TRĂNG
CÀI CỔ ÐỘ
Như
kẻ si ngây, hắn lữ hành từ cổ độ,
Trải
hình hài vô lượng bến phù hoa
Mái
tóc biếc nhuốm ngàn lần ánh bạc
Vẫn
chưa sao bặt hết ý bình bồng
Nằm
nơi đây, lắng sóng cồn xào xạc
Hắn
mơ màng một giọt lửa tinh-vân
Rớt
xoáy trái tim, cháy hừng hực đỏ
Ðốt
tan tành kiếp sống chỉ trăm năm.
Từ
thuở xa khơi đã từng nhiều kẻ
Quảng
hình hài mong nhập suối hư-vô
Hóa
thành cây thông lạnh lùng réo rắt
Hay
hòn đá lỳ đổ giấc vạn năm... .
Nhưng
hởi ơi! hư vô cũng vẫn là hoài vọng
Hòn
đá kia đâu có thật vô tri!
Và
sống chết chẳng cắt nổi giòng thức-giấc
Chẳng
thể ngừng mừng sợ lẫn say mê...!?
Lạ
thay! Lạ thay! Chẳng sao ngừng tri giác
Chẳng
sao ngừng làm lóe ánh hư-minh
Tựa
lớp mù-sa bàn tay yêu huyễn
Dệt
ảo-thành nhốt kín kiếp phù-sinh!
Tử
thuở không tên đắm mình giòng hư-ảnh
Hết
chuỗi nầy lại chuỗi khác nổi lên
Các
thứ ước mơ theo nhau trổi dậy.
Vung
bàn tay nắm bắt: chỉ hư-không
Hư
ảnh mà thôi, chẳng gì ngừng chảy
Chẳng
có gì nán lại giữa vòng tay
Giấc
mộng xa xưa lâu đài yêu-mị
Nay
tiêu chìm nơi nắng quái hoàng hôn
Nhưng
dị kỳ thay! Hắn lặng lờ khép mí,
Lắng
quên mình, quên tiệt mộng phù hoa
Bỗng
thấy nổi lên từ đáy từng vực thẳm
Mảnh
trăng cài nơi cổ độ hoang vu...
Hoang
vu hoang vu! Chẳng còn một vật.
Chỉ
diệu-huyền vằng vặc ánh trăng xanh
Xanh
thắm trong veo xanh bát ngát:
Duy
một con-tằm-hóa-bướm lững lờ bay?