|
c
PHÁP
HOA ĐỀ CƯƠNG
Hòa Thượng
Thanh Đàm
Chùa Bích
Động, Ninh Bình 1820
Việt Dịch:
Thích Nhật Quang - Tu Viện Chân Không 1973
LỜI
DẪN TỰA PHÁP HOA ĐỀ CƯƠNG
Kinh nói: “Chư Phật vì một
đại sự nhân duyên xuất hiện trong đời là muốn khiến
cho chúng sanh khai thị ngộ nhập tri kiến Phật”. Nhưng câu
kinh trên cũng là cương lĩnh chánh yếu của toàn bộ, các
nhà sớ giải lấy đó làm chỉ thú nòng cốt để giải thích
rộng bộ kinh này. Do đó mới biết chư Phật nói ba câu hỏi,
chín thí dụ, hội ba về một, dẫn quyền vào thật để khai
thị. Đó là khiến tất cả chúng sanh biết được bản lai
diện mục, gọi là tri kiến Phật để ngộ nhập nó.
Xét khi Phật còn tại thế,
hàng Thanh văn nghe qua hai lượt được ngộ, Phật liền thọ
ký cho họ. Cho đến tất cả chúng sanh nghe qua một câu một
kệ của kinh này có một niệm tùy hỷ, Phật cũng huyền ký
cho họ. Đó là rốt ráo một đại sự nhân duyên vậy.
Trộm nghĩ kinh này là vua trong
các kinh, các nước đều truyền bá rộng rãi. Riêng ở Trung
Hoa có đến hơn trăm nhà sớ giải thì đủ biết tầm quan
trọng của nó rồi.
Bộ kinh này lưu thông đến nước
ta (Việt Nam) đặc biệt vào triều vua Gia Long, có một vị
cao tăng là Hòa thượng Bích Động y theo kinh này mà làm đề
cương.
Nay ty Hoằng pháp chúng tôi (Thanh
Chúc, Thanh Quy, Thanh Trà) phát tâm khắc lại và lấy bộ này
làm một trong mười khoa công án.
Đây là lời dẫn vậy.Vĩnh nghiêm,
hậu học Tỳ-kheo Thanh Hanh Kính đề lời dẫn tựa.Hoàng triều
Bảo Đại năm thứ chín (1933) tháng 4 mùng 10.Nước Đại Nam,
tỉnh Ninh Bình, phủ An Khánh, huyện An Mô, tổng Đam Khê, xã
Đam Khê, chùa Bích Động tàng trữ bản để về sau biết
mà in.

|