HOA
TẠNG TRẦM TƯ
Gửi
một người đã rũ bỏ bụi trần ai
Mặt
trời đã lặn từ lầu nhưng trăng chưa mọc
Bầu
trời thăm thẳm chỉ có những vì sao lấp lánh
Như
muốn thì thầm nhắn nhủ một điều bẩn dị kỳ...
Mặt
trời Ðại bi đã lặn rồi.
Mà
vầng trăng Lăng già chưa chịu ló dạng.
Thế
gian như trống vắng quạnh hiu
Các
hàng trời người đều như quờ quạng
Trong
bóng tối đêm sâu,
Chẳng
biết nghĩ sao về thân phận mình
Cũng
như về bổn lai cái vũ trụ lạnh lùng huyền hoặc này
Ngay
đến đàn chim cũng xào xạc thức giấc trong lùm cây
Trong
bóng tôi đêm sâu,
Chắc
rằng có những đàn tiểu quỷ lũ lượt
Ðương
nghiêng ngả cả cười...
Nhưng
may thay là vẫøn còn những vì sao
Tương
tự những ánh mắt xa khơi.
Ðương
muôn thì thầm nhắn nhủ một điều gì...
Khép
cánh cứa sài vì thoảng cơn gió lạnh,
Thắp
nén tâm hương khơi dậy ngọn đèn hiu hắt.
Lần
giở nhửng trang tôn linh, đắm mình theo giòng chữ...
Bỗng
thấy bàng hoàng như bơi lội giữa một biển đầy sao. ..
Và
thoảng như nghe hiểu lời thì thàm nhắn nhủ
Của
các tinh cau thiên chủ
Muốn
di ngôn cho các kiếp xưa sau...
Từ
thuở không tên. Ai, Ai đã vén lên tấm màn này?
Tấm
màn vừa dị kỳ huyền hoặc vừa hết mực hiển nhiên.
Khiến
cho, thoạt nghe,
Các
loài hữu tình đều dụi mắt thẫn thờ
Vì
không tin ở mắt mình, nghi ngờ tai mình
Ai
đã nói lên được cái Chân lý không the khác ấy
Về
Ðạo lý vậøn hành của vũ trụÏ kiếp sống này?!
Chắc
chắn không phải vì một vị vua trời Phạm Thiên sơ thiền
nào đó.
Cũng
không phải một vị Thượng đế mờ mờ nhân ảnh.
Vì
cái tâm lượng hữu hạn làm sao nói được vô hạn,
Cái
có số lượng làm sao nói vô lượng,
Cái
chưa ra khỏi một thế giới làm sao mô tả thê giới võng
Và
cái còn rơi rớt vọng tưởng vọng tình, chấp trước có
không,
Thì
làm sao luận bàn rốt ráo về hư không??
Ai
đã nói lên giáo lý như thực như hư
Về
nhịp điệu sở hành của cái Thâøm tâm Diệu quang minh hải
ấy ???
Ai
đã nói lên những điều khó thể nói, khó thế biết
Từ
mẫn nhắc nhở chúng sanh si ngây
Trong
các cõi nhiều như hạt bụi...
Chỉ
rõ biển Không-hải-uyên-nguyên hào quang sáng ngời không có
một vật
Cùng
bí ẩn của sự động niệm mê sảng muốn tự chiếu soi
Khiến
cho cái vô tận hiến hình thành tận...
Diễn
nói về những đám bụi hào quang xoay vần miên viễn
Làm
loé lên cơ man còn lốc ảnh-hiện-thức-biến-chập chùng.
Lung-linh-mê-đô-ảo-phố....
Giảng
giải rằng tuy mỗi tia-chớp-nháng đều mềm niệm diệt,
Nhưng
vì suy động bởi sức nghiệp tương-tợ-tương-tục.
Nên
vẫøn hiện lên như có vật và có tác vi...
Nói
về nhịp điệu của thâm-tâm-hành
Vừa
chu kỳ (cyclique) vừa cực-độ-chuyển-hiện,
Vừa
ly-tâm vừa hướng-tâm
Và
trong đó, những trạng thái như trái ngược
Vẫn
thường thành tựu lẫn nhau...
Diễn
giải không ngừng...
Về
thời gian không gian ngang dọc huyễn -mộng vọng-tưởng
Chỉ
là do nhịp điệu bồng bềnh vô thủy của tâm thức hữu
tình
Về
huyễn-số, huyễn-tế, huyễn-trí
VềÏ
cái tâm đại-ảo-sư nổi cơn cuồng-mị
Dệt
nên đại-ảo-thành nhốt kín kẻ u mê!..
Nhắc
đi nhắc lại pháp-giới này chẳng thực chẳng hư
Chẳng
vật chẳng phi vật
Không
đoạn không thường, không lai-khứ, không nhất dị
Chẳng
onde chẳng corpuscule
Vì
chỉ
là ảnh-hiện
Vì
chỉ là một trường thức-biến mênh mang
Vì
mọi sự-vật đều không mảy may tự-tánh...
Và
sự phủ-định không cùng (negation) chính là chuyển
sang
sự khẳng định (affirmation) tối thượng
Và
hết thảy vô-tự-tánh chính là chỉ rõ nơi thể tánh bờ
mé
kho
thể chỉ bày...
Ai,
Ai là bậc Nan-tư có thể khoan thai từ ái
Nói
lên những điều như vậy... ?
Nhưng
trong cái màn lưới thế-giới-võng chập chùng
Dệt
nên bởi đám bụi trần-ai nghiệp-dĩ,
Ai
là những bậc tỏa sức hào quang
Ðể
làm nơi nương về của thế giới cùng hư-không?
