GỬI
HỌ VŨ
Người
đã đi rồi, ta vẫn đây
Ngàn
năm mây trắng, gió thu gầy
Sững
sơ lê bước trường quan tái
Chẳng
hiểu bao giờ rũ cánh bay...
Ngắt
nhành dương liễu tiễn đưa người
Tụng
nửa câu kinh vọng tiếng cười
Văng
vẳng đâu đây còn nhịp phách
Của
người con gái áo hoa xưa
Có
nhớ rượu chăng rượu ngậm ngùi
Hồ-trường
bảng lảng rót buồn vui,
Rót
nơi muôn thuở không-hư ấy
Tưới
nở hoa đèn trí-tuệ say
Bốn
chục năm qua làn gió thoảng
Có
còn chăng vài nét tà huy
Còn
chăng vẻ mặt ngậm cười ấy
Và
giọng chửi thề tịch mịch say
Ta
cũng-nhớ-ngươi- chẳng-nhớ-ngươi
Nhớ
ngươi như nhớ bóng thu gầy
Ngàn
xưa nhiều kẻ ra đi quá
Ai
ở ai đi biết nói gì?