B.2.2.23.
KIÊU MẠN TỊCH THUYẾT GIỚI
(kiêu
mạn thuyết giới, không đúng)
Kinh
văn:
1.
Phiên âm:
Từ
câu “nhược Phật tử, Phật diệt độ hậu...” cho đến
câu “...phạm khinh cấu tội”.
2.
Dịch nghĩa:
Nếu
Phật tử sau khi Phật nhập diệt, lúc có tâm tốt muốn thọ
giới Bồ Tát, thời đối với truóc tượng Phật và tượng
Bồ Tát mà tự nguyện thọ giới. Nên ở trước tượng Phật
và tượng Bồ Tát sám hối trong bảy ngày, hễ được thấy
hảo tướng là đắc giới. Như chưa thấy hảo tướng thời
phải sám hối mười bốn ngày, hai mươi bốn ngày, hay đến
cả năm, cầu được thấy hảo tướng.
Khi
được thấy hảo tướng rồi, thì được đối trước tượng
Phật, Bồ Tát mà thọ giới. Như chưa được thấy hảo tướng
thì dầu có đối trước tượng Phật thọ giới, vẫn không
được gọi là đắc giới.
Nếu
đối trước vị Pháp Sư đã thọ giới Bồ Tát mà thọ giới
thì không cần thấy hảo tướng. Tại sao vậy?
Vì
vị Pháp Sư ấy là chư sư truyền giới cho nhau, nên không
cần thấy hảo tướng. Hễ đối trước vị Pháp Sư ấy mà
thọ giới liền đắc giới. Do vì hết lòng kính trọng nên
đắc giới. Nếu ở trong vòng nghìn dặm, mà không tìm được
vị Pháp Sư truyền giới, thời Phật tử được phép đối
trước tượng Phật và Bồ Tát mà tự nguyện thọ giới Bồ
Tát, nhưng cần phải thấy hảo tướng.
Nếu
các vị Pháp Sư ỷ mình thông kinh luật cùng giới pháp Ðại
Thừa, kết giao với các nhà quyền quý, khi có hàng tân học
Bồ Tát đến cầu học nghĩa kinh luật, lại giận ghét, hay
khinh ngạo, không chịu tận tâm chỉ bảo, vị này phạm khinh
cấu tội.
3.
Lời giảng:
Giới
trước nói về lỗi tự ỷ mình là người trí thức, thông
minh mà sanh tâm đại kiêu mạn, không chịu cầu học chánh
pháp với người thông hiểu Phật pháp.
Giới
này nói về tinh thần tự thị, tự ỷ vào học lực của
mình bên trong. Bên ngoài thì nương cậy, kết giao với người
quyền quý mà sanh tâm đại kiêu mạn, không chịu vì những
người đến cầu pháp trả lời những câu hỏi theo đúng
như trong Phật pháp đã dạy.
Một
vị Bồ Tát chân chính, cần phải thực hành hai điều kiện:
-
Cầu học chánh pháp không được giải đãi.
-
Tự mình biết chánh pháp, nên vì người giảng giải, không
lẫn tiếc. Không nên có thái độ không chịu cầu học khi
có người thuyết pháp, hoặc tự mình biết chánh pháp mà
không chịu giảng nói khi có người đến cầu học.
Có
một lối giải thích khác rằng: Giới trước nhấn mạnh về
tội lỗi thiếu kính trọng vị Pháp Sư học pháp trước mình.
Giới này nhấn mạnh về tội khinh mạn đối với hàng tân
học Bồ Tát.
Trong
kinh, Ðức Phật dạy chúng ta: “Phàm người Phật tử đối
với các hành giả chưa học Phật pháp, không nên có tâm xem
thường. Ðối với các hành giả đã học Phật pháp, phải
hết lòng cung kính như kính Phật, không được xem rẻ và
khinh mạn. Ðặc biệt là đối với hàng tân học Bồ Tát,
nếu không khéo léo dẫn dắt và truyền dạy sẽ làm cho sự
trụ trì của Phật pháp không có người hậu kế. Do đó,
chánh pháp của Như Lai sẽ mau bị hoại diệt, tội lỗi ấy
to lớn biết dường nào?!”
Xem
thường hàng tân học Bồ Tát vì sao là một tội bị xem là
rất nghiêm trọng như vậy?
Nên
biết khi phát tâm làm một vị Bồ Tát thì độ sanh chính
là nhiệm vụ duy nhất của mình. Chẳng những trường hợp
khi có người theo cầu học đạo, Bồ Tát phải tận tâm dạy
bảo, dẫn dắt cho người ấy, mà khi không có ai theo học
đạo, Bồ Tát còn phải tìm mọi biện pháp gần gũi để
khuyến hóa chúng sanh phát tâm quảng đại thọ Bồ Tát giới.
Vì
vậy, Bồ Tát chẳng những phải thực hành như vậy ở thế
gian, mà dù có phải vào trong các khổ thú (tam ác đạo) để
dạy bảo, dẫn dắt chúng sanh, khiến chúng sanh phát đại
đạo tâm và thọ Bồ Tát giới, cũng vẫn phải thực hành,
không có một niệm sợ khổ.
