TRANG
KINH XANH NGẮT
Thần
thánh xa rồi...rớt lại đây
Trang
kinh xanh ngắt dưới trăng gầy
Chong
đèn mờ tỏ lần tờ cũ
Tinh
đẩu quay cuồng lộng gió bay...
Chạnh
nhớ tiền thân mộng liêu trai
Hồn
ma quỷ mị rỡn trăng say,
Cô
gái hồ ly đa phấn diện
Gỉa
hồn thục nữ ghẹo chiêm bao
Mới
thấy lưới tình man mác quá
Tình
dài đằng đặc hận miên man
Tình
giăng lồng lộng...ai ra khỏi
Làm
khách phiêu bồng đi thế gian?
Lại
nhớ tiền thân đọc Lão Trang
Nghe
hồn hóa bướm dưới hoa vàng,
Ch
hay mộng tuý trường sinh ấy
Kết
tưởng liên thành cảnh Nhược tiên...
Tình
tưởng là chi mà gớm thế
Là
trùng là điệp chẳng gì ngăn,
Tuyệt
không ngằn mé...Ai là kẻ
Giăng
mắc tưởng tình kín thế gian?...
Nay
tụng Trang kinh thấy rõ ràng
Tờ
hoa lặng lẽ HIỆN trăng vàng
Trăng
vàng bỗng vỡ thành muôn mảnh
Hóa
hiện hình hài ngập thế gian...
Là
tỉnh là say là vậy đó
Là
tâm mê sảng hiện trần ai
Trần
ai lớp lớp trùng trùng xoáy
Khởi
đại phong luân vẽ thế gian
Trăng
chiếu tiền thân vô lượng cõi
Lúc
vinh lúc nhục cảnh phù hoa
Hiện
thân sư tử nghênh đầu núi
Lại
hóa muôn trùng núp cánh hoa...
Vô
lượng tình duyên như bỗng dứt
Mộng
tuý trường sinh cũng dứt thôi,
Thân
vẫn bước giữa bờ sanh tử
Mà
lòng bát ngát huệ vô sanh...