Ai
là bậc có đủ nhãn-lực
Ðể
nhìn thấy cả thế-giới-hải bao la,
Chỉ
nhỏ như một bông hoa khi nở ra lúc cụp lại
Lại
nhìn thấy mỗi hạt bụi cũng nở ra
Thành
một thế giới nơi đó có đủ trăm vạn ức
Nhật
nguyệt tinh tú Tu di cùng hải hội nhiệm mầu?
Ai
là bậc biết rõ va quở trách các thứ thiên đường thấp
kém
Của
ngoại-đạo còn nặng nề kiến chấp có-không,
Nên
chỉ biết loanh quanh lẩn quẩøn nơi mấy tầng trời?
Lại
dùng tâm-nhãn tịnh diệu
Vượt
ra khỏi tiểu-thiên thế giới,
Ra
khỏi trung-thiên, khỏi đại-thiên,
Trải
qua kiêp-số, lặng ngắm nhìn các thứ cõi
Hoặc
thô hoặc diệu, hoặc uế-tịnh
Ðể
chỉ đường cho các chúng sanh hoang loạn
Biết
cách xin sang Tịnh-độ thắng duyên...
Ai
là bậc có thể hiện thân-vô-biên
Tỏa
hào quang bao trùm nhiều cõi
Ðể
biết rõ từng hạt mưa, từng tâm niệm chúng sanh?
Là
bậc hiện thân mình làm một cõi
Ðể
dung chứa chúng sanh lăng xăng ngủ vùi...
Có
thể bóp nát nhiều thế giới
Thành
vi-trần thành bụi quang minh,
Rồi
lại từ vi trần kết thành thế giới
Mà
chẳng làm kinh động chúng sanh. . . ?
Ai
có thế tùy nghi biến hình các cõi
Làm
nơi thắng duyên hay chỗ trả nghiệp của chúng sanh
Ai
có thể trụ thân mình trong vô lượng kiếp
Ðể
chờ đợi một chúng sanh thành thục căn lành...
Hoặc
thay đổi nhịp điệu tâm-hành
Ðem
một liếp vào một sát na
Hay
kéo dài sát na thành nhiều liếp... ?
Ai,
Ai đây!Ai là bậc Nan-thắng này???
Ai
có thể nói rằng:
Diệt
tận định cây-khô-tro-nguội chưa phải là bờ mé,
Và
tầng trời Phi-tưởng kia vẫøn chưa phải Bến cũ tích liêu...
Ai
là bậc ra vào thung dung các cơn đại-định,
Lấy
một thân nhấp định, lúc xuất lại nhiều thân...
Ai
dám nói rằng cơn tam muội có cơ man không xiết kể,
Nhưng
mọi sở-hành đều thu gọn nơi Sát-na-tế-phổ-quang minh???
Ai
la bậc tùy tâm dọc ngang pháp giới,
Tuy
vẫn ngồi bất-động tịch nhiên
Mà
vẫn hiện hóa-thân nườm nượp tỏa khắp hư không...
Mỗi
bước chờn đi đều chấn động các cõi
Khiến
các nẻo mê-đồ thoắt trống vắng rỗng không. .. ?
Ai
la bậc giữa những cơn tam-tai kiếp hoại
Làm
nổi lên những luồng phong luân rào rạt
Ðẩy
các chúng sanh lên những tầng trời sơ-nhị-tam-thiền
Tương
tự như làn sóng cồn làm sống lại đám cá tích ngất ngư..
?
Ai
biết rõ chúng sanh dường như mộng-ảo
Song
những niềm đau khổ vẫn có thật triền miên...
Ai
dám tự nói mình cũng chỉ là huyễn mộng
Mà
chẳng ngừng hứng khởi Ðại bi tâm.. .
Ai
biết rõ các hạnh đều như mơ, như tia nắng quái
Mà
vẫn phân thân hóa độ chẳng ngừng tay...
Ai
biết rõ tất cả thế gian chỉ là huyễn hiện
Mà
vẫn liên miên biến hóa tràn đầy thế gian... ?
Ai
đã ân cần khuyên nhủ
Tất
cả chúng sanh
Phải
làm con cá tích lội-ngược-giòng năm lớp sương mù
Rồi
chỉ rõ các hạnh, các địa,
Các
giải thoát môn, các tràng hạnh nguyện,
Mọi
thứ tâm hành biến hóa,
Ðể
trở thành những bậc
Tuy
vẫn ở thế gian mà vẫn siêu xuất thế gian...
Ai
là Bậc đã nói lên những điều như vậy,
Khiến
cho ngàn trước, ngàn sau,
Trải
những kiếp số không thể tính đếm,
Chẳng
có một cái gì có thể thoát khỏi
Chân
lý vận hành của những lời này... ?
Ai,
Ai là bậc Nan ngộ ấy??. ...
Ai
là ai vậy, những lời ấy là lời gì?...
Sương
khuya đã thấm lạnh miền đất sa mạc
Ðột
khởi lên từ đáy biển sâu do một bàn tay nào đó...
Ngọn
đèn như heo hút, lụn bấc vơi dầu
Những
trang tôn lánh như im lìm mờ nhạt,
Chỉ
nghe gió khuya xào xạc...
Thấy
hình như, thực ra, chẳng có ai nói cả
Và
lời kia chỉ là tiếng vọng thì thầm
Của
pháp giới cùng tâm thức lặng thinh....
Trên
vòm trời, những cánh buồm sao đã ấn đi mất dạng
Vì
trăng tà đã hiện lên
Giữa
thinh không
Lững-lờ-không-bạn
Tỏa
sáng ngời trên Bến cũ chẳng có một ai...!