Vì
thế, kinh Anh Lạc có dạy: “Nếu người nào giáo hóa được
một người phát tâm quảng đại thọ Bồ Tát giới. Công
đức ấy nếu đem so sánh với công đức của người kiến
tạo tháp Phật khắp tam thiên đại thiên thế giới thì công
đức giáo hóa này thù thắng hơn”.
Ðức
Phật đại từ bi khuyến khích chúng ta đi giáo hóa chúng sanh
phát tâm quảng đại một cách ân cần như thế, như vậy
hành giả Bồ Tát làm sao lại không tôn trọng lời giáo huấn
của Ðức Phật?
Trong
kinh Hoa Nghiêm nói một cách triệt để hơn: “Vì giáo hóa
một chúng sanh mà tự mình phải ở trong A Tỳ địa ngục,
bị lửa dữ thiêu đốt mãnh liệt, và dù cho có phải trải
qua thời gian lâu xa vô lượng kiếp chịu khổ như thế, Bồ
Tát chẳng những không buông bỏ sự cứu độ chúng sanh, nội
tâm thanh tịnh không thối chuyển mà lại còn tinh tấn làm
việc độ sanh này như đang ở cảnh giới an lạc tối thắng!”
Ðộ
sanh cần phải có tinh thần đại vô úy dõng mãnh đầy đủ
như vậy, nên khi hàng tân học Bồ Tát từ xa đến nơi bạn
để cầu học chánh pháp Như Lai, không thể nào cho phép bạn
không tận tâm giải đáp những chỗ nghi vấn của người.
Thông
đạt kinh luật Ðại Thừa mà không chịu vì hàng tân học
giảng nói thì phạm ba điều lỗi sau đây:
-
Tăng trưởng tội ác cho chính mình.
-
Trái với thiện hạnh của chính mình.
-
Mất số chúng sanh mà mình có nhiệm vụ giáo hóa.
Những
chúng sanh có căn cơ giáo hóa đã bị mất, tức là trái với
Nhiếp Chúng Sanh Giới. Trái với thiện hạnh tức là trái
với Nhiếp Thiện Pháp Giới. Tăng trưởng tội ác tức là
trái với Nhiếp Luật Nghi Giới. Tam Tụ Tịnh Giới như thế
đều trái phạm thì còn tư cách chi để gọi là Bồ Tát?
Vì
thế, hàng tân học Bồ Tát sau khi thọ giới pháp và từ phương
xa đến theo bạn học kinh luật, bạn phải đem hết chỗ hiểu
biết của mình để giáo hóa hàng tân học ấy. Phải làm
thế nào cho hàng tân học ấy hiểu biết rành rẽ nghĩa lý
trong kinh luật để theo đúng pháp mà thọ trì. Nếu không
thực hành đúng như vậy mà trong lúc giảng nói kinh luật
lại làm cho ý nghĩa bị thiếu mất, không rõ ràng, hoặc giảng
nói pháp tướng một cách điên đảo thì tội lỗi ấy to
lớn vô cùng!
Ðức
Phật dạy đại chúng rằng: “Nếu một Phật tử đã thọ
giới Bồ Tát rồi, mà biết có một Phật tử khác ở vào
thời sau khi Phật nhập diệt, có tâm tốt muốn thọ giới
Bồ Tát, thời phải hướng dẫn người ấy đối trước tượng
Phật cùng tượng Bồ Tát mà tự nguyện thọ giới”.
Bất
luận một vị Phật nào xuất hiện trên thế gian này để
hóa độ chúng sanh, cuối cùng, sau một thời gian đều phải
trở vào Niết Bàn, tuyệt đối không có một Ðức Phật nào
an trụ vĩnh viễn trên thế gian.
Sự
xuất hiện và nhập diệt của chư Phật đều vì lợi ích
cho chúng sanh. Vì vậy, khi ở thế gian, có những chúng sanh
cần phải có Phật xuất hiện cứu độ, thì Phật vì đại
nhân duyên ấy mà xuất hiện nơi đời. Lúc những chúng sanh
hữu duyên trên thế gian này đã được Phật cứu độ hết
rồi, thì Phật lại do nhân duyên ấy mà thị hiện diệt độ.
Cho
nên vấn đề Ðức Phật trụ thế hay không, điều ấy không
phải ở nơi bản thân chư Phật, mà là ở nơi tất cả chúng
sanh có thể độ được hay không?
Trường
hợp đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Thế Tôn xuất hiện trên
thế gian, khi giáo hóa những chúng sanh hữu duyên đã xong thì
ngài vào cảnh Niết Bàn, nguyên nhân ấy chính là ở điểm
này.
Khi
Ðức Phật còn trụ thế, vấn đề thọ giới của hành giả
Thanh Văn, dĩ nhiên phải tôn Phật làm thầy. Việc thọ giới
của hành giả Ðại Thừa cũng như vậy, hoàn toàn không cho
phép việc tự thệ thọ giới.
Lúc
thọ giới phải ở nơi nào mà tự nguyện thọ giới?
Ðương
nhiên là phải ở trước hình tượng Phật và Bồ Tát mà
tự nguyện thọ giới. Sau khi Phật nhập diệt, thân kim sắc
của Phật chúng ta không thể nào thấy được. Nhưng may mắn
là vẫn còn những tượng Phật đắp bằng đất, điêu khắc
bằng cây, thêu vẽ trên lụa và giấy, có thể dùng làm đối
tượng cho chúng ta lễ bái.
