PHẨM DƯỢC
THẢO DỤ và HÓA THÀNH DỤ
Dược
thảo dụ là nói căn có lớn nhỏ, trí có chậm mau, cơ có
sâu cạn.Bởi trong chúng Thanh văn, hoặc nghi rằng pháp Đại
thừa này, hạng trí lớn như Xá-lợi-phất, mới có thể lãnh
thọ, bọn ta đâu kham nổi, nên đức Phật dùng thí dụ mà
sách tiến họ. Bảo họ biết pháp ấy có thông cả lớn nhỏ,
kẻ thượng trung hạ trí đều có thể đồng tu, chỉ ở phương
tiện chứng đắc có mau chậm chẳng đồng thôi. Cũng như
một trận mưa nhuần thấm khắp hết, mà các cây cỏ hấp
thụ có khác nhau, song nhuần thấm vẫn là một. Tu hành chỉ
nương nơi tâm Diệu liên hoa này, một bề hướng thẳng tới
trước cũng có lúc đến nhà.
Hóa thành
dụ là lời dạy thuở trước, nói nhân, nói duyên, nói giới,
nói định. Hàng đệ tử Thanh văn tạm diệt thức tâm, trụ
trong khô định, gọi là Niết-bàn. Kỳ thật chưa viên mãn
tuệ tự tại, mà lại dừng ở trong đó, ấy gọi là dừng
nơi hóa thành. Nên trong kinh nói: “Ta dù trước nói các ông
được diệt độ, chỉ hết sanh tử, mà thật chẳng diệt.
Nay các ông hãy gắng tiến lên, chỉ có trí tuệ Phật”.Thế
thì biết, kinh này mục đích là xiển dương Phật tuệ, biểu
lộ Phật tri kiến, khuyên bảo người người cùng tu tiến,
thẳng đến đạo tràng tịch diệt, mới là Phật tuệ rốt
ráo, bảo sở của đại Niết-bàn.
Kệ rằng:
Cội, cành,
nhánh, lá, số nhiều đa,
Chẳng ngoài
ba bậc ấy thôi mà,
Mưa pháp
khắp nhuần loài dược thảo,
Phật thừa
cùng thọ hội Liên hoa,
Đại Thông
Trí Thắng, nhân còn đó,
Bồ-tát
Sa-di, chánh hộ gia,
Chớ kẹt
Hóa thành, nên tiến lộ,
Ngay đây
Bảo sở, chẳng đâu xa.
Căn, hành,
chi, diệp số tuy đa,
Bất ngoại
hồ tam phẩm dã da,
Pháp vũ
phổ triêm chư dược thảo,
Phật thừa
quân thọ hội Liên hoa,
Đại Thông
Trí Thắng chân nhân tại,
Bồ-tát
Sa-di chánh hộ gia,
Mạc trệ
Hóa thành đương tiến lộ,
Mục tiền
Bảo sở đạo phi hà.