưa, khi Phật Giáo đang
ở trong thời kỳ phát triển. Tuy nhiên, nhằm tránh sự
hoang mang cho những người mới bước chân vào đạo Phật
và cho những Phật tử không có nhiều thì giờ nghiên
cứu về sự khác biệt giữa hai tôn giáo nên chúng tôi viết
bài dưới đây. Chúng tôi không có ý so sánh hai tôn giáo
lớn của nhân loại, vì việc làm này là của các nhà học
gỉa, mà chúng tôi chỉ đưa ra vài điểm khác biệt quan yếu
có tính cách nền tảng giữa đạo Phật nói chung, Phật Giáo
Đại Thừa nói riêng so với Bà La Môn Giáo. Xem
Tiếp: Có
Phải Phật Giáo Đại Thừa Là Bà Môn Giáo?
Sáu
bảy năm trước, tôi bỗng được người bạn gốc gác Cần
Thơ báo tin rằng tờ đặc san Trung Học Phan thanh Giản có
bài viết về tôi (*), những chi tiết về tên họ, ngành nghề,
chức vụ thì khó lầm lẫn là ai khác, nhưng lại có vài điểm
như : quê quán Rạch Giá, con nhà giàu, cùng học chung với
người viết là cụ Việt Cường Võ văn Hơn tại Trung học
Phan thanh Giản vào các niên khóa 1930-1934 thì không đúng, có
lẽ tác giả đã lẫn lộn và trộn lẫn tôi với một người
nào khác chăng? Thật ra, làm con nhà giàu ngổ ngáo như cụ
Võ văn Hơn mô tả nghe cũng hấp dẫn, nhưng rất tiếc tôi
không có hân hạnh đó, tôi cũng chưa có hân hạnh đặt chân
đến ngưỡng cửa trường Trung Học Phan thanh Giản lần nào,
nhất là tôi không thể nào có hân hạnh làm bạn học với
cụ vào những năm 1930-1934… chỉ vì thời gian đó tôi chưa
sanh ra đời : Tôi sanh năm 1939 tại Trà Vinh, quê nội xã Long
Hòa, Trà Vinh, quê ngoại xã Hòa An, Cao Lãnh. Anh bạn khuyên
tôi đính chánh, nhưng tôi nghĩ cụ Võ văn Hơn đáng tuổi
cha mẹ tôi, cụ nhắc chuyện xưa, chuyện nầy “bắt quàng”
qua chuyện khác mới cũ lẫn lộn nhau là việc rất bình thường,
đính chánh có thể khiến cụ cụt hứng, tội nghiệp… nên
tôi đã im lặng. Xem Tiếp:Tản
Mạn Vể Cần Thơ,Truyện Ngắn của Huỳnh Trung Chánh
Dayton
là một thành phố nhỏ bé thuộc tiểu bang Ohio, nơi mà 25
năm trước đây, khi định cư tại Hoa Kỳ chú Sáu đã được
người bảo trợ lãnh về, để bắt đầu kiếp sống tha phương
xứ người. Do đó, dù chỉ lưu trú tại đây không quá 6 tháng,
nhưng những kỹ niệm, những hình ảnh thân thương của chốn
nầy lúc nào cũng tràn ngập trong tâm khảm chàng. Do đó, khi
chiếc phi cơ Delta vừa lượn một vòng ngắn, nhìn xuyên qua
cửa sổ ngắm nhìn cảnh thành phố nhỏ nhắn mờ sương ngày
xưa, chú Sáu đã xúc động nghẹn ngào. Chú ngậm ngùi nhớ
tới nỗi ngơ ngác âu lo của của 3 thằng con trai bạc mạng
trên bước đường vong quốc vào “thuở ban đầu” ở xứ
nầy, chàng nhớ bà Mary Sanders, người bảo trợ hiền lành
đã dang rộng vòng tay thương yêu đón nhận ba đứa con trai
xa lạ, để bảo dưỡng, chăm sóc chúng từng miếng ăn, từng
áo mặc và tận tình hướng dẫn chúng hòa nhập vào nếp
sống Hoa Kỳ.Xem Tiếp:Ngưu
Ma Vương, Truyện Ngắn của Huỳnh Trung Chánh

|