Vì
thế, nếu bạn hết lòng cung kính đối với tượng Phật,
như cung kính Ðức Phật thật, thì phước đức của bạn
thu hoạch được tự nhiên là rất lớn. Nghĩa là đồng nhau,
cho nên kinh dạy: “Kính tượng như chân Phật, đắc phước
diệc phục nhiên” (Cung kính tượng Phật như Phật thiệt,
phước đức cả hai đều như nhau).
Cho
nên người phát tâm thọ Bồ Tát giới, sau khi Phật nhập
diệt, có thể đối trước tượng Phật tự phát nguyện thọ
giới.
Kinh
văn dùng từ “tâm tốt” là có ý nói tâm gốt thọ giới
Bồ Tát. Nói rõ hơn là chỉ cho tâm đại Bồ Ðề, thượng
cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sanh, cũng có thể nói rõ là
tâm cầu giới chân thành khẩn thiết.
Tâm
chẳng những thuận với chân lý của các pháp, mà còn khế
hợp với tín tâm thanh tịnh thuần khiết không tỳ vết. Ðây
chính là pháp khí thọ giới. Nếu không có tâm lợi tha, ban
vui cứu khổ, thì không bao giờ phát quảng đại tâm thọ
Bồ Tát giới.
Khi
ở trước hình tượng Phật, Bồ Tát, do có tâm tốt tự nguyện
thọ Bồ Tát giới, cần phải khởi tâm nghĩ tưởng rằng:
Hình tượng đây dù là bằng cây, bằng vải, nhưng thật ra
giống như đối trước Phật, Bồ Tát chân thật. Sau đó,
tự mình giữ tâm thanh tịnh, phát ra những lời chân thành,
khẩn thiết lập thệ nguyện rộng lớn. Miệng tuyên đọc
văn Yết Ma, cầu được thấy Như Lai xoa đảnh, truyền giới
pháp. Ðây gọi là Yết Ma đắc giới.
Về
việc lập thệ nguyện, nói về thông nguyện, trong kinh thường
gọi là Tứ Hoằng Thệ Nguyện. Nói về biệt nguyện: hoặc
như 10 đại nguyện của đức Phổ Hiền, hoặc mười hai đại
nguyện của đức Quán Âm. Sở dĩ thọ giới cần phải lập
phát thệ nguyện, chủ ý là mong hành giả tuân hành giới
pháp một cách thiết thực, mà việc lập thệ nguyện chính
là hình thức duy nhất.
Như
Tam Tụ Tịnh Giới của Ðại Thừa:
-
Nguyện đoạn nhứt thiết ác.
-
Nguyện tu nhứt thiết thiện.
-
Nguyện độ nhứt thiết chúng sanh.
Ðây
chính là hoằng nguyện cần phải phát thệ trong lúc thọ giới.
Sau khi đắc giới rồi, phải nghiêm trì thật đúng. Ấy chính
là thuộc về hạnh Ðại Thừa cần phải tu.
Trong
Phật pháp, thệ và nguyện vốn không thể tách rời:
-
Vì sự mong muốn tha thiết ở trong tâm chính là Nguyện.
-
Khi đã có sự mong muốn chân thành thì nhất định sẽ có
sự tinh tấn tu hành chân thật, đó chính là Thệ. Ðây là
đạo lý nhất định, hành giả phải nên hiểu rõ.
Về
việc tự thệ thọ giới và nương theo thầy thọ giới, có
những điểm khác nhau rất quan trọng:
Tự
nguyện thọ giới phải dùng “thời gian bảy ngày ở trước
tượng Phật và Bồ Tát" chí thành, khẩn thiết sám hối nghiệp
chướng trong ba đời.
Trong
khi sám hối, phải nhận thức rằng nghiệp chướng của mình
sâu nặng, nên không được thấy kim thân của Như Lai, lại
cũng không tìm được thầy truyền trao giới pháp. Những điều
này nếu không là do nghiệp chướng của mình sâu nặng thì
là gì nữa? Ðã mang nghiệp chướng sâu nặng thì giờ đây,
đối trước Phật tự phát nguyện thọ giới. Nếu không chí
thành sám hối, làm sao thấy được Phật đến xoa đảnh truyền
trao giới pháp?
Nếu
chỉ ở trong đạo tràng thanh tịnh sám hối cho nghiệp chướng
tiêu trừ thì điều đó cũng chưa đủ, cần phải thấy được
hảo tướng.
Nếu
thấy được hảo tướng thì mới biết mình thực “đã đắc
giới”.
Nếu
sám hối bảy ngày mà “không thấy được hảo tướng”,
cần phải tiếp tục sám hối lâu hơn, hoặc mười bốn ngày,
hai mươi mốt ngày, nhẫn đến cả năm hoặc hơn một năm
không được gián đoạn. Ðiều nhất định là phải thấy
được hảo tướng mới đúng kỳ hạn. Nếu một ngày chưa
được thấy hảo tướng thì quyết định phải tiếp thêm
một ngày nữa sám hối, cầu được thấy hảo tướng, không
được ngừng nghỉ.
