Lời Pháp
Sư Diễn Bồi
nhân dịp khai
giảng kinh Phạm Võng
Kính
thưa quý vị Pháp sư!
Quý
ni sư!
Quý
cư sĩ và thiện tín!
Hôm
nay, nhằm tháng Giêng, Phật lịch 2512, tôi ở đây vì quý
vị giảng kinh Kim Cương. Ðáng lẽ quyển kinh đã được giảng
xong sớm, nhưng vì Bồ Ðề Lan Nhã là đạo tràng hoằng hóa,
quý vị cao tăng thường đến rất đông để thỉnh cầu khai
thị. Vì muốn các vị không phải nhọc công tham phỏng, hành
cước các nơi, mà vẫn có thể thâu hoạch được những lời
chỉ giáo hữu ích của quý thiện tri thức, cho nên tôi phải
đình giảng kinh Kim Cương một cách bất ngờ, mãi đến kỳ
A Di Ðà Phật thất năm rồi, mới kết thúc được toàn bộ.
Thế là trước sau, khóa giảng kéo dài gần trọn hai năm.
Giảng
kinh Kim Cương Bát Nhã Ba La Mật xong, bổn ý của tôi là định
tiếp tục giảng phẩm pHổ Hiền Hạnh Nguyện trong kinh Hoa
Nghiêm. Nhưng vì có nhiều vị muốn nghe kinh Phạm Võng, để
đối với Bồ Tát giới có chỗ liễu giải rõ ràng. Vì thế,
Phổ Hiền Hạnh Nguyện phẩm phải bị đình lại, và chỉ
khai giảng vào chiều thứ Bảy mỗi tuần tại Bát Nhã giảng
đường.
Còn
nơi Bồ Ðề Lan Nhã này, tôi tuyên thuyết Phạm Võng Kinh Bồ
Tát Tâm Ðịa Phẩm để thỏa mãn ý nguyện của quý vị.
Và do sự giảng kinh Phạm Võng Bồ Tát Tâm Ðịa này, sẽ
kích thích quý vị phát tâm Bồ Ðề, thực hành Bồ Tát đạo,
đồng hướng về quả tối cao vô thượng Bồ Ðề.
Ðồng
thời, lần giảng kinh Phạm Võng Bồ Tát Giới Bổn này, lại
còn có một điểm thâm ý đặc biệt bên trong. Ðó là đối
với kinh Kim Cang đã giảng trước đây, tư tưởng lý luận
của kinh ấy thuộc về lý Không. Nếu không hiểu được Không
lý thì quả là nguy hiểm vô cùng.
Tổ
Long Thọ có dạy: “Tín giới vô cơ, vọng tưởng ức thủ
nhất không, thị vị tà không” - (người tu hành lòng tin
đối với giới pháp không có nền tảng, vọng tưởng ức
đoán, chấp thủ một khía cạnh Không, là thiên không, như
vậy chính là tà không).
Nên
biết lý chân không Bát Nhã là tức không, tức giả, tức
trung. Nếu thiên chấp một bên không, ấy thuộc về ngoan không,
thì nguy hiểm vô cùng.
Hiện
nay tôi giảng Phạm Võng Kinh Bồ Tát Giới Bổn để cho quý
vị biết dù rằng muôn pháp đều không, nhưng lý nhân quả
rõ ràng, không sai một mảy, cũng không bao giờ hư hoại. Do
đó, giới hạnh của Phật tử phải nghiêm trì, không nên
xem thường và cũng chính là để giúp trừ khử cái tệ hại
“vọng tưởng ức đoán, chấp thủ một bên không” như
Tổ đã dạy.
Cho
nên quý vị nào nghe qua kinh Kim Cương, lại nghe tiếp kinh Phạm
Võng Bồ Tát Giới Bổn này, tôi tin chắc rằng quý vị ấy
sẽ được sự thọ dụng vĩ đại!
