VẼ
MẠN ÐÀ LA
Tôi
vẫn đi giữa đôi bờ mê tỉnh
Lòng
ngạt ngào niềm ước vọng triền miên
Nửa
xót xa như tuyệt vọng không bờ
Nửa
khấp khởi những chân trời hé rạng
Tôi
chẳng hiểu lòng mình tràn-đầy-vơi-cạn
Sóng
gợn mênh mông mặt nước biển Ðông
Hay
héo hắt tựa ao tù rêu phủ
Cạnh
bến bờ lau lách quạnh hiu
Tôi
khép mắt gợi lên những tinh hà vô hạn
Góc
biển chơn trời lúc nhúc cảnh đau thương
Những
hạt bụi vô vàn không xiết kể
Bỗng
biến hình thành biển cả tang thương
Cũng
thấy những hình hài la đà nữ quái
Lốm
đốm tinh vân đốt rực sức mê say
Vết
ruồi son trên làn da đọng tuyết
Bỗng
lắc mình thành vực thẳm trùng khơi
Thấy
thân mình hiện hình trên các cõi
Lúc
rỡ ràng như nét vẽ đọng hào quang
Lúc
lờ mờ như đám bèo rêu phủ
Và
trong thân lúc nhúc những thi trùng
Nhưng
ở trên, trên tất cả
Chỗ
tận cùng của các cõi, các vi trần
Bỗng
thấy nổi lên một vùng hào quang rạng ngời sáng chói
Của
các bậc Thần linh ngồi nơi hải hội nhiệm mầu
Hỡi
các bậc Thần linh tịch nhiên bất động
Xin
đừng động thân, vì chẳng cần gì phải động
Chỉ
xin giơ một ngón tay trăm báu
Tỏa
luồng hào quang quán đảnh tới đầu tôi
Như
xưa kia, Ngài Văn thù chẳng hề thèm động bước
Chỉ
đứng xa di động nửa bàn tay
Ðể
quán đảnh một Thiện tài đầy ngưỡng vọng
Khiến
tràn đầy niềm diệu lạc vô biên
Tôi
cũng là Thiện tài đây, nhưng Thiện tài chìm nổi
Là
Thiện tài cuồng vọng động Phù vân
Xin
ban cho lồng lộng phút giây này
Ðể
rũ sạch buồn phiền từ thạch kiếp
Tôi
cũng là đồng tử đây vì tầm hồn si dại
Vì
tâm hồn đầy ảo tưởng cuồng ngây
Những
cơn lốc từ nguyên sơ nổi dậy
Huyền
hoặc hiện hình Long nữ đa đoan
Tôi
chẳng sống bằng cơm khí trời lửa nhật
Mà
chỉ sống chờ cơn giao hợp phút giây này
Một
phút giây đất trời ngơ ngác
Chợt
tan tành giữa mây sáng diệu nghiêm
Xin
biển thức tâm tôi thành hoa đàm Không tuệ
Biến
ái tâm thành lượn sáng Hóa thân
Ðể
vỗ cánh vượt muôn trùng không xiết kể
Ẩn
thân mình làn mây sáng lung linh
Mộng
xưa giờ đã thôi rồi
Mộng
nay còn luống ngậm ngùi mấy thân...