Khi
được thấy hảo tướng rồi mới được đối trước tượng
Phật, Bồ Tát phát thệ thọ giới. Như vậy mới gọi là
đắc giới. Nếu không được thấy hảo tướng, thì dù có
ở trước tượng Phật thọ giới, vẫn không thể gọi là
đắc giới. Nếu thế, chẳng qua chỉ là hư danh, không thực.
Một đời nếu không có giới thể thì vẫn là người bạch
y.
Sở
dĩ việc thấy hảo tướng nhanh chậm là do nghiệp chướng
của mỗi người dày hoặc mỏng khác nhau, đồng thời cũng
tùy thuộc vào lúc sám hối, tâm hổ thẹn có thật chí thành,
khẩn thiết hay không. Căn cứ vào đó mà quyết định.
Do
đâu mà biết được thấy hảo tướng hay không?
Ðiều
này căn cứ vào những lúc hành giả sám hối, hoặc trong lúc
tọa thiền, hay trong lúc ngủ nằm mộng thấy hoa đẹp, thấy
quang minh. Nếu không thấy chư Phật, Bồ Tát xoa đảnh mình,
thì cũng được thấy các hảo tướng của Như Lai v.v...
Thấy
được những tướng ấy là chứng biết được thấy hảo
tướng, cũng tức là đắc giới vậy. Lại nữa, từ tâm biểu
hiện ra tướng. Căn cứ vào đó có thể chứng biết là đắc
giới. Như lúc đối trước tượng Phật, Bồ Tát tự phát
thệ nguyện thọ giới. Do có tâm hổ thẹn thống thiết, tự
trách mình mà buồn khóc, hai hàng nước mắt tuôn chảy, tự
nói rằng: “Con hôm nay phát tâm thọ Bồ Tát đại giới với
tâm chân thành, tha thiết, không chút vọng niệm hư dối. Nếu
tâm con khởi vọng niệm hư dối, không thể đúng như pháp
để thực hành Bồ Tát hạnh, nguyện chư Phật, Bồ Tát đừng
truyền trao Bồ Tát đại giới cho con. Trái lại, nếu lòng
con chân thật chí thành, khẩn thiết không hư dối, cầu xin
chư Phật, Bồ Tát từ bi, truyền trao đại giới Bồ Tát cho
con...”
Vì
hành giả tự biết tâm mình chí thành, khẩn thiết, nên tự
biết mình được đắc giới. Hoặc lúc hành giả tự phát
thệ nguyện thọ giới, tự nhiên có những luồng gió mát
từ các phương thổi đến, Ðó cũng là những điểm tốt
và có thể biết mình đã đắc giới.
Ngày
xưa, ở Trung Hoa, Chân Biểu Luật Sư có chí nguyện cầu giới
pháp. Thệ nguyện cầu cho được đức Di Lặc Ðại Sĩ đích
thân đến truyền trao giới pháp cho mình.
Ngài
bèn lên đỉnh núi cao, ở trên một tảng đá lớn, ngày đêm
tinh tấn dõng mãnh, chí thành tha thiết sám hối không hề
ngơi nghỉ. Công phu khổ thiết như vậy suốt bảy ngày bảy
đêm, ngài được thấy đức Ðại Thánh, Ðại Nguyện Ðịa
Tạng Vương Bồ Tát hiện thân, tay rung tích trượng, nói những
lời khích lệ Luật Sư trước khi được thọ giới.
Luật
sư nghe những lời khích lệ ấy rồi, càng tinh tấn, dõng
mãnh, khổ thiết tu hành. Ðến ngày thứ mười bốn, chẳng
những không thấy được đức Di Lặc đến truyền giới cho;
trái lại, còn bị một đại ác quỷ xô Luật Sư nhào xuống
gộp núi, đồng thời lại còn hiện ra những ma tướng hình
trạng vô cùng quái dị và ra oai dọa nạt Luật Sư để ngài
thối thất sơ tâm thọ Bồ Tát giới.
Luật
sư chẳng những không thối tâm, trái lại, còn tinh tấn tu
trì, dõng mãnh, sám hối hơn trước. Ðến ngày thứ hai mươi
mốt, các ma tướng không còn hiện nữa. Ngài thấy núi sông
bằng phẳng, toàn thế giới biến thành ngân sắc. Ðức hạnh
của Luật Sư cảm động đến thiên vương ở cung trời Ðâu
Suất, ngài cùng vô số thiên chúng đồng đến đi nhiễu quanh
thạch đàn của Luật Sư đang tu sám pháp. Sau đó, đức Di
Lặc đại sĩ cùng các thị tùng của Ngài từ Ðâu Suất nội
viện giáng lâm đến trước thạch đàn.
Ðức
Di Lặc dùng tay xoa đảnh Chân Biểu Luật Sư và cực lực
tán thán rằng: “Quý hóa thay! Ðại trượng phu! Tâm cầu
giới pháp của ông nhất quyết như vậy, trước sau như một,
không hề thối chuyển, núi Tu Di có thể lay động, tâm cầu
giới pháp của ông không thể lay động! Thật là ít có và
khó được!”
Ðức
Di Lặc nói mấy lời tán thán trên, rồi đem ba y cùng bình
bát phú cho Chân Biểu và đích thân truyền trao giới pháp
cho ngài. Sau đó, ban cho Ngài pháp danh là Chân Biểu.
