MỘT
TẤM ẢNH
VỚI
THƠ NGHIÊM XUÂN HỒNG
Nguyễn
Ðức Cung
Thưa
Người Nghiêm Xuân Hồng,
Sau
bữa cơm rau muống đêm hôm ấy, nhà văn Tuấn Huy có nói nhỏ
vào tai Nguyễn Ðức Cung: “Số tới viết về Nghiêm Xuân
Hồng, ông góp mặt nhé." Lúc đó còn mải nghe ông
Mai Thảo vung tay ngâm hai bài thơ cũ của Người, nên chư a
kịp trả lời ông Tuấn Huy mà chỉ thoáng nghĩ “góp thì
góp”.
Khi
tiễn chân Người, ông Mai Thảo, ông Tuấn Huy ra về, trở
vào căn phòng nhỏ bé lòng rộn rã nghĩ về Người. Thế
nhưng, càng về khuya thấy lòng trống vắng lạ thường; viết
về Nghiêm Xuân Hồng thì viết đến bao nhiêu, nhưng thiếu
mất một cái gì, thiếu mất một người, và người ấy là
“Thượng Bang Ðỗ Phủ” Ðỗ Năng An, nhưng đêm nay đang
ở một nơi xa tít nào đó, chắc chắn cũng đang nghĩ đến
Người, và tại hạ, và bạn bè... Lúc đó đã hơn nửa
đêm, đọc lại thơ của Người vừa gửi cho, quên mất đêm
khuya, lục đống ảnh sáng tác đã lâu, chép lại mấy dòng
thơ của Người, gọi là góp mặt với ông Tuấn Huy và bạn
bè. Ảnh như sau, và thơ Nghiêm Xuân Hồng như sau:
Thần
thánh xa rồi...rớt lại đây
Trang
kinh xanh ngắt dưới trăng gầy
Chong
đèn mờ tỏ lần tờ cũ
Tinh
đẩu quay cuồng gió lộng bay...
.......
Nay
tụng Trang kinh thấy rõ ràng
Tờ
hoa lặng lẽ hiện trăng vàng
Trăng
vàng bỗng vỡ thành muôn mảnh
Hóa
hiện hình hài ngập thế gian...
Là
tỉnh là say là vậy đó
Là
tâm mê sảng hiện trần ai
Trần
ai lớp lớp trùng trùng xoáy
Khởi
đại phong luân vẽ thế gian
Trăng
chiếu tiền nhân vô lượng cõi
Lúc
vinh lúc nhục cảnh phù hoa
Hiện
thân sư tử nghênh đầu núi
Lại
hóa muôn trùng núp cánh hoa.
Trích
Trang Kinh Xanh Ngắt của Nghiêm Xuân Hồng