Lại
một trường hợp khác, Nam Nhạc Tư Thiền Sư một lần nọ
nằm mộng thấy bốn mươi hai vị Phạm tăng danh đức vì
thiền sư tác pháp yết ma trở lại để thọ giới Cụ Túc.
Như
vậy, chúng ta có thể chứng biết rằng: nếu có chân tâm,
thành ý cao độ, cần cầu giới pháp thì không người nào
không được cảm ứng. Nên trong kinh nói: “Chúng sanh tâm
cấu tịnh, Bồ Ðề ảnh hiện trung” chính là ý này vậy.
Vì
thế, nếu tâm sám hối không chí thành khẩn thiết, không
liễu đạt tội tánh vốn không, Phật và Bồ Tát chưa thể
hiện ở trước, thì dù cho ở trước tượng Phật, Bồ Tát
tự nguyện thọ giới, cũng không thể đắc giới thể. Ðây
là việc trọng yếu phi thường, hành giả cần phải biết.
Nói
đến việc thấy hảo tướng, có một việc cần phải chú
ý đặc biệt: Những hảo tướng được thấy, không phải
tất cả đều tốt, vì trong ấy có tà, có chánh. Và dĩ nhiên
còn có các thứ ma sự nữa. Ðây là việc thường thấy chứ
không phải hiếm có. Về hảo tướng tà và chánh, tất nhiên
khó mà phân biệt, và ma sự cũng không dễ gì nhận rõ được.
Vì
thế trong kinh có dạy cho chúng ta: “Bậc Bồ Tát từ Ðăng
Ðịa trở lên, Ma hãy còn hiện thân Phật và đích thân đến
thọ ký cho Bồ Tát”. chúng ta là chúng sanh trong đời mạt
pháp, là phàm phu si ám thì những ma sự như vậy lại không
khéo suy xét thật kỹ hay sao? Do đó, bất cứ hảo tướng
nào hiện ra, không nên vội cho là hảo tướng, mà phải dụng
tâm phân biệt kỹ lưỡng:
-
Nếu là hảo tướng chánh thực, tất nhiên có triệu chứng
đắc giới hiện ra trước.
-
Nếu là hảo tướng tà ngụy, chính là ác duyên thất giới.
Hơn
nữa, các ma sự vẫn là những thứ nhiễu loạn, khiến cho
hành giả không thể tiến tới trong Phật đạo, để còn ở
lại trong tam giới mà làm quyến thuộc của ma. Vì thế, đối
với ma sự, bất cứ là đến làm lưu nạn cho bạn hoặc phá
hoại bạn, hoặc xu phụ bạn, hay trợ giúp bạn v.v... tất
cả đều phải chú ý, đừng để lọt vào vòng của ma vương
mà bị ma khuấy rối. Như thế bạn mới có thể ở trước
Phật đắc giới một cách chân chính.
Sau
khi Phật diệt độ, nếu lúc ấy có Pháp Sư đã thọ giới
Bồ Tát, khi bạn ở trước vị Pháp Sư ấy thọ giới Bồ
Tát, tự nhiên không cần thấy hảo tướng. Tại sao vậy?
Vì
vị Pháp Sư thuyết giới và người thọ giới đều hiện
tiền, không phải như người ở nơi xa mà xin thọ giới hoặc
nhờ người khác thay thế đến thọ giới. Hơn nữa, vị Pháp
Sư truyền trao giới pháp ấy, vốn là “chư sư truyền giới
cho nhau” từ thời quá khứ, thông thường gọi là có gốc,
có nguồn. Cho nên, không cần thấy hảo tướng.
Câu
kinh văn “chư sư truyền giới cho nhau” ở đây nói, có chỗ
giải thích là bảy Ðức Phật thời quá khứ, có chỗ nói
là đức Lô Xá Na truyền cho đức Thích Ca, đức Thích Ca truyền
cho đức D Lặc Bồ Tát. Ðức Di Lặc truyền cho chư Bồ Tát
khác. Như thế, tuần tự truyền trao, bẩm thọ, cùng nhau truyền
thừa không gián đoạn. Ví như các ngọn đèn, đèn trước
nối ánh sáng cho đèn sau, tiếp tục nhau không dứt. Nên biết
rằng vị giới sư truyền thừa đồng với chư Phật thời
quá khứ, vì thế nếu ở trước vị Pháp Sư ấy thọ giới
thì liền đắc giới.
Tại
sao vậy? Do vì chính lúc người giới tử cầu giới pháp,
đối trước vị Giới Sư thuyết giới hết lòng kính trọng,
“xem vị giới sư tuyên đọc giới pháp đồng như Phật”,
cho nên được đắc giới.
Nơi
đây cũng cần nói sơ lược về sự khó, dễ của việc tự
nguyện thọ giới, cũng như việc bẩm thọ giới với thầy.
Theo
Ðại Thừa Bồ Tát Giới, dù Phật có cho phép Phật tử được
tự thệ nguyện thọ giới, nhưng vì bổn thân của người
thọ giới không có giới thể, nên phải từ nơi Phật, Bồ
Tát mà đắc giới.
Vấn
đề là ở chỗ các ngài có đến truyền trao giới pháp cho
mình hay không? Việc ấy tự mình thực là khó biết. Vì thế
phải căn cứ ở việc có hảo tướng hay không có hảo tướng,
để biết được đắc giới hay không.
Hơn
nữa, tự nguyện thọ giới giống như cọ cây để lấy lửa,
phải khổ công cực nhọc liên tục, nếu công việc một phút
giây ngừng nghỉ thì không thể nào lấy được lửa. Còn
trường hợp thọ giới từ nơi thầy thì trái lại, không
phải như thế. Giống như việc mồi đèn lấy lửa, chỉ cần
gặp được đèn có lửa, lập tức có thể mồi được ngay.
Ánh sáng luôn tương tục không cần phải dụng công khó nhọc.
Sự khó khăn của vấn đề tự thọ giới và sự dễ dàng
của vấn đề từ nơi thầy thọ giới, có thể thấy rõ qua
thí dụ trên.
Vì
vậy, có thể thấy rõ tầm quan trọng vô cùng của vị thầy
giúp cho chúng ta được đắc giới. Nên người Phật tử thọ
giới, đối với vị giới sư phải sanh tâm cung kính, tôn
trọng giống như cung kính, tôn trọng đức Phật. Chỉ có
như thế mới có thể cảm phát được tâm địa đại giới.
Vào
thời Mạt Pháp hiện nay, không dễ gì gặp được một vị
Giới Sư đầy đủ mọi phương diện như pháp và luật quy
định. Nếu gặp được vị Giới Sư như thế, phải nghĩ
tưởng rằng đó là một điều rất khó gặp, phải sanh tâm
ân cần, chí thành, khẩn thiết đối với vị Giới Sư truyền
giới, và phải đúng theo pháp, hết lòng cung kính tiếp thọ
lời dạy bảo, dẫn dắt của Ngài.
Nhưng
nhìn lại tình trạng Phật giáo ngày nay, một vị Giới Sư
đúng như Luật quy định khó gặp đã đành, mà người thành
tâm, thành ý khẩn cầu giới pháp càng muôn người khó được
một.
Hiện
nay có rất nhiều nơi truyền trao giới pháp, giới sư thấy
giới tử có những điều sai lầm nên quở trách, hoặc vì
giới tử giải đãi mà nói những lời khuyên nhủ, hoặc vì
thấy giới tử không giữ oai nghi mà la rầy v.v... Người giới
tử chẳng những không thành tâm, thành ý tiếp thọ lời răn
dạy; trái lại, còn sanh tâm bất mãn đối với giới sư,
không tự kiểm điểm chính mình lại sanh ý niệm giận buồn
đối với giới sư. Như vậy, chính là tự mình đã đánh
mất hẳn sự lợi ích của việc đắc giới, lại còn mắc
phải tội lỗi rất nặng.
Lại
có một số người sau khi thọ giới xong, lập tức xa lìa
giới sư, cũng không thèm học hỏi ý nghĩa của giới luật.
Dường như họ cho rằng đã thọ giới rồi thì việc gì cũng
biết, cũng hiểu, nên tùy tiện đi đến khắp nơi, cứ gặp
việc thì làm bướng, làm càn, cốt mong cầu danh dự, lợi
dưỡng. Thật không hiểu những người như vậy xuất gia,
thọ giới để làm gì?
Phật
giáo ngày nay đã đến thời kỳ Mạt Pháp. Dù vẫn có người
cầu thọ giới pháp, nhưng những người có thể theo đúng
như pháp mà giữ gìn rất là hiếm. Có thọ giới mà không
trì giới, thân tâm không thanh tịnh thì làm sao có thể hộ
trì chánh pháp của Như Lai? Và làm sao có thể tuyên thuyết
tâm địa đại giới?
Nhưng
nếu “trong vòng nghìn dặm mà không tìm được vị Pháp Sư"
đủ trí lực có thể truyền giới, và nếu hành giả lại
có tâm tốt, tha thiết mong cầu được thọ giới pháp, trường
hợp đặc biệt này vì không còn biện pháp nào khác hơn,
nên đương nhiên “Phật tử này được phép đối trước
tượng Phật và Bồ Tát mà tự nguyện thọ giới Bồ Tát”,
nhưng phải với một điều kiện là thấy được hảo tướng.
Có
thể thấy được hảo tướng rồi mới có thể đắc giới
và cũng không đến nỗi phạm sai lầm gì. Nếu không được
thấy hảo tướng, thì dù đối trước tượng Phật thọ giới
cũng không thể đắc giới. Lại nữa, nếu trong vòng nghìn
dặm mà có vị giới sư có đủ trí lực, có thể truyền
trao giới pháp, thì phải thọ giới với vị giới sư ấy
mới đúng pháp.
Nếu
có thầy truyền giới mà không bẩm thọ giới nơi thầy, lại
đối trước hình tượng Phật, Bồ Tát mà thọ giới. Trường
hợp này chẳng những không thể đắc giới, mà lại còn chiêu
cảm lấy tội kiêu mạn, tà tịch, thọ giới. Vì thế, với
điểm này phải tuyệt đối lưu ý và thận trọng. Nếu đối
với vị giới sư hiện tại mà sanh tâm kiêu mạn, không hết
lòng tôn trọng, cung kính là một điều vô cùng bất lợi
cho chính mình.
Nếu
nói như vậy thì công đức tự thọ giới không lẽ không
bằng công đức thọ giới từ nơi thầy hay sao?
Không
phải như vậy! Trường hợp trong vòng nghìn dặm nếu không
có vị Pháp Sư có đủ trí lực truyền giới thì được ở
trước hình tượng Phật, Bồ Tát tự thệ nguyện thọ giới.
Vì chính lúc ấy, tâm thọ giới ân cần, khẩn thiết và mãnh
liệt, thì công đức của người thọ giới cũng rất là thù
thắng và cũng bằng công đức từ thầy mà thọ giới. Nên
trong luận Du Già quyển 53 nói:
Tự
thệ, tùng tha,
Nhược
đẳng tâm thọ,
Diệc
như thị trì,
Phước
đức vô biệt.
Nghĩa
là ý nói: tự nguyện thọ giới hay từ thầy thọ giới, nếu
tâm thọ giới chí thành, tha thiết như nhau, nghiêm trì giới
pháp như nhau, thì phước đức không hơn kém. Vì cả hai trường
hợp tự thệ thọ giới và từ nơi thầy thọ giới đều
không phải dễ dàng, nên cả hai đều đáng tán dương.
Do
đó, hàng tân học Bồ Tát sau khi thọ giới, nếu có điều
chi liên quan đến giới luật mà chưa thông hiểu, cần phải
đến thỉnh cầu vị Pháp Sư thông đạt kinh luật hơn mình
chỉ giáo cho. Và vị Pháp Sư cũng đem hết chỗ hiểu biết
của mình mà vì hàng tân học diễn nói. Khi hàng tân học
Bồ Tát đến học hỏi kinh luật, Pháp Sư phải xem như con
một của chính mình. Như thế mới xứng với tư cách làm
sư phạm cho nhân thiên.
Nếu
vị Pháp Sư trong tâm tự ỷ mình là người học rộng, lảu
thông kinh luật cùng giới pháp Ðại Thừa, bên ngoài tự ỷ
mình kết giao được với các nhà quyền quý. Khi có hàng tân
học Bồ Tát đến cầu học nghĩa kinh luật, Pháp Sư tự ỷ
chỗ thông hiểu Phật pháp của mình và sự kết giao với
các nhà quyền quý mà có thái độ tự thị đối với hàng
tân học Bồ Tát đến cầu pháp, lại còn sanh tâm giận ghét
hay khinh khi, không chịu tận tâm chỉ bảo. Hay dù có giảng
nói Phật pháp, cũng khiến cho nghĩa lý ấy bị khó hiểu,
mất mát, không rõ ràng, hoặc làm đảo lộn sự trì phạm
giới tướng, nên trong kinh kết luận Phật tử này phạm khinh
cấu tội.
Trong
kinh văn:
Dùng
từ “nghĩa kinh” để chỉ những đạo lý đoạn ác, tu thiện
cùng hạnh tu tự lợi, lợi tha. Từ “nghĩa kinh” thuộc về
phương diện giáo thọ.
Dùng
từ “nghĩa luật” để chỉ giới tướng khinh, trọng, cùng
với các hạnh nghi Khai, Trì, Giá, Phạm. Từ “nghĩa luật”
thuộc về giáo giới.
Khi
làm sư phạm cho người, đối với hai phương diện trên, cần
phải tùy thời dạy bảo, khuyên răn cho hàng hậu học sanh
tâm hoan hỷ, càng nỗ lực tiến tu trong Phật pháp. Ðược
như thế mới có thể gọi là vị Pháp Sư đầy đủ lòng
từ bi.
Trong
Du Già Bồ Tát giới bổn cũng dạy: “Bồ Tát an trụ nơi
tịnh giới luật nghi, nếu có người từ xa đến cầu thỉnh
mình giảng nói chánh pháp của Như Lai, Bồ Tát phải tùy theo
khả năng của mình, giảng nói pháp cho người cầu pháp nghe,
không được lẫn tiếc mảy may, giúp cho người cầu pháp
được minh bạch đạo lý trong Phật pháp. Nếu không thực
hành như thế, lại mang tâm niệm sân hận, bực tức, không
tận tâm giảng nói giới pháp. Hoặc do tâm tật đố làm chướng
ngại, sợ rằng người ấy nghe được chánh pháp sẽ phát
sanh được trí huệ thù thắng, sẽ được hưởng nhiều lợi
dưỡng, nên không chịu vì người giảng nói pháp. Ðây là
việc hết sức sai lầm và trái phạm luật nghi của Bồ Tát.
Lại
có tình trạng những Pháp Sư không phải hoàn toàn không có
ý muốn vì người giảng nói chánh pháp, mà tùy theo đối
tượng cầu pháp mà giảng:
-
Nếu là đồ chúng của mình thì rất từ bi hoan hỷ rộng
giảng kinh pháp. Ðôi khi còn tự trách hoặc ân hận mình không
thể hoàn toàn đem hết chỗ hiểu biết của mình để giảng
dạy cho đồ chúng.
-
Trái lại, nếu đồ chúng của người đến cầu pháp thì
không thích giảng nói pháp. Trường hợp phải giảng nói thì
cũng miễn cưỡng, phô diễn hạn chế, không chịu đem hết
nghĩa lý trong Phật pháp diễn đạt cho rõ ràng.
Tình
trạng này đã có từ lâu, nhưng hiện nay thì lại còn xảy
ra nhiều hơn nữa. Hành động như thế chẳng những trái phạm
với tâm từ bi bình đẳng mà cũng không phải là tư cách
của kẻ làm sư phạm, nhất là ngược với tinh thần của
vị Bồ Tát".
Bồ
Tát phải là người bạn bất thỉnh mà đến của chúng sanh,
phải vận dụng nhiều phương tiện nhiếp hóa chúng sanh, khiến
cho mỗi chúng sanh đều phát tâm học Phật. Như thế mới
là vun trồng vô lượng công đức cho mình.
Trong
kinh Anh Lạc dạy: “Vị Pháp Sư có thể ở trong tất cả
các quốc độ giáo hóa được một người xuất gia thọ Bồ
Tát giới, thì phước đức của vị Pháp Sư này hơn phước
đức của người tạo tám vạn bốn ngàn cái bảo tháp của
Như Lai. Giáo hóa được một người còn như vậy, huống chi
hai, ba người cho đến trăm nghìn người thì phước đức
đắc quả không thể nào tính được”.
Theo
lời kinh dạy trên, chúng ta thấy hóa độ được chúng sanh
càng nhiều thì được phước đức càng lớn. Vì vậy, khi
có người đến cầu pháp phải tận tâm giảng dạy.
Theo
lời trên thì trong mọi trường hợp đều phải vì người
giảng nói chánh pháp, có phải như vậy không?
Không!
Không phải tất cả đều như vậy. Theo trong kinh luật dạy:
-
Trường hợp lúc mình có bịnh, không có đủ khí lực, có
người đến thỉnh vấn Phật pháp, nếu bạn không thể giảng
nói thì không có lỗi.
-
Hoặc vấn đề người đến thỉnh vấn tự bản thân mình
chưa hiểu rõ.
-
Hoặc biết người ấy đã bị tiêm nhiễm ác kiến trong tâm,
không phải thật có tâm đến thỉnh vấn Phật pháp, mà chỉ
muốn tìm kiếm những lỗi lầm trong Phật pháp.
Như
vậy, nếu bạn không giảng nói thì cũng không có lỗi gì.
-
Hoặc người đến cầu pháp Ðại Thừa mà không có tâm kính
trọng.
-
Hoặc người đến cầu pháp, căn tánh ám độn, không thể
nghe pháp thâm diệu Ðại Thừa.
-
Hoặc dầu có nghe cũng không tin, đôi khi còn sanh khởi tà
kiến, thậm chí còn hủy báng Ðại Thừa là khác.
Như
thế nếu bạn không vì người giảng nói cũng không phạm
tội.
-
Hoặc biết người đến cầu pháp không thể y theo Phật pháp
để tu trì, mà chỉ nghe pháp rồi lại đem Phật pháp giảng
lại cho những người ác không tin Phật.
-
Hoặc không phải dùng sự thuyết pháp là một phương tiện
để điều phục người, giúp họ ra khỏi cảnh giới bất
thiện, an trụ vào cảnh giới thiện.
Như
thế, nếu bạn không giảng nói pháp thì không phạm tội.
Nếu
vi phạm giới này là trái với tư cách tiếp dẫn và giáo
hóa chúng sanh nên thuộc về cả hai tội: tánh tội và giá
tội. Ðặc biệt hoàn toàn ngăn cấm mà không có trường hợp
khai triển. Nếu phối hợp giới này với Tam Tụ Tịnh Giới
thì:
-
Ðúng như pháp thọ giới thuộc về Nhiếp Giới.
-
Không tự ỷ mình thuộc về Nhiếp Thiện Pháp Giới.
-
Tận tâm đáp lại lời hỏi của người cầu pháp thuộc thuộc
về Nhiếp Chúng Sanh Giới.
Thực
hành được như vậy thì Tam Tụ Tịnh Giới đương nhiên thanh
tịnh. Nếu trái lại thì trái phạm với Tam Tụ Tịnh Giới.
Phàm
là người Phật tử Ðại Thừa, tất nhiên phải vì người
mà giảng nói chánh pháp. Nói theo lập trường này thì thất
chúng Phật tử nào không vì người giảng nói chánh pháp đều
trái phạm với giới này. Giới này áp dụng cho cả Ðại
Thừa lẫn Tiểu Thừa. Nghĩa là không cho phép Ðại Thừa tà
tịch thuyết pháp, luôn cả Tiểu Thừa nếu tà tịch thuyết
pháp thì cũng không được.
Tội
ác của “kiêu mạn tịch thuyết giới” kết thành do bốn
duyên:
-
Xác thực là có người đến cầu pháp mà không thuyết pháp.
-
Trong tâm tưởng biết có người đến cầu pháp mà không thuyết
pháp.
-
Có tâm kiêu mạn, tự ỷ. Ðây là chủ nghiệp của giới này.
-
Từ miệng thốt ra những lời thuyết pháp tà tịch và khinh
ngạo người. Cứ nói một câu thì kết tội một câu, một
lời tà luận tội một lời.
Ðủ
bốn điều trên thì kết thành tội khinh cấu. Nếu thiếu
bất cứ điều nào thì không kết thành